Chương 152
Xưởng rèn của làng Bairan rất có tiếng tăm. Cho tới khi Khan xuất hiện thì vị thợ rèn tại đó vẫn là thợ rèn giỏi nhất phương Bắc. Nhưng đệ tử của ông ấy là Smith thì không có được tài năng như vậy. Năm nay Smith đã 66 tuổi rồi. Smith đã làm nghề thợ rèn trong 50 năm, nhưng ông ấy vẫn còn là một trợ rèn sơ cấp.
“Ôi chán không này, nông cụ của Smith nhanh hỏng thế hả trời?”
“Tôi phải qua làng khác mà mua nông cụ thôi bà nó ơi.”
“Bác Smith nên làm thợ mỏ thì hơn.”
“Haha, phải rồi. Bác ấy xài cuốc chim điệu nghệ như thợ mỏ ấy.”
Ông ấy đã sống tại vùng này mấy thập kỷ rồi mà mọi người vẫn nói xấu sau lưng. Thế còn với các du hành giả thì sao?
“Khốn nạn thật chớ, Làng Bairan thì ổn nhưng thợ rèn lại chán đếu chịu được. Tuôi chả kiếm được cái gì khá khẩm từ xưởng rèn luôn.”
“Các bãi săn ở đây đều cao cấp hết, thế mà sao thợ rèn lại cùi bắp thế này chứ? Vãi cả nồi!”
“Ơ ông ta làm Tên Jaffa giỏi thế còn gì? Giá cũng rẻ nữa. Không tệ cho một trận đánh chút nào.”
“Không tệ chính là vấn đề đấy bạn tôi ơi.”
Chuyện này diễn ra như cơm bữa qua hàng thập kỷ. Smith bị người ta đay nghiến bởi sự bất tài của bản thân. Dù có cố gắng đến mấy cũng chỉ vô dụng. Ông nhớ những lời dạy từ người thầy của mình và lặp đi lặp lại quy trình tập luyện khống chế ngọn lửa và sắt mỗi ngày, nhưng những khả năng của ông không hề tăng lên. Cảm giác như ông bị mụ phù thủy nào đó nguyền rủa vậy.
"Mình không muốn từ bỏ vào lúc này...”
Mọi chàng trai trẻ trong làng đều ước mong trở thành thợ mỏ, nhưng lại chối bỏ việc làm một thợ rèn. Nên không một ai tiếp bước ông hết. Tính xa hơn nữa thì ông có tuổi rồi. Sớm muộn gì lãnh chúa cũng kêu ông nghỉ hưu thôi.
Smith muốn thành một thợ rèn trung cấp trước thời điểm ấy. Ông muốn chứng minh giá trị của mình. Ông sống cả đời quanh đống sắt mà lại xuống mộ như một thợ rèn sơ cấp sao? Rõ ràng là người ta sẽ nhạo báng và cười vào cái bia mộ của ông? Ông không muốn bị họ xúc phạm ngay cả khi đã chết.
‘Cố nhớ đi nào.’
Smith nhắm mắt lại trước cái đe. Ông hồi tưởng về cậu trai trẻ mà ông đã dạy sơ cua vài tháng trước. Cậu trai trẻ đó tên là Grid. Diện mạo tuy xấu nhưng lại xoay sở làm ra được Tên Jaffa Đặc biệt.
‘Cậu ta làm nó kiểu gì nhỉ?’
Smith vắt óc suy nghĩ. Ông cố không bỏ qua bất kỳ chuyển động nào khi Grid xử lý ngọn lửa cùng phôi sắt. Thời gian cứ tiếp tục trôi đi. Trước khi ông nhận ra thì mặt trăng đã lặn xuống và ngày mới tươi sáng đang lên.
Choang!
Cuối cùng, Smith mở mắt ra.
Kaaang! Kaaang!
Không có chuyển động thừa thãi nào hết. Ông xử lý ngọn lửa và các khoáng chất một cách có trật tự hơn trước đó.
Kaaang~!
Trước khi kịp nhận ra thì vầng thái dương đã mọc lên giữa trời. Nhưng Smith lại đang trong trạng thái xuất thần. Ông không cảm thấy thời gian trôi qua hay thậm chí cả đói khát. Ông không hề nhận ra ngoài kia người ta đang gào thét. Với ngọn lửa và cây búa, ông chỉ tập trung vào công việc nung chảy và tôi luyện khoáng chất.
Và.
“Ôi...! Ôiiiii!”
Có ai đó nói với ông ấy. Sự khai sáng đột nhiên ập tới. Điều đó là thật. Smith đã băng qua bức tường ngăn cản mình suốt 50 năm. Ông hồi hộp đến mức phát khóc. Ông cầm trên tay ‘Tên Jaffa Đặc biệt’ mới được tạo ra và ngã bịch xuống sàn.
“Haha...! Hahaha! Vui... Mình vui quá...”
Cảm xúc ấy không hề tan đi. Smith vừa khóc vừa vuốt ve mũi tên như đang nâng niu một đứa trẻ. Nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng của ông đã được đền đáp. Rồi cánh cửa xưởng rèn mở ra.
“Tên ngoại đạo, mày sẽ bị phán xét.”
“...?”
Ai đó bất ngờ xông vào xưởng rèn, Đó là một tín đồ của Giáo hội Yatan. Chuyện gì đây? Smith thắc mắc về tình huống bất ngờ này và nhìn ra ngoài qua cánh cửa.
Cả ngôi làng đang chìm trong lửa. Khắp nơi đều có tiếng hét vang lên. Giờ Smith mới nắm được tình hình.
“Cuộc xâm lược của Giáo hội Yatan...”
Lẹp bẹp. Lẹp bẹp.
Tên tín đồ chầm chậm tiến tới. Rồi hắn chĩa mũi dao vào Smith.
“Chết đi, tên ngoại đạo.”
Smith cười lớn mà nghe thật đắng cay, “Haha... Ừ. Ta có thể chết mà. Ta không có ai thân thích cả.”
Ông cuối cùng cũng vượt qua giới hạn của mình. Nếu bất cứ ai tìm thấy mũi tên ông để lại đây, họ sẽ biết ông không còn là thợ rèn sơ cấp nữa. Rồi Smith nhắm đôi mắt lại.
'Mình có thể đối diện với Thầy rồi.’
Ông cảm thấy một sự mong đợi lạ kỳ từ con dao đang lại gần quả tim của mình.
Phập!
Âm thanh ở đâu lạ quá. Một mớ hỗn độn máu me tóe ra. Nhưng ông không cảm thấy chút đau đớn nào hết.
“...?”
Smith lặng lẽ hé mắt. Rồi ông ấy chứng kiến tên tín đồ ho ra máu sau khi bị một mũi tên cắm vào tim. Một chàng trai trẻ đang mỉm cười từ sau lưng tên tín đồ kia.
“Cũng lâu rồi đấy nhỉ? Ông già.”
“Sao cậu lại ở đây...?"
Đó là Grid. Chàng trai trẻ đã khai sáng cho ông xuất hiện đúng lúc này và cứu mạng ông sao? Ông đã nghĩ mình chẳng còn hối tiếc gì cái cuộc đời này nữa, nhưng không thể không cảm thấy nhẹ nhõm cho được. Nước mắt một lần nữa lại tuôn rơi.
“Cậu vẫn khỏe đó chứ?”
Smith mừng rơn và bắt tay Grid. Đó là bàn tay đầy những vết chai sạn. Chắc chắn là bàn tay của một thợ rèn rồi. Grid cười khúc khích và kéo Smith đứng dậy.
“Ông già này, ông đã làm ra những mũi tên tuyệt vời đấy.”
“Ah...!”
Trái tim ông bắt đầu đập thình thịch. Ông đã được công nhận rồi. Lần đầu tiên trong 66 năm. Đó còn không phải từ một người bình thường, mà là từ một thợ rèn vĩ đại! Smith đã vươn lên thành một thợ rèn cao cấp nhờ sự giác ngộ chỉ trong một đêm. Ông có thể cảm thấy sự vĩ đại của Grid nên bắt đầu sụt sịt.
“Tôi có thể tiếp tục làm việc trong vài năm tới rồi. Tiếp tục... Tôi muốn được tiếp tục làm việc...”
Grid vỗ vai Smith. “Tất nhiên rồi, ông có thể làm nhiều hơn nữa. Giờ là thời đại của ông mà.”
Lềnh bềnh.
Grid lơ lửng trong không trung và nhìn chằm chằm vào mắt Smith.
“Nơi làm việc của ông. Tôi sẽ bảo vệ nó.”
Ngay lúc ấy.
[Trái tim bạn ấm lên khi nghĩ về người thợ rèn già nua đã vượt qua giới hạn của mình bằng lời cam kết và một khát khao được làm việc.]
[Nhiệm vụ ‘Hảo cảm của Thợ rèn’ đã được tạo ra.]
[Hảo cảm của Thợ rèn]
Độ khó : B
Bạn là người kế thừa kỹ thuật và ý chí của Pagma! Bạn có hệ tư tưởng nhân đạo của Pagma về việc sử dụng ‘nghề rèn mang lại lợi ích cho người khác’.
Ước vọng mới của người thợ rèn già nua đã vượt qua giới hạn của mình đã truyền cảm hứng cho bạn.
Bạn muốn thưởng cho người thợ rèn già nua có một trái tim nồng nhiệt như lửa và cứng rắn như thép.
Điều kiện Hoàn thành Nhiệm vụ : Bảo vệ xưởng rèn của Smith.
Phần thưởng Hoàn thành Nhiệm vụ : Tuổi thọ của Smith sẽ kéo dài thêm 30 năm.
* Smith là một bông hoa nở muộn nhờ vào nỗ lực của mình. Ông ấy có phẩm chất của một thợ rèn giỏi. Kéo dài tuổi thọ của ông ấy sẽ có ích cho bạn.
Phần thưởng Chấp nhận Nhiệm vụ : Kỹ năng ‘Hảo cảm của Thợ rèn’ sẽ được tạo ra.
Thất bại Nhiệm vụ : Cuộc sống của Smith không được kéo dài.
[Hảo cảm của Thợ rèn]
Nếu bạn có hảo cảm tối đa với một NPC thợ rèn, bạn có thể nâng cấp độ kỹ năng của họ lên 1~5 mức.
Người thợ rèn nhận được sự chỉ dạy của bạn sẽ trung thành với bạn suốt đời và sẽ chia sẻ với bạn mỗi khi họ học được các phương pháp sản xuất mới.
[Nhiệm vụ đang tiến triển.]
“Wao.”
Lần đầu anh gặp Khan ở Winston, anh đã trở nên tức giận theo cách tương tự và học được kỹ năng Cơn thịnh nộ của Thợ rèn. Anh tới đây để giao áo giáp cho Vantner mà lại được thấy cảnh ngộ của Smith. Cứu ông ấy đã mang lại cho Grid những lợi ích bất ngờ.
‘Có lẽ thế giới khác với những gì mình đã nghĩ.’
Anh đã nghĩ thế giới là nơi mà những kẻ ích kỷ và xấu xa có được lợi thế, trong khi người tốt thì chịu thiệt thòi. Nhưng suy nghĩ của anh đã thay đổi một chút sau khi được báo đáp cho việc tốt anh làm.
Grid thấy nhẹ nhõm hơn khi rời khỏi xưởng rèn. Rồi chỉ số thấu hiểu cao giúp anh phát hiện chính xác 15 tín đồ Yatan gần đó. Grid mặc Áo choàng của Malacus và để cho chúng lại gần, căn giờ thật hoàn hảo.
“Kiếm Vũ Pagma, Sóng!”
Một phẩm giá tuyệt đối. Những sóng năng lượng từ Phế phẩm lập tức giết hết cả 15 tên.
[Nhiệm vụ ‘Hảo cảm của Thợ rèn’ đã thành công.]
[Cuộc đời của Smith sẽ kéo dài thêm 30 năm.]
‘Hay lắm, hay lắm.’
Vẻ hạnh phúc hiện lên trên mặt Grid và anh hướng sự chú ý của mình về giữa làng. Hội Tzedakah đang đối mặt với tên già đầu thổi sáo Neberius và gã quỷ tộc có cơ thể nổi bong bóng như dung nham là Balak. Nhưng các thành viên hội trông có vẻ vẫn trụ được. Regas, Pon, Jishuka và Vantner không có mặt ở đó, cơ mà họ dường như vẫn đang chiến đấu tốt.
‘Mọi người mạnh hơn nhiều so với hồi tập kích Malacus rồi. Với sức lực của họ hiện giờ, Malacus chỉ là trò cười thôi nhỉ?’
Grid chuyển ánh nhìn qua nơi khác. Jishuka và Vantner đang bị cô lập trong một khu vực tập trung các tòa nhà.
“Bên đây cấp bách rồi này.”
***
“Hộc hộc... Khốn thật! Lũ khốn nạn chúng mày!”
Máu Vantner đã tới đáy. Sát thương anh phải chịu lớn tới nỗi thời gian hồi của pháp dược không thể theo kịp và anh đang ở trên bờ vực của cái chết.
“Chết đê!”
“Thiên khiển!”
Những tên tín đồ khôn lỏi bắt đầu tập trung đòn tấn công lên Vantner. Cuối cùng thì Jishuka phải đưa ra một quyết định.
Kaaang!
Cô ấy di chuyển để bảo vệ ven sườn của Vantner từ đòn công kích của hắc kỵ sĩ, khiến cô phải ho ra máu. Vantner kêu lên, “Em làm cái gì thế hả? Anh mới phải bảo vệ em chứ không phải em bảo vệ anh!”
Jishuka châm chọc. “Anh có khả năng bảo vệ em hả?”
“Ưgh...”
Khi hội Tzedakah nghỉ chơi L.T.S và chuyển qua Satisfy, Vantner đã tạo nhân vật là một người đỡ đòn. Anh từng là người gây sát thương chính trong L.T.S nên các thành viên hội đã bày tỏ sự quan ngại. Nhưng Vantner là một người cứng đầu. Anh muốn đảm nhiệm một vị trí khác với hồi L.T.S, nên anh chọn lớp nghề này.
Rồi anh lập tức hối hận cái quyết định đó. Sức tấn công yếu cùng tốc độ đi săn chậm của người đỡ đòn không hề phù hợp với anh. Để lên cấp đúng cách thì anh phải đi săn với một tổ đội. Khoảng cách với đối thủ của anh là Pon ngày một lớn hơn và Vantner trở nên thiếu kiên nhẫn.
“Người đỡ đòn á? Không được rồi.”
Để cảm thấy sự sung sướng của việc chơi game một mình, Vantner đã bắt đầu đẩy hết điểm chỉ số vào sức mạnh. Anh quên mất ý định ban đầu là làm người chịu đòn chính cho các thành viên hội.
“Anh bị bảo là không phù hợp làm người chịu đòn bao nhiêu lần rồi chứ? Nếu Garcia mà trở thành hiệp sĩ cận vệ của hội mình như đã định thì chúng ta đã mạnh mẽ và ổn định hơn rồi. Anh xin lỗi.”
“...”
Vantner cảm thấy có lỗi với Jishuka và xin lỗi trong khi cúi đầu. Jishuka cười với Vantner lúc anh đang chán nản, “Sau vụ này, phân phối điểm của anh cho tốt hơn đi.”
“...Ừ. Sau cuộc tập kích Malacus, anh đã dồn điểm vào thể lực nhiều nhất có thể. Giờ anh sẽ dứt khoát tăng điểm vào thể lực.”
“Được lắm.”
Jishuka làm vẻ mặt hài lòng và kéo thật căng dây cung. Rồi đầu mũi tên bắt đầu xuất hiện một ngọn lửa. Cô đã sẵn sàng sử dụng kỹ năng tấn công mạnh nhất, Tên Phượng hoàng.
“Jishuka?”
Cô ấy sắp sử dụng toàn bộ mana để loại bỏ lũ hắc kỵ sĩ trước mặt họ sao? Chẳng phải đó là một lời trăn trối à? Vantner rối trí, cố ngăn cản cô lại. Nhưng Jishuka đã quyết định rồi.
“Em sẽ quét sạch toàn bộ kẻ thù ở đây. Anh nên phục hồi càng nhanh càng tốt và tham gia với những thành viên khác.”
Jishuka hiện đứng thứ 17 trên bảng xếp hạng tổng thể. Xếp hạng của những người chơi đứng đầu có thể dao động chỉ với 1% điểm kinh nghiệm, nên ai đó tử ẹo và mất 20% điểm kinh nghiệm sẽ có thể dẫn tới việc tụt xếp hạng xuống tận 20 bậc.
Vantner không thể để cô ấy là người hy sinh.
“Không được! Anh sẽ chết thay!”
Jishuka nhìn chăm chăm vào Vantner.
“Anh bị dở hơi à? Nếu anh chết thì em thoát thế nào được. Cứ nghe lời em.”
[Bạn đã hứng chịu 2.800 sát thương]
[Bạn đã hứng chịu 2.550 sát thương]
[Bạn đã bị nguyền rủa. Phòng thủ của bạn giảm 30% và tốc độ di chuyển của bạn đã chậm đi.]
Jishuka trúng đòn tấn công phép thuật nhưng không hề phản kháng.
Phừng phừng!
Ngọn lửa ở đầu mũi tên lan rộng ra và cả cây cung được bao phủ bởi lửa. Lúc cô buông dây cung cũng là lúc kẻ thù sẽ bị xóa sổ.
“Ohhhhhh!”
Những tên hắc kỵ sĩ và hắc thuật sư cảm nhận được nguy hiểm và bắt đầu tấn công dữ dội.
Papapat!
Một cái phi tiêu bay tới và bảo vệ Jishuka. Rồi một giọng nói vang lên từ trên trời.
“Từ đã nào. Sao cô lại lên kế hoạch chết như thế?”
Hấp háy.
Jishuka chớp chớp cặp lông mi dài của mình. Cô không chần chừ dập tắt ngọn lửa lúc ngẩng mặt lên trời.
“Tên khốn nhà anh sao lại tới muộn thế hả?”
Cô xúc động tới mức rơi lệ. Cô ấy luôn gợi cảm, nhưng khi phồng má lên thì lại thật dễ thương. Grid đỏ bừng mặt bởi pha tấn công bất ngờ vào trái tim đó.
“Xin lỗi nha.”
Vantner la lên lúc Grid đang xin lỗi, “Này! Tên khốn nhà cậu sao lại đăng xuất khi đang làm giáp cho anh, và lúc đấy cậu đi đâu hả? Hơi bị quá đáng rồi nhá! Anh đáng ra đã có thể hoạt động hiệu quả hơn nếu cậu làm xong giáp cho anh rồi!”
Grid quẳng cho anh ấy một bộ giáp. “Thế thì bắt đầu từ giờ đi.”
“Cậu muốn anh làm cái gì từ giờ... Hớ?”
Vantner giật cả mình khi xem qua thông tin của bộ giáp.
[Giáp Sóng An tâm]
Xếp hạng : Huyền thoại
Độ bền : 574/574
Phòng thủ : 861
Tốc độ Di chuyển : -4%
* Giảm 60% sát thương nhận vào nếu máu của bạn 60%.
* Tăng 30% phòng thủ chống lại các đòn tấn công dạng cắt.
* Có tỉ lệ cao vô hiệu hóa đòn tấn công dạng cắt.
* Kỹ năng ‘Bền bỉ’ sẽ được tạo ra.
Trong các vật phẩm được làm ra bởi thợ rèn vĩ đại ‘G’, đây là tác phẩm thứ hai sinh ra với cảm xúc.
Nó bị bỏ rơi trong quá trình sản xuất và đã trở nên lo lắng. Giờ nó đã an tâm vì đã được hoàn thành. Nó chứa đầy ham muốn không bị loại bỏ lần thứ hai, và ham muốn đó ảnh hướng tới người mặc.
Nó có cảm xúc xấu với người chế tác, nhưng không nhỏ mọn đến mức biểu lộ điều này ra.
Điều kiện Sử dụng : Cấp độ 240 trở lên. Chỉ số sức mạnh trên 500. Tinh thông Trọng giáp Cao cấp Mức 2 trở lên.
Nặng: 1.920
[Bền bỉ]
Nếu máu hiện tại của bạn dưới 5%, bạn sẽ ngay lập tức lấy lại 20% máu và sẽ phòng thủ vô điều kiện một đòn tấn công của kẻ thù.
Thời gian Hồi Kỹ năng : 30 giờ.
Hiệp sĩ cận vệ có kỹ năng bất bại ‘Vệ binh Quyền năng’ có thể ngăn cản một pha tấn công. Nếu anh dùng nó hợp lý, anh có thể vô hiệu hóa chuyển động của kẻ thù. Do đó, hiệp sĩ cận vệ là một người máu trâu chuyên chịu đòn. Nhưng mà kỹ năng gắn liền với vật phẩm thì tốt hơn Vệ binh Quyền năng nhiều.
Vantner tròn cả mắt.
‘Có cái bất lợi là thời gian hồi quá lâu và khó dùng đúng lúc mong muốn, nhưng mà hồi phục lập tức 20% máu thì...’
Nó thực sự là một vật phẩm huyền thoại. Anh run rẩy và la lên, “Grid! Cảm ơn cậu nhá!!”
Vantner cởi bỏ giáp cũ và mặc cái mới lên. Khả năng phòng thủ của anh tăng đột biến và ngay lập tức khôi phục máu lên mốc 20%. Một khi anh trở nên bất bại, anh xông vào đám hắc kỵ sĩ.
“Jishuka ơi! Giờ anh khỏe rồi nhá! Hahaha! Khỏe quá nè! Anh sẽ tấn công vô điều kiện và che chắn cho em!”
Chaaeng!
Thanh kiếm của một hắc kỵ sĩ bay tới lưng Vantner, nhưng một rào chắn vô hình đã chặn nó lại.
“...?!”
Kẻ đang hấp hối bỗng dưng phục hồi, và cái khả năng gì đây nữa? Lũ hắc kỵ sĩ đang rối loạn đã rút lui còn Vantner bắt đầu phóng đi như một tên điên, vung vẩy cặp rìu của mình. Kẻ thù tập trung toàn bộ sự chú ý của chúng lên anh.
Jishuka đã có thể nới rộng khoảng cách và những mũi tên uy lực của cô vụt đi không chần chừ.
Phụp! Phập!
“Kuaaaak!”
“K-Kieek...!”
Hai hắc kỵ sĩ biến thành bụi sáng ngay tức khắc.
Kaaang! Kaang!
Bọn hắc kỵ sĩ còn sống sót đã tấn công Vantner, nhưng kiếm của chúng thường xuyên trượt qua hoa văn chạm khắc con sóng trên giáp của anh.
“Mày...!”
Những tên hắc thuật sư thi triển phép thuật để chặn Vantner đang hung bạo như một con bò. Nhưng Jishuka có mặt ở đó không phải để chơi.
“Keááá!”
Cô bắt đầu bắn tỉa đám hắc thuật sư, để không còn ai cản bước Vantner nữa. Grid đã liếc nhìn qua vị trí khác, “Tiếp theo tới lượt anh.”