Chương 2035
“Cuối cùng cũng xong rồi...”
“Thành công rồi...! Chúng ta làm được rồi!!”
“Waaahhhhhhhh!”
Hàng trăm ngàn người đồng thanh reo hò. Mặt trăng đã rơi, phân tán cơn mưa sao băng màu ngọc bích. Sự sụp đổ của Mãn Nguyệt Thành đã điểm tô cho bầu trời đêm. Thứ gì đó xấu xí tại cái lõi của nó đã mang đến một cái kết đẹp mắt cho những người đang nhìn nó sụp đổ.
Sau vài ngày vật lộn, nhân loại đã đại thắng. Người chơi - đã dẫn đầu bất chấp bị giết hết lần này đến lần khác bởi hàng ngàn tu chân giả - đã tập hợp tại Mãn Nguyệt Thành. Đóng góp của họ rất lớn lao. Họ trốn thoát toàn mạng bằng cách dùng cuộn phép quay về ngay trước khi chết hoặc uống pháp dược và hồi máu ngay tức khắc.
Nếu vũ khí của họ bị phá hủy vì không chịu nổi uy lực từ pháp bảo của kẻ thù, người chơi sẽ mua một món thay thế từ nhà đấu giá để lấp đầy đôi bàn tay trống của mình. Nếu không tránh nổi cái chết, họ sẽ phục sinh và tái gia nhập chiến trường.
Những đặc điểm của người chơi mạnh mẽ đến không tưởng trong chiến tranh tiêu hao. Họ đã khiến lũ tu chân giả sống hàng trăm tới hàng vạn năm phải kiệt quệ. Các tu chân giả không thể hiểu được người chơi khi mà số lượng của họ không giảm dù có chết bao nhiêu lần. Chiến tranh càng kéo dài, nhuệ khí của tu chân giả càng giảm tới mức không thể kiểm soát.
Kết quả chính là đây.
[Thật thương tâm... Thật đau lòng... Ta chưa từng nghĩ rằng những gì mà ta đã dành cả đời để gây dựng rốt cuộc sẽ lại vô ích...]
Tiếng thở than của tiên đạo - bị bỏ lại một mình và chiến đấu đến phút chót - là ý nguyện tồi tàn cuối cùng của hắn. Vũ khí cùng thần chú của các Sứ giả, thành viên Tòa tháp, và thành viên Vượt hạng vũ trang cắm như gai nhím trong cơ thể hắn. Hắn cuối cùng đã tan thành tro. Những cái gai độc đến mức chúng phá hủy những gì hắn đã vun đắp qua hàng vạn năm.
“Thế này là tình hình ở Lục địa phía Đông xong rồi à? Không, vẫn còn lại vài con sâu bọ.”
Braham đảo ánh mắt. Ông ấy vẫn chưa thu lại phép thuật của mình. Ông ấy đang nhìn thẳng vào tam sư. Chúng là 3 vị thần có thể hô mây gọi gió kêu mưa. Chúng đã bao vây Tứ Tượng bị thương và đe dọa họ. Tứ Tượng đã tả tơi sau khi không ngừng nghỉ cầm cự trước lũ tiên đạo tới lúc viện binh từ Vượt hạng vũ trang Hội đến nơi.
“Các ngươi to gan đấy.”
Pháp lực của Braham dao động lúc ông ấy rướn mắt về hướng đó một cách dữ dội. Phép thuật trong tay ông ấy đã sắp được bắn đi.
Thanh Long phải chật vật lắm mới cất tiếng được. “Khoan đã, hiểu lầm rồi. Họ đã giúp bọn ta.”
Braham nghiêng đầu tỏ vẻ không hiểu. “...Chúng mà thực sự giúp sao?”
Phản ứng của các vệ thần còn lại cũng không khác là bao. Những vị thần cuối cùng còn sót lại của Hoàn Quốc - trung thành với Thần Trời - chắc chắn là uất hận Grid. Ấy vậy mà chúng lại giúp những kẻ đang phục vụ Grid như Tứ Tượng sao? Điều này dường như thật phi lý.
Tam sư không thể đối phó được với hàng trăm người đang đòi hỏi một lời giải thích và đã thở dài. Phong Bá là kẻ đầu tiên mở lời.
[Bọn ta đã lên kế hoạch tới gặp thần nông dân theo ý muốn của Thần Grid.]
Vân Bá nói,
[Nhưng bọn ta không muốn thế. Mặc dù trông như thế này, bọn ta cũng đã từng phục vụ một Vị thần Khởi nguyên. Làm sao bọn ta có thể tới giúp việc làm nông đây? Không thấy vô lý à?]
Vũ bá cũng xen vào.
[...Vậy nên khi bọn ta đang ở Hoàn Quốc, nghĩ về những gì bọn ta có thể làm lúc chả còn ai ở quanh, bọn ta đã chứng kiến cuộc chiến giữa con người với tu chân giả. Tứ Tượng đang gặp nguy, hệt như khi bọn ta bị xâm phạm. Chúng trông thảm hại đến mức bọn ta không thể chịu đựng được điều đó.]
Tuy nhiên, không có ai đáp lại.
“...Thứ nhảm nhí gì đây?”
Braham vẫn giữ chất giọng bạo lực ngay cả sau khi trở thành thần. Có vẻ ông ấy sắp chửi rủa đến nơi lúc ông ấy yêu cầu một lời giải thích chi tiết hơn.
“Tại sao các ngươi lại làm theo ý muốn của Grid? Tới gặp thần nông dân sao? Các ngươi nghiêm túc cân nhắc ý tưởng giúp đỡ Piaro làm nông à?”
[Grid nói bọn ta có thể khá hữu ích và hãy cố gắng tận dụng chuyên môn của bọn ta. Bọn ta đã đồng ý sau khi nghĩ rằng làm thế còn tốt hơn là chết.]
“......”
Braham ngậm miệng. Grid đã luôn ham hố cố gắng lôi kéo những kẻ có trình độ về bên mình. Tầm quan trọng của nông nghiệp thì gần đây đã nổi lên. Những cây trồng và thảo mộc từ tu chân giới có giá trị rất lớn. Các loại cây trồng này hết sức nhạy cảm với môi trường, nên những khả năng của tam sư là thứ cần thiết để dễ dàng trồng được chúng.
Không như Braham - đã mất hứng và thu hồi phép thuật, Mir hỏi một câu. “Nhưng vì sao các ông không để Tứ Tượng tự mình đối mặt với thảm cảnh? Ta không nghĩ các ông còn lại chút lòng trung thành nào để khiến các ông cứu Tứ Tượng đâu nhỉ?”
Hoàn Quốc coi Tứ Tượng như một cái gai trong mắt. Nhờ sự phục sinh của họ, Hoàn Quốc đã mất đi sự tôn thờ của loài người. Điều này chắc chắn đã để lại một nỗi phẫn uất không nhỏ.
Tất nhiên, Hoàn Quốc mới là những kẻ phạm sai lầm trước. Thần Trời và tam sư đã tấn công Tứ Tượng - đang sống yên bình trên Lục địa phía Đông. Chúng phong ấn Tứ Tượng và bao trùm lục địa trong những ngụy thần thoại.
Mir nhìn chúng với vẻ nghi ngờ. “...Các ông đã giúp Tứ Tượng sau khi kiểm điểm những việc làm sai trái của mình hả?”
Tam sư đã tôn thờ Thần Trời - một Vị thần Khởi nguyên - từ khoảnh khắc chúng được sinh ra. Thế nên, chúng là những kẻ ngạo mạn nhất trong số các vị thần. Chúng mà lại thừa nhận sai lầm và tự biết kiểm điểm sao? Khó có thể tin chuyện đó được.
Không ngoài dự đoán, tam sư giúp đỡ Tứ Tượng chẳng phải vì chúng đã kiểm điểm về những việc làm sai trái trong quá khứ của chúng.
[Kiểm điểm gì...? Ngươi đang nói thứ ta không hiểu gì cả. Đây đơn giản là vấn đề về niềm kiêu hãnh mà thôi.]
“Kiêu hãnh...?”
[Hãy tưởng tượng rằng Tứ Tượng không thể chịu được cuộc xâm lăng của những sinh vật mà bọn ta chưa từng nghe nói đến và đang đối mặt với thảm họa lần nữa. Thế tức là chiến công phong ấn chúng của bọn ta khi xưa sẽ hóa thành hư không còn gì?]
“......”
Mir chẳng nói nên lời. Đôi mắt anh trở nên lạnh băng.
Thần Trời và Tiểu Tinh Vương đã chết. Tới cả Garam - kẻ thừa hưởng thần tính của họ - cũng đã chết. Tam sư thật sự đã mất hết mọi thứ, nhưng chúng chả thay đổi gì cả. Chúng vẫn ích kỷ và ngu dốt như thế.
Mir cảm thấy ghê tởm và vật lộn để tiêu hóa thông tin này. Liệu các vị thần có thể thích ứng với thế giới đang đổi thay không? Quên việc có lợi cho nhân loại đi. Chẳng phải chúng chỉ là một trở ngại thôi sao? Có khi lần này Grid phán đoán lầm rồi...
Mir có những hoài nghi nhỏ này. Anh đang giải phóng sát khí.
Lauel bay xuống từ Nấm mồ của Các vị thần và cắt ngang cuộc trò chuyện. “Tuy các ông nói vậy, nhưng thực tế thì các ông muốn giúp những kẻ tới từ cùng một thế giới với mình, đúng chứ? Sẽ rất phiền phức nếu tam sư chỉ đứng nhìn những kẻ xâm lược từ bên ngoài làm hại con người của thế giới này.”
[Meh, vớ vẩ...]
“Chắc là vậy rồi.”
[......]
Tam sư sắp phủ nhận lời lý giải đơn phương của Lauel nhưng đã chìm vào câm lặng. Những người giỏi nhất của Vượt hạng vũ trang Giới đã giết được tiên đạo - thứ mà tới cả tam sư kết hợp sức mạnh cũng khó lòng đánh thắng.
Các thượng nhân - đã trở nên mạnh mẽ đến đáng kinh ngạc - và các Bậc chí tôn đều nghe lời Lauel răm rắp. Chúng cảm thấy như thể đủ kiểu đe dọa sẽ trút xuống đầu mình ngay khi chúng bất tuân lời nói của Lauel. Nó cho thấy Lauel có tầm ảnh hưởng như thế nào.
Là một con người đơn thuần, Lauel là xương sống của Vượt hạng vũ trang Giới vĩ đại. Tức là anh có những khả năng phi thường và đã giành được lòng tin của Grid.
Rốt cuộc, Vũ Bá thú nhận.
[Không hề. Chỉ tình cờ là, vào lúc Grid trao cho bọn ta một cơ hội mới để bén rễ tại mảnh đất này, những sinh vật mà bọn ta chưa bao giờ nghe nói đến đang gây rối loạn.]
Mặt của Phong Bá với Vân Bá đỏ au. Về nhiều mặt, vụ này thật xấu hổ. Dù chúng có hứng chịu đủ loại nhục nhã, thua trận và thất bại trước Grid bao nhiêu lần, sau cùng thì chúng vẫn là thần. Ngoài Grid ra, chúng không bẻ cong niềm kiêu hãnh của mình vì ai hết.
Thế nhưng, Vũ Bá đang thành thật. Ông ta chán nản vì cảm thấy cuộc đời khốn khổ của mình đã càng trở nên tầm thường hơn.
Mir nói, “Nếu các ông định sống với bọn ta trong tương lai thì hãy buông bỏ lòng kiêu hãnh vô dụng của mình đi.”
[Tên phản tặc biết cách ăn nói gớm.]
“Cũng như các ông đã quyết định đi theo Grid, ta cũng đã chọn con đường mà ta tin là đúng đắn.”
Thái độ đưa ra lời khuyên của Mir càng khiến Phong Bá với Vân Bá giận thêm.
[Ngươi... Ngươi luôn trơ trẽn như vậy hả?]
Bầu không khí càng lúc càng căng thẳng. Vũ Bá bồn chồn. Các Sứ giả cùng thành viên Tòa tháp thì không phản hồi. Họ không thực sự quan tâm điều sẽ diễn ra tiếp theo. Họ đã lập tức tham dự chiến trường của Lục địa phía Đông sau khi phá hủy Mãn Nguyệt Thành trên Lục địa phía Tây, nên họ đã kiệt sức rồi. Họ không muốn lãng phí năng lượng của mình vào một cuộc cãi vã nhỏ nhen.
“Tôi nghĩ rằng từ bỏ quyền sở hữu chiến lợi phẩm thu được tại đây là điều đúng đắn,” Laurel nói.
Braham đồng tình. “Dĩ nhiên. Chúng ta không thể lấy đi quyền lợi của những người đã chiến đấu nhiều ngày và hy sinh nhiều đến vậy. Ta cảm thấy là họ hẳn sẽ thắng ngay cả khi không có sự hỗ trợ của chúng ta...”
Braham nhìn xuống mặt đất. Trí giới của ai đó - một kẻ đã làm ông ấy lo âu - lúc này đã biến mất. Thứ hiện ra tại chỗ của nó là đội quân của Thần Chiến tranh Ares và Valhalla. Đây là một đội quân được trang bị kỹ lưỡng với các vũ khí do đích thân Grid đưa cho trong những năm qua.
Các binh sĩ thường trông oai phong lẫm liệt, nhưng giờ thì tất cả họ đều ở một tình trạng kinh khủng. Rõ ràng, họ đã mất phần lớn lực lượng. Dù vậy, tình hình vẫn không thể coi là tệ được. Mỗi binh sĩ dường như có một khí thế khác thường vì họ đã đạt được những kết quả tuyệt vời để đổi lấy sự hy sinh của mình. Họ có thể so sánh với những kỵ sĩ ưu tú của Vương quốc Vượt hạng vũ trang.
‘Grid đang cố giảm thiểu thiệt hại trong thực chiến, nhưng cậu ta lại kiếm được một đội quân tinh anh mà cả một đời cũng khó có được.’
Sau khi dùng chiến lợi phẩm của chiến tranh từ việc giết các tu chân giả, có lẽ một đội quân xứng đáng được gọi là mạnh nhất trên lục địa sẽ được sinh ra. Dù là thế, họ vẫn sẽ được đặt cùng hàng với Vượt hạng vũ trang Hội.
“Các ngươi còn định tranh cãi bao lâu nữa? Cứ rút vũ khí của mình ra để quyết định thứ bậc đi,” Braham hỏi Mir với tam sư bằng một thái độ cáu kỉnh.
Ông ấy xuống đất. Braham có ý định giúp đỡ những người không thể tận hưởng chiến thắng và đang sắp xếp tình hình. Ông ấy trở thành thần rồi nên bây giờ đã chú ý đến hình ảnh của mình. Ông ấy vẫn chưa thể hành động giống Grid bằng cách chân thành lo lắng và giúp đỡ những người mà mình không biết, song Braham đang cố gắng hết sức theo cách riêng của mình. Ông ấy rời đi.
Damian thở ra một hơi và đề nghị với Mir lẫn tam sư. “Nếu đằng nào cũng đánh thì... Sao không làm quy mô của trận chiến lớn hơn nhỉ?”
Kể từ sau bản cập nhật, anh đã tiêu thụ một lượng lớn các vật phẩm tiêu hao lẫn tạo tác trong khi chiến đấu với lũ tu chân giả, nên tiền vốn của anh đang ở mức nguy cấp.
“Tôi chắc chắn là sẽ có rất nhiều người xem. Bọn tôi sẽ quảng bá rộng rãi trận đấu của các ông.”
Damian phấn khích khi nghĩ đến cờ bạc và không thể che giấu điều đó. Phong Bá and Vân Bá lúng túng trước những phản ứng xung quanh và tỉnh lại.
[...Mặc dù bọn ta đã sống sót nhờ Thần Grid, về danh nghĩa, bọn ta vẫn là thần. Bọn ta không có ý định tham dự trò chơi tầm thường của các ngươi.]
Chúng tặc lưỡi và tiếp cận Piaro.
Piaro hoan nghênh họ.
“Có rất nhiều đất nông nghiệp cần được canh tác. Tôi rất vui khi các ông tham gia. Nếu 3 ông học làm nông, tôi sẽ có thể làm phần việc của mình và cảm thấy như thể tôi có 4 cơ thể đi khắp nơi làm nhiệm vụ của mình.”
[...Ngài quá khen rồi...]
Thay vì nghi ngờ hay cảnh giác, Piaro chưa gì đã hào hứng bắt họ làm việc rồi sao? Chúng thực sự phải lao động nặng nhọc ở cái tuổi này à?
Tam sư chưa gì đã mệt mỏi khi nhận thấy tính khí của cấp trên và cứng đờ ra. Mir rút kiếm và trừng mắt nhìn tam sư.
“Thi đấu đi. Như Braham nói, chúng ta cần thiết lập thứ bậc. Ta không còn là lưỡng ban nữa. Ta là sứ giả của Grid. Các ông phải tôn trọng ta.”
Anh đã tăng trưởng rất nhiều sau khi tiêu thụ tiên dược do cơ sở giả kim sản xuất, tiên dược có được sau khi giết tu chân giả đẳng cấp Chí tôn, và thậm chí là thảo dược của tu chân giới mà gần đây Piaro đã trồng thành công.
Các thành viên Vượt hạng vũ trang đang hứng thú quan sát và thở dài.
“Quyền năng của dược phẩm...”
Mir là Sứ giả của Grid. Anh vốn đã có quyền năng của vật phẩm, nhưng giờ, anh còn có cả quyền năng của dược phẩm. Có thể nói rằng anh không còn lương tâm khi đề nghị đánh nhau. Tam sư thấy phản ứng của những người xung quanh và có cảm giác xấu về chuyện này.
[Bọn ta đã làm rõ ý định của mình rồi còn gì? Bọn ta không muốn là một trò biểu diễn.]
“Có một phòng luyện tập bên trong Nấm mồ của Các vị thần. Xin hãy đi theo ta. Chúng ta có thể chiến đấu một cách kín đáo.”
[Dù có làm thế một cách kín đáo, kết quả vẫn bị công khai chứ gì?]
“Các ông thắng thì có quan trọng không?”
[Ta nghĩ ngươi đang cảm thấy tự hào vì ngươi đã tích lũy được một lượng thần tính nhất định sau khi trở thành một vị thần hoàn chỉnh. Nhưng ngươi sẽ tổn thương nghiêm trọng nếu trở nên quá kiêu ngạo đấy.]
“Thế thì đánh đi.”
[Ơ... Ngươi còn có cả danh tiếng của mình nữa...]
“Tại sao các ông phải lo cho danh tiếng của ta?”
Sau khi rơi về phía đường chân trời và phát nổ vài lần, Mãn Nguyệt Thành đã biến mất, chỉ để lại một đống tro tàn phía sau.
Thông điệp thế giới đang nổi lên đã công bố hòa bình mới được tìm thấy cho thế giới.