Chương 2039
Một đòn đánh úp. Tuy nhiên, Grid đã nghi ngờ Mumud ngay từ đầu. Anh lập tức phản ứng trước hàng ngàn sợi xích hiện ra từ mọi hướng.
Năng lượng màu tím dâng trào xung quanh Grid. Anh đang sử dụng năng lượng Tận diệt theo hướng phòng thủ. Nhiều sợi xích trong số này đã tan thành tro ngay khi chạm vào năng lượng Tận diệt.
Grid tiến 1 bước, và một thanh kiếm im lặng xuyên qua bụng Mumud. Đây là một đòn phản công rất nhanh được liên kết với Thuấn bộ. Một thượng nhân sẽ không thể đáp trả nó.
Nghịch Thiên đang xuyên qua bụng Mumud. Thế nhưng, không có máu. Mumud dường như mờ đi như một làn sương mù trước khi biến mất.
‘Đây là dư ảnh hiện ra để đáp lại đòn tấn công nhanh của mình à?’
Không, chuyện đó là bất khả thi. Đây không phải dư ảnh được tạo ra do chuyển động cực nhanh. Nó là một cái bẫy được đào sẵn từ trước. Mumud đã dự đoán Grid sẽ làm vậy. Grid khuỵu xuống ngay khi nhận ra điều này.
Bang!
Trước khi kịp nhận ra, anh đã bị choáng ngợp bởi áp lực từ Sao băng đang rơi xuống đầu mình. Trọng lực xung quanh anh đã tăng lên hàng ngàn lần. Nếu anh không có danh hiệu giúp miễn nhiễm nghiền nát, chẳng phải anh sẽ chết tại chỗ sao? Tảng đá vừa xuất hiện lớn đến mức anh không khỏi có suy nghĩ ngớ ngẩn này.
[Đừng quá hung hăng.]
Ý định của Marie Rose phát ra từ điểm mù trong trường nhìn của Grid. Cô đang ở đằng sau Mãn Nguyệt Thành. Đúng, anh đã cảm nhận được ý định của cô từ tận phía sau thành phố khổng lồ có chu vi hàng trăm cây số. Nói cách khác, cô đang ở rất xa. Cô đứng cạnh Mumud - ở xa đến mức Grid không thể tiếp cận ngay cả khi sử dụng Thuấn bộ. Mumud đã sử dụng dịch chuyển tức thời để thoát khỏi Grid.
Cô đã biến thành sương mù và lao thẳng về phía tôi sao?
Mumud trông hơi ngạc nhiên. Dường như anh ta không ngờ Marie Rose sẽ truy đuổi mình nhanh tới mức nào. Nhưng Grid còn ngạc nhiên hơn.
‘Ý định... Mumud là một Bậc chí tôn á?’
Về lý thuyết thì có thể. Mumud đã tạo ra một quy tắc mới - sự kết hợp của phép thuật với huyền thuật. Việc anh ta trở thành một Bậc chí tôn vì các thành tựu của mình được ghi nhận cũng là điều hợp lý.
Grid, ta đảm bảo là ngươi sẽ hối hận nếu ngươi để Mumud được sống.
Raphael nói.
Sự độc lập của Asgard... Mumud sắp hoàn thành kế hoạch phi lý đó của hắn rồi. Khoảnh khắc Mãn Nguyệt Thành hoàn thiện, các vị thần của Asgard sẽ không cần con người nữa.
“......”
Asgard và bề mặt sẽ hoàn toàn bị cô lập, không thể can thiệp vào nhau. Một khi điều đó xảy ra, Asgard sẽ được lợi hơn rất nhiều từ tình hình này so với bề mặt. Asgard có thể không ngừng sản xuất các vị thần và thiên sứ mới, cường hóa sức mạnh của họ qua sự tôn thờ của yêu quái. Ngày nào đó, Asgard sẽ xuất hiện trước mặt con người lần nữa, và bề mặt sẽ không thể đối phó được với Asgard.
Đây nhất định là một tương lai có thể xảy ra. Grid không thể bác bỏ nó. Tuy nhiên, anh có một câu hỏi.
“...Đấy là kết quả lý tưởng dành cho ngươi còn gì? Tại sao ngươi không đồng tình với kế hoạch của Mumud?”
Hả?
Raphael nhíu mày. Mặt sẹo đẹp đẽ của hắn đầy vẻ khó chịu.
Ngươi muốn ta làm thuộc hạ của Mumud chắc? Ta sẽ ghét chuyện đó hơn cả chết, ngươi không nghĩ vậy à? Ta nghĩ là ngươi khinh thường ta đến mức ngươi quên rằng, hầu hết các thiên sứ có xuất thân con người là những binh sĩ ta chọn lựa và đưa tới thiên đường. Mumud chỉ là một trong số chúng. Ngươi muốn phục vụ binh sĩ mình tạo ra không? Hả?
‘Gã này đang nghiêm túc.’
Hiểu biết của Grid dựa trên kinh nghiệm. Anh cố gắng hết sức để tránh bị bắt nạt ở trường; để sinh tồn bằng cách chơi Satisfy; để bảo vệ những gì anh nhận được trước tiên sau khi trở thành Hậu duệ Pagma; để bảo vệ những gì quan trọng với anh sau khi trở thành quốc vương...
Anh liên tục vô thức quan sát nét mặt và hành động của mọi người. Điều này không có nghĩa anh đã phát triển khả năng nhìn thấu mọi người. Anh chỉ phát triển trực giác để phân biệt giữa dối trá và sự thật. Anh đã có được trực giác này sau nhiều cuộc gặp gỡ. Những giác quan của một Bậc chí tôn - kích hoạt ngay khi anh đăng nhập Satisfy - đã kết hợp với trực giác đó, nên các giả định của anh rất chính xác.
Ê, ngươi đang lờ ta đấy hả? Ý ngươi là không đáng để nói chuyện với một kẻ thậm chí không thể đảm đương đúng trách nhiệm của mình chứ gì?
Bốp!
Lời nói của Raphael đang trở nên gay gắt hơn do hắn quá kích động, nên Grid đã đấm vào mặt hắn. Rồi anh truyền năng lượng Tận diệt vào thanh kiếm của mình. Năng lượng này không hề vô hạn. Nó có một lượng nhất định, hệt như mana của một người bình thường. Con số rất cao và tốc độ hồi tài nguyên cũng thế, nên Grid thậm chí còn không để ý tới nó...
Tuy nhiên, anh đã tiêu tốn quá nhiều năng lượng Tận diệt khi dùng nó theo hướng phòng thủ để né tránh áp lực của những sợi xích. Grid buồn rầu trong chốc lát.
‘Mình thấy quá bứt rứt khi chặn nó bằng Đa Kết giới Suy yếu. Nhưng, chà chà...’
Cũng không sao cả.
‘Mình chỉ cần một nhát để kết thúc mọi thứ.’
Có một tiếng động giống như một lượng lớn băng đang nhanh chóng đông cứng. Hay, nói ngược lại, nó nghe như những vết nứt xuất hiện trong một tảng băng lớn. Năng lượng màu tím chảy qua lưỡi kiếm sắc bén của Nghịch Thiên Liên tục giãn ra và co lại, vỡ tan và kết hợp để tạo thành một cấu trúc dày đặc hơn.
Nó có uy lực để giết bất cứ thứ gì. Năng lượng Tận diệt đã luyện ra vũ khí mạnh nhất từng tồn tại.
‘Chả quan trọng ý định của Mumud là gì hay anh ta hình dung tương lai như thế nào.’
Thế này là đã đủ để ngăn chặn nó—
Cánh tay Grid mờ đi...
Baaaaaaang!
Đền thờ khổng lồ - có thể chứa cả một thành phố - đang rung chuyển.
A... Agh...
Raphael vẫn đang ôm má sau khi ăn đấm và tỏa sát khí về phía Grid. Lúc này, hắn không thể không hớp một hơi. Đường kẻ màu tím sắc nét - đang chém vào mặt trăng màu ngọc bích tại trung tâm của đền thờ - phản chiếu trong mắt Raphael.
Grid tưởng tượng rằng, giây phút đường kẻ này trở nên lớn hơn theo thời gian, nó sẽ là dấu chấm hết cho Mãn Nguyệt Thành. Công trình sẽ tách ra làm đôi quanh đường kẻ này.
Ngay sau đó—
“Aghhhhh!”
Tiếng gào thét của ai đó vang lên từ một phía của đền thờ - vẫn im lặng cho tới giờ. Nó đến từ một yêu quái - vẫn đang ẩn nấp trong một góc và nhìn trộm nhóm của Grid trong sợ hãi.
“......?”
Cảm thấy khó hiểu, Grid đã nhìn về hướng đó. Rồi mắt anh mở to ra. Một tu chân giả đầu báo cao hơn 3 mét đã bị xẻ chéo. Máu trộn lẫn với năng lượng máu tím đã phun ra.
‘Năng lượng Tận diệt...!’
Năng lượng Tận diệt của Grid - lẽ ra phải cắt xuyên Mãn Nguyệt Thành - rốt cuộc lại cắt trúng yêu quái đang ở sai chỗ sai thời điểm.
‘Huyễn thuật à?’
Anh đã nhắm vào yêu quái thay vì Mãn Nguyệt Thành chăng? Là vì anh bị thần chú của Mumud bỏ bùa sao?
Bối rối, Grid cẩn thận lắng nghe. Ý định của Raphael đang lộ ra lúc hắn tặc lưỡi.
Chậc. Mumud đúng là quái vật. Ta chưa bao giờ nghĩ hắn sẽ hoàn thiện nổi thần chú đó.
“Cái nào cơ?” Grid hỏi trong khi lại dán mắt vào Mãn Nguyệt Thành.
Anh hơi lo. Kế hoạch của anh là xẻ Mãn Nguyệt Thành làm đôi. Anh đã định lợi dụng điều này để liên tục dùng Thuấn bộ tới khi phát hiện vị trí của Mumud và truy đuổi anh ta.
Thế nhưng, Mãn Nguyệt Thành vẫn ổn. Năng lượng Tận diệt - đáng lẽ phải xẻ Mãn Nguyệt Thành làm đôi - thay vào đó đã hạ gục một yêu quái ở một địa điểm hoàn toàn khác.
Đó là một thần chú di dời uy lực nó nhận vào. Nó là một phiên bản sửa đổi và tiến hóa của một huyền thuật tên là Càn Khôn Đại Na Di. Ta đã nghĩ Mumud bị ảo tưởng khi hắn lần đầu đề cập tới khả năng tạo ra một thần chú như thế...
“Càn Khôn Đại Na Di?”
Nó là... một huyền thuật được giáo chủ của lũ yêu quái tu luyện. Nó cực mạnh vì dội lại rất nhiều sát thương mà mục tiêu nhận vào. Ta không nói quá khi bảo Asgard bị đưa tới bàn đàm phán vì quyền năng này.
Grid vốn đã cảnh giác với diễn biến không ngờ này. Ánh mắt của anh thậm chí còn dữ dội hơn trước. Tới cả Raphael - bị cơn giận làm cho mù quáng - cũng đã choáng váng và nhún nhường. Raphael chỉ dùng kính ngữ khi mỉa mai. Nhưng ngay bây giờ, hắn đang vắt hết sức mình để tỏ ra lễ phép.
‘Một huyền thuật trả lại sát thương cho người gửi đi...’
Thế tức là cái Càn Khôn Đại Na Di này chỉ là một kỹ năng phản chiếu sát thương, mặc dù nó khá mạnh. Còn giờ thì Mumud đã biến nó thành thần chú của riêng anh ta.
“Di dời sát thương nhận vào... Nghĩa là ngay cả khi ta tấn công, những mục tiêu khác sẽ nhận sát thương nếu đó là điều mà Mumud muốn à?”
Đúng, tuy khó tin, nhưng đó là một lời giải thích chính xác.
“Khoan đã, cái thứ này điên rồi...”
Thanh kiếm anh vung lên để giết ai đó rốt cuộc có thể giết một mục tiêu khác hẳn. Anh sẽ không giết mục tiêu của mình mà giết người Mumud muốn. Nói cách khác, Grid có thể giết đồng minh của chính anh. Anh đã chứng kiến và trải nghiệm rất nhiều kỹ năng bá đạo tới nỗi chúng có thể được coi là phá game, nhưng thứ này thì có lẽ được cho là khủng nhất.
Trong tâm trí anh, Grid đang hoang mang chửi rủa.
Raphael giải thích thêm một chút.
Tất nhiên, sẽ có một số điều kiện khó khăn. Dù hắn là một thiên tài đến đâu, hắn cũng không thể tạo ra một thần chú không thể đánh bại, đúng chứ?
Những con mắt to của Raphael chớp chớp hoang dại. Hắn tin rằng không thể tồn tại các thần chú bất bại, nhưng hắn không chắc. Grid nheo mắt với cảm giác lo lắng, nhưng anh đã lấy lại bình tĩnh sau những gì Raphael vừa nói.
‘Ừ, làm gì có cái gì là thần chú không thể đánh bại.’
Grid nghĩ đến pháp sư vĩ đại nhất anh biết—Vị thần Phép thuật và Thông thái, Braham. Các thần chú của ông ấy cũng đâu có hoàn hảo. Ông ấy đã tạo ra các thần chú rất gần với khái niệm bất bại, nhưng ông ấy không thực sự bất khả chiến bại. Luôn có cơ hội để tấn công ông ấy.
‘Phải có lỗ hổng trong thần chú của Mumud.’
Mọi chuyện phải là như thế. Bằng không, yêu quái đã không chết thay Mãn Nguyệt Thành. Marie Rose - đang kìm chân Mumud - hẳn đã là mục tiêu bị thương.
‘Thêm nữa, không thần chú nào có thể đỡ được Hạ Nguyệt Kiếm.’
Grid bình tĩnh cất Nghịch Thiên đi và rút ra Hạ Nguyệt Kiếm.
Lóc tóc.
Anh nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt. Những gợn sóng đã hiện ra trong tầm nhìn của Grid. Một cái ao trong vắt bỗng dưng lơ lửng trên không trung trước mặt anh.
Nó là cái gì vậy?
Lúc Grid nghiêng đầu khó hiểu, cái ao đã phản chiếu một phong cảnh. Đó là một cảnh tượng thân quen với Grid—bề mặt. Nó cho thấy khu vực gần rặng núi nơi mà Mãn Nguyệt Thành cuối cùng ở Lục địa phía Đông tọa lạc. Vô số người đang tụ tập ở đó.
Ý định của Mumud được tạc khắp nơi xung quanh anh.
Mỗi lần ngài tấn công Mãn Nguyệt Thành, những người ở đó sẽ chết thay.
Mumud đang đe dọa Đơn Nhất chi Thần Grid. Thật luôn đấy à? Lâu lắm rồi chuyện này mới xảy ra. Grid lặng người trong giây lát. Anh cười nhếch mép với gương mặt giật giật.
“Nếu là thế thì cứ để thế đi.”
Đó chỉ là một lời bốc phét. Đánh trúng Mãn Nguyệt Thành tại Asgard sẽ giết một người trên bề mặt á? Vô lý. Grid lao về phía trước, mặc kệ lời cảnh báo của Mumud. Ánh sáng lạnh lẽo của Hạ Nguyệt Kiếm đang ở trên đầu ngón tay anh. Anh chuẩn bị để cắt mục tiêu của mình làm hai chỉ bằng một công kích.
‘Khoan đã.’
Thời gian dường như kéo dài ra hàng thế kỷ. Grid chợt có một câu hỏi. Đây có thể là một lời khiêu khích chăng? Lúc này, có khi nào anh lại chém Marie Rose thay vì Mãn Nguyệt Thành không?
“Hngh...!”
Hạ Nguyệt Kiếm biến mất khỏi bàn tay Grid. Anh hoán đổi vật phẩm nhanh đến khó tin. Anh bây giờ đang cầm Cây đập lúa Màu mè.
Chát!
Một cây đập lúa đã đập với một lực rất mạnh vào Mãn Nguyệt Thành.