Chương 2027.
.
.
“...Lẽ ra ông phải nói sớm hơn chứ.”
-Gì cơ? Nhóc đã ở Asgard rồi à?
“Làm gì có chuyện. Ý tôi là, nếu tôi hỏi ý kiến ông trước thì tôi sẽ không có lý do gì để lo lắng cả.”
Grid nói dối vì anh không muốn làm Braham thấy lo.
-Hmph, giờ nhóc biết rồi thì cũng không sao. Trong tương lai, hãy hỏi ý kiến ta ngay khi có chuyện gì xảy ra.
Truyền âm của Braham kết thúc tại đây. Braham là kiểu tỏ ra kiêu hãnh khi có chuyện xảy ra, nhưng ông ấy cũng chu đáo theo cách vụng về của riêng mình.
‘Bọn mình đã biết nhau lâu rồi nhưng mình không đủ khả năng để đến gặp ông ấy lúc này.’
Đã nhiều lần Grid không đưa những Sứ giả của mình đi cùng khi anh quyết định chiến đấu chống lại kẻ thù được cho là mạnh nhất thời đại này. Nói thật thì, chiến đấu với kẻ thù mạnh nhất sẽ không giúp nhiều lắm cho các Sứ giả. Tất nhiên, họ rất hữu ích với Grid. Có họ làm đồng đội sẽ giúp Grid tập trung vào cuộc chiến dễ dàng hơn nhiều.
Tuy nhiên, điều đó không mang lại nhiều lợi ích cho các Sứ giả. Chiến đấu với những kẻ thù hùng mạnh hơn họ rất nhiều ư? Cái này là vô giá trị. Grid biết rõ hơn cả. Sau khi nhận vô số vết thương từ Garam mà chẳng làm được gì do Grid chưa biết tới Ý chí Vô dạng, điều duy nhất Grid nhận được từ đó là nỗi sỉ nhục to lớn. Trải nghiệm đó không hề giúp anh trở nên mạnh mẽ hơn chút nào.
Phải rất lâu sau khi Grid trở nên đủ mạnh để chiến đấu với Garam thì trận chiến chống lại hắn mới là nguồn cảm hứng lớn cho Grid. Anh có thể lấy lần đầu tiên anh học kiếm thuật từ Piaro làm ví dụ. Bất chấp mọi bài học riêng mà anh nhận được từ Piaro lúc họ du hành qua sa mạc Reidan, Grid chưa bao giờ học được cách áp dụng chúng cho tử tế trong cuộc hành trình xuyên sa mạc của mình...
Nói cách khác, điều này nghĩa là các sứ giả phải có khả năng tự mình chiến đấu tốt trước kẻ thù. Đây là lý do Grid không tham dự cuộc chiến cuối cùng tại Mãn Nguyệt Thành. Các tu chân giả còn lại đang chống trả tại Mãn Nguyệt Thành là một cách hay để những thành viên Vượt hạng vũ trang cùng các Sứ giả trở nên mạnh hơn.
“...Theo nghĩa đó, Asgard là nơi cuối cùng mình có thể trở nên mạnh mẽ hơn,” Grid lẩm bẩm.
Anh trông không hề lo lắng mặc dù bị bao vây bởi hàng tá thiên sứ. Lời khuyên của Braham rằng Marie Rose sẽ an toàn đã làm anh bình tĩnh lại. Các thiên sứ cũng phản ứng tích cực khi nhìn thấy anh. Chúng dường như không bận tâm mặc dù Grid đã giết Judar. Chúng chỉ nhìn anh một cách thờ ơ.
Thiên sứ thường không biểu lộ cảm xúc. Một số tổng lãnh thiên sứ là ngoại lệ đối với quy tắc đó. Có lẽ chúng bị táo bón về mặt cảm xúc.
Thiên sứ là sinh vật được tạo ra hoàn toàn vì nhu cầu của các vị thần. Chúng được triệu hồi tới thiên đường thay vì rơi vào địa ngục vì các vị thần thừa nhận những việc mà họ đã làm trong kiếp người. Thiên sứ chỉ đơn thuần là các binh sĩ thực hiện ý muốn của các vị thần. Cảm xúc là thứ không cần thiết.
Một trong các thiên sứ - đang nhìn Grid chằm chằm - cuối cùng cũng hỏi, “Vị thần của bề mặt đến thiên đường với mục đích gì?”
Nhìn thấy thiên sứ này có 4 cánh, dường như hắn có thứ hạng khá cao. Tuy nhiên, ánh mắt hắn qua mũ bảo hộ vẫn thờ ơ. Grid nghĩ về điều này một cách lạc quan. Nếu chúng mà sợ hãi hay tức giận, anh hẳn đã không thể nói chuyện với chúng.
“Judar nhờ ta làm điều gì đó. Cơ mà, làm được điều đó lại rất khó, nên ta tới để xin lời khuyên.”
“Xin từ ai?”
Judar nhờ Grid làm điều gì đó sao? Grid có đang nói thật không? Nếu là thật thì phận sự của Grid là gì? Mặc dù hắn có một vài câu hỏi, nhưng thiên sứ đã không đưa ra. Có vẻ là hắn không thể hỏi han về chuyện của các vị thần.
“Ai biết đâu? Các thiên sứ có cấp bậc cao hẳn sẽ biết ta nên xin lời khuyên từ ai, nhỉ?”
“Xin hãy kiên nhẫn.”
Thiên sứ nhắm mắt lại và chìm vào im lặng. Chốc lát sau, một cơn gió dường như thổi qua hàng mi dài của thiên sứ. Những đám mây vàng thắp sáng khu vực đã tách ra, cho thấy một đại lộ rộng vô tận, như Đại Tây Dương vậy. Grid đã thoáng bị choáng ngợp.
Con đường vàng là một trong các lối đi chính kết nối bề mặt với thế giới của các vị thần. Khoảnh khắc anh thấy bức tượng đá của Rebecca trên trời - giữ nguyên kích thước dù được nhìn ở góc độ hay khoảng cách nào, anh nghĩ rằng đây có thể là con đường mà bà ấy đã tự làm.
“Đi lên thôi.”
Ai đã cho Grid quyền vào Asgard? Các thiên sứ không buồn giải thích. Chúng dẫn đường cho Grid mà không nói gì.
‘Hả?’
Grid hơi váng đầu một chút. Anh tưởng Asgard sẽ không cho mình vào, nhưng chúng đã làm thế. Cách đây ít lâu, sau một cuộc đối đầu dài, anh đã đánh cắp Khan, Hexetia và Zeratul. Cuối cùng, Grid đã giết Judar. Thế thì tại sao chúng lại làm việc này?
‘Những gì mình nói đã khiến các vị thần tò mò...’
Hoặc có khi đây là một cái bẫy. Có lẽ là một trong hai lựa chọn này thôi. Có cả khả năng Grid đã làm các vị thần tò mò và anh đang bước ngay vào một cái bẫy. Anh hơi lo âu. anh từ lâu đã xác định Asgard là kẻ thù cuối cùng mình phải đối mặt, nhưng anh không bao giờ ngờ rằng Asgard sẽ mở rộng vòng tay chào đón anh.
Grid không hề chuẩn bị chút nào về mặt tinh thần. Tất nhiên, anh không có ý định lùi bước. Anh chắc chắn là Marie Rose đã xâm nhập Asgard bằng cách nào đó. Ngay cả khi cô ấy hành động đúng như những gì Braham đã nói, Grid vẫn thấy lo. Anh nhất định muốn giúp đỡ cô ấy.
Thời gian trôi qua bao lâu rồi? Grid kiệt sức lúc anh nhìn chằm chằm vào gáy của các thiên sứ. “Ai đã cho phép ta vào thiên đường?”
Ngạc nhiên thay, các thiên sứ ngoan ngoãn đáp lại. “Metatron.”
Tuy nhiên, câu trả lời này không xóa tan những nghi ngờ của Grid. Mặc dù Metatron mạnh đấy, hắn cũng không hơn gì một tổng lãnh thiên sứ. Rốt cuộc, điều này nghĩa là vị thần nào đó chắc chắn đã ra lệnh cho Metatron đưa ra chỉ dẫn cho các thiên sứ.
‘Có lẽ chúng không biết gì hết.’
Kẻ quyền cao chức trọng nào đã cho phép Grid vào và ý định của họ khi gặp anh là gì?
‘Có khi...’
Grid bắt đầu suy đoán. Lũ yêu quái đang xây dựng Mãn Nguyệt Thành tại Asgard... Liệu tất cả các vị thần của Asgard có hoan nghênh chúng không? Mơ đi. Chắc chắn vài kẻ đã phản đối. Khó mà tin được các vị thần sẽ đoàn kết sau khi mất đi Judar. Ngay cả hồi Judar còn sống thì chúng đã chia thành nhiều phe phái rồi còn gì? Bây giờ chúng đoàn kết thì đúng là nực cười.
Bằng cách nào mà Grid biết chúng chia thành nhiều phe phái? Cũng dễ kết luận thôi khi nhớ lại cơ sự Hexetia với Zeratul bị giam cầm. Venice - Thần Tiền - đã bí mật thỏa thuận với họ vào thời điểm đó.
“Đi lối này.”
Các thiên sứ quay lưng khỏi đường thẳng và đổi hướng giữa chừng. Thật khó tin, chúng đã dẫn Grid vào một con đường tiêu điều và hẻo lánh. Có một nơi như thế này tại Asgard á?
‘Chúng muốn trò chuyện kín đáo với mình à?’
Đây là bằng chứng cho thấy cấp bậc của vị thần đã cho phép Grid vào thiên đường không cao lắm. Nếu Dominion triệu tập Grid, ông ta đã chả quan tâm ai đang theo dõi và tự tin gọi Grid tới để gặp mặt.
Tuy nhiên, đối phương hành động rất bí mật và thận trọng. Dường như chúng muốn gặp Grid mà không khiến ai để ý.
Việc này làm Grid bồn chồn. Địa vị của đối phương càng cao, chúng càng yêu cầu nhiều hơn từ thỏa thuận của mình.
‘Dominion sẽ ít sẵn lòng giao dịch với mình hơn, song các vị thần yếu hơn sẽ khác.’
Vì vị thần này cấu kết với Metatron, kẻ đó sẽ không thực sự yếu. Có lẽ Grid có thể tạo tiền đề cho việc lật đổ Asgard vào hôm nay.
Cảnh quan xung quanh anh nhanh chóng thay đổi. Đường mòn mở rộng và liên tục sáng lên. Sau cùng, nó đã trở nên giống như trước. Trên trời cao, bức tượng đá của Rebecca xuất hiện trở lại. Trước khi kịp nhận ra, anh đã trở lại con đường bình thường. Cứ như thể anh đã thoát khỏi một mạng lưới giám sát nào đó mà không nhận ra vậy.
“Chúng ta tới nơi rồi.”
Sau khi bộ một lúc lâu, Grid đã tới một khu vực với những rặng núi đan xen phức tạp. Trên mỗi ngọn đồi nhỏ đều có một đền thờ. Các tòa nhà này rất lớn. Hơn nữa. cảnh tượng khác với những gì Grid đã mong đợi.
Grid đã đoán rằng kẻ cho phép anh vào có thứ hạng tương đối thấp. Anh tưởng mình sẽ bắt gặp một khung cảnh tồi tàn không phù hợp với Asgard, hệt như con đường quê mà anh vừa đi qua.
“Khoan đã, chỗ này là...??”
Grid nhìn chằm chằm vào khung cảnh không ngờ đó một lúc trước khi mở to mắt. Lông tóc khắp người anh dựng đứng cả lên. Vùng đất được bao phủ bởi các đám mây vàng, những ngọn đồi cao thấp, các đền thờ lớn và lộng lẫy trên đồi... Nhìn kỹ, anh nhận thấy tất cả đều quen quen.
Grid trước đây đã từng ở nơi này. Anh đã tình cờ gặp nơi này trong khi lang thang khắp Asgard lúc cố gắng giải cứu Hexetia và Khan. Đây là nơi trú ngụ của các thần trưởng, trái tim của Asgard.
‘Quả nhiên, đây là một cái bẫy.’
Grid thừa nhận đền thờ trên đỉnh cao nhất thuộc về Dominion và lùi lại một bước.
Ngài đi đâu mà phải vội thế?
Một ý định rất hung hãn được tạc vào không gian. Là của Metatron. Các Valkyrie cùng thiên sứ được vũ trang hạng nặng xuất hiện từ mọi hướng. Sự chú ý của Grid chuyển tới vũ khí của chúng. Đó là các vũ khí anh đã chế tác. Anh đã quen với việc nhìn thấy vũ khí mình chế tác được sử dụng bởi cư dân của Asgard. Anh sắp lấy tất cả chúng đi và biến nó thành một cơn mưa vũ khí.
Đơn Nhất chi Thần Grid.
Những tia sáng vọt lên từ đền thờ cao nhất, lộ ra một vị thần vĩ đại. Khi không có Rebecca và Judar, ông ta là vị thần vĩ đại nhất tại Asgard vào giây phút này. Đây là Dominion - Thần Chiến tranh. Bảo sao lại có rất nhiều Valkyrie ở gần đó.
‘Ông ta định đánh với mình luôn rồi à? Chuyện này thật lố bịch mà.’
May mắn là Grid không thấy Asura ở đâu cả. Tuy nhiên, đối mặt với Dominion - vị thần với đội quân Valkyrie, và Metatron - kẻ có đội quân thiên sứ đông đảo - không bao giờ là chuyện tốt. Chưa kể, các vị thần khác cũng đang lần lượt xuất hiện. Grid đã hoàn toàn bị cô lập.
‘Mình không thể tránh khỏi tình huống này.’
Những hành động của Grid đã bị vạch trần hoàn toàn kể từ thời điểm anh chạm trán các thiên sứ. Anh không thể lén lút di chuyển qua Asgard được. Tất nhiên là bây giờ anh đã rơi vào một ca khó như vậy. Đây là một rủi ro mà anh phải chấp nhận vì anh không có ý định rút lui cho tới khi tìm được Marie Rose.
“Lâu rồi không gặp. Ta chắc là ông đã nghe từ các thiên sứ rồi, việc Judar đã nhờ ta làm điều gì đó. Và khi nói điều gì đó, ý ta là...”
Grid cố gắng nói chuyện với các vị thần. Anh lên kế hoạch đánh lạc hướng để khiến chúng mất cảnh giác. Cơ mà, nó không có tác dụng.
Yêu cầu của Judar chắc chắn là tìm linh hồn của ông ta tại địa ngục và dập tắt nó. Ông ta sẽ không muốn được phục sinh lần nữa.
Dominion biết Judar muốn gì. Ông ta như một người anh trai đã theo dõi Judar từ bên cạnh. Ông ta đã chứng kiến nỗi tuyệt vọng của Judar khi vị thần kia biết được rằng thế giới này chẳng hơn gì một trò chơi.
‘Bỏ mẹ rồi.’
Grid nhận ra rằng kế hoạch của mình đã hỏng và nắm lấy chuôi của Nghịch Thiên.
Nhưng thật thú vị khi biết rằng Judar vốn đã biết việc linh hồn của các vị thần đã chết cũng sẽ vào địa ngục. Thần Yatan cũng đã coi các vị thần là mục tiêu cho sự cứu rỗi sao...?
Dominion lẩm bẩm một cách cay đắng, khiến Grid bối rối.
Dù sao đi thì, ta cũng có một ân huệ muốn nhờ ngài. Đây là lý do ta đã cho phép ngài ghé thăm.
“...Một ân huệ á?”
Hãy đưa vợ ngài đi cùng ngài.
“......??”
Ta không muốn có một quả bom nổ chậm cạnh mình đâu.
“Ai chà, gọi người ta là một quả bom.”
Đây không phải một cái bẫy...
Grid không nhịn cười nổi khi nhìn thấy cô gái xinh đẹp đang mang thai đủ tháng xuất hiện trên nóc đền thờ của Dominion.