Chương 2053
Cửa sổ trạng thái chứa đựng lịch sử của một người. Hoàn toàn có thể kiểm tra hành vi lẫn đặc điểm tính cách của một người qua thông tin như kỹ năng, danh hiệu và các mối liên kết.
Nhưng nếu đó là một đứa trẻ mới sinh thì sao? Thông tin chứa trong cửa sổ trạng thái sẽ là tương lai của chúng, không phải lịch sử.
“......”
Nhờ Kiếm của Hoàng đế - thanh kiếm duy nhất trên đời tiết lộ thông tin chi tiết về mục tiêu, Grid đã thu hút vô số nhân tài trong khi đối phó với những kẻ là mối họa tiềm năng. Anh đánh giá mục tiêu thông qua thông tin được cung cấp bởi cửa sổ trạng thái và thủ tiêu hoặc tận dụng họ một cách có lợi.
“...Minor nghỉ hưu rồi á?”
“Đúng, anh ta đã từ bỏ danh hiệu lẫn lãnh thổ của mình và rời đến vùng nông thôn hẻo lánh. Anh ta nói mình muốn ở cạnh mẹ trong những năm cuối đời của bà ấy.”
Minor là một bậc thầy tìm kiếm và nhận dạng khoáng chất. Ngoại trừ Khan, Hexetia, và Grid, chẳng có bao người thông thạo về khoáng chất hơn Minor. Một cao thủ như vậy lúc đầu chỉ là một thợ mỏ bình thường. Thế nhưng, Grid đã nhận ra tài năng của Minor qua thứ từng là Kiếm của Người cai trị tại thời điểm đó và biến cậu ấy thành một người dò tìm khoáng chất.
Grid trở nên chán nản. “Anh không thể tin là sẽ có ngày một đứa trẻ từng tràn đầy tham vọng lại từ bỏ danh hiệu bá tước của đế chế và nghỉ hưu... Minor thường càu nhàu mỗi lần phải hoàn thành một nhiệm vụ. Anh nghĩ là mình hiếm khi thấy cậu ta vui vẻ. Lòng tham của anh đã làm hao mòn giấc mơ của cậu ta sao?”
Grid đã biến Minor thành người dò tìm khoáng chất hoàn toàn vì lợi ích riêng của mình. Dĩ nhiên, anh chưa từng cảm thấy hối hận. Minor cần tiền để mua thuốc cho người mẹ ốm đau của mình. Cậu ấy cũng thật sự muốn làm hết sức. Thế nên, Grid đã tin rằng việc sử dụng Minor - có biệt tài thăm dò khoáng sản - sẽ mang lại lợi ích cho cả đôi bên.
Nhưng giờ, mấy chục năm đã trôi qua. Minor rời đi như thể anh ta không hề hối tiếc về cuộc đời mình.
Lauel nhìn chằm chằm vào Grid - đang cảm thấy choáng ngợp.
“Sớm muộn Minor cũng sẽ trở lại thôi,” Lauel nói.
“......?”
“Tuổi thọ của con người có giới hạn. Chỉ có thể thu được tiên dược qua các phương pháp đặc biệt, từ nhánh của Cây Thế giới, quả óc chó vàng được Piaro cải tiến, cũng có cả tiên dược từ tu chân giới nữa... Thế gian thì rộng lớn và có nhiều thứ cư trú trong nó, nhưng làm con người bất tử thì đại khái nằm ở một đẳng cấp khác rồi.”
Mẹ của Minor đã 81 tuổi. Bà ấy đã vượt xa tuổi thọ trung bình.
“Thật kinh khủng khi nói những điều như thế, nhưng... có lẽ mẹ của Minor sẽ sớm qua đời. Bà ấy thậm chí có thể qua đời ngay ngày mai. Minor nói là, cho tới khi điều đó xảy ra, anh ta không muốn làm gì ngoài tập trung chăm sóc cho mẹ. Nếu Minor nắm giữ một danh hiệu thì chẳng phải ít nhất anh ta sẽ có một số bổn phận cần thực hiện sao?”
“......”
“Nghe nói mẹ của Minor là người luôn yếu ớt. Bà ấy sinh con muộn và sức khỏe thì nhanh chóng suy giảm. Nếu Minor không gặp được Bệ Hạ và thành công trong cuộc sống, mẹ của anh ta hẳn đã không bao giờ sống lâu được tới vậy.”
Lauel có xu hướng chống đối xã hội mạnh mẽ. Để đạt được mục đích của mình, anh có xu hướng hy sinh người khác vì lợi ích lớn lao hơn. Anh hiếm khi đồng cảm với câu chuyện của ai đó và cân nhắc cảm xúc, nhưng điều này đã dần thay đổi. Anh đã trải qua rất nhiều cảm xúc khi quan sát Grid từ bên cạnh trong nhiều năm. Giờ đây, anh đã có thể đồng cảm với cảm xúc của người khác và hiểu được hoàn cảnh của họ ở một mức độ nhất định.
“Thưa Bệ Hạ, ngài không hề hủy hoại tương lai của Minor. Thay vào đó, ngài đã cứu anh ta. Tất nhiên, điều này không có nghĩa thuộc hạ đang ép ngài sử dụng Kiếm của Hoàng đế ngay tức khắc.”
Ánh mắt Lauel nhìn theo ánh mắt của Grid. 4 em bé đang say ngủ trên 4 chiếc giường xinh xinh đặt cạnh nhau.
“Ngài không sẵn lòng kiểm tra tài năng của những đứa trẻ mới sinh và dự đoán tương lai của chúng đó thôi? Thế thì đừng kiểm tra nữa. Lũ trẻ là con của Bệ Hạ. Còn ai khác dạy chúng nhận ra tài năng của mình và cải thiện nữa đây? Đó sẽ luôn là ngài.”
“...Vì cậu là người đưa ra lời khuyên nên điều này chẳng an ủi là mấy. Anh thấy bất an vì anh có cảm giác cậu có những động cơ thầm kín.”
“Thuộc hạ đã luôn thành thật với Bệ Hạ.”
“Lúc lừa người khác cậu có thay đổi sắc mặt chút nào đâu.”
“Haha.”
Trong các vương quốc hoặc lãnh thổ nơi bậc cai trị là người chơi, chẳng hạn như Đế chế Vượt hạng vũ trang và Valhalla, nhiều thiên tài nổi tiếng đã ra đời nhờ vào những vật phẩm như Kiếm của Người cai trị, Kiếm của Vua, và Kiếm của Hoàng đế.
Grid biết rằng có được những người tài về phía mình bằng quyền lực của một hoàng đế là một quyền tự nhiên và là một hệ thống thông lệ. Quốc gia đã trở nên hùng mạnh hơn nhờ thông lệ này.
Grid cũng biết rằng những người được hệ thống chọn lựa và nhận ra tài năng của mình sẽ được đảm bảo một cuộc sống tốt đẹp. Tuy nhiên, anh do dự sử dụng Kiếm của Hoàng đế lên con của mình vì nó có cảm giác khác với khi anh có Lord. Những đứa con mới sinh của anh không cần phải cống hiến cho đất nước. Đế chế Vượt hạng vũ trang là cường quốc vĩ đại nhất thế giới và vốn đã có một người kế vị xuất sắc - Lord. Một tương lai hòa bình đã được đảm bảo.
“Ừ, anh sẽ không nhìn vào cửa sổ trạng thái của bọn trẻ.”
Grid đặt Kiếm của Hoàng đế xuống. Đây là những đứa con của vợ anh. Anh biết chúng có tiềm năng vô hạn ngay cả khi không kiểm tra chúng. Anh không muốn mắc sai lầm là nhìn trộm tài năng của chúng và sớm đề xuất con đường chúng nên đi vì sự ích kỷ của mình.
Grid hôn lên trán của những đứa con đang ngủ - mỉm cười như thể chúng đang có một giấc mơ đẹp - và rời khỏi phòng ngủ.
***
Freesia là con gái do Grid với Irene sinh ra. Mái tóc cùng đôi mắt đen của nó chứng tỏ dòng máu của Grid đang chảy trong huyết quản của nó, nhưng nó trông rất giống mẹ mình. Đôi mắt to và hơi cong của nó hệt như đôi mắt của Irene vậy.
Cơ mà, tính cách của nó lại giống Grid.
“Buuu!”
Nó tham lam quá đáng. Nó thường tỏ ra tự hào về bản thân khi nó giật đồ chơi của chị em mình.
“Con bé có cùng đặc điểm quan trọng nhất của anh. Anh mừng là Pansy cư xử như một người chị cả.”
Grid trông có vẻ xấu hổ. Anh hãnh diện liếc nhìn cô con gái tóc vàng. Nó là con gái do anh với Basara sinh ra. Tính cách êm dịu của nó giống với mẹ. Thay vì chống trả Freesia - đang vùng vẫy giành lấy món đồ chơi của mình bằng đôi bàn tay nhỏ xíu, Pansy đã cười tươi và nhượng bộ.
“Ngạc nhiên ghê.”
Ruby bị ấn tượng. Một em bé 3 tháng tuổi từ bỏ đồ chơi của mình sao? Đó thậm chí còn là cái ti giả mà nó luôn mang theo bên mình. Có lẽ nó sẽ trở thành Thánh nữ theo đúng nghĩa của từ này...
Grid và Ruby tin chắc rằng Pansy là một đứa trẻ đặc biệt và trở nên hơi phấn khích.
“Aha!”
Freesia chộp lấy cái ti giả và bóp nó. Pansy nhảy lên khỏi chỗ ngồi với một nụ cười trên môi.
Bụp!
Có một tiếng động hơi to. Đó là tiếng Pansy húc đầu vào cằm Freesia.
“Eh...? Ooeeeeeee!!”
Freesia ngã dập đít và chớp đôi mắt to trước khi bật khóc.
“......”
“......”
Hai anh em cau mày nhìn cảnh này. Ruby lên tiếng thay cho Grid - đang không cất nên lời trong chốc lát.
“L-Là sơ suất thôi nhỉ? Em không nghĩ một đứa bé còn chưa thể đi đứng hẳn hoi lại cố tình húc đầu người khác được đâu?”
Grid tỉnh táo lại và gật đầu. “A-anh đoán thế?”
Em bé tóc xanh dương - vẫn đang đuổi theo một con bướm với dáng đi vụng về - nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại. Iris là đứa trẻ do Grid với Mercedes sinh ra. Nó cũng là con gái.
“Ồồồ...”
“Đúng là một em bé ngoan...”
Grid và em gái trở nên mềm nhũn như người tuyết tan chảy dưới ánh mặt trời. Iris thấy Freesia đang khóc và đã cẩn thận lại gần. Hai anh em rất ấn tượng vì Iris quá dễ thương và tốt bụng.
“Abu!”
Chẳng mấy chốc, Iris đã tới phía sau Freesia và giơ tay lên. Con bé đang dùng Cái nhìn Tinh tường à? Hai anh em ngạc nhiên khi nhìn thấy đôi mắt đang tỏa sáng trong suốt của Iris. Iris túm lấy gáy của Freesia và đánh ngã nó.
“...Ớ?”
“Tại sao lại...?”
“Ooeeeeeeeee!!”
Tiếng khóc của Freesia càng lúc càng to lúc nó ngã xuống bãi cỏ.
“Yay!”
Iris tạo dáng chiến thắng. Nó đang đập vào ngực bằng cả hai nắm đấm như một con khỉ đột.
Ruby nhìn Grid với vẻ ngờ vực.
“...Oppa à, đây là lỗi của anh rồi còn gì? Anh rõ ràng đã mắc sai lầm khi nói và hành động trước mặt con gái mình trước khi chúng sinh ra, nên anh mới gây ảnh hưởng xấu đến chúng trong thời kỳ giáo dục tiền sản.”
Vì tính cách của các cháu gái đều giống anh trai cô khi anh ấy còn nhỏ, cô quyết định rằng anh của mình là người có lỗi.
“......”
Grid định bác bỏ nhưng đã ngậm miệng lại. Từ đằng xa, anh thấy Lily đang tóm đuôi của Noe và quay tròn tại chỗ.
“Éééééék! Con nhóc to bằng hạt dẻ này!”
Lily sinh ra từ Grid với Marie Rose. Không như các chị, nó lầm lì. Vì thế, họ đã tưởng con bé sẽ trưởng thành như mẹ của nó. Ấy vậy mà, rốt cuộc nó lại gây ra nhiều rắc rối nhất. Nó không thể kiểm soát sức mạnh bẩm sinh lẫn pháp lực của mình, nên nó vốn đã phá hủy một số cơ sở trong cung điện.
“Awooo!”
Freesia ngừng khóc nhảy lên. Tự nhiên như một võ thuật gia, con bé đã lập tức chạy tới bóp cổ Iris - vẫn đang tận hưởng chiến thắng.
“...Tại sao chứ?”
Grid lo lắng một cách trầm trọng. Anh hình dung một tương lai 4 nàng công chúa làm đảo lộn cả đất nước. Anh nghĩ tới việc Lord bị rụng tóc trước cả khi đến tuổi trung niên.
Ruby cười toe toét lúc cô ôm những đứa cháu gái. “Không sao đâu mà. Chúng sẽ thay đổi khi thấy người tốt quanh mình thôi, hệt như anh vậy.”
Ruby đã nhìn thấy Grid thay đổi trong thời gian thực, nên cô mạnh mẽ tin tưởng rằng các cháu gái của mình cũng sẽ thay đổi.
Điều này chẳng hề an ủi Grid chút nào. Anh nghe thấy một giọng nói hoan nghênh lúc anh đang bồn chồn.
“Bọn trẻ phải rèn luyện.”
“Ireeeeene!”
Noe vẫn đang trông ủ rũ lúc nó sửa sang lại bộ lông bị Lily làm rối tung. Giờ thì nó lập tức tìm lại được niềm vui. Nó bật nhảy và rơi vào vòng tay Irene.
Irene vỗ lên lưng nó. “Con cái là tấm gương phản chiếu của cha mẹ chúng,” cô nói. “Nếu chúng ta không giáo dục chúng trước, danh tiếng của đế chế sẽ bị hoen ố mất.”
“Hoàng hậu nói đúng.” Basara đồng tình.
“Chúng ta không thể đứng nhìn đám ranh con này mà không dạy chúng đôi chút khuôn khổ,” Mercedes thêm vào.
“Nh-Nhưng chúng là trẻ con mà. Làm sao chúng ta đánh được...?”
“......”
Bầu không khí trở nên hơi kỳ lạ vì Mercedes đề xuất điều gì đó đáng sợ. Tuy nhiên, những người biết tuổi thơ của Mercedes như thế nào đã không xem nhẹ lời nói của cô. Sẽ mất nhiều thời gian để Mercedes hiểu được khuôn khổ và bạo lực là những khái niệm khác nhau.
“A-Abu?”
Những em bé trong vòng tay Ruby đã lơ lửng trên không trung. Chúng cố gắng lắc lư tứ chi ngắn tũn của mình một cách điên cuồng để chống cự, nhưng vô ích. Trái với ý muốn của chúng, các em bé đã bị đưa tới trước mặt mẹ và buộc phải xếp hàng.
“Buu!”
Không ngoài dự đoán, chị em đúng là chị em. Vì chúng đang gặp rắc rối, các em bé đã bắt đầu giúp đỡ lẫn nhau mà không lo lắng ai sẽ bị rầy la trước. Chúng cố gắng phá vỡ những sợi xích phép thuật đang trói chị hoặc em gái của mình.
Vẻ mặt của Irene với Basara dịu đi đôi chút. “Ôi chao.”
Mercedes thì có nét mặt lạnh lùng. “Mấy đứa đang chống lại mệnh lệnh của cấp trên à?”
Mercedes - bị cha mẹ bỏ rơi và được nuôi nấng bởi Xích sắc Kỵ sĩ đoàn - có thái độ không hề bình thường. Cũng có thể nói điều tương tự về Marie Rose.
“Lũ nhóc con thậm chí còn không thể cắn được đang vật lộn một cách nực cười... haha...”
“......”
Grid và em gái mình thấy chóng hết cả mặt.