Chương 1736
Fenrir nhớ đến cái chết—cái chết của chính hắn. Vào cái ngày đó...
Braham - kẻ điên dại bị lưu đày sau thảm kịch giết hại đồng loại - đã hợp lực với con người để xâm lược thành phố. Fenrir đã chẳng thể xử lý nổi người đàn ông thực hiện đủ chiêu trò ti tiện, như là ám sát Hachika bằng một tổ đội riêng biệt (?) được cử đi trước đó. Trên hết, uy lực của Ứng viên Vua Máu Grid thật xuất chúng.
‘...Đúng, ta nhất định là chết rồi.’
Câu trên không phải thì quá khứ là có lý do cả. Hắn có thể cảm thấy rằng quả tim của mình không hề đập. Hắn phải điều chỉnh dòng chảy của máu hoàn toàn bằng phép thuật. Hiện tại, Fenrir đang dựa vào ‘linh hồn bất diệt’ để thức tỉnh hình hài của cơ thể lẫn ý thức của hắn. Nếu phải so sánh thì hắn gần giống một pháp cốt trông như còn sống vậy.
Linh hồn của hắn không tiêu vong được vì có lý do đơn giản—đó là một sự phù hộ bẩm sinh. Linh hồn của những kẻ trực tiếp thừa hưởng dòng máu của mẹ họ - một trong Tam Ác Khởi nguyên - là hết sức vững vàng. Ngay cả khi họ chết, họ vẫn có thể duy trì linh hồn mình cho đến lúc đáp ứng đủ các điều kiện để phục sinh.
Giống như bây giờ.
“Khoan đã... giờ khi ta nhìn ngươi, cái gã tân binh này, ngươi đã đánh thức không chỉ ta, mà là tất cả ‘bọn ta’ mới đúng.”
Fenrir hạ nhiệt sự kích động của mình và cảm nhận được. Ruson, Tiramet, Latina, Cray, Yetima, Elfin Stone… hắn cảm nhận được linh hồn của anh chị em hắn ở mọi hướng. Bằng cách nào đó, trong mê cung tối tăm này, anh chị em của hắn đang di chuyển trong từng giây. Họ đã bị giảm xuống cùng một dạng với hắn.
Fenrir dường như mở mắt ra trở lại ngay sau khi bị giết bởi Vua Máu - kẻ đang có một linh khí đáng ngại bao bọc quanh cơ thể - trước mắt mình. “Cuối cùng thì ngươi cũng định thâu tóm gia đình ta và thực hiện nghĩa vụ với tư cách Vua Máu của ngươi à? Ngươi sẽ trả thù cho mẹ ta dù bà ấy chẳng liên quan gì đến ngươi, và thực hiện chuyến thám hiểm địa ngục, cắt đứt những huyết mạch của gia đình ta sao...?!’
Fenrir là thủ phạm chính đằng sau việc Beriache sinh ra Marie Rose. Hắn ra đời với nhiệm vụ trở thành Vua Máu và giúp trả thù cho mẹ mình, nhưng hắn đã từ chối làm vậy mặc dù nhận được những năng lực mạnh nhất là ‘thống trị’ và ‘đấu tranh’. Hắn nghĩ việc trả thù là vô nghĩa. Fenrir lập luận rằng thay vì chăm chăm vào quá khứ, nhìn về tương lai mới là điều đúng đắn.
Theo cách nói của Braham, nó là lời bào chữa của một kẻ hèn nhát. Braham không muốn thừa nhận kẻ đang ngầm phá hoại hiện tại do Lời nguyền Lười biếng lại dám thảo luận về tương lai. Ông ấy ghét Fenrir và đối xử với Fenrir như thể hắn là một thứ thảm hại.
Mặt khác, Grid hiểu vị trí của Fenrir tới mức độ nào đó. Khoảnh khắc gia đình gần gũi của hắn dành cả cuộc đời mình để báo thù—điều ấy chỉ chứng tỏ rằng Beriache sinh ra họ hoàn toàn là để sử dụng họ như một công cụ trả thù.
Có lẽ Fenrir không ưa chuyện này. Mối quan tâm của hắn dành cho anh chị em dường như là chân thật. Tất nhiên, mạng sống của hắn là thứ quý giá nhất, nhưng điều này là tương tự với hầu hết mọi người.
“Địa ngục có đầy quái vật. Các đại quỷ ngươi từng tiêu diệt trên bề mặt thậm chí chả phải là vấn đề. Địa ngục đầy rẫy đại quỷ hùng mạnh hơn rất nhiều những đại quỷ đã xâm lược bề mặt. Cũng sẽ chả có gì lạ nếu thứ đột biến mang tên Baal bí mật tạo ra những con quái vật còn hơn cả các đại quỷ. Xâm lược một nơi như thế sẽ là tự sát.”
Fenrir nghiến răng. Đó là một nỗ lực để ngăn cơn lũ lời nói tuôn ra. Hắn nhớ lại sự thật Grid xuất thân từ con người. Hắn bình tĩnh suy nghĩ rằng mình có thể làm trái tim Grid lay động nếu thuyết phục được người này êm xuôi. Thế nên, hắn xoa dịu sự kích động của bản thân và lựa chọn lời nói.
“...Đập ngươi trước đi vậy. Về sau đừng có kiếm cớ hèn nhát nữa. Gọi Braham mau lên. Ra lệnh cho 2 kẻ các ngươi sau khi các ngươi chết thì nhanh hơn là tốn thời gian thuyết phục.”
Vấn đề là ở chỗ, những lời mà hắn chọn chịu ảnh hưởng bởi năng lực đấu tranh. Sự kiên nhẫn của Fenrir thường cạn rất nhanh. Hắn dễ dàng bộc lộ tính khí chiến đấu của hắn. Nếu Marie Rose mà khắc phục được Lời nguyền Lười biếng... nếu cô ta nghiêm túc cân nhắc một cuộc thám hiểm tới địa ngục, Fenrir hẳn cũng sẽ đối đầu với Marie Rose. Bất luận thế nào—
‘Tỉ lệ thắng đủ rồi.’
Fenrir nghĩ là mình thừa sức chế ngự Grid. Có 3 bằng chứng.
Thứ nhất—lý do hắn bị Grid đánh bại trong quá khứ là bởi kẻ thù đông hơn. Hắn tự tin là mình sẽ không bao giờ bị đánh bại nếu đấu 1 chọi 1. Nó là phán đoán hợp lý một cách hoàn hảo. Không thể nào có chuyện hắn lại bại trận trước một con người khi hắn là kẻ mạnh thứ nhì trong số những đứa con của Beriache.
Thứ hai—giờ hắn đã mạnh hơn nhiều so với quá khứ. Hắn không biết tại sao, nhưng chất lượng của pháp lực lẫn máu của hắn đã trở nên hùng mạnh hơn vài lần.
Thứ ba—hắn không thể cảm thấy bất kỳ dấu vết nào của Marie Rose trên Grid. Đó là bằng chứng cho thấy Grid vẫn chưa bị Marie Rose lợi dụng. Dù có là Grid từ chối giao cấu vì lý do nào đó hay là Marie Rose đã từ chối Grid. Dù là trước hay sau, hắn đều không biết hoàn cảnh.
‘Biết đâu chỉ là do thời gian trôi qua chưa được bao lâu.’
Ký ức sau khi hắn chết là con số 0. Hắn chả rõ liệu đây mới chỉ là vài giờ hay là đã hàng năm trời sau khi mình chết. Kiểu gì thì kiểu, Grid không trở thành đầy tớ của Marie Rose vẫn là tin tốt cho Fenrir. Tức là Marie Rose sẽ không bật ra khi Grid gặp nguy hiểm.
Trong tình hình hiện tại, chỉ có một thứ mà Fenrir phải cảnh giác khi đối mặt với Grid. Đó là linh khí màu cam không xác định. Nó là thứ gì đấy khơi gợi một sự bác bỏ mang tính bản năng. Theo một cách thì nó là một thần lực. Nó khác thánh năng của các thành viên giáo hội tam thần, nên nó chắc hẳn là thần tính của vị thần tạp nham nào đó.
‘Hắn đã ký khế ước với một vị thần con người à?’
Trở thành sứ giả của một vị thần sẽ cho phép người sử dụng sở hữu phần nào quyền năng của vị thần ấy, nên điều đó đáng để thèm muốn.
‘Nếu là quyền năng của một vị thần tạp nham thì nó chả đáng kể.’
Fenrir gia tốc sự vận hành của pháp lực. Hắn lôi máu từ cơ thể mình ra và bọc nó quanh bản thân như áo giáp, tạo nên một điềm báo kỳ diệu.
“Hiiik...”
Cảnh tượng trước mặt Chồn hôi giống như một giấc mơ.
Ấy là sau khi vào Lăng tẩm Không Con. Vượt hạng vũ trang Hội đã tổ chức 10 đội với 10 khai quốc công thần làm đội trưởng và phân tán. Mê cung lớn đến nỗi có sẵn rất nhiều lối đi. Trước khi họ kịp nhận ra, chỉ còn lại 2 người tại địa điểm, Grid và Chồn hôi.
Lăng tẩm Không Con—chỉ 2 người bọn họ ở một mình tại nơi mà hệ thống xác định là nguy hiểm ngang một tổ rồng. Nói thật thì, anh ta không khỏi lo lắng ngay cả khi ở cùng Grid. Trong một tình huống như thế, một cao thủ tên là Fenrir đã xuất hiện.
Ma cà rồng mạnh nhất trong số các hậu duệ trực hệ ngoại trừ Marie Rose. Chẳng phải Braham - còn vĩ đại hơn cả Fenrir lúc này - trông quá sức gầy gò và ủ rũ khi ông ấy còn sống sao?
Hào quang xung quanh Fenrir - kẻ giống Braham tới một mức nào đấy - cực kỳ dữ dội. Hắn không hề chùn bước trước Đơn Nhất chi Thần Grid, nên dường như có thứ gì đó mà hắn tin vào.
Cảnh vật bị nhuộm đỏ cả đi. Đó là máu tỏa ra từ Fenrir. Bên trong nó là những mối hận thù, căm ghét, và sát ý cố hữu. Thậm chí những người không biết về mối quan hệ giữa Fenrir với Grid cũng có thể dễ dàng nhận ra sự thù địch của Fenrir về phía Grid, thể hiện một dòng cảm xúc dày đặc thông qua vật trung gian là máu.
“Sau cùng, ngươi lại không gọi Braham. À đâu, có lẽ ngươi không thể gọi được hắn chăng? Nó chắc có liên quan đến lý do ngươi không ngủ với Marie Rose... chà, chẳng sao hết. Cứ chết trong khi đổ lỗi cho sự bất tài của chính mình đi.”
Cuối cùng, máu nhuộm đỏ toàn bộ khu vực đã tạo thành hình dạng của đủ loại vũ khí. Nó gần như thể là hắn sản sinh ra đủ loại phép thuật có thể được sử dụng bằng huyết thuật. Fenrir đang tích cực sử dụng năng lực của hắn - thứ đã trở nên mạnh hơn bằng cách nào đó. Hắn không phớt lờ Grid, nên hắn không hề hạ thấp cảnh giác chút nào. Đó là một cuộc tấn công ồ ạt từ nhiều vũ khí, dễ dàng vượt qua tốc độ âm thanh.
Thật vậy, Grid không thể hấp tấp phản ứng. Sự tạo thành phép thuật lẫn cuộc oanh tạc nhanh đến mức anh không thể nghĩ ra biện pháp đối phó và cứng đờ cả lại. Fenrir thấy Grid chẳng thể rút nổi thanh kiếm của mình và cảm thấy yên tâm về chiến thắng hão không ngờ.
‘Ta đã trở nên quá mạnh rồi à?’
Có lẽ hắn được sinh ra với một khí chất giúp hắn mạnh mẽ hơn sau khi chết. Chắc là sắp đặt của mẹ hắn rồi. Bà ấy hẳn đã trao cho hắn một năng lực ẩn để khắc phục mọi khó khăn hắn sẽ đối mặt trong địa ngục và hoàn thành cuộc báo thù của mình.
‘Con xin lỗi, nhưng con sẽ không bao giờ tới địa ngục đâu.’
Fenrir nhắc lại lời cam kết của mình và quay lưng đi. Hắn đang đợi những tiếng thét của Grid sẽ sớm cất lên. Hắn dự định rời khỏi cái chốn vô danh này và trở về nơi ẩn náu của mình.
“......”
Cặp mắt Fenrir khẽ động đậy. Grid - đáng lẽ đã chết đằng sau hắn - đang đứng ở ngay trước mặt hắn.
“Thuấn bộ hả...? Phải rồi, ngươi vừa là một huyền thoại vừa là một thượng nhân.”
Rốt cuộc, Grid là kẻ đã giết hắn - ngay cả khi là bằng sự hỗ trợ của gã Braham đáng khinh. Địa vị thương nhân phải là điều cơ bản. Fenrir hất tay về phía Grid như là đang bực mình và một dòng máu đã chảy theo. Nó đánh trúng Grid từ mọi hướng và cũng đồng nghĩa với việc tầm nhìn của Grid bị chặn lại. Thứ này có mục đích ngăn việc sử dụng Thuấn bộ.
Miệng Grid cong lên.
‘Hắn có tài năng đỉnh nhất ngay sau Marie Rose.’
Đó là một tài năng vượt trội hơn nhiều so với các vị thần con người mà anh đã tìm thấy và giải cứu gần đây. Fenrir là một kẻ có tài ghê gớm, ngay cả khi xem xét việc hắn nhận được bổ trợ của Hồn ma và tăng 200 cấp độ. Grid nhất định muốn biến hắn thành thuộc hạ. Thế nhưng, Grid biết điều đó không dễ. Fenrir là một thực thể sinh ra với năng lực đấu tranh và thống trị. Hắn đối chọi với mẹ mình và sau cùng đã khiến Beriache phải chết. Hắn không chỉ đơn giản là một kẻ có thể khuất phục được bằng vũ lực.
Grid không có lựa chọn nào ngoài chờ đợi một thời cơ tốt xảy đến. Nó đã xảy ra vào ngày hôm nay. Anh cuối cùng đã có một cơ hội.
Fenrir đã được cường hóa lên rất mạnh nhờ vào Hồn ma của Lăng tẩm Không Con. Một kẻ tràn đầy sự tự tin mà hắn chưa từng có trước đây như Fenrir, nếu anh đánh bại Fenrir một cách áp đảo thì sao?
“......?”
Một âm thanh cắt da cắt thịt không rõ nguồn gốc đã lọt vào tai Fenrir. Ánh sáng đẫm máu - lấp đầy cặp mắt hơi mở to của hắn - giờ mới bị chia đôi ra.
‘Hả?’
Một câu hỏi cứ lởn vởn trong tâm trí hắn. Trái ngược với ý muốn của hắn, trường nhìn bị nghiêng của Fenrir đang rơi xuống đột ngột. Đó là cho tới khi hắn có thể thấy Hạ Nguyệt Kiếm trong tay Grid.
“......!”
Fenrir muộn màng nhận ra tình hình và vội vã sử dụng ‘Tước bỏ’. Cái xác không đầu đã tách ra làm đôi và một cơ thể mới được kéo ra từ bên trong nó. Đó là một cơ thể hoàn chỉnh.
“Ngươi...!”
Fenrir đã lùi lại sau khi hồi phục. Hắn không dám phản kháng Grid - đang tiếp cận bằng những bước chân thong thả. Hắn sợ thứ thần tính đang dao động kia.
Grid từ từ mở miệng, “Nếu là chuyến thám hiểm tới địa ngục thì ngươi không phải lo đâu. Nó đang diễn ra khá trôi chảy, bất chấp sự trả thù cho Beriache.”
“......!”
Trái tim Fenrir trùng xuống. Đó là do cảnh tượng hiện ra trong tâm trí hắn. Đấy là khung cảnh Grid chém gục Baal. Nó được vẽ ra một cách tự nhiên mà chẳng có bất cứ cơ sở nào. Không, có một cơ sở đấy. Đó là quyền năng của Grid mà hắn vừa mới trải nghiệm.
“Một ngàn năm... đã được khoảng một ngàn năm rồi sao?” Fenrir lẩm bẩm với chính mình.
Một con người đã tăng trưởng thành một con quái vật như thế này. Hàng trăm năm là không đủ. Do đó, Fenrir đã đề cập tới một ngàn năm. Đó là trong khi tôn trọng Grid - kẻ đã chịu đựng những năm tháng dài đằng đẵng này chỉ bằng một cơ thể con người.