Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1740: Chương 1734

Chương 1734

““Từ hồi có kết quả tới giờ là đã quá lâu rồi. Ta tự hỏi tại sao Lăng tẩm Không Con vẫn chưa có bất kỳ hành động nào cho dù nó phải nghi ngờ về tình hình này.””

Thời gian trong một ngôi mộ chắc chắn sẽ đứng yên. Đó là bởi nó là nơi chôn cất người chết. Lăng tẩm Không Con là ngoại lệ. Nó hoạt động như một tổ chức khổng lồ. Hàng ngàn lính cục bộ cùng hàng vạn xác sống trung thành một cách mù quáng với chủ nhân của chúng đã săn các vị thần con người cả trong lẫn ngoài lăng tẩm. Nó đã kéo dài được hàng trăm năm.

Ấy vậy mà gần đây—trong hơn nửa năm, Lăng tẩm Không Con đã ngừng hoạt động. Lũ thợ săn ra ngoài lăng tẩm để bắt giữ các vị thần con người đã không thành công trong một thời gian dài, và không có tin tức gì từ lực lượng chính bên trong lăng tẩm - lẽ ra phải hỗ trợ chúng.

“Ở đằng kia!”

““Lũ con người khốn nạn đó chưa gì đã...””

Vài ngày trước...

Tình trạng của lũ thợ săn - những kẻ đã bắt hụt Thần Nước Dalvida - không hề ổn. Tất cả các bộ phận của khung xương, bao gồm cả hộp sọ, đã bị tổn hại. Đó là vì Mir - sứ giả của Grid - đã đột ngột xông vào và tung hoành. ‘Trường Kiếm’ và ‘Cự Quyền trượng’ - những kẻ đã mất đi đám binh lính cuối cùng của mình dưới tay Mir - chỉ suýt soát rút lui và hiện đang bị truy đuổi.

Kịch.

Ánh hoàng hôn treo trên ma động sâu thẳm. Đó là kết quả từ diện mạo của một người đàn ông đang mang trên cơ thể thần tính màu cam. Người đàn ông đó là Damian. Anh là một vị tướng quân đã vươn lên ngôi vị giáo hoàng vài tháng trước và gần như đã đạt được sự thống nhất tôn giáo. Damian là người đứng sau việc đoạt lại Giáo hội Yatan - bị Lăng tẩm Không Con chiếm đóng. Năng lực của Damian là vô song vì anh có thể sử dụng các thành viên giáo hội Grid làm tay chân của mình.

“Hi, các xương xẩu-sensei.”

““.......””

Trường Kiếm với Cự Quyền trượng là một tử vong hiệp sĩ ưu tú và một pháp cốt ưu tú. Điều đó có nghĩa chúng là tinh anh giữa các tinh anh. Chúng là xác sống, nhưng lại là những tồn tại cao cấp có khả năng thể hiện cảm xúc bằng nét mặt - vốn là một điểm mạnh đáng kể. Nó có thể được sử dụng như một phương tiện để gieo rắc nỗi sợ hãi cho kẻ thù hoặc làm kẻ thù nản lòng. Nhưng giờ, trái ngược lại, nó lại hoạt động như một điểm yếu.

Biểu cảm của chúng trở nên tồi tệ do những lời nói và hành động hạ cấp của Damian không phù hợp với hiện diện của anh. Chúng bày tỏ sự kích động trước kẻ thù.

Nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt của Damian. “Các ngươi đang sợ hãi.”

““Gì hả? Ta chỉ không nói nên lời vì nó thật phi lý!”” Cự Quyền trượng gầm lên với Damian - đang lảm nhảm bằng giọng nói trầm. Hắn từng là một đại pháp sư hồi còn sống, và đã tự lựa chọn trở thành một xác sống. Gã pháp cốt này là một thực thể khác thường đã từ bỏ nhân tính của mình để thỏa mãn niềm đam mê học thuật của hắn. Lòng tự trọng của hắn không hề thấp, nên hắn đã bị kích thích một cách đáng ngạc nhiên.

Trường Kiếm tóm cổ Cự Quyền trượng lúc hắn lao vào Damian và kéo Cự Quyền trượng đi. Cây thương đã rơi xuống trong đường tơ kẽ tóc. Nó là một cây thương hẳn đã đập vào trong sọ của Cự Quyền trượng nếu Trường Kiếm không nhúng tay vào. Nó là ‘Thần thương Grid’.

“Tiếc quá.” Trong số các thuộc hạ của Damian, có rất ít phụ nữ sử dụng thương làm vũ khí của họ. Trong tất cả bọn họ thì chỉ có một người cầm một cây thương do Grid làm ra mà có tên của chính anh.

““Isabel...””

“Ngươi biết ta à?”

““Tên của con chó phản bội chủ nhân của nó thì đương nhiên là nổi tiếng rồi. Để tránh bị đánh lén vào sau gáy thì chả lẽ ta không nên nhớ rõ nó sao?””

“Sao ngươi dám nói xấu Isabel-chan?”

Vợ anh đã bị xúc phạm—đôi mắt Damian mở to ra giận dữ trong khi binh lính không ngừng tràn vào phía sau anh. Họ là các thành viên của Giáo hội Grid - từng được gọi là Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần. Họ là những con quái vật của bề mặt, được biết đến là sử dụng kiếm vũ Grid. Ngay cả vậy, Trường Kiếm vẫn không dao động.

““Không phải nơi này quá hẹp để phát huy lợi thế về số lượng à?””

““Ngay từ đầu, bọn ta đã là những kẻ đầu tiên định cư tại đây.””

Cự Quyền trượng lấy lại điềm tĩnh và hưởng ứng theo Trường Kiếm. Hắn kích hoạt các vòng phép được cài đặt khắp ma động, trong khi Trường Kiếm đứng ở lối vào hẹp để chặn bước tiến của các thành viên giáo hội.

““Tất cả, chết hết đi!””

Ma động đã sụp đổ. Các thành viên giáo hội bị vùi lấp trong đống đổ nát đã trở thành một bức tường, ngăn không cho Damian với Isabel tiến về phía trước.

“Tổ sư. Chúng ta để vuột mất chúng rồi.”

“Khả năng chạy trốn của chúng đúng là xuất sắc.”

“Ừ.”

Trên mặt Damian không có chút hối hận nào lúc anh chữa trị cho những người bị thương. Anh đã đoán từ đầu rằng kẻ thù hẳn đã thiết lập một đường lui.

“Chà, chỉ việc bắt chúng lần nữa là đủ.”

Damian là giáo hoàng. Anh lãnh đạo Giáo hội Grid đồng thời hỗ trợ các giáo hội của tam thần lẫn Giáo hội Yatan - những người đã mất đi các vị thần của mình và lầm đường lạc lối. Đơn vị ít nhất là ‘hàng tỷ’, vì vậy điều đó tức là anh có thể điều động một lượng binh lính khổng lồ.

[Giáo hoàng, ‘Damian’, đã giao một nhiệm vụ cho toàn bộ các thành viên giáo hội.]

[Truy tìm tàn dư của Lăng tẩm Không Con đã chạy trốn!]

Một mạng lưới không thể trốn thoát đã được giăng ra. Các thành viên của Giáo hội Grid, những tín đồ của tam thần, và các thành viên của Giáo hội Yatan đã đổ xô đến khu rừng - nơi ma động được xác định - và xa hơn nữa.

***

““Chắc hẳn đã có một vấn đề bên ngoài.””

Xác sống của Lăng tẩm Không Con đã tồn tại ít nhất hàng trăm năm và sẽ tồn tại mãi mãi. Đối với chúng, thời gian là một khái niệm rất mơ hồ. Chúng không thể liên lạc với lũ thợ săn đã đi săn hơn vài tháng, nhưng chúng chả nghĩ nhiều về điều đó.

Rồi những nghi ngờ đã sớm nảy sinh. Hồn ma có vẻ như đang đói khát, nên chúng đã ý thức được dòng chảy thời gian.

““Cử Đại Diệp Quyền trượng đi đi.””

Đó là lời từ Sủng Trượng của Hồn ma, hay còn gọi là Quyền trượng của Hồn ma - kẻ chỉ huy các pháp cốt của Lăng tẩm Không Con. Nó nhằm mục đích hỗ trợ lũ thợ săn mà chúng mất liên lạc và định mức tình hình.

““Ngài đang nói là tình hình đủ nghiêm trọng để bổn trượng ra tay à? Hưhư, được thôi. Ta đang mong đợi được hít thở chút không khí trong lành sau một thời gian dài đây.””

Đại Diệp Quyền trượng rời khỏi Lăng tẩm Không Con với những bước chân đầy cám dỗ chẳng giống như một bộ xương. Có tới 20 pháp cốt đi theo ả. Đó là một lực lượng có thể phá hủy một vương quốc rộng lớn trong vòng một ngày. Tuy nhiên...

““Mất liên lạc với Đại Diệp Quyền trượng rồi sao? Đành chịu vậy... để Cự Loan Quyền trượng đi đi.””

““Chúng ta cũng đã mất liên lạc với Cự Loan Quyền trượng rồi ạ...””

““.......””

Cho dù có cử binh lính mới đi bao nhiêu lần, điều tương tự vẫn lặp lại. Đám bề tôi của Hồn ma vĩ đại đã mất tích ngay khi rời khỏi Lăng tẩm Không Con.

““Grid là một vị thần con người và đã thăng hạng thành một Đơn Nhất chi Thần phải không? Có lẽ điều đó có liên quan tới hắn.””

Cuối cùng, chúng thậm chí đã tìm đến Sủng Kiếm của Hồn ma - kẻ phụ trách các tử vong hiệp sĩ.

““Rất có khả năng hắn đang bảo vệ các vị thần con người. Ta nghĩ chúng ta cần tự mình ra tay.””

““Grid... cái gã đã đánh bại Võ Thần giả mạo...””

““Cái gã á? Chú ý đến danh hiệu đi.””

““Mẹ nó... Ta lại dám tỏ ra vô lễ với đấng vĩ đại...””

Tất cả các vị thần trên thế giới tồn tại là vì lợi ích của Hồn ma. Ngày nào đó, họ sẽ là con mồi của Hồn ma. Chỉ khi một vị thần được thừa nhận là vĩ đại thì các thành tích của Hồn ma mới vĩ đại theo.

““Ta sẽ đi.””

Sau cùng, Sủng Kiếm của Hồn ma, hay còn gọi là Kiếm của Hồn ma, đã trực tiếp ra tay.

Đơn Nhất chi Thần Grid—thần tính của kẻ đó hẳn đã mở rộng khi đánh bại Võ Thần giả mạo, nên kẻ đó sẽ cực kỳ mạnh mẽ. Hắn quyết định rằng chỉ có mình - với tư cách một trong những kẻ hành pháp của Hồn ma - mới có thể quan sát các chuyển động của Grid. Sau một lúc—

““......?””

Kiếm của Hồn ma dẫn theo một số ít quân tinh nhuệ và đã trở nên rất sửng sốt. Đó là vì hắn bắt gặp con người ngay khi rời khỏi Lăng tẩm Không Con.

“Tên này dường như có xếp hạng cao thì phải?”

“Ừa. Đây là một địa điểm thật sự thuận lợi cho một ngôi mộ.”

4 con người—xung quanh họ toàn xương là xương. Chúng là dấu vết của quân tiếp viện đã biến mất trước đó.

““Bọn bất tài... các ngươi lại bị săn bởi những con người đơn thuần, không phải Đơn Nhất chi Thần Grid.””

Con mồi của Lăng tẩm Không Con đã luôn là các vị thần. Bị giết bởi một con người đúng là một nỗi ô nhục không thể tưởng tượng được.

““Chết đi...”” Kiếm của Hồn ma ra lệnh. Hắn đứng tại chỗ mà không rút kiếm và chỉ huy đám thuộc hạ của hắn. Chúng là một nhóm có tới tận 10 tử vong hiệp sĩ ưu tú. Để 4 con người xử lý thì thế là chưa đủ...

““.......!””

Ánh sáng màu tím trong mắt của Kiếm của Hồn ma hơi to lên một chút. Hắn thấy một người khổng lồ màu trắng bất ngờ xuất hiện và chà đạp lên các tử vong hiệp sĩ một cách tàn nhẫn.

““Một cỗ máy phép thuật...? Chưa kể, các kỹ năng lái cũng không tầm thường. Ngươi có thứ gì đó để tin tưởng vào.””

Kiếm của Hồn ma rút kiếm của mình và lao về phía trước. Thanh kiếm nhắm chính xác vào Zibal. Hắn cho rằng Zibal là mối đe dọa lớn nhất.

“Ư-Ưh?”

Mặt Zibal trắng bệch ra. Đó là vì Kiếm của Hồn ma nhanh đến khó tin lúc hắn tiếp cận trong khi né đòn tấn công của Phi cơ trong gang tấc. Đã được nửa năm từ lúc anh ta định cư tại lối vào của Lăng tẩm Không Con. Zibal đã chiến đấu chống lại vô số tử vong hiệp sĩ cho tới nay. Dưới quan điểm của anh ta, Kiếm của Hồn ma là một đối thủ ở tầng trời khác hẳn. Chỉ sau khi một kiếm quang rõ ràng được chạm khắc thì mới có một âm thanh ầm ĩ.

Khoảnh khắc ngọn giáo của Phi cơ xuyên qua không trung, Zibal đã nhận một nhát kiếm lớn vào ngực.

““Chết cho ta...”” Kiếm của Hồn ma tuyên bố lúc hắn nhảy lên cao và chém xuống. Thanh kiếm chạm chính xác vào tim Zibal. Tuy nhiên, giết được Zibal là một nhiệm vụ khó nhằn ngay cả với một con rồng.

Quyền năng của Thất Ác Thánh, Thiên mệnh—Zibal có năng lực trốn thoát khủng nhất trong Satisfy.

““Quyền năng này?”” Kiếm của Hồn ma nhận thấy danh tính của Zibal và đã vươn tay sang trái. Ngay lập tức, một linh khí màu tím trải ra và chặn công kích bất ngờ của Chris.

“Đây thật sự là một thượng nhân à?” Chris tặc lưỡi.

“Ngay cả xếp hạng cũng cao nữa. Rút lui trước thì tốt hơn.” Hurent phán xét. Ông ấy vung hào quang huyền thoại như một cây roi và trói tay chân Kiếm của Hồn ma.

Haster thì chưa gì đã kích hoạt phép thuật của Xích sắc Hiền nhân. Nó là phép thuật đặt những tấm khiên lên các thành viên tổ đội của anh ta và trả họ về một nơi mà anh ta nhớ.

[Phép thuật cao cấp đã can thiệp vào phép thuật của bạn.]

[Quá trình thi phép thuật của bạn đã bị hủy.]

“......!”

““Các ngươi đang cố trốn đi đâu hả?””

Kẻ thù mới khiến nhóm của Chris tái mặt. Tất nhiên, Haster không phải một pháp sư. Cơ mà, Quyền trượng của Hồn ma - kẻ đã cưỡng chế hủy bỏ quá trình thi triển phép thuật của Haster - có lẽ là một cường giả ngang tầm Kiếm của Hồn ma.

““Đây là những kẻ như lũ chuột nhắt đã khiến chúng ta khổ cực bao lâu nay.””

““Khống chế sức mạnh của ngươi đi. Ta nghĩ tốt hơn hết là bắt sống bọn chúng.””

““Bắt giữ con người để làm cái gì?””

““Chúng là các huyền thoại. Thậm chí lẫn trong đó còn có kẻ sử dụng cỗ máy phép thuật và quyền năng của Thất Ác Thánh.””

““Hử...? Các ngươi là những kẻ tuyệt vời đấy. Thật vinh dự khi được gặp các ngươi. Ta sẽ đối đãi các ngươi tử tế.””

“......”

[Nhiệm vụ tính giờ ‘Trốn thoát’ đã xảy ra!]

[Hãy bỏ chạy trong thời gian giới hạn! Nếu bị kẻ thù bắt giữ, bạn có khả năng nhận một hình phạt khổng lồ!]

“Zibal! Dùng Thiên mệnh mau!”

“Tôi mới xài rồi, nên thời gian hồi...”

“Chúng trông như lũ điên nhưng chúng điên thật sự.”

Lúc nhóm của Chris đang làm ầm hết cả lên.

““......?””

Kiếm của Hồn ma và Quyền trượng của Hồn ma là những kẻ đầu tiên nhận thấy sự bất thường. Chúng nhìn lên bầu trời. Chúng đã đọc được nó bằng các giác quan thượng nhân của mình.

Trên bầu trời cao—có thứ gì đó đang ẩn nấp phía kia những đám mây. Một bóng đen lờ mờ đã hiện ra khắp mặt đất. Nó là một bóng đổ đang trở nên đậm hơn rất nhanh lúc thứ gì đó to lớn bắt đầu ló ra qua những đám mây.

““Thứ gì thế này...?””

Một cảnh giới không thể hiểu nổi—thứ gì đó lớn tới mức không thể đoán được kích thước đang không ngừng phóng ra những tia lửa. À không, chúng quá to để được gọi là tia lửa. Chúng đang lớn lần...

“Bỏ mẹ rồi! Tản ra!”

Chris cùng những người khác hoảng hốt và chạy tán loạn. Đây là một trong những bất lợi của Sao băng. Phân biệt địch ta là điều rất khó.

“Ah...” Đội trưởng đội Pháo binh Vượt hạng vũ trang - Công lý Đã mất - rên rỉ lúc cô ấy muộn màng nhận ra sai lầm của mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!