Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1815: Chương 1809

Chương 1809

“Trông như có kẹo ngôi sao trên nó vậy...”

Đây là cảm nghĩ của Tuyệt đỉnh Kiếm trong khi nhìn vào cây chùy của Mercedes - ‘Ngây thơ’ - thứ có những cái gai tuyệt đẹp trông như các tinh thể tuyết.

Mercedes nghiêng đầu. Mái tóc cô xõa qua xương quai xanh và thu hút sự chú ý của mọi người. Bằng cách nào đó, cô ấy trông thậm chí còn xinh đẹp hơn. Cô ấy đã vào trí giới của mình với chỉ Grid, nên mọi người tự hỏi liệu đó có phải là sức mạnh của tình yêu hay không.

“Kẹo ngôi sao là cái gì?” Regas hỏi thay cho Mercedes.

Tuyệt đỉnh Kiếm nhún vai. “Những ai không phải là công dân Hàn Quốc thì có lẽ không biết. Nó là một món ngon trong số các loại bánh quy được cung cấp cho quân đội. Nó là kẹo hình ngôi sao được làm bằng cách đun chảy đường. Đó là một trong những bí quyết làm cho quốc gia giàu có và quân đội hùng mạnh. Một món ăn cổ truyền giúp đẩy mạnh nhuệ khí của các binh sĩ Hàn Quốc.”

“Cổ truyền gì? Nguồn gốc của kẹo ngôi sao là Nhật Bản cơ mà?”

“...Hả? Lauel, cậu đã nhập cư vào Hàn Quốc, nhưng cậu lại thân Nhật à? Nếu cậu phải nhắc tới nguồn gốc mà chả vì lý do gì thì Bồ Đào Nha mới là nguồn gốc chứ không phải Nhật Bản nhá!”

“Không, gì vậy chứ...”

Anh ấy là một tác giả tiểu thuyết, thế thì tại sao lại phản ứng thái quá mỗi khi cụm từ Nhật Bản được nhắc tới vậy?

‘Ổng lo Hiệp hội Yêu nước Hàn Quốc sẽ bị hủy hoại nếu ổng bị phát hiện là mình thích Nhật Bản à?’

Hiệp hội Yêu nước Hàn Quốc—ban đầu, nó chỉ là một tập hợp nhỏ, như một nhóm người già ở một thị trấn vùng quê. Nó giống như danh thiếp của Tuyệt đỉnh Kiếm mà chả có bất kỳ sự tín nhiệm nào từ công chúng. Sau đó, khi mức độ phổ biến của Satisfy cứ tăng dần lên và Tuyệt đỉnh Kiếm trở thành một người chơi xếp hạng, sự thừa nhận của hiệp hội cũng tăng lên. Một khi Tuyệt đỉnh Kiếm gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội, nó trở thành một trong những nhóm đại diện cho Hàn Quốc. Trách nhiệm của chủ tịch - Tuyệt đỉnh Kiếm - cũng khá là nặng nề...

‘Từ đầu thì tại sao hiệp hội lại được tạo ra nhỉ?’ Lauel chợt tò mò, nhưng anh không buồn đặt câu hỏi làm gì. Anh là một người lý trí lẫn biết điều, và sẽ không lãng phí năng lượng của mình vào những thứ vô giá trị.

“Dù sao thì... một khi ngài kiểm tra xong trí giới của Sariel, những vũ khí độc quyền của các sứ giả sẽ hoàn tất đúng không?”

“Ừ, anh sẽ leo lên tòa tháp sau khi gặp Sariel.”

“Tại sao lại lơ ta?”

Một cái đầu nhỏ nhô lên giữa Grid với Lauel lúc họ đang trò chuyện. Đó là Nefelina - con gái của Cuồng Long. Cô nhóc đã dị dung thành hình dạng một cô gái như mọi khi và hai má thì phồng lên như bóng bay.

“Tại sao ngươi không chế tạo vũ khí cho ta?”

“Hở...? Tất nhiên là vì... cô đâu có dùng vũ khí, đúng không??”

Grid nghĩ về Nefelina như một phương tiện hơn. Cô nhóc chỉ là một phương tiện để kích hoạt các khả năng của Kỵ sĩ Rồng và anh không có ý định đưa cô nhóc lên tiền tuyến. Vấn đề ở chỗ, cấp độ của các kẻ thù mà Grid phải đối phó là quá cao. Là một con non, Nefelina tự nhiên được thức tỉnh theo ý trời và thường bị đe dọa bởi những kẻ thù mà Grid chiến đấu. Ngay cả khi Grid ép cô nhóc chiến đấu, cô nhóc vẫn sẽ mặc kệ và đi trốn. Anh có thể làm cho cô nhóc kiểu vũ khí gì được đây?

‘Đó là một sự lãng phí tài nguyên.’

Tất nhiên, Nefelina cũng có những lúc chiến đấu trực tiếp. Cô nhóc đã giúp đỡ bằng cách sử dụng phép thuật và Long Ngôn, nhưng chỉ thỉnh thoảng thôi. Đúng, cô nhóc không cần bất cứ vũ khí nào.

“Ngay từ đầu, cô không có trí giới mà, đúng không?”

Trên thực tế, tộc rồng không cần trí giới. Họ là một sinh vật biến bất cứ thứ gì họ nói thành hiện thực. Không cần phải mong ước một phép màu. Họ có thể tự thực hiện được. Chả có lý do gì để ý thức và tiềm thức của họ tách rời nhau ra.

“Ngươi đi guốc trong bụng ta.” Gương mặt dỗi hờn của Nefelina sáng lên như thể chuyện vừa xảy ra là một lời nói dối. Cô nhóc vui mừng khi biết Grid không bỏ bê mình vì thờ ơ, mà là vì anh biết cô nhóc quá rõ.

“...Huah?”

Nefelina đang mỉm cười thì bật ra một tiếng thở hắt một cách lố bịch. Cô nhóc ngạc nhiên bởi sát khí đến vào một thời điểm hoàn toàn không ngờ. Mercedes đang lườm Nefelina như thể muốn giết cô nhóc.

“......??”

Hàng chục dấu hỏi chấm liên tục hiện ra và biến mất trên đầu của Nefelina đang chết lặng.

Grid cũng lúng túng. “Gì đấy? Sao cô đột nhiên lại hành động như thể nhìn thấy cha mình vậy?”

Cô nhóc cảm thấy những dấu hiệu cho cuộc xâm lược của Nevartan chăng? Nefelina tỉnh lại trong khi Grid đang nhìn xung quanh họ và cô nhóc chỉ một ngón tay run rẩy vào Mercedes. “C-Cô ta...”

“Ta làm sao?” Sát khí trong mắt Mercedes đã bị xóa sạch không còn dấu vết. Nụ cười thân thiện cùng cái nghiêng đầu của cô cho thấy cô thật sự không biết gì cả.

“?”

“??”

“???”

Nefelina, Grid, và những người quanh họ không hiểu tình hình và đều bối rối.

“Ta đã đáp lại lời gọi của Thần.”

Rồi Sariel đã tới nơi. Lúc đầu, cô ấy có hình dáng một phụ nữ. Đó là vì phản ứng của Grid luôn tồi tệ khi Sariel lấy hình dạng nam giới. Là bởi anh ấy quá bảnh bao. Anh đã từng nâng cao sự cảnh giác của Grid do bản năng bảo vệ những người phụ nữ của Grid. Cho nên, Sariel gắn bó với dạng nữ càng nhiều càng tốt khi gặp Grid. Giờ thì Sariel đã tự nhiên đổi sang dạng nam.

Đôi mắt anh dán chặt vào Mercedes với chút kinh hoàng.

“C-Cô ta điên rồi,” Nefelina xen vào.

Cô nhóc vẫn đang nhìn chằm chằm vào Mercedes trong khi chết lặng. Cô nhóc rõ ràng đã chứng kiến sát khí hiện lên trong mắt Mercedes lần nữa vào khoảnh khắc Sariel xuất hiện.

Rồi Mercedes bắt đầu mỉm cười trở lại.

“Có chuyện gì?”

“C-Cô ta đã trở thành một con quái vật...!”

“Bình tĩnh nào, Nefelina.”

Sariel trấn an Nefelina - đang dần tái đi. Anh nhận thấy rằng Grid và những người khác không nhận thức được tình hình.

“Như cô có thể cảm thấy, cô ấy có một làn khí lạnh khủng khiếp. Trong quá khứ, ta nhớ đã từng nghe tin đồn về sự tồn tại của một người đàn bà tuyết với trái tim băng giá và không có cảm xúc. Ta gần như đã nhớ ra sinh vật quái dị đó. Theo phán xét của ta, tốt hơn hết là không dính líu vào. Phân định cô ấy như một vũ khí lạnh - không phải một sứ giả như chúng ta - thì mới là đúng.”

Xì xào xì xào.

Giọng của Sariel rất nhỏ lúc thì thầm vào tai Nefelina - đang run lên vì tức giận. Tuy nhiên, đó là một giọng nói có thể chạm tới Grid - một Bậc chí tôn.

Sariel biết điều này. Vấn đề là Mercedes cũng biết. Từ khoảnh khắc Sariel đưa miệng tới gần tai Nefelina, Mercedes đã di chuyển những bông tuyết đỏ để thu hút sự chú ý của mọi người.

“Chắc phải có một khái niệm đẹp đẽ hơn trong trí giới của Sariel ấy nhỉ? Sariel có một trái tim nhân hậu, không như các thiên sứ bình thường.”

“Chắc chắn rồi...”

Sự mong đợi của các thành viên Vượt hạng vũ trang đã được khuếch đại.

Ngây thơ—nó đẹp hơn khi ở dạng chùy so với khi ở dạng kiếm. Đó là vì từng tinh thể màu đỏ bám vào cây chùy đẹp như tác phẩm của một nghệ nhân bậc thầy. Một số người có khả năng hưởng ứng kém với người khác thì nói về kẹo ngôi sao, nhưng bất luận thế nào, các bông tuyết cũng là một khái niệm nở rộ trong trí giới của Mercedes. Nó là một trí giới sẽ rất cao quý khi cân nhắc hình ảnh thường thấy của Mercedes. Vũ khí có cái tên Ngây thơ gắn liền với nó là có lý do cả.

Những sự kỳ vọng tăng lên, rằng trí giới của Sariel cũng sẽ trình bày những kết quả cực kỳ đẹp mắt.

‘Mình hy vọng vậy.’

Grid cũng tràn đầy kỳ vọng. Thực tế thì, nó giống như một ước muốn hơn là một kỳ vọng. Tuy không thể hiện ra, nhưng Grid rất mệt mỏi sau khi lần lượt trải nghiệm trí giới của các sứ giả. Hầu hết trí giới của các sứ giả đều tối tăm.

Trí giới của Mercedes - đầy ắp sự giả tạo - chẳng mấy sáng sủa. Có quá nhiều cảm xúc tiêu cực mà Grid có được khi tương tác với họ. Nó có giống như khi anh nghĩ tới bộ mặt và cái tên của Ahyoung lúc anh ngẩn người ra trong phòng tắm không? Chính xác mà nói, chính anh là người đã cầu hôn Ahyoung tại nhà hàng sushi...

Anh đã nghĩ đến chuyện kết hôn chỉ vì cùng đi ăn với nhau một lần...

“...Chúng ta bắt đầu nhé?” Grid đã xoay xở để vừa đủ sức nuốt xuống tiếng hét gần như bật ra và hỏi Sariel. Sariel vẫn ở dạng nam, nhưng Grid chẳng hơi đâu mà quan tâm đến điều này. Từ đầu thì, Sariel cả nam lẫn nữ đều đẹp như nhau. Khó mà phân biệt được trừ khi nhìn kỹ.

“Vâng.” Sariel gật đầu. Không hề có dấu hiệu do dự.

Grid cảm thấy như cơ thể mình đang lơ lửng và một làn sóng vàng óng đã lan tỏa khắp trường nhìn của anh.

Những đám mây thần thánh—chúng là biểu tượng của Asgard.

[Bạn đã tiến vào trí giới ‘Thế gian của Kẻ không còn đủ tư cách’ của Sariel.]

“Như Thần biết đấy, ký ức của ta không hoàn mỹ.”

Sariel đã phải chịu hết sự bại hoại này tới sự bại hoại khác. Trước tiên, anh bị trục xuất khỏi Asgard và bị tước tư cách thiên sứ. Thứ hai, ký ức của anh bị phong ấn và anh trở thành một ác quỷ, nổi cơn thịnh nộ và chết đi. Thứ ba, anh đánh mất bản thân hoàn toàn và dành thời gian trong Vực thẳm. Trong quá trình ấy, linh hồn của Sariel đã nhiều lần bị xé nát. Không đời nào ký ức của anh có thể được hoàn chỉnh. Chỉ lấy lại bản thân ban đầu của anh thôi đã nằm ở cảnh giới phép màu rồi.

“Nhưng tuy nhiên—”

Một quầng sáng rực rỡ và những chiếc cánh dang rộng ra. Đồng tử của Sariel mở rộng lúc anh đứng cạnh Grid. Đồng thời, trường nhìn của Grid cũng mở rộng theo. Anh thấy các cái bóng khổng lồ ẩn nấp sau những đám mây vàng. Đó là hình ảnh của các vị thần.

“Ta nhớ tội lỗi của họ.”

Ngón tay thon dài của Sariel chỉ vào điểm cao nhất.

“Một thực thể không chịu trách nhiệm cho những sự sống bà ấy đã tạo ra, không chịu trách nhiệm cho thế giới.”

Sau đó, anh chỉ xuống bên dưới.

“Kẻ đã lợi dụng lúc đấng tối cao quay lưng lại và giả vờ cao thượng.”

Anh đưa ngón tay mình xuống lần nữa.

“Một thực thể keo kiệt bất chấp nắm giữ uy quyền lớn lao.”

Xuống lần nữa.

“Kẻ đã chạm tới mức quá dâm đãng, đến nỗi không thể phân biệt được lý trí.”

Bên dưới lần nữa.

“Kẻ đố kỵ với những người nên được bảo vệ. Kẻ tham lam, Kẻ giận dữ.”

Sariel lần lượt chỉ vào hình ảnh của 7 vị thần và đưa ra một kết luận.

“Tất cả bọn họ đều vô dụng. Nếu bọn họ không sửa chữa nó thì bọn họ không có giá trị tồn tại. Tuy nhiên, bọn họ vốn đã từ chối sửa chữa nó.”

Ác Nhãn—đôi mắt của Sariel tiết lộ tội lỗi của mục tiêu. Vị thần cao nhất đã làm cho nó như thế. Ấy vậy mà khi Sariel tiết lộ những tội lỗi của các vị thần, vị thần cao nhất đã tạo ra Sariel lại quay lưng về phía Sariel, hệt như việc bà ta đã quay lưng lại với mọi thứ khác.

“Ta xin lỗi. Trí giới của ta chỉ tươi sáng và rực rỡ ở bên ngoài. Nó thực chất là một thế giới đầy hận thù và oán giận.”

“...Tại sao anh phải xin lỗi chứ?”

Mặt Grid trắng bệch ra lúc anh mỉm cười cay đắng.

Giận dữ, thù hằn, oán hận, thở than—đủ thể loại cảm xúc đau buồn đã xâm nhập vào tim anh, nhưng anh không thể hiện các dấu hiệu cho thấy điều này khó khăn.

“Cái bóng của kẻ đố kỵ mờ mịt thật. Nó có liên quan gì tới việc Hexetia được cải cách không?”

“...Có lẽ. Ta có thể cảm thấy thân thể và tâm trí mình trở nên nhẹ nhàng hơn khi Thần Hexetia suy ngẫm về tội lỗi của ngài ấy và đi theo ngài xuống Vượt hạng vũ trang Giới.”

“Ừ... tôi sẽ làm hết sức mình vì anh cho tới khi loại bỏ được 6 vị thần kia hoặc cải cách họ.”

“Hở? Kh-Không đâu. Ngài không cần phải...”

“Không được, đây là bổn phận của tôi.”

Grid lôi ra một cái đe và một cây búa. Đó là nơi các vị thần tưởng tượng tạo ra những làn sóng năng lượng ô uế, nên nó đặc biệt đau đớn so với trí giới của các sứ giả khác. Tới mức mà anh chắc chắn rằng bất kỳ kẻ nào đột nhập trái phép cũng sẽ chết chắc. Để nhanh chóng ra khỏi đây, Grid đã vội vàng kích hoạt Sản xuất Ý định.

“Anh phải có sức mạnh hợp lý để thực hiện bổn phận của mình, đúng chứ?”

“...Vâng.”

Trí giới của cả 2 đã hợp nhất. Mãi cho tới hôm nay, các sứ giả của Grid mới trở nên hoàn chỉnh. Đến mức họ có thể tự hào là các sứ giả của một Đơn Nhất chi Thần trên đời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!