Chương 1531
[Bạn có thực sự muốn rời khỏi Giáo hội Judar không?]
Lực lượng của Giáo hội Judar đã bị suy giảm đáng kể. Nhiều người chơi đã rời bỏ cho dù phải nhận án phạt lớn vì không đủ điều kiện bỏ đạo. Đó là do tin đồn rằng Thần Judar đang hỗ trợ các ác quỷ. Đó là một tin đồn khủng khiếp. Nếu chuyện này được xác nhận thì toàn thể Giáo hội Judar sẽ hứng chịu nhiều tổn thất. Đó không phải một tình huống để họ miễn cưỡng đối mặt với hình phạt.
‘Các tin đồn có lẽ là đúng.’
Người chơi không tin tưởng Thần Judar. Họ chấp nhận sự phản bội của Judar như một sự thật. Sự xuất hiện của Raphael là quá lớn. Thái độ của tổng lãnh thiên sứ hạng nhất - kẻ đã xuất hiện và tấn công Grid cùng tất cả những người chơi ở Vực thẳm một cách bừa bãi... nó đã trở thành thời cơ để đánh mất nốt đức tin còn lại.
Từ góc độ của Asgard, các thiên sứ hẳn là một lũ chọc gậy bánh xe. Hành động của các thiên sứ đủ kỳ lạ để tạo ra những nghi ngờ như vậy. Nó nguy hiểm vì không có mặt nào là bình thường và nó thực chất đã gây ra một số sóng gió sau đó.
Bất luận thế nào, một sự thay đổi cũng đã đến với thế giới lúc lực lượng của Giáo hội Judar suy yếu. Tình trạng của mọi người đã được cải thiện trong 2 ngày qua. Nhiều người đã nhớ lại cách sử dụng các công cụ. Đánh giá từ tình hình thì dường như Judar đã ý thức được dư luận. Hoặc có lẽ đó đơn giản là kết thúc thời lượng quyền năng của ông ta.
Không may thay, nó có khả năng là vế sau. Đó là vì trạng thái bất khả chiến bại của lũ sinh vật ma quỷ vẫn còn. Chúng không nhận sát thương trừ khi bị tấn công vào các điểm yếu.
Quyền năng của Judar vẫn còn dai dẳng ở một số phần. Tuy nhiên, mọi người không cảm thấy bị đe dọa nhiều lắm. Họ đã quen với việc tìm kiếm và nhắm vào các điểm yếu. Lũ sinh vật ma quỷ càng kém thông minh thì chúng càng có xu hướng bảo vệ điểm yếu của mình. Điều này làm cho việc nhắm vào nó trở nên dễ dàng hơn.
[Cấp độ của bạn đã tăng lên.]
Trên khắp lục địa, cột sáng tượng trưng cho thăng cấp liên tục bốc lên. Những người gần đây thu được nhiều cấp độ nhất là Grid và bố mẹ anh.
“Tôi đã vượt qua cấp 100 rồi! Tôi cuối cùng đã ra khỏi vùng tân thủ nhỉ?”
“Khồng. Giờ chúng ta vừa mới tốt nghiệp vùng cấp độ 2 số thôi.”
“???”
Đây vốn là bãi săn phổ biến với người chơi trong khoảng cấp độ 180. Sau khi đại chiến nhân quỷ bắt đầu, nó được khuyến nghị cho những người chơi cấp 200, và sau sự can thiệp Judar thì là cho người chơi trên cấp 230. Nhiều người nghĩ là thật đáng ngờ khi một cặp vợ chồng trung niên, trang bị đồ đạc xa xỉ, lại đang giả vờ là các tân binh.
Dĩ nhiên, bên liên quan không hề hay biết về điều đó. Đó là vì họ đang nói sự thật. Ý tưởng rằng nó có vẻ đáng ngờ lại là không thể đối với họ.
“Mình nghỉ thôi chứ?”
“Ừ. Con dâu mình chắc là buồn chán lắm rồi.”
Họ có một tình yêu định mệnh thời đại học, cưới sớm, và có con. Để ăn và sống, họ tập trung vào công việc hơn là kỷ luật. Do đó mà con cả của họ đi lượn lờ rất nhiều. Mỗi lần nhìn lại, họ đều cảm thấy hối hận và tiếc nuối. Họ biết ơn rằng con trai họ đã tự mình tìm được thành công sau khi lẩn quẩn xong.
Bố mẹ Grid chẳng có lựa chọn nào ngoài việc yêu mến Irene. Con bé là người phụ nữ mà đứa con trai tự hào của họ đã chọn. Dĩ nhiên, con bé không phải người thật... đây là lý do họ cố gắng kìm nén sự quan tâm của mình. Thế nhưng, gần đây, họ nhận ra. Irene cũng là một thực thể sống. Con bé có một sự ấm áp rõ ràng khiến những người xung quanh mình hạnh phúc do sự tốt tính và những hành động chu đáo của con bé.
Tại đền thờ chính của Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần...
“...Ưm?”
Bố mẹ của Grid hái những bông hoa dại và quay trở về để thăm Irene - người mà họ nghĩ sẽ rất cô đơn, chỉ để thấy một cảm giác kỳ lạ. Không khí của đền thờ khác hẳn với mọi khi..
Trước hết, có một nông dân đang cày ruộng.
“Gì đấy? Cái ông kia không hiểu dịp gì sao?” Bố của Grid tỏ ra không hài lòng. Ông ấy lập tức đến gần và tìm cách bắt chuyện với người đang đào chậu hoa mà con dâu của mình ấp ủ.
Vợ ông ấy đã ngăn lại. “Đừng quá kích động và nhìn cẩn thận xem. Người ta đang trồng bí ngô đấy.”
“...Ưm, bài bản đấy. Ông ta đang bọc nó mà không làm hại đến cây cối.”
“Khoảng cách là rất tốt. Tôi mong chờ những bông hoa nở rồi đấy. Hoa bí ngô vàng sẽ làm màu sắc của những bông hoa mà con dâu mình trồng càng xinh hơn.”
“Ông ta là một thợ xây công viên chứ không phải là nông dân à?”
Bố mẹ Grid đã làm nông trong nhiều thập kỷ. Họ làm việc chăm chỉ để đảm bảo rằng ngôi nhà của họ, cùng 2 đứa con của họ, luôn ấm áp trong mùa đông và mát mẻ vào mùa hè. Ít nhất thì, không có gì phải lo về chi phí sưởi ấm và làm mát.
Do đó, họ có một con mắt sáng suốt. Họ suy ra danh tính của người đàn ông đội mũ rơm đang làm việc trên cánh đồng.
‘Có lẽ nào ông ta là Piaro?’
Họ nghe nói rằng con trai mình rất quý Piaro. Người nông dân ngẩng đầu lên lúc họ tới gần và nói lời chào. Anh ta quá trẻ để là Piaro. Anh ta ở trong độ tuổi 30 thôi.
“Người ngoài không được phép vào đây đâu. Nếu hai người tới để cầu nguyện thì tại sao không quay về lối mà hai người đã tới nhỉ?” Những lời ngắn gọn được người nông dân nói ra một cách rất tự do, toát lên một lối nói phương Tây tinh tế.
Biểu cảm trên mặt bố của Grid nguội đi lúc ông ấy trả lời, “Bí ngô không được trồng như thế đâu.”
Ông ấy là một tên gây rối cho tới khi trở thành một người cha. Ông ấy có xu hướng mất bình tĩnh. Nếu không gặp được một cô gái tốt và cưới sớm, ông ấy hẳn đã là một mối đau đầu cho hàng xóm rồi.
“Hơ?”
Ông nông dân Hurent mỉm cười, để lộ ra hàm răng trắng. Tuy nhiên, đôi mắt Hurent sáng rực lúc ông ấy ôm chặt lấy hào quang. Nông dân thì cũng có niềm kiêu hãnh của nông dân chứ...
Giữa không khí bất thường này—
“Kẻ xâm nhập sao?”
Mercedes—sau khi về Reinhardt vì lý do nào đó trong thời gian ngắn, cô đã chạy tới và hạ gục bố của Grid. Đó không phải một sự trấn áp quá mức. Cô chỉ ấn nhẹ xuống cổ ông ấy và vặn cánh tay. Thế nhưng, bố của Grid ngã xuống cùng một một tiếng khịt mũi. Ông ấy tuy trang bị các vật phẩm huyền thoại, nhưng chúng là vật phẩm cấp độ thấp. Nó chả có mấy tác dụng chống lại một sứ giả.
“Kyaaak! Cha!”
“?!”
Tiếng hét của Irene khiến Mercedes tái mặt.
“...Tôi không hề biết.”
Hurent đại khái nắm được bầu không khí và trốn đằng sau một cái cây.
***
“Con xin lỗi! Con thực sự xin lỗi!”
Đền thờ của Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần đang ở trong trạng thái rất nhạy cảm. Nó đã trở thành nơi ở của người mang thứ hạng cao nhất trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang—Irene. Nếu kẻ đáng ngờ xuất hiện thì khuất phục họ là chính xác. Vấn đề là bố mẹ của Grid không đáng ngờ. Ngay từ đầu, nếu họ có thể vào vườn giữa ban ngày ban mặt thì danh tính của họ đã được xác minh xong rồi. Mercedes và Hurent vừa mới về từ chiến trường và đã cảnh giác hơn mức cần thiết.
“Ái chà... Không sao mà.”
Bố của Grid có một nụ cười tử tế trên môi. Ấn tượng ông ấy tỏa ra khác hoàn toàn với khi ông ấy đối mặt Hurent. Đôi mắt sắc sảo của ông ấy - giống với của Grid - cong lên thành hình nụ cười và cứ như biểu cảm trước đó của ông ấy là một lời nói dối vậy.
“Cháu được gọi là Tiểu thư Mercedes đúng không? Bác rất biết ơn vì cháu luôn chăm sóc cho con trai bác.”
“Ahh...! C-Con là...! V-Với Điện Hạ...!!”
Đôi mắt mở to của Mercedes quay mòng mòng. Cô ấy không biết phải làm sao khi cha của quân chủ lịch sự cúi đầu và cảm ơn mình. Dường như cô ấy sắp quỳ rạp xuống và lạy. Điều đó thực sự gây sốc cho những ai đã biết Mercedes hàng năm trời. Với một nhân cách cao quý và ngay thẳng, cùng một biểu cảm được cho là như một lưỡi dao—hiếm khi thấy được cô bồn chồn và hối lỗi đến thế. Không hề có cảm giác thực tế gì cả.
Sau đó, Mercedes đã trò chuyện với bố mẹ Grid trong khi không biết nên uống trà bằng mũi hay bằng mồm. Hiển nhiên, cuộc trò chuyện đã diễn ra suôn sẻ. Cô không nhớ chút nội dung nào hết, nhưng mặt cô cứ cười mãi thôi. Cô đã duy trì thành công nụ cười vụng về vì mong muốn thể hiện ngoại hình ưa nhìn của mình. —Có lẽ thế.
“...Hơ?”
Mercedes giờ mới tỉnh lại và cứng đờ ra như tượng đá.
Tại sao cửa phòng cô lại ở trước mặt mình rồi?
Đôi mắt run rẩy của cô quay lại nhìn về phía Hoàng hậu Irene, Hoàng tử Lord, và cha mẹ của quân chủ, tất cả họ đang có một cuộc trò chuyện đầm ấm.
“Bọn trẻ thời nay hay cho nhau xem phòng à?”
“Làm gì phải thế. Đấy là một trò chơi phổ biến giữa các quý tộc thôi. Cháu nội nhà mình là một hoàng tử, nên không ai can thiệp đâu.”
“Có nhiều trò thú vị thật... hẳn rồi, chuyện này sẽ vui đấy. Bảo sao lại có nhiều chương trình cho khán giả xem nhà của người nổi tiếng đến thế.”
“Phòng của Ngài Mercedes sẽ trưng bày một đống kiếm với giáp, phải không ạ? Cháu nghĩ sẽ rất hay khi cảm nhận tập quán của một kỵ sĩ. Cháu thực sự mong chờ nó!”
“Thưa Hoàng tử, vẻ trang nghiêm của ngài...”
“......”
Mặt Mercedes đỏ ửng lúc cô nắm được tình hình. Cô không thể mở cửa được. Đó là vì phòng cô đầy ắp bằng chứng giải thích tại sao họa sĩ Picasso lại giàu sụ. Kỳ vọng của Hoàng tử Lord về tập quán của một kỵ sĩ... không có dấu vết nào của nó hết.
“Ngài Mercedes?” Lord thúc giục cô. Đôi mắt cậu bé trong sáng đến nỗi càng mang tới gánh nặng lớn hơn cho cô. Có thêm cả áp lực bổ sung nữa vì cha mẹ của quân chủ cũng đang mong chờ. Mercedes sẽ thà chết còn hơn thấy sự kỳ vọng biến thành thất vọng.
‘Hư hỏng... họ sẽ hiểu lầm mình là một đứa hư hỏng...’
Vấn đề quan trọng nhất là rằng nó có lẽ không phải một hiểu lầm. Bàn tay Mercedes run rẩy trên tay nắm cửa.
“Hãy dừng lại thôi ạ.” Ngay sau đó, Irene lên tiếng. “Con nghĩ chuyện này sai rồi. Các quý tộc lại cho nhau xem phòng mình với ý định thuần khiết sao? Chẳng phải đó là phương tiện mà một số ít quý tộc sử dụng để thỏa mãn mong muốn hèn kém của mình là khoe khoang ư?”
Ngạc nhiên thay, không hề có phản đối. Bố mẹ của Grid lập tức gật đầu.
“Đúng, chuẩn luôn.”
“Như mong đợi, con dâu mình chu đáo quá. Bố mẹ là người lớn mà vẫn đang học hỏi từ con. Mẹ thấy an tâm khi con ở cạnh Grid.”
Hoàng tử Lord cũng đã bị thuyết phục.
Mercedes thở phào nhẹ nhõm, chợt bắt gặp ánh mắt Irene. Cô nhận thấy sự cân nhắc trong cái cách Irene mỉm cười và gật đầu. Mercedes cảm thấy vô cùng kính trọng.
‘Người vợ chính thất có khác.’
Người đi trước cô xứng đáng được tôn trọng. Đây là một sự thật mà cô đã cảm thấy từ lâu rồi. Ngày nào đấy, khi họ trở thành một gia đình, cô tự tin là họ sẽ hòa thuận với nhau mà không có đố kỵ. Đó là một ngày mà những bí mật của Mercedes đã được giữ kín...
***
Đó là trước khi rời đi cho một chuyến phiêu lưu.
Grid quay trở lại sau khi gặp Irene và đứng trước một cỗ quan tài lớn.
Xác của Zik—chính xác thì là ‘xác của đại sư’ đang nằm trong quan tài. Xác của đại sư không hề bị phân hủy. Làn da đàn hồi và có đầy sinh lực. Ông ấy dường như vẫn sống nên thật là kỳ lạ khi thấy ông ấy nằm trong một cỗ quan tài.
[Haksen bị hấp dẫn bởi tàn tích của phép thuật cao cấp.]
[Filewolf cho bạn biết rằng đây là một thần chú cổ xưa sử dụng cổ tự.]
Linh hồn của các huyền thoại lẫn các anh hùng - đối xử với Grid như một nơi thú ẩn - hữu ích đến bất ngờ. Họ cung cấp lịch sử và thông tin cổ xưa mà Grid không biết, hoặc đưa ra lời khuyên dựa trên chuyên môn của họ. Tất nhiên, linh hồn của các anh hùng không có những bản ngã riêng biệt, khác với linh hồn của các huyền thoại. Chất lượng thông tin của họ tuy kém, tuy vậy, có còn hơn hơn.
Grid bảo họ nỗi lo của anh, “Tôi không thể quyết định nên tặng cái xác này cho Cốt binh Vượt hạng vũ trang số Một hay Iyarugt. Tôi đã lo lắng về chuyện này trong 10 ngày rồi.”
[Tzudan hiểu nỗi lo của bạn. Cả Cốt binh Vượt hạng vũ trang số Một lẫn Iyarugt đều là các kiếm sĩ xuất sắc. Dĩ nhiên, khi nhìn vào kỹ thuật không thôi thì kiếm thuật của Iyarugt tốt hơn nhiều. Tuy nhiên, một xác sống có tiềm năng của riêng nó.]
[Haksen đang tư vấn cho bạn. Từ thời cổ đại, một ‘người chết sống’ đã có một địa vị độc nhất vô nhị. Hồn ma không con là một ví dụ.]
[Filewolf đồng ý với lời khuyên của Haksen. Các tử vong hiệp sĩ làm từ xương trắng và tử vong hiệp sĩ làm từ cả một thân xác được cho là phô diễn một tầng sức mạnh khác hẳn. Ông ấy thú nhận rằng chúng là một trong những kẻ thù mà cự nhân tộc khôn ngoan sợ nhất.]
“Vậy một trong các ông chiếm giữ cái xác này thì sao?”
[Tzudan đang xua tay.]
[Haksen nói chuyện đó về mặt lý thuyết là bất khả thi.]
[Filewolf nói bằng cả tấm lòng mình rằng ông ấy muốn hợp nhất với một cỗ máy phép thuật.]
Có lẽ với khiển thi sư thì khác, chứ nhìn chung, xác chết thường không được đánh giá là vật phẩm. Chuyện đó là không thể. Ngay từ đầu, kỹ năng Trao một Bản ngã của Grid chỉ trao bản ngã cho một ‘vật phẩm’ mục tiêu. Anh chỉ có thể trao quyền sử dụng cái xác cho Iyarugt - ký sinh vào cơ thể của người khác bằng năng lực của một ác quỷ, hoặc Cốt binh Vượt hạng vũ trang số Một - có tài năng sử đổi cơ thể của nó. Dĩ nhiên, hoàn toàn có thể tạo ra một cương thi vô hồn bằng phương pháp sản xuất cương thi, nhưng cách này thì quá kém hiệu quả.
“Ưm...”
Sau cuộc trò chuyện với các linh hồn và suy nghĩ về nó.
“Được, ta đã quyết định đó sẽ là nhóc.”
Grid triệu hồi Cốt binh Vượt hạng vũ trang số Một. Cái đứa đã hoàn toàn bị đẩy ra khỏi cuộc đấu xếp hạng kể từ khi Cốt binh Vượt hạng vũ trang số Hai trở thành một pháp cốt. Đứa nhóc đáng thương này có một biểu hiện lạc lõng lúc hai vai nó rũ xuống. Chà, đấy là hệ quả tự nhiên từ những hành động của chính nó.
“Hãy tái sinh đi.”
Grid không nói dài dòng. Anh cho Cốt binh Vượt hạng vũ trang Một xem cái xác của đại sư và ra lệnh ngắn gọn. Thế này là đủ rồi.
Một làn sóng ánh sáng tối màu dâng lên. Đó là một làn sóng quyền năng đã phá vỡ trần của xưởng rèn và xuyên thủng bầu trời.