Chương 1546
Ý thức của Braham đã chìm sâu lúc bóng tối phủ kín tầm nhìn của ông ấy ngày càng đậm đặc. Suy nghĩ của ông ấy đã mở rộng ra vô hạn. Nó tới từ phía bên kia Vực thẳm và chạm tới mức ông ấy có thể cảm nhận và giải nghĩa những ý tưởng nguyên bản đã phun trào như dung nham.
‘Đau đớn quá.’
‘Tại sao chúng ta phải chịu khổ như thế này?’
‘Ta có phạm phải tội lỗi nào đâu!’
‘Tại sao nó không chấm dứt ngay cả khi ta chết chứ? Ai đó giết ta lại đi... hãy hoàn toàn làm ta tiêu tán...’
‘Ta nguyền rủa các ngươi. Ta nguyền rủa thế giới này!’
Giọng nói của vô số oán linh khiến sống lưng Braham ớn lạnh. Dù cả đời ông ấy có căm ghét số phận chết vì bệnh tật của máu mủ mình với Marie Rose, ông ấy cũng không thể lường hết được sự tức giận và đau đớn của các linh hồn. Nó sâu thẳm đến mức đó.
Braham nghĩ về mẹ mình. Tại sao bà ấy lại bị trục xuất khỏi địa ngục mặc dù đứng thứ 3 trong hệ thống phân cấp tuyệt đối? Ông ấy được bảo rằng đó là vì bà ấy đã cố cải tổ địa ngục. Nội dung chính xác vẫn còn là mơ hồ. Ý chí của mẹ ông ấy đã khiến một số ký ức bị mờ đi. Cơ sở là quá ít nên ông ấy chỉ có thể đoán theo một vài cách.
Chính xác thì điều gì đã xảy ra? Tại sao những kẻ cai trị địa ngục lại trục xuất mẹ của ông ấy và thậm chí còn hợp lực với Rebecca để giáng Lời nguyền Lười biếng lên bà ấy? Câu trả lời—
‘Đừng có bảo là...’
Khoảnh khắc này, nó chợt hiện lên trong tâm trí Braham. Giả thuyết đã được hoàn thành dựa trên những giọng nói của các oán linh đã xuyên qua tâm trí ông ấy như một tiếng sét.
‘Địa ngục vốn rất khác so với bây giờ ư?’
Người ta biết rằng sau khi chết, họ hoặc là đến thiên đường hoặc là tới địa ngục. Những người đã tích đức trong cuộc đời của mình sẽ tới thiên đường, trong khi những kẻ phạm tội sẽ đến địa ngục. Tuy nhiên, nhiều oán linh lại đang la hét rằng chúng không hề phạm tội. Chúng nguyền rủa thế gian và đặt câu hỏi tại sao chúng phải ở đây.
‘Chúng mất trí rồi.’
Vẻ mặt của Braham nhàu nhĩ như một tờ giấy.
Một ý nghĩ kinh hoàng hiện lên trong đầu Braham và ông ấy run rẩy. Đứa con trai tự hào của Beriache vĩ đại, sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần Grid, kiêm pháp sư mạnh nhất lịch sử đang khiếp sợ. Đó là do sự suy ngẫm về nguyên tắc ra đời của các thiên sứ.
Thiên sứ được tạo ra từ linh hồn của những người đã chứng minh được khả năng của họ trong suốt cuộc đời, tức là rất ít sinh vật được chọn. Hành động của tổng lãnh thiên sứ hạng nhất và nhận xét của Mir đã chứng tỏ sự thật này. Chỉ những người đã trở thành thiên sứ mới có thể lên trời.
Vậy những người còn lại không đủ tư cách trở thành thiên sứ thì sao? Toàn bộ những sinh mạng đang hấp hối ngay lúc này sẽ đi về đâu sau khi chết? Nếu tất cả bọn họ đều rơi vào địa ngục...
‘Địa ngục không nên ở hình thức hiện tại của nó.’
Đây là lý do ông ấy có thể đoán rằng diện mạo ban đầu của địa ngục khác với hiện tại. Có vẻ địa ngục là một thế giới được tạo ra để làm nơi trú ẩn cho người chết, không phải để trừng phạt người chết. Dòng sông luân hồi chảy qua địa ngục đã ủng hộ giả thuyết này. Dòng sông luân hồi là một hệ thống tồn tại để mang lại sự cứu rỗi cho người chết.
Ấy thế mà Baal đã làm biến dạng địa ngục. Dòng sông luân hồi đã trở thành vật sở hữu của ác quỷ, không còn là quyền của người chết. Mẹ ông ấy bị trục xuất tới bề mặt sau khi đấu tranh để trả lại một thế giới như vậy...
Suy nghĩ của Braham đi tới đây và ông ấy mất bình tĩnh. Tức giận lẫn sợ hãi dâng lên không có điểm dừng lúc ông ấy phân biệt cảm xúc của những linh hồn bị đày đọa và vị trí của mẹ ông ấy.
“Hụa!” Có một phản ứng dữ dội trong mana của ông ấy do sự kích động trong tâm trí. Nỗi đau xé lòng khiến Braham co giật. Mana của ông ấy phân tán và phép bay đã bị cưỡng chế giải trừ. Cơ thể Braham - rũ xuống như một con búp bê hỏng - đã rơi với tốc độ ánh sáng. Braham ngây người tưởng tượng kết cục đâm xuống sàn Vực thẳm của mình và não rỉ ra. Chẳng có chút động lực nào hết.
Yatan, kẻ sáng tạo địa ngục—có lẽ ông ta vẫn đang nhìn thế giới bằng chút cảm thông sau khi có được ‘vết nhơ’ tà thần. Không có cách nào để thoát khỏi sự vu khống của Rebecca sao? Có còn hy vọng nào cho họ không khi thế giới hiện tại thậm chí có thể trấn áp một chí tôn thần như Yatan?
‘Ngay từ đầu, đó đã là thứ mà Mẹ không làm được.’
Tất cả những gì chờ đợi họ trong tương lai là sự tuyệt vọng. Ngày nào đó, họ cuối cùng cũng sẽ chết, rơi vào địa ngục, và tới một nơi họ chỉ có thể tạo ra những ý niệm vô nghĩa...
“......”
Thời gian đã trôi qua bao lâu rồi?
Braham - đang lặng lẽ rơi xuống phía cuối của cái hố vô tận - chợt cảm thấy một ánh mắt nào đó. Phía bên kia Vực thẳm, một con mắt đang rình mò. Cứ như là đang thấy một hành tinh lơ lửng đơn độc trong không gian. Con mắt này to đến mức đó.
““Nó... đau...””
Hàng ngàn hay hàng vạn giọng nói đang vang vọng. Braham giờ mới nhận ra tại sao con mắt lại màu đỏ. Quỷ Thần Sitri—ông ta bây giờ đang khóc trong hình hài của vô số uất hận lẫn ham muốn được tạo ra do những nguyên tắc của địa ngục. Ông ta đang khóc ra máu.
““Ahh...””
Hành tinh màu đỏ đã biến mất. Quỷ thần nhắm mắt lại, và một hố đen hiện ra trong vũ trụ. Đó là một cái miệng khổng lồ. Miệng của quỷ thần - kẻ sẽ sớm nuốt chửng Braham đang rơi.
“......”
Braham không kháng cự. Ông ấy đã mất hết động lực và chỉ chờ đợi khoảnh khắc cú rơi của mình dừng lại và ông ấy sẽ bị ăn thịt. Kiểu gì thì, ông ấy chỉ mang đến một định mệnh chắc chắn sẽ tới vào ngày nào đó... Ông ý cảm thấy thanh thản khi nghĩ vậy. Vào giây phút này—
‘Tôi tin là ông sẽ bình an trở về.’ Một giọng nói thân quen cất lên. Không, đó là một ý nghĩ, không phải một giọng nói. Niềm tin cùng ước nguyện của Grid đã được truyền tải rõ ràng tới Braham. Đó là cái duyên hình thành từ mối tâm giao của họ.
“...Khưkhưk.” Một tiếng cười phát ra từ đôi môi dang mím chặt của Braham. Đôi mắt màu đỏ của ông ấy lóe sáng và cơ thể đang rơi đã lập tức dừng lại. Ông ấy đã nhục hóa phép thuật qua máu thay vì mana bị phân tán của mình.
Huyết thuật—đó là năng lực bẩm sinh của Braham. Đó là một năng lực mà ông ấy không bao giờ nghĩ mình sẽ lấy lại, ấy thế mà ông ấy đã lấy lại được nó. Marie Rose đưa nó cho ông ấy. Đó là một trong những phép màu mà Grid tạo ra. Braham nhìn lại hành trình của mình với Grid.
Phục sinh—ông ấy trôi dạt trong trạng thái linh hồn và trở về được cơ thể của mình.
Thượng tính—phép thuật đạt đến đỉnh cao đã được phát triển thêm một lần nữa.
Phục hưng—ông ấy lấy lại máu và quyền năng mà mình đã mất.
Ông ấy trải qua nhiều phép màu trong suốt chặng đường không-dài. Bất khả thi ư? Ông ấy chưa bao giờ trải qua điều này khi ở cùng Grid.
Braham một lần nữa suy ngẫm về số phận của mình. Số phận rơi vào địa ngục và trở thành một phần của quỷ thần. Số phận chết và trở thành một thiên sứ - con rối của Rebecca. Mới lúc nãy, ông ấy còn ở ngã rẽ chỉ thấy được hai con đường, nhưng giây phút này, một lối đi mới đã xuất hiện.
Một bức tranh mờ ảo về việc tiêu diệt Baal với Rebecca đã hình thành trong đầu ông ấy. Nó là một bức tranh khác hoàn toàn với số phận mà thế giới này đã cưỡng ép lên Braham.
“Ta chắc chắn,” mana xung quanh Braham chuyển sang màu đỏ lúc ông ấy từ từ mở miệng.
Đó là một hiện tượng xảy ra do lõi mana bị tổn hại của ông ấy đang được thay thế bằng máu. Màu sắc rất rõ ràng. Nó nằm ở mức độ loại bỏ được cả bóng tối của Vực thẳm trong thời gian ngắn. Hình dáng to lớn và xấu xí của Quỷ Thần Sitri đã được cẩn thận chiếu lên mắt Braham.
“Sự đau khổ của các ngươi sẽ không phải là vĩnh hằng.”
Đó là một lời tuyên bố, không phải một nỗ lực an ủi. Giọng điệu của ông ấy thẳng thừng. Hơn bất kỳ sự cân nhắc nào, nó chỉ dừng lại ở mức độ truyền đạt sự thật. Thế nhưng—
““Ah... Ahhhhh...””
Nhiều oán linh tạo nên Sitri đã được an ủi. Quỷ thần ngậm cái miệng mà ông ta đã mở ra để làm dịu cơn khát do phẫn uất gây ra và từ từ rút lui khỏi Vực thẳm.
[Sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần, ‘Braham’, đã ngăn chặn được sự xuất hiện của quỷ thần.]
[Các sinh vật ma quỷ - đang hoành hành do sự xuất hiện của quỷ thần - đã mất động lực của chúng và suy yếu.]
[Vực thẳm đã tạm thời lặng gió.]
***
Lượng kinh nghiệm cần thiết để lên cấp tăng lên khi cấp độ tăng lên. Cấp độ càng cao thì tăng trưởng càng chậm. Tuy nhiên, tốc độ lên cấp của Chris lại đang gia tăng. Chênh lệch cấp độ với các sinh vật ma quỷ đang được thu hẹp.
‘Chênh lệch về cấp độ lớn đến nỗi hình phạt kinh nghiệm đang được giảm nhẹ.’
Chris tính toán lúc anh vượt qua cấp 90.
‘Nếu xu hướng này tiếp tục, chẳng mấy chốc mình sẽ giành lại cấp độ 200.’
Xét tới cấp độ trung bình của các sinh vật ma quỷ, anh sẽ phải đạt ít nhất là cấp độ 300 trước khi nhận được đầy đủ điểm kinh nghiệm. Mặt khác, Lượng kinh nghiệm cần thiết để lên cấp đã tăng lên đáng kể.tại cấp độ 200. Không may thay, nhịp độ tăng trưởng sẽ chậm lại kể từ giờ. Dĩ nhiên, điều đó là chỉ khi so sánh với hiện tại.
Đáng ngạc nhiên là, Chris đánh giá rằng anh có thể vào lại thứ hạng đầu trong tương lai gần. Những khả năng từ lớp nghề mới của anh quá xuất chúng.
Một lớp nghề huyền thoại—nó là cấp tối thượng của các nghề ẩn và có những cách thức riêng để thu được các chỉ số bổ sung. Những kỹ năng cũng rất mạnh mẽ nữa. Có ít loại kỹ năng được mở khóa hơn do cấp độ thấp của anh, nhưng chúng đều có hệ số cao và mang chất lượng cao. Chris đặc biệt chú ý tới các kỹ năng nội tại của mình.
Trước hết, Kỹ xảo Vũ khí của Tzudan. Đây là một kỹ năng tương thích cao với Tinh thông Vũ khí. Sát thương, tốc độ tấn công, và tỉ lệ trúng của anh sẽ tăng đáng kể khi trang bị bất kỳ dạng vũ khí nào. Không quá lời khi miêu tả nó là một kỹ năng dành cho Chris vì hiệu ứng được phát huy tối đa khi sử dụng một thanh đại kiếm.
Tuy nhiên, mấu chốt là một kỹ năng nội tại mang tên ‘Ngũ Bộ’. Đây là một kỹ năng nhân đôi uy lực của đòn tấn công tiếp theo sau khi bước 5 bước. Hiệu ứng này áp dụng cho toàn bộ các đòn tấn công thường lẫn kỹ năng, nhưng lại không có thời gian hồi. Nó được áp dụng vô điều kiện bất kể anh bước theo hướng nào. Nó cũng bao gồm cả đi bộ tại chỗ. Cân nhắc rằng cấp độ kỹ năng vẫn ở 1 thì tiềm năng đã được đảm bảo rồi. Đó là kỹ năng đặc trưng, tượng trưng cho Hậu duệ Tzudan.
‘Bí quyết là phải tận dụng tốt cái này.’
Có một sải chân được hệ thống đề xuất. Đó là một hiệu ứng luôn xảy ra trong chiến đấu. Những ánh sáng hình dấu chân sẽ xuất hiện ngẫu nhiên trong bán kính 10 mét. Nếu anh thành công bước lên được những ánh sáng này 5 lần liên tiếp, sát thương của đòn tấn công - sau Ngũ Bộ - sẽ được áp dụng là sát thương thực. Điều này nghĩa là nó vô hiệu hóa triệt để mọi yếu tố giảm sát thương như phòng thủ của mục tiêu, những khả năng chịu đựng, kháng cự khác nhau, v.v.
Cơ mà, cái này khá là khó. Vị trí của tất cả các sải chân do hệ thống trình bày không được dễ chịu cho lắm. Nó gần như ở mức độ dồn ép tay chân của anh, nên nó thậm chí còn có cảm giác hiểm độc.
‘Ngay cả vậy mình vẫn sẽ làm.’
Sau cùng, anh vẫn phải làm theo các sải chân mà hệ thống trình bày. Chỉ khi ấy anh mới có thể tăng tối đa uy lực của lớp nghề mà Grid đã tặng cho anh. Sau sự cố này, anh cảm thấy được sự kỳ vọng mà Grid dành cho mình. Mong muốn đáp ứng những kỳ vọng này đương nhiên đã bật tung.
Chris đuổi theo những dấu sáng. Anh dùng Con đường của Bạo chúa để đột phá giới hạn các chi của mình và sản sinh ra sát thương thực. Đầu của một sinh vật ma quỷ đã bay đi chỉ trong một chiêu.
Linh hồn Tzudan đang quan sát toàn bộ chuyện này.
[Tzudan kinh hoàng. Ông ấy xấu hổ và nói rằng ông ấy không biết tại sao hậu duệ của mình lại đang cố gắng tái tạo lại kết cục của ông ấy. Ông ấy khăng khăng muốn dừng lại vụ tự tử này.]
“......” Grid không biết hoàn cảnh chính xác và coi đó là chuyện không đáng để tranh luận. Trong mọi trường hợp, thật bõ công khi khi quan sát Chris tăng trưởng với tốc độ chóng mặt trong từng giây.
‘Tới mức này thì Chris sẽ cảm thấy tiếc.’
Anh tự hỏi liệu Chris có thất vọng không khi nhìn tờ hóa đơn chỉ yêu cầu 100 tỷ. Liệu nó có cảm bớt gánh nặng nếu anh tăng giá lên đáng kể không? Grid đang cảm thấy rắc rối nghiêm trọng thì một thông điệp thế giới hiện ra.
[Sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần, ‘Braham’, đã ngăn chặn được sự xuất hiện của quỷ thần.]
[Các sinh vật ma quỷ - đang hoành hành do sự xuất hiện của quỷ thần - đã mất động lực của chúng và suy yếu.]
[Vực thẳm đã tạm thời lặng gió.]
“Ah...” Chris thở dài trong khi tất cả những người khác thì reo hò. Đó cũng là một vấn đề khi các đồng sự của anh quá giỏi.
T/n : sư bố nhà ông, ép con người ta tụt cấp xong còn đòi tiền.