Chương 157
Có chuyện xảy ra sau khi anh quan sát tới người dân thứ 39.
[Thấu hiểu đã tăng 1.]
Grid xác nhận lần tăng điểm thứ 5 của chỉ số thấu hiểu và cười.
‘Kỹ năng Quan sát Nhân vật trên cây Thủ lĩnh ngon hơn, nhưng mà Kỹ năng Tìm kiếm Tài năng có trong thanh Cai trị lại tăng thấu hiểu nhanh hơn hẳn.’
Cặp mắt sâu sắc của Grid quan sát một chàng trai trẻ đang sửa tường.
‘Tìm kiếm Tài năng!’
[Bạn đã khám phá ra khả năng, kỹ năng và tiềm năng của mục tiêu.]
Tên : Ian
Tuổi : 27
Giới tính : Nam
Nghề nghiệp : Thợ mỏ
Cấp độ : 33
Sức mạnh : 45/115
Thể lực : 69/138
Nhanh nhẹn : 21/80
Trí tuệ : 48/81
Kỹ năng : Cuốc chim (C).
Một thợ mỏ trẻ tuổi của làng Bairan
* Một người rất bình thường. Bạn không tìm thấy bất kỳ tài năng ẩn nào.
Grid nhận ra chuyện đó một cách rõ ràng.
‘Jude... Cậu ta thật sự là một tên đần.'
Anh đã quan sát 40 người dân và không tìm thấy một ai có trí tuệ thấp hơn Jude. Khi xem xét trí tuệ tối đa thì con số nhỏ nhất là 80 điểm. Anh chưa bao giờ thấy bất cứ ai có tiềm năng tối đa thấp hơn 80 cả.
‘Nhưng mức trí tuệ tối đa của Jude là 20 và điểm trí tuệ hiện tại là 11...’
Não Jude phẳng như sân bay.
‘Cậu ta đần thì mình dễ quản lý hơn nhưng mà vẫn thảm hại quá.’
Rồi một người đàn ông với cơ thể rắn rỏi hỏi tiếp cận Grid.
“Khạạạạc~ Phẹt!”
Người đó nhổ nước bọt như một thói quen. Mái tóc xám dựng ngược lên trời như bị sét đánh. Một thân hình vạm vỡ với đôi mắt sắc như một con thú. Đó là Toon, người xếp thứ 35 trên bảng xếp hạng tổng thể và đang sở hữu cho mình một nghề ẩn xếp hạng hiếm.
Anh ta đưa Dainsleif cho Grid. “Dù nghĩ ra sao thì tôi cũng không thể mua thứ này.”
Grid trở nên lúng túng.
“Sao thế? Nó có xếp hạng độc nhất thật nhưng hiệu năng một chín một mười với vũ khí xếp hạng huyền thoại còn gì? Sức tấn công có thua một chút với vũ khí huyền thoại đồng cấp nhưng tùy biến tốt hơn hẳn. 4 triệu vàng là giá hợp lý rồi, nên chả phải mua nó sẽ tốt hơn mua thứ khác sao?”
Khuôn mặt Toon lộ ra biểu hiện chua chát, “Tôi biết nó tốt tới mức nào. Tôi muốn có nó chứ. Nhưng tôi không đủ giàu để tiêu tốn 4 triệu vàng cho nó. Khạạạc~ phẹt!”
“Nếu ông xếp thứ 35 thì phải có tiếng tăm trong nước chứ? Đáng ra ông phải đắm chìm trong tiền bạc bằng cách xuất hiện trên các chương trình TV và quảng cáo rồi đúng không? Chả phải các thành viên hội đều kiếm tiền kiểu này à? Trông Jishuka kia kìa, cô ta kiếm cả đống tiền chỉ từ chụp ảnh cho các tạp chí trong nửa ngày đấy thôi.”
“...Đó là một câu chuyện dành cho người khác rồi...”
Giọng nói của Toon thật yếu ớt. Grid chẳng thể nghe cho rõ ràng.
“Nói gì cơ?”
Toon buộc phải hét lên, “Tôi không nhận được bất kỳ lời đề nghị thu hình hay quảng cáo nào hết! Tôi chỉ có thể kiếm tiền từ đi săn thôi! Mà làm thế cũng chỉ có được 10.000 vàng mỗi tuần!”
Để tham khảo thì 10.000 vàng là 12 triệu won. Mỗi tuần Toon kiếm được 12 triệu won sao? Đó là một con số lớn với phần đông đấy, nhưng với người chơi xếp hạng thì không có như vậy. Trong trường hợp các vật phẩm giới hạn cấp độ 250 trở lên, thì 10.000 vàng mỗi tuần sao mà mua được đồ tốt, khi mà giá trị của vật phẩm cổ tích lên hơn 400.000 vàng.
Sớm muộn thì Toon cũng sẽ không thể tự mình trang bị đồ đạc vừa với cấp độ. Nghĩa là anh ta sẽ gặp khó khăn trong việc đi săn và tụt xếp hạng.
“Tôi từng là kiếm sĩ trước khi có nghề hiếm nên tôi mới có Tinh thông Kiếm thuật. Cơ mà tôi dùng đoản ẩn đao lâu lắm rồi nên thấy thoải mái nhất với chúng, Dù có nợ nần thì tôi cũng sẽ mua nó. Nhưng tôi không ngu tới mức mua một thanh đại kiếm đâu.”
“Ưm... Được rồi, tôi hiểu.”
Toon nhìn Grid lúc Grid đang cầm Dainsleif và hỏi anh, “Nhưng sao anh lại tin tôi và cho tôi mượn thứ này? Tôi đã có thể chạy trốn với nó còn gì? Anh mới gặp tôi có một lần và lúc đó tôi còn chả tạo được ấn tượng tốt... Sao anh có thể cho một kẻ như tôi mượn thứ đắt giá đến vậy?”
Grid nghe mà nổi cả da gà.
‘Mình bị chập cheng rồi.’
Yura và hội Tzedakah. Những người chơi xếp hạng mà Grid đã gặp trực tiếp đều rất giàu. Mức độ được nhận biết của họ rất cao vì họ luôn xuất hiện trên TV và họ bơi trong tiền với các bài phỏng vấn truyền thông, chụp ảnh và cả quay quảng cáo.
Do đó, Grid cho rằng người chơi xếp hạng là người giàu và người giàu thì không ăn trộm đồ. Nhưng Toon không hề giàu như những người chơi xếp hạng khác. Anh ta cố ăn cắp đồ đắt tiền là chuyện bình thường.
‘Ngay từ đầu thì có cái luật nào bảo người giàu không ăn cắp đâu... Mình hơi vô tư quá rồi. Gần đây nhiều chuyện xảy ra mà mình vẫn không hề cảnh giác.’
Cũng may Toon là người có lương tâm không thì Grid bị cướp mất 4 triệu vàng rồi. Grid nghĩ giờ là lúc nên cẩn trọng hơn. Rồi anh bắt đầu có cảm giác quý mến Toon.
‘Không cuỗm đi luôn mà lại trả mình, anh ta đáng khen ngợi đó chứ.’
Grid lên tiếng, “Nếu ông tìm được một phương pháp sản xuất và các vật liệu ngon lành khi đi săn thì mang đến chỗ tôi. Tôi sẽ chế một món cho ông với giá cả hợp lý.”
“Ơ...?”
Toon là một kẻ mồ côi người Ý. Anh ta đã có một cuộc sống khó khăn và rơi vào vòng xoáy mafia. Anh ta chỉ ở trong tổ chức 5 tháng và thật may mắn là không hề dính tội giết người. Tuy nhiên, Toon đã làm rất nhiều việc xấu xa như tống tiền, buôn bán vũ khí cùng chất gây nghiện.
Nhưng sau khi biết tới Satisfy, anh được thưởng thức những nội dung thật vui thú. Anh tự hỏi sao anh phải làm việc xấu để gây tổn thương cho người khác nữa chứ? Rồi anh quyết định rời khỏi tổ chức với cái giá phải trả là con mắt trái của mình.
Kể từ đó.
Toon có tài năng và đã trở thành một người chơi xếp hạng, nhưng anh không thể thay đổi tâm tính hoàn toàn và tiếp tục thể hiện khuynh hướng bạo lực vốn có. Điều ấy khiến anh đụng độ với những người chơi khác và trở nên khét tiếng trong Satisfy. Anh thích đánh nhau, nên anh không có bạn.
Mọi chuyện thay đổi kể từ khi anh gia nhập hội Tzedakah. Jishuka hoàn toàn kiềm chế được sự bạo lực của Toon và anh đã có thể tận hưởng Satisfy tương đối yên bình. Giờ tới thời điểm này. Đây là lần đầu tiên kể từ khi Toon chơi Satisfy. Không đúng, phải là lần đầu tiên kể từ khi anh sinh ra trên cõi đời này, có người đưa tay giúp đỡ anh mà không đòi hỏi điều kiện gì.
‘Grid...’
Toon nhìn Grid. Giống như những người kia, anh nghĩ Grid ghét mình lắm. Nhưng mà giờ Grid đang chiếu cố anh ư?
‘Anh ta là một người với tấm lòng bao la như biển cả.’
Grid trông như một hình tượng vĩ đại đối với Toon vậy.
‘Từ đầu anh ta đã không phải người thường rồi. Nghề huyền thoại đầu tiên mà...’
Toon cúi đầu trước Grid. “Hôm nọ tôi đã đối xử tệ và khinh thường nơi làm việc của anh. Tôi thật lòng xin lỗi. Và cảm ơn anh nữa.”
“Nếu anh biết rồi thì hành động tốt hơn trong tương lai đi. Trước tiên là ngừng ngay khạc nhổ. Tôi không muốn thấy anh như một tên xã hội đen.”
“Được, tôi sẽ cố sửa chữa thói quen.” Một người suốt ngày cau có như Toon đã có lần đầu tiên mỉm cười rạng rỡ. Thấy được điều đó đúng là tuyệt thật. “Thế thì tôi đi đã! Tôi cần phải làm việc!”
Mắt Grid lấp lánh lúc nhìn Toon quay đi với những bước chân nhẹ bỗng.
‘Anh ta đơn giản đúng như Regas bảo. Hành động như vậy chỉ vì một món quà nhỏ sao, cái này sẽ là lợi ích rất lớn trong thời gian sắp tới đây.’
Toon sẽ mang tới phương pháp sản xuất và vật liệu nên Grid chả lo mất mát thứ gì. Vừa có được một phương pháp sản xuất mới miễn phí vừa tăng kinh nghiệm cho kỹ năng sản xuất nữa. Rồi anh kiếm được cả tiền trên danh nghĩa ‘boa’. Toon mua một thứ với giá rẻ và Grid nhận thêm nhiều lợi ích như thế. Chuyện này còn dành được cả sự ưu ái từ Toon. Đúng là một mũi tên trúng hai đích.
‘Hêhê... Dạo này mình thông minh thật sự luôn nhờ?’
Giờ Grid đã có khả năng suy nghĩ của người bình thường rồi! Anh hài lòng với chính mình, mà không nhận ra anh mới chỉ ở mức trung bình.
‘Chúng nó thu hình trận đại chiến Neberius như thế, tức là sự tồn tại của pavranium bị thế giới biết đến rồi...’
Grid dự định tham gia đua thú nuôi bằng cách giả vờ cho pavranium làm thú nuôi của Yura. Cơ mà người ta biết pavranium thuộc về Hậu duệ Pagma rồi nên dự định của anh coi như bỏ. Anh có nên hủy kế hoạch cho bộ môn đua thú nuôi hay không đây?
‘Không, nó chả cần thiết lắm.’
Ssik.
Grid cười và hướng thẳng về xưởng rèn.
“Ohh! Chào mừng Grid!” Smith đón chào Grid lúc vẫn đang làm vũ khí cho binh sĩ theo lệnh của quản lý. “Cậu đã cứu được làng Bairan rồi. Tôi muốn thay mặt người dân bày tỏ lòng biết ơn của mình! Cậu là một người hùng! Người hùng đấy!”
Grid thấy tự hào về hai chữ ‘người hùng’ đó và nói.
“Không chỉ là một người hùng đâu, tôi là một người hùng toàn năng nha.”
Grid đặt tay lên vai Smith và kích hoạt một kỹ năng.
“Hảo cảm của Thợ rèn.”
[Hảo cảm của Thợ rèn]
Nếu bạn có hảo cảm tối đa với một NPC thợ rèn, bạn có thể nâng cấp độ kỹ năng của họ lên 1~5 mức.
Người thợ rèn nhận được sự chỉ dạy của bạn sẽ trung thành với bạn suốt đời và sẽ chia sẻ với bạn mỗi khi họ học được các phương pháp sản xuất mới.
[Kỹ năng nghề thủ công của Thợ rèn Cao cấp Smith đã đạt tới Mức 4.]
“Hơơ...!”
Smith bị choáng. Ông ấy cảm thấy kỹ năng của mình đã tăng vọt đáng kể từ cái chạm của Grid. Ông ôm lấy Grid. “Cảm ơn cậu! Cảm ơn! Nhờ có cậu mà tôi mới có thể làm ra được sản phẩm tốt nhất trong cả cuộc đời, và giờ tôi còn nhận thêm sự khai sáng nữa! Vì cậu, tôi sẽ làm mọi thứ kể cả liếm đít!”
“Thôi má!”
Grid cuối cùng cũng đẩy Smith ra được rồi. Liếm đýt của anh á? Nó có thể là biểu hiện của việc Smith sẽ làm bất cứ chuyện gì, nhưng Grid đã biết Smith là gay. Một người đồng tính nói với anh chuyện đó làm anh nổi hết cả da gà.
“Ông vẫn chưa kết hôn à?”
“Kết hôn ở cái tuổi này á?...”
“Lấy vợ sớm rồi còn bỏ mấy cái khẩu vị kỳ quái này đi. Và cho tôi mượn đồ đạc chút.”
“H-Hở? khẩu vị kỳ quái nào...? À, được được. Cứ thoải mái mà dùng. Tôi có thể từ bỏ cả cái xưởng rèn này cho cậu.”
Grid mặc kệ Smith và đứng trước lò rèn. Anh lôi búa của Thợ rèn Huyền thoại ra và bắt đầu nung nóng pavranium.
‘Mình sẽ đổi hình dạng của nó.’
Hiện tại pavranium đang ở dạng hai cái đĩa nhỏ. Cả thế giới biết hai cái đĩa đó liên quan tới Hậu duệ Pagma rồi. Nhưng câu chuyện sẽ rẽ sang chiều hướng khác nếu anh biến đổi hình dạng của hai cái đĩa vàng này.