Chương 2037
“Tôi ngạc nhiên là ngài không thử đấu tay đôi với Asura đến chết đấy.”
Grid và Mumud quen biết nhau. Vài tháng trước tại sa mạc Reidan, các thành viên Vượt hạng vũ trang, Marie Rose, và Hayate đã chiến đấu chống lại Hỏa Long Trauka. Judar với Xi Vưu đã lần lượt tới để khiến tình hình càng trở nên hỗn loạn hơn.
Grid đến muộn hơn sau khi chia tay Nathaniel và đã chạm trán Mumud. Sau đó, họ có một cuộc trò chuyện tuy ngắn nhưng sâu sắc. Anh thông báo với Mumud rằng Braham đã từng là thầy của anh ta. Grid thậm chí còn đề cập việc Mumud trở thành pháp cốt và cách anh ta sống lại.
Tuy nhiên, chỉ có thế. Grid không biết ký ức của Mumud đã khôi phục tới mức nào. Anh chỉ có thể hy vọng rằng thiên sứ không nhớ nhiều đến vậy vì có nguy cơ nhớ ra việc Braham phản bội anh ta.
Vì vậy, Grid không dám phê phán Mumud. Anh hiểu lý do Mumud hợp lực với yêu quái. Giờ đây, anh ta đã là một thiên sứ chịu trách nhiệm bảo vệ Asgard, và anh ta cũng có tiểu sử căm ghét con người.
“Hắn mạnh hơn tôi kỳ vọng,” Grid đáp lại. “Tôi không chắc mình có thể kết liễu hắn nhanh gọn ngay cả khi tôi hợp tác với Marie Rose.”
Thời gian của Grid đang hết dần. Mãn Nguyệt Thành đã được thi công tới đâu rồi và nó nằm ở đâu? Anh phải phá hủy Mãn Nguyệt Thành của lũ yêu quái mặc dù tuyệt đối không có thông tin gì về nó, nên anh đã thách thức bản thân giải quyết nhiệm vụ càng nhanh càng tốt. Tức là né tránh các cuộc chiến anh không cần tham dự càng nhiều càng tốt thì hay hơn. Nhờ vậy, lúc này anh đã đứng trước Mãn Nguyệt Thành.
Mumud có vẻ cay đắng về chuyện gì đó.
“Braham chắc hẳn đã không tin tôi.”
“......?”
Mumud đang nói rất lặng lẽ...
Những tiếng ồn lặp đi lặp lại phát ra từ Mãn Nguyệt Thành đằng sau Mumud, nên Grid không thể hiểu thiên sứ đang nói gì bất chấp thính giác nhạy bén của anh.
“Asura có lẽ sẽ trở nên mạnh hơn vào lúc ngài rời đi. May mắn là, đây không phải tình huống xấu nhất. Đó là tiến triển của một tiểu ác.” Mumud cao giọng khi nói vậy, nên cuộc trò chuyện đã lại tiếp tục.
Grid lẩm bẩm, “Hắn đang mạnh lên... Anh có nghĩ Asura sẽ cắn xé các vị thần của Asgard không?”
“Có. Các vị thần ban đầu sẽ có lợi thế nhờ Dominion, nhưng... Như ngài biết đấy, Asura là một con quái vật có thể cướp năng lực của người khác mà không cần phải giết họ. Đây là một phép màu kỳ diệu do ham muốn méo mó của Baal tạo ra.”
“...Hắn không theo sau tôi là có lý do cả.”
Giây phút anh thoát khỏi sự truy đuổi của Asura và bước vào đền thờ, Grid đã cảnh giác với việc Asura đang đuổi theo mình. Tuy nhiên, lối vào đóng chặt không bao giờ mở lại. Asura không thèm đuổi theo Grid. Cứ như thể chuyện gì xảy ra với Mãn Nguyệt Thành cũng chả quan trọng với hắn.
“Không. Asura bị ám ảnh với ngài đấy. Hắn không vào được đền thờ là do tôi. Tôi đã dựng lên một kết giới để giữ hắn ở ngoài.”
“......?”
Lời giải thích của Mumud khiến Grid cứng họng.
“Tại sao thế? Anh biết chắc là hắn sẽ tới nơi các vị thần bị giam giữ mà, thế thì tại sao?”
“Nếu tôi để Asura truy đuổi ngài, chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai để nói chuyện như thế này.”
Nụ cười của Mumud thật ấm áp. Anh ta như một con người nhân đức điển hình được miêu tả trong thần thoại. Anh ta trông như một thiên sứ sẽ bao bọc con người trong sự ấm áp vô tận để đáp lại niềm tin và lời cầu nguyện của họ.
Có điều gì đó khác biệt ở anh ta. Anh ta khác biệt một cách triệt để so với các thiên sứ mà Grid đã gặp và chiến đấu.
Thực tế thì, chẳng phải anh ta đang làm việc cật lực vì nhân loại sao?
Grid đã có hy vọng như vậy. Cảm thấy thất vọng, anh cau mày.
‘...Quả nhiên, anh ta không hồi lại toàn bộ ký ức của mình và chỉ gợi nhớ được khoảng một nửa trong số đó.’
Theo lời Braham, ông ấy đã nuôi dạy Mumud như thể Mumud là con ruột của mình. Điều này không có nghĩa Braham thể hiện sự yêu thương và hảo cảm với anh. Sau khi bị Beriache lưu đày, Braham đã lang thang vô định qua các thành phố của loài người và vô tình phát hiện ra một đứa trẻ mồ côi tên là Mumud. Braham bị mê hoặc bởi tài năng bẩm sinh của cậu bé và đã nhận nó làm đệ tử với hy vọng giúp ích cho việc nghiên cứu của chính mình.
Nhưng từ góc nhìn của Mumud, Braham hẳn sẽ trông như bậc cha mẹ. Làm sao nó có thể không yêu thương vị ân nhân đã cứu mình khỏi cái chết trong một ngôi nhà bị chiến tranh tàn phá, cho nó thức ăn cùng nơi trú ẩn, và dạy nó phép thuật cơ chứ?
Nếu Mumud chỉ hồi phục ký ức tới thời điểm này thì sao? Nói cách khác, anh không biết những gì Braham đã làm...
Nếu là thế thì Mumud có thể có thái độ thiện chí với nhân loại. Dựa trên ký ức của anh ta, nhân loại là những người đã cho anh ta tình thương và sự tử tế. Đây là một chuyện tốt.
Grid chắc chắn là vậy...
Thình thịch!
Anh chợt ôm lấy ngực. Grid cảm thấy rất tiếc và buồn bã. Mumud là một thiên tài đen đủi đã nhận được tài năng trời ban nhưng lại qua đời vì bệnh nan y. Anh ta đã phải đau khổ cho tới lúc chết. Đau đớn thể xác do căn bệnh hiểm nghèo gây nên, nỗi đau tinh thần do bị phản bội bởi người mà anh ta tin tưởng nhất trên đời - thầy của mình... Rốt cuộc, anh ta chết, trở thành một pháp cốt, và thậm chí còn bị tổn thương linh hồn.
Grid ghê tởm chính mình vì giả vờ không biết sự thật mặc dù rõ ràng là anh đã biết, mong chờ nhận được sự ưu ái từ Mumud.
“...Chồng yêu của em.”
Bàn tay mềm mại của Marie Rose vuốt ve lưng Grid. Cô hiểu cảm giác của anh.
“Em sẽ bắt Braham trả giá cho tội lỗi của lão ta bằng cách giết lão,” giọng nói ngọt ngào của cô phát ra những lời ghê rợn.
Nhờ có cô, Grid đã tỉnh táo và hỏi Mumud một câu.
“Tại sao anh lại muốn gặp tôi? Chắc hẳn anh phải biết rằng tôi đang có kế hoạch phá hủy Mãn Nguyệt Thành của lũ yêu quái. Anh nên bảo vệ thứ đó mới phải chứ?”
Grid chợt thể hiện sự tôn trọng với Mumud. Thiên sứ nháy mắt trước thái độ thay đổi đột ngột của Grid và cười lớn.
“Haha, ngài đúng như tôi kỳ vọng. Chà, nếu phải giải thích lý do thì... tôi muốn thuyết phục ngài.”
“Thuyết phục tôi á?”
“Đúng. Liệu ngài có thể đợi Mãn Nguyệt Thành này được hoàn thành không?”
Grid nheo mắt. Tòa thành màu ngọc bích cao sừng sững trên đầu anh. Anh nhìn chăm chú vào Mãn Nguyệt Thành - to hơn cả hầu hết các thành phố. Nó gần như lấp đầy trung tâm của đền thờ.
“Không có tác dụng đâu. Tôi không có ý định cho phép các tu chân giả đặt chân vào thế giới này lần nữa,” Grid kiên định lên tiếng.
“Tôi đã nhúng tay vào việc thi công Mãn Nguyệt Thành này ngay từ đầu.”
“......!”
Grid giật mình. Những gì Mumud nói hết sức quan trọng. Grid gợi lại thông tin mình biết được bằng cách sử dụng Truy Ký Công pháp trước một yêu quái. Anh biết rằng, nhờ sự giúp đỡ của Mumud và các vị thần, lũ yêu quái đã có thể xây dựng Mãn Nguyệt Thành.
Vậy ra Mumud đã có mặt tại công trường của Mãn Nguyệt Thành ngay từ đầu. Liệu thiên tài hiếm có - đã khiến Braham ghen tị khi vẫn chỉ là một con người - sẽ lãng phí một thời cơ như vậy ư? Nhất định là không.
“...Anh chắc chắn mình có thể kiểm soát Mãn Nguyệt Thành sao?”
“Đúng, tòa thành này thực chất là của tôi.”
“......”
Kiến thức là một thứ đáng sợ. Những người khôn ngoan có thể dễ dàng làm những việc mà người khác tưởng chừng như không thể và lừa dối họ. Grid đã thấy Braham làm vậy nhiều lần trước đây rồi.
“Tôi tận dụng tối đa kiến thức mà mình có được qua việc giúp đỡ yêu quái. Tôi đã thay đổi những trận pháp được cài đặt trong Mãn Nguyệt Thành. Hầu hết các tu chân giả bậc cao nhận ra được điều này không bị Asura giết thì cũng bị ngài giết rồi.”
Mumud vẫn đang nở một nụ cười hòa nhã. Anh ta cũng có vòng thánh và lông vũ trắng bay phấp phới xung quanh mình. Thế nên, cho tới giờ Grid mới nhận ra đôi mắt của Mumud lạnh lùng tới mức nào.
“Các yêu quái sắp đi qua Mãn Nguyệt Thành sẽ có cấp bậc tu chân rất thấp. Uy lực và sự túc trí đa mưu của mỗi cá thể sẽ không đạt tới cấp độ của các thiên sứ.”
“...Nói cách khác thì...”
“Không sai, chúng sẽ bị đối xử như nô lệ. Vai trò duy nhất của chúng sẽ là tôn thờ Asgard. Các vị thần của Asgard sẽ được sống nhờ có chúng.”
Điều này tức là tách rời khỏi bề mặt. Mumud đang truy cầu sự độc lập của Asgard. Anh ta lên kế hoạch loại bỏ nguyên nhân xung đột giữa Asgard với bề mặt bằng cách giúp các vị thần không còn u mê với sự tôn thờ của nhân loại nữa và hiến tế lũ tu chân giả bất lực.
“Đó là cách lý tưởng để làm điều ấy...”
Nhưng nó tàn nhẫn kinh khủng. Grid chẳng thể tiếp tục nói. Marie Rose cười khẩy thay mặt anh.
“Ngươi thực sự là đệ tử của Braham.”
Nói với ai đó rằng họ giống Braham là lời lăng mạ đỉnh nhất mà Marie Rose có thể nghĩ ra.
Không như Braham căm ghét mình, Marie Rose chả có cảm xúc gì với ông ấy cả. Cô biết ơn sự giúp đỡ mà anh trai đã dành cho mình trong vụ việc Beriache, và đang bắt đầu quan tâm đến anh trai mình...
Nói cách khác, mối quan hệ giữa Marie Rose và Braham hiện tại khá tốt. Tuy nhiên, đó là một vấn đề riêng biệt. Như hầu hết các anh chị em trên thế giới, Marie Rose ghét Braham tới một mức độ nhất định.
Mumud giải thích. “Thầy luôn nói rằng, phương pháp càng hợp lý thì sự hy sinh và từ bỏ phải thực hiện sẽ càng nhiều hơn. Hồi còn là con người, tôi không thể thừa nhận điều đó, nhưng giờ tôi không có lựa chọn. Tôi sẽ áp dụng nó vào thực tế. Tôi không thể nghĩ ra cách nào khác để bảo vệ Asgard.”
Đánh giá qua lời giải thích dài dòng của anh ta, anh ta nhất định đã nhận ra rằng bị so sánh với Braham là một sự xúc phạm. Một tia sáng lóe lên trong mắt Grid.
“Dựa trên những gì anh nói... Tôi cho rằng anh đã lấy lại hầu hết ký ức kiếp trước của mình rồi, đúng chứ?”
“Đúng.”
Mumud quả thực đã nói ‘đúng’, nhưng anh ta không nói mình đã nhớ được bao nhiêu.
Grid trở nên bồn chồn. Nếu Mumud đã lấy lại được toàn bộ ký ức của mình thì sao? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh ta muốn bảo vệ Mãn Nguyệt Thành vì mối hận thù với Braham?
“Grid.”
“......?”
“Tôi không trách Braham vì những gì ông ấy đã làm.”
“......!”
Ngạc nhiên thay, Mumud nhớ mọi thứ. Mắt Grid mở to ra. Anh muốn nói điều gì đó. Mumud mỉm cười với anh.
“Tất cả là nhờ quãng thời gian tôi làm pháp cốt của Agnus. Tôi đã chứng kiến Braham hối hận và tự trách mình như thế nào vì những gì ông ấy đã làm với tôi. Tôi nhớ rõ những khoảnh khắc ngài cố gắng xin lỗi tôi.”
Mumud nhớ lại Braham - kẻ mà anh đã gặp ở Reidan vài tháng trước. Đôi mắt thầy vẫn như xưa... buồn rầu và đau đớn.
“...Chuyện này khó mà tin được.”
Grid ngờ vực. Mumud là thiên tài chứ có phải thánh đâu. Anh ta không trách thầy của mình vì lấy đi mọi thành tích và biến anh ta thành một pháp cốt sao? Chẳng dễ gì tin được điều này.
Thế nhưng, Mumud nghĩ khác. Anh ta nhất định không phải thánh nhân, song anh ta là một người tốt. Anh ta hiểu hoàn cảnh của người khác và những sai lầm của họ, nên anh ta tha thứ.
“Tại sao ngài lại không tin tôi?” Mumud thắc mắc.
“Nếu Braham làm với tôi những gì ông ấy đã làm với anh, tôi hẳn sẽ tới tận cùng của địa ngục để giết ông ấy.”
“......”
Braham khác với Pagma. Ông ấy không có lý do gì để biện minh cho hành động của mình. Ông ấy quả thực đã đánh cắp thành tích của đệ tử chỉ vì ghen tị và lòng tham cá nhân. Ông ấy đã biến đệ tử chết yểu của mình thành một pháp cốt vì ông ấy cảm thấy có lỗi.
Làm sao Mumud có thể tha thứ cho một điều hèn hạ như thế được?
Grid quyết định là phải rút kiếm. Anh quyết tâm chém rụng Mãn Nguyệt Thành đằng sau Mumud. Anh không muốn có bất kỳ hối tiếc nào.
“Anh chắc chắn muốn trả thù Braham. Tôi không thể tin anh.”
“Tôi thật sự không m...? Tôi đã bảo ngài là tôi tha thứ cho ông ấy rồi...”
“Đó không thể là sự thật. Làm sao anh có thể tha thứ cho ai đó ti tiện như vậy?”
“Ti tiện... Dù ngài đã đạt được những thành tựu gì thì tôi cũng khó có thể ngồi không trong khi ngài chỉ trích thầy của tôi.”
Noe lộ ra vẻ hoài nghi. “Ý kiến của hai bên về Braham đổi chỗ cho nhau rồi à...???”