Chương 1801
[Tổng lãnh thiên sứ hạng Bảy, ‘Metatron’, đã bị đánh bại trong một trạng thái không hoàn hảo.]
[Linh hồn của Metatron đã kháng cự thần tính của Thánh nữ Ruby và đã trốn thoát khỏi sự tuyệt diệt.]
[Linh hồn của Metatron đang đưa ra một lời cảnh báo.]
-Đừng giao du với Xi Vưu. Phải có một lý do thì Nữ thần mới quay lưng lại với hắn và đuổi hắn đi. Hắn có thể sẽ làm hại thứ bậc của ngươi.
[Đã nhận được 1 ‘Mảnh vỡ Cánh Khế ước’.]
[Đã nhận được 1 ‘Mảnh vỡ Cánh Cai trị’.]
[Cấp độ của bạn đã tăng 5.]
“Ớ? Nó không thể bị tiêu tán à...?”
Tốc độ khi hành động của Grid đã được luyện tập nhiều lần và nó rất nhanh. Anh giáng đòn cuối cùng cho Metatron và dùng Triệu hồi Hiệp sĩ để triệu hồi em gái mình, Ruby, tới bên cạnh. Đó là để ngăn sự tái sinh của Metatron, nhưng anh đã thất bại.
Ruby bối rối. “Thông báo nói đó là một mục tiêu với linh hồn không thể bị phá hủy. Cảm giác như hệ thống đã chặn nó vậy.”
“Ừ.” Grid phản ứng như thể nó chả quan trọng. Đó là vì anh đã mong đợi chuyện này.
Tên, sự căn chỉnh, diện mạo, và năng lực—Metatron khác hẳn với các tổng lãnh thiên sứ còn lại. Grid nghĩ rằng vẫn còn một cốt truyện ẩn với Metatron. Tương tự như Eve. Còn quá sớm để hắn biến mất.
‘Hắn mạnh thật. Nếu hắn xuất hiện sớm hơn 3 tiếng...’
Anh hẳn đã không chiến thắng dễ dàng đến vậy. Grid nhìn xuống thanh Nghịch Thiên trong tay và ý thức của anh dần chìm vào quá khứ. Nó khá sâu. Nó chạm đến mức anh nhớ lại lần đầu tiên mình chế tác một vật phẩm.
‘Lúc đó mình đã lập một lời hứa.’
Ngày nào đó mình sẽ tạo ra vũ khí mạnh nhất.
Đó là một giấc mơ mà anh có thể có vì anh ngu dốt. Đó là một giấc mơ mà anh nhận ra là vô ích khi thời gian càng trôi qua. Thế nhưng, anh vẫn đang cố gắng. Tới mức mà anh rốt cuộc đã tạo ra Chiều tà.
Chiều tà—nó sẽ tỏa sáng như ánh chiều tà - tuyên bố dấu chấm hết của kẻ thù, và như bình minh hy vọng cho đồng minh.
Thanh kiếm đẹp đẽ như cái tên của nó và nó là niềm kiêu hãnh không thể thay thế của Grid. Khi tấn công kẻ thù, anh sẽ thấy các cây thương ánh sáng cùng thiên thạch rơi xuống và nghĩ, ‘Đúng, thế này là đủ rồi’. Anh tưởng mình không thể mong ước gì hơn nữa. Anh tin giấc mơ của mình cuối cùng đã trở thành hiện thực. Nhưng lại không phải vậy.
Giấc mơ ngớ ngẩn của một thợ rèn mới vào nghề không biết gì chỉ tới thời khắc này mới trở thành sự thực. Nó ở hình dạng của Nghịch Thiên.
‘Mình mừng là mình đã không bỏ cuộc.’
Chính xác mà nói, anh không thể bỏ cuộc. Grid không thể ngừng cố gắng vì những người xung quanh anh. Các dấu vết trong Nghịch Thiên đã cho thấy lập trường của Grid.
Grid có thể thu được cánh tay của Trauka với sự giúp đỡ của Marie Rose cùng các thành viên tòa tháp, và anh có thể nung chảy cánh tay của Trauka vì anh có sự giúp đỡ của Hexetia, Khan, cùng Chu Tước. Sở dĩ Hexetia và Khan ở bên cạnh Grid cũng là nhờ Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ và Raiders. Nếu thiếu mất Idan, anh đã chẳng nhận được sự ưu ái của Raiders. Nếu anh kể chi tiết hơn ở đây, các thành viên Vượt hạng vũ trang cũng sẽ phải được nhắc tới từng người một. Nhờ các vật liệu và thiết kế mà họ cung cấp trong nhiều năm, Grid đã có thể gây dựng các kỹ năng hiện tại của mình.
‘Cũng nhờ các đồng sự của mình mà mình mới dễ dàng thu thập được pavranium. Mình không thể quên đi sự giúp đỡ của Braham khi rèn Tham lam bằng phép thuật. Ngoài ra...’
Không có giới hạn. Đúng, Nghịch Thiên - giấc mơ của Grid - là kết quả từ tất cả những mối quan hệ của anh.
‘Nó giống như mọi thứ khác.’
Biết ơn—một cảm xúc to lớn cuộn xoáy trong tâm trí Grid. Một cảm giác phấn khích tột độ đã lấp đầy anh mà chẳng thể kiểm soát được.
“...Uwaaaaaah!”
“Kyak!”
Grid không thể vượt qua cơn hỗn loạn cảm xúc của mình và đã reo hò trong lúc đang ôm em gái anh - bị bất ngờ bởi tiếng kêu đột ngột. Anh hạnh phúc tới mức cảm thấy như muốn khóc. Việc nhận ra rằng anh đã giành lại được Khan và chế tác vũ khí lẫn áo giáp mạnh nhất đang khiến anh vô cùng hồi hộp.
“......?”
Braham - bị choáng váng trong giây lát - đã tỉnh lại sau sự huyên náo.
Grid và Ruby—ông ấy nhìn chằm chằm vào 2 anh em - rất thân thiết không như anh chị em của chính ông ấy - và thận trọng hỏi, “Các vũ khí rồng mà nhóc sẽ chế tác trong tương lai... tất cả sẽ như thế này hả?”
“Ưm...? Nếu ông đang hỏi liệu nó có phải một thanh kiếm sẽ thay đổi theo ý chí của người dùng thì đáng tiếc là không phải rồi. Đó là thứ tôi không thể thường xuyên tạo ra và ngay từ đầu, tôi là kẻ duy nhất có thể sử dụng nó.”
“Ừ.”
Braham gần như đã mất 10 năm cuộc đời. Bây giờ mà trở thành một kiếm sĩ thì sẽ khó cho ông ấy lắm.
Đúng thế. Nó là một vũ khí tuyệt vời đến nỗi khiến Vị thần Phép thuật và Thông thái nghĩ tới một con đường mới. Nếu các sứ giả sử dụng cùng một thanh kiếm như của Grid làm vũ khí, Braham hẳn sẽ thành thật cố gắng trở thành một kiếm sĩ. Đó là để không tụt lại phía sau.
“Mà hơn thế nữa, Braham này, ông đã làm gì vậy?”
Braham vừa thấy nhẹ nhõm đã bắt đầu nhíu mày trước những lời này. Ông ấy nghĩ mình sắp nghe lại từ ‘troll’ và cơn giận của ông ấy bùng lên. Dù là thế, ông ấy có thể làm gì đây? Chuyện đó là tự gây ra mà. Ông ấy chẳng thể nói gì và bắt đầu run rẩy. Rồi Grid nắm lấy đôi bàn tay ông ấy. Mắt anh tỏa sáng như những ngôi sao.
“Ông đã đọc trước bao xa để chuẩn bị một món quà như vậy thế?”
“Nếu nhóc định cằn nhằn ta...”
Ta đang kiểm điểm sẵn rồi, nên là cằn nhằn có chừng mực thôi.
Braham - sắp lên tiếng một cách khiêm tốn với ý định này - chợt im lặng. Đó là vì Grid thể hiện một phản ứng không ngờ.
“Những chiếc cánh này là cánh của Raphael đúng không? Làm sao mà ông biết Raphael đang ở trong tù?”
“Chuyện đó....”
“Thôi được rồi. Ông không phải nói ra đâu. Ông đã cảm thấy buồn bực... à không, tôi đang tự hỏi ông đang làm gì vì dạo gần đây chẳng thấy mặt ông, nhưng chắc hẳn ông vẫn đang theo dõi tôi như thường lệ.”
“......”
“Tôi chỉ không ngờ là ông sẽ một mình lên thiên đường mà không cần sự giúp đỡ từ Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ và Raiders. Sariel... vì bạn đồng hành mà chấp nhận rủi ro để giành được cánh của Raphael...”
“Nó không phải vì bất cứ điều gì như thế...”
“Tôi càng cảm thấy tôn trọng ông hơn.”
“...Meh, ta là kẻ duy nhất nhóc có thể tôn trọng.”
Hiểu lầm bắt đầu từ đâu ấy nhỉ? Braham tuy tò mò nhưng đã quyết định không tìm hiểu sâu hơn. Ông ấy đánh giá rằng cứ để nó thế mới có lợi.
‘Kết quả là, mọi thứ đã thành công.’
Trên thực tế, ông ấy đã lạnh sống lưng khi bị Metatron truy đuổi. Ông ấy nghĩ bề mặt sẽ nhận rất nhiều thiệt hại trong khi đối phó với con quái vật này. Ấy vậy mà trái với mong đợi, Metatron đã dễ dàng bị đánh bại.
Như mọi khi, Grid gây ra sự ngạc nhiên cho các đồng chí của mình, nhưng lại không coi trọng điều đó.
‘Cậu ta giỏi mọi thứ ngoại trừ phép thuật, chính trị, và đặt tên. Cậu ta cũng không giỏi trong việc sinh con.’
Đáng ngạc nhiên là cậu ta không giỏi mọi thứ. Tuy vậy, đây không phải lỗi của Grid. Grid nhìn nhận những thiếu sót của chính mình và luôn cố gắng để cải thiện chúng. Về mặt định tính thì nó khác biệt với các vị thần kiêu ngạo trên trời.
‘Lũ khốn đáng nguyền rủa.’
Braham nghiến răng hổ thẹn lúc nhớ lại một số vị thần đứng ngoài lề mặc dù chấp rõ ràng đã nhận thấy ông ấy xâm nhập vào Asgard. Đó gần như là căm ghét chính đồng loại của mình.
Hàng loạt câu hỏi của Grid tuôn ra. “Mà nhân tiện, ông làm cách nào mà khiến chúng mất cảnh giác được thế? Cả Zeratul với Raphael đều trúng đòn thì không phải chuyện bình thường đâu.”
“Trước mặt ta, tất cả đều khiêm tốn.”
“À, ừ...” Đó không phải một câu trả lời đủ hay. Tuy nhiên, Grid không tìm hiểu sâu hơn. Anh đã rút ra kinh nghiệm rằng sẽ khó mà có được câu trả lời anh muốn khi Braham thành ra thế này.
‘Kiểu gì thì đó cũng là điều hiển nhiên. Chúng chắc hẳn đã quá bận tâm tới việc chiến đấu đến mức bỏ Braham lại một mình.’
Bất luận thế nào, vụ này cũng đã được thực hiện trót lọt. Tuy đáng tiếc là anh đã để vuột mất nhóm của Gabriel vì không thể rời mắt khỏi Metatron, nhưng biết được sự tồn tại của Metatron là đủ rồi. Hơn nữa, anh đã có được cánh của Metatron với cánh của Raphael.
‘Không như Cánh Thảm sát, chủ sở hữu của những chiếc cánh này vẫn còn sống, nhưng chúng sẽ giúp ích phần nào cho Sariel.’
Lý do Cánh Thảm sát được cấy ghép vào Sariel là vì Michael chết hẳn rồi. Điều này tức là hoàn toàn không thể cấy ghép Cánh Khế ước với Cánh Cai trị cho Sariel. Tuy nhiên, việc nó là một món quà từ tấm lòng của Braham thôi đã có giá trị lớn rồi. Đó sẽ là một sự khích lệ lớn đối với Sariel, một sứ giả - không như các sứ giả khác - không thể tự do hành động và đang sống với tâm can của một kẻ tội đồ.
‘Khá là cảm động khi chúng ta phát hiện ra đồng sự lạnh nhạt thực chất lại lo lắng cho mình. Có lẽ đây là... một con lai của tổng lãnh thiên sứ với ma cà rồng hậu duệ trực hệ có thể được sinh ra không nhỉ?’
Không, Sariel có cơ thể của cả hai giới tính, nên việc thụ thai có thể không khả thi...
Từ đầu thì, Braham đâu có vẻ gì là có chút ham muốn tình dục nào... biết đâu đấy? Chuyện này...
Biểu cảm của Grid thay đổi theo từng khoảnh khắc, từ mong đợi sang thất vọng rồi tới hối tiếc. Bằng cách nào đó, Braham tràn đầy cảm giác bất mãn và thay đổi chủ đề.
“Tình trạng của bạn nhóc thế nào rồi?”
“Bạn nào? Tôi có nhiều hơn 1 hay 2 người bạn đấy... Tôi không thể hiểu nếu ông chỉ nói như này đâu.”
Tôi có rất nhiều bạn bè.
Grid giờ đã có thể tự tin nói ra điều này.
Cặp đồng tử của Braham rung lắc. Một vẻ kích động hiếm thấy. Đó là phản ứng tương tự một con ếch ăn trọn một viên đá được đáp đi một cách thiếu suy nghĩ.
“Tôi xin lỗi...”
Ai ai cũng có những nỗi đau lòng. Với Braham thì các mối quan hệ chính là như thế này. Ông ấy bị Pagma phản bội và bị các đệ tử của mình phản bội. Các vết thương cùng những hối tiếc sâu đậm của Braham đã bị Grid lôi ra. Nó gây nên một cơn phản xung pháp lực.
Grid vừa định xin lỗi lần nữa thì Braham nói với anh Grid, “Cái kẻ với bụng phệ mà nhóc khá quan tâm đấy.”
“À, Khan sao? Ông ấy đang chỉnh lý ngon lành rồi. Tôi mừng lắm.”
“...Không có vấn đề gì với sức khỏe của ông ta hả?”
“Ừ, ông ấy hoàn toàn ổn. Ban đầu có một vấn đề vì bọn tôi không thể đạt được Tam hợp, nhưng bọn tôi đã giải quyết tốt chuyện đó... Ớ? Ông biết à? Lý do ông lên thiên đường không phải vì Sariel, mà là vì ông lo cho Khan á...?”
“Đừng có nói nhảm.”
“Phải không nhề? Tôi tự hỏi liệu ông có đang cố bắt cóc một thiên sứ hay không, nên tôi đã lạnh sống lưng trong chốc lát đấy. Ông đâu phải Biban hồi xưa. Ông không thể lẩm cẩm thế được.”
“...Quay về thôi. Chúng ta cần nói với Sariel về Metatron. Sariel vẫn đang giấu chúng ta các thông tin quan trọng còn gì? Nhóc nên lưu ý là nhóc có thể sẽ phải trừng phạt cô ta.”
“Đừng suy nghĩ cái kiểu quanh co như thế. Ông biết là Sariel không nguyên vẹn vì cô ấy đã mất trí nhớ quá nhiều lần mà.”
Grid nghĩ chuyện này đã được giải quyết một cách lý tưởng. Vũ khí rồng tiếp theo mà anh muốn chế tác là trượng của Braham. Nếu anh thêm sự giúp đỡ của Hexetia và Braham vào kinh nghiệm từ việc sáng tạo Tri ân thì một tác phẩm vĩ đại sẽ được tạo ra là điều không nghi ngờ gì nữa.
‘Tiện thể, giờ thì mình đã bắt kịp cấp độ của Braham.’
Braham là có một không hai giữa các sứ giả.
Một lần khi ông ấy giết Đa đầu long và trở thành phần tử của thần thoại vĩ đại, một lần khi ông ấy lấy lại máu của mình từ Marie Rose và lấy lại cơ thể của một ma cà rồng hậu duệ trực hệ, và một lần khi ông ấy trở thành một vị thần—đó là kết quả của 3 sự kiện thức tỉnh.
Dĩ nhiên, ông ấy cũng đã thực hiện vô số hành vi khác. Ông ấy là NPC siêu danh tiếng - có sự tăng trưởng hư cấu - và đã tiếp tục phát triển một cách bùng nổ. Do đó, ông ấy đã sớm bật tung qua cấp độ 800. Giờ thì Grid đã bắt kịp.
Cấp độ 840.
Cảm giác như mình đang đi đến hồi kết của thứ gì đó. Anh vẫn đang nghĩ rằng cấp độ 999 có lẽ là cấp độ tối đa của người chơi.
‘Phải có một giới hạn cấp độ. Đó là cách dễ dàng hơn để bảo toàn phẩm giá của kẻ thù trong khi duy trì thế cân bằng.’
Về cơ bản, Satisfy không thân thiện với người chơi. Họ không cố gắng đưa ra một tình huống khi mà người chơi có cấp độ cao hơn các NPC danh tiếng. Bằng chứng là cấp độ trung bình của người chơi và cấp độ của các NPC danh tiếng - thứ tăng lên rất nhanh - phụ thuộc vào thời gian và sự kiện. Đó là một hình phạt bắt buộc. Giả sử có một giới hạn cho cấp độ của người chơi thì cũng là điều rất tự nhiên thôi. Tất nhiên, Grid là người duy nhất có thể chạm tới giới hạn vào thời điểm này.
Grid đâu có biết. Thực tế là người chơi chả quan tâm tí gì tới phẩm giá của kẻ thù hay sự cân bằng của trò chơi. Vẫn còn những kẻ thù rải rác khắp nơi mà người chơi không phải Grid chẳng thể nào vượt qua được. Họ ở vị thế của kẻ thách thức. Họ không đủ khả năng để lo lắng về sự cân bằng của trò chơi.
“Cùng quay về thôi.”
Chỉ sau khi Grid cho phép—phép Dịch chuyển tức thời của Braham đã được kích hoạt.