Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1998: Chương 1992

Chương 1992

Mãn Nguyệt Thành - lơ lửng trên biển - trông như một mặt trăng to lớn một cách đặc biệt. Nó đã được canh giữ bởi 3 Bậc chí tôn, nhưng giờ Grid đã chém nó làm đôi. Anh quay đầu nhìn về đường chân trời, hướng của bản sao.

‘Giờ thì mình nên rời đi chưa nhỉ?’

Anh đã tạo ra bản sao bằng Tham lam và công thức sản xuất cơ thể của Judar. Bản sao sẽ không bao giờ có thể bị phá hủy, nhưng nó có thể bị phá vỡ phần nào. Nếu chịu nhiều sát thương, các khớp của nó sẽ bị xoắn và cơ thể sẽ bị nghiền nát rồi gập lại một cách kỳ dị. Bản sao không phải sinh vật sống nên nó không thể tự phục hồi. Vì được làm từ kim loại nên nó cần được sửa chữa.

Tất nhiên, bản sao của Grid cũng có các kỹ năng thợ rèn. Các chỉ số và cấp độ giống với của Grid. Thế nhưng, nó có những danh hiệu khác. Bản sao không thừa hưởng bất kỳ danh hiệu nào của Grid. Kết quả là, nó đã tích lũy những danh hiệu mới bằng cách đạt được các thành tựu khác với Grid.

Nó đã trở thành một pháp sư hùng mạnh. Tuy nhiên, các kỹ năng với tư cách thợ rèn và kiếm sĩ thì đã tụt lại phía sau. Bản sao có thể tự sửa chữa, nhưng Grid không chắc liệu bản sao có thể làm điều đó cho tử tế hay không, vì rất khó làm việc với vật liệu này.

‘Tại sao phải liều lĩnh chiến đấu thế nhờ?’ Grid phàn nàn.

Giờ đây, khi biết rằng các tu chân giả muốn bản sao của mình, anh đã rất lo về điều đó. Cơ mà, anh không thực sự khó chịu về việc bản sao nhận quá nhiều sát thương. Grid tin rằng bản sao đã đưa ra lựa chọn đúng đắn là kéo tiên đạo cùng tu chân giả xuống mồ với mình. Bản sao không làm thế thì nó hẳn đã thua. Đối phó với Bậc chí tôn ở đẳng cấp một cổ long cùng những bản sao của hắn cùng một lúc không phải là một chiến công dễ dàng. Cũng may là bản sao có Sương khói tẩm Độc.

‘...Mình lẽ ra cũng nên học Sương khói tẩm Độc.’

Braham đã dành phần lớn thời gian của mình để nghiên cứu phép thuật tại dinh thự. Ông ấy luôn nghiên cứu cái gì đó, và thậm chí còn có một phòng thí nghiệm trong trí giới của mình cho mục đích chính xác này!

Grid - thân thiết với Braham - đã tận mắt chứng kiến vụ nổ do Sương khói tẩm Độc gây ra có thể lớn đến mức nào. Tuy nhiên, anh đã gạt bỏ thần chú này, và đưa ra rất nhiều lý lẽ để coi thường nó. Để tạo ra một vụ nổ mạnh bằng Sương khói tẩm Độc, ngọn lửa cần phải cực kỳ mạnh và áp suất phải khá cao. Không thể sử dụng Sương khói tẩm Độc một cách nhất quán, nên đó là lý do anh gạt bỏ nó.

Nhưng... có lẽ anh không nên làm vậy. Grid đáng ra phải hứng thú với Sương khói tẩm Độc giống như bản sao của mình. Không, không chỉ thần chú, mà là tất thảy các loại phép thuật nữa. Phép thuật là thứ trở nên giá trị hơn khi người ta nghiên cứu nó nhiều hơn.

Bản thân việc quan sát quá trình nghiên cứu của Braham đã chính là một trải nghiệm học hỏi. Đã có nhiều cơ hội để Grid sử dụng phép thuật giỏi hơn. Thế nhưng, anh thấy việc học phép thuật hết sức cồng kềnh, phức tạp, và không thực tiễn, nên anh đã bỏ lỡ nó.

Trong khi đó, bản sao đã cố gắng học mọi thứ mà Braham cung cấp. Đây có lẽ là lý do Braham tỏ ra háo hức muốn dạy bản sao - điều mà ông ấy không thể hiện cho Grid thấy.

‘Chà, mình có hối hận thì cũng quá muộn rồi. Nếu mình giống bản sao, mình hẳn đã có một tấm danh thiếp ghi là mình đã tốt nghiệp Đại học Quốc gia Seoul.’

Suy cho cùng, bản sao vẫn là Grid. Chính vì Grid mà bản sao có tư duy khác đối với việc học. Grid muốn để lại cho bản sao bất cứ thứ gì mà anh coi là rắc rối, nên bản sao tuân theo điều này và chọn phép thuật.

Tuy nhiên, bản sao và Grid là 2 mặt của cùng một đồng xu. Họ không thể tách rời. Nói cách khác, Grid bị hoang tưởng khi tự cho là mình sẽ tốt nghiệp Đại học Quốc gia Seoul nếu anh giống như bản sao. Chỉ là anh không đủ thông minh thôi.

‘...Điều này cho mình biết rằng cuộc sống của một người thay đổi cùng với tư duy của họ.’

Grid nhận ra sai lầm của mình. Anh chỉ đang kiếm cớ không dồn nhiều nỗ lực hơn vào việc học.

Trong khi đó, Noe đang bận đánh chén các tu chân giả mà nó săn được. “Nhem, nhem!”

Nguyên anh là linh hồn của một tu chân giả. Nó khác với linh hồn người bình thường vì nó sở hữu một Pháp bảo Bẩm sinh cùng một linh căn. Noe đã xơi tái các tu chân giả. Nó từng chỉ ăn linh hồn con người, nhưng gần đây đã học cách hấp thụ năng lượng tinh thần của tu chân giả. Cấp độ tu vi của chúng càng cao, dinh dưỡng cho Noe càng nhiều.

Sau một loạt bữa tiệc, cấp độ tu vi của Noe đã vượt quá Grid. Trước khi kịp nhận ra, Noe đã đạt tới cảnh giới trúc cơ. Nó có năng lượng tinh thần gấp 3 lần Grid - vẫn đang ở cảnh giới luyện khí.

Noe vừa nhai với nuốt xong nguyên anh của một tu chân giả đại thừa - kẻ đã chống trả bằng cách ném Pháp bảo Bẩm sinh của hắn ngay cả khi đã mất xác.

“Miéo? Grid...”

Noe cảm thấy thứ gì đó mà nó chưa từng trải qua trước đây. Có lẽ là vì Noe đã đạt đến một cảnh giới mới.

“Bụng bé bị đau...”

“Hử?”

Noe đặt bàn chân - trông như đôi găng tay trắng - ngay ngắn lên dạ dày. Nó đột ngột gục xuống vì thấy khó thở. Lúc nó nằm ngửa ra, bụng của nó căng phồng hơn nữa. Nó từ phồng lên rồi xẹp xuống, như bóng bay.

“Đấy là lý do nhóc nên ăn chậm thôi... Hở?”

Grid lo lắng. Noe bị đau bụng à? Bắt đầu vuốt ve bụng của Noe nhưng đột nhiên dừng lại. Anh cảm nhận được một linh khí vừa lạ vừa quen. Không chỉ có một. Hàng chục - có khi là hàng trăm - loại năng lượng khác nhau đang khuấy đảo trong dạ dày của Noe.

‘Cái gì đang xảy ra vậy?’

Grid cuối cùng đã nhận ra những năng lượng đó là gì.

“Ái!”

Noe thở ra một hơi ngắn. Nó nhổ ra một trong những năng lượng vẫn đang vương vấn trong bụng mình. Đó là một chiếc chuông 5 mảnh được buộc lại với nhau. Chiếc chuông tỏa sáng vàng, bạc, lam, trắng, và đen. Đó là vũ khí của tu chân giả đại thừa - kẻ mà Grid đã giết hơn 30 phút trước đó. Noe đã ăn nguyên anh của hắn.

Nói chính xác thì đây là Pháp bảo Bẩm sinh của tu chân giả. Có vẻ tu chân giả này đã luyện và tinh chế nó trong linh căn của hắn cả đời. Đây là vũ khí chính mà các tu chân giả sử dụng - thứ chúng nhổ ra trong lúc chiến đấu.

“Tại sao cái này lại bay ra từ nhóc?”

“Ái! Úi!”

Noe thở hổn hển, hết lần này tới lần khác. Nó đau đến mức sắp khóc. Nó liên tục khạc ra Pháp bảo Bẩm sinh của các tu chân giả, từ những cây kim nhỏ xíu cho tới các pháp bảo khá to... Có tới hơn 200 pháp bảo. Chúng đều là các Pháp bảo Bẩm sinh từ những nguyên anh mà Noe đã nuốt chửng.

Trong bụng Noe thực sự có nhiều tới vậy à...? Tất nhiên, Noe có thể trở nên khá to lớn khi biến thành hình dạng chính, nhưng ngay bây giờ, nó chỉ là một con mèo nhỏ. Đây là một sự việc đáng ngạc nhiên.

Grid - vẫn đang mân mê vuốt ve bụng Noe - tỉnh lại và hỏi, “Nhóc có thể điều khiển chúng không?”

“Nếu bé làm được bé thì nhổ chúng ra làm gì...?” Noe hỏi với vẻ mặt khó hiểu.

Các pháp bảo lơ lửng trên trời đã tập trung lại và chĩa về một hướng. Tình cờ là Grid đã cảm nhận được thứ gì đó đang tới gần.

“Ánh sáng á?”

Bầu trời chuyển sang màu vàng, nhuộm đường chân trời trong ánh sáng linh thiêng. Là do Rebecca làm chăng? Kể từ khi Rồng Phản quang được phục sinh, Rebecca đã phải chật vật đối phó với chuyện đó. Vì họ đang di chuyển khắp lục địa trong từng giây, việc đột ngột bắt gặp họ vào bất kỳ lúc nào và bất cứ nơi đâu không có gì lạ cả.

Grid để mắt tới ánh sáng.

Choang!

Ánh sáng bỗng dưng ngừng di chuyển. Grid cuối cùng cũng nhận ra đó là ai. Đó không phải Rebecca.

Đó là Thần Trời, một Vị thần Khởi nguyên khác.

Grid trở nên cảnh giác. Anh bảo Thần Trời, “Tôi nghe nói gần đây ông đã nhục hóa ánh sáng thành công. Tôi đoán các tin đồn đó là thật.”

Thần Trời từ lâu đã bị trục xuất khỏi Lục địa phía Tây. Ông ta không thể bộc lộ quyền năng thật sự của mình trừ khi đang ở Lục địa phía Đông.

Tuy vậy, ông ta là một Vị thần Khởi nguyên. Người ta nói rằng ông ta thậm chí đã hấp thụ các quyền năng của Rebecca. Grid không bao giờ có thể cho phép bản thân mất cảnh giác trước ông ta.

Do đó, anh lập tức vào tư thế chiến đấu. Thần Trời - vẫn đang nhìn anh chằm chằm - đã quay đi chỗ khác. Hàng trăm Pháp bảo Bẩm sinh mà Noe vừa nôn ra lúc này đang chĩa vào ông ta.

‘Chúng cảm nhận được kẻ thù đang đến gần và tự hành động. Có thể nói rằng các Pháp bảo Bẩm sinh này giờ đã là của Noe.’

Nhưng có một nhược điểm. Grid nhận ra là Noe chưa thể kiểm soát chúng.

Ngươi đang không ở vị trí để đánh được với ta ngay lúc này, đúng chứ?

Ý định của Thần Trời được khắc xung quanh ông ta. Đồng thời, Grid phát hiện ra một sự bất thường. Thứ gì đó đang tiếp cận, hùng mạnh hơn nhiều so với Đỗ Bạch Long - kẻ tự nhận là một tiên đạo. Hiện diện này dường như đang tuyên bố một cách mãnh liệt rằng mình là kẻ mạnh nhất trên đời.

Cô ta tự gọi mình là một kim tiên. Cô ta dường như là kẻ mạnh nhất ở thượng giới.

Kim tiên là cảnh giới sau chân tiên. Xét về thực tiễn thì các kim tiên là tiên đạo mạnh nhất do đại tiên khó có thể tồn tại. Nhiều tiên đạo ở lại cảnh giới chân tiên trong khi các đại tiên thậm chí khó mà tồn tại được.

Thần Trời trông hơi mệt mỏi nhưng không có vết xước nào trên cơ thể ông ta. Đây là bằng chứng cho thấy ông ta chưa hề chiến đấu với kẻ thù và chỉ bỏ chạy.

Grid nhíu mày lúc nhìn chằm chằm vào Thần Trời. “Khoan đã... Ông vẫn đang chạy suốt thời gian qua?”

Thần Trời khịt mũi.

Ngươi nghĩ ta phân tích ánh sáng của Rebecca suốt những năm qua chỉ để bỏ chạy thôi sao?

“Thế thì cái gì đang xảy ra đây?”

Ta cần nghỉ ngơi chút sau một cuộc chiến khốc liệt, nên ta đang câu giờ để hồi phục.

“Nhưng ông có vẻ gì là đang chiến đấu đâu.”

Ta đã chữa lành những thiệt hại ta đã nhận theo thời gian. Ta chắc là ngươi vốn đã biết ta có thể làm gì rồi nhỉ? Những thực thể như bọn ta phải luôn giữ gìn phẩm giá của mình.

Grid vẫn còn hoài nghi.

Bầu trời trở nên tối tăm. Thần Trời lập tức biến thành ánh sáng và rời đi. Grid cũng có dự cảm xấu và tóm lấy Noe trước khi sử dụng Thuấn bộ.

Cùng lúc đó, một ngọn núi lớn đã ập xuống nơi Grid vừa ở vài giây trước. Nếu Grid ngập ngừng dù chỉ một chút, anh hẳn đã bị ngọn núi nghiền nát dưới đáy biển.

Sống lưng Grid ớn lạnh. Anh nghe thấy giọng nói của một phụ nữ lạ.

“Kẻ đã chạy trốn gần một tháng đang nói về phẩm giá à? Nực cười.”

Cả một tháng quả thực là một quãng thời gian dài. Tim Grid đang đập nhanh. Anh có cảm giác thực sự tồi tệ về chuyện này. Một nữ kim tiên đã không ngừng truy đuổi Thần Trời từ Lục địa phía Đông. Cô ta mặc một chiếc áo choàng vàng lộng lẫy và cặp mắt đỏ đang nhìn chằm chằm vào Grid một cách hứng thú.

“Ngươi mạnh mẽ một cách tự nhiên và đã học kha khá công pháp hữu dụng. Nếu hai ngươi hợp sức thì sẽ không cần bỏ chạy khỏi ta, nhỉ?”

“Hả...?”

Dù Grid có nói rằng mình không có kẻ thù vĩnh cửu đến mức nào thì anh vẫn chưa bao giờ tưởng tượng rằng ngày nào đó mình sẽ hợp tác với Thần Trời. Anh cau mày khi nhớ lại các lưỡng ban mà Thần Trời tạo ra và vô số người đã chết vì nhiệm vụ mà Thần Trời chào mời.

Đúng, ngay từ đầu, ngươi đã rơi đúng vào cái bẫy của ta.

Thần Trời có vẻ háo hức hợp tác với Grid. Ông ta đang ngang nhiên khiêu khích người phụ nữ.

Grid trừng mắt như thể anh muốn giết ông ta.

“Ông thực sự muốn làm điều này à? Có chút thể diện nào không vậy?”

Ngươi quên là ta đã liên hệ với Zik rồi sao? Kẻ từ ngày Rebecca đánh bại ta, ta chỉ nghĩ đến việc trả thù. Mọi thứ xảy ra trong quá trình đó đều là chuyện nhỏ. Đặt sự căm ghét của ta dành cho ngươi sang một bên, ta đang sẵn lòng hợp tác với ngươi.

Grid chợt nghĩ tới điều gì đó. Đã có lúc, anh nghiêm túc thảo luận với Lauel về ý tưởng xâm lược Asgard. Lauel đã suy xét một liên minh với Hoàn Quốc là một khía cạnh chủ chốt trong cuộc xâm lược giả định này.

Ảnh hưởng càng mạnh thì càng phải biết loại trừ cảm xúc cá nhân.

“Chậc.”

Grid tặc lưỡi và đứng bên cạnh Thần Trời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!