Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 2065: Chương 2059

Chương 2059

Không, nó hơi khác một chút.

Những gì Agnus thấy trong cửa sổ thông báo của mình chỉ đơn giản là đề cập đến một đoạn kết hoàn chỉnh. Thế giới không hề được đề cập chút nào trong tin nhắn của Agnus.

“...Sao cơ?”

Grid tò mò. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh. Ở phía bên kia cơn bão năng lượng Tận diệt, một cột sáng màu xám đang bốc lên ngay sau khi cột tro tượng trưng cho cái chết của Rồng Phản quang bay vút lên trời.

“Rebecca?”

Grid vội vã thu hồi năng lượng Tận diệt của mình, nhưng đã quá muộn. Cơn bão màu tím được giải trừ và để lộ ra Rebecca đã bị thương nặng. Bà ấy trông hệt như Thần Trời - một Vị thần Khởi nguyên khác - ngay trước khi ông ta chết.

Grid vội vàng dùng Thuấn bộ để đỡ Rebecca. “Tại sao bà không tránh?” Anh hỏi. Nghe gần giống như anh đang khiển trách bà ấy vậy.

Rebecca là Nữ thần Ánh sáng. Tốc độ tấn công của Grid nhất định là cao đến mức khó tin với điểm Nhanh nhẹn tối đa, nhưng thế cũng chỉ đủ cao để chặn đường đi của Rồng Phản quang. Rebecca có đủ thời gian để chạy trốn trước khi 14.000 thanh kiếm giải phóng năng lượng Tận diệt, nhưng bà ấy đã không làm thế...

Rebecca cố gắng nói được lúc Grid ôm bà ấy trong tay. Bà ấy đang sử dụng giọng thật của mình, không phải ý định. “Chừng nào ta còn sống... Ngài sẽ luôn lo âu về sự tồn tại của ta.”

Dường như bà ấy không muốn cho thế giới biết về cái chết của mình. Bà ấy lo rằng sẽ có rạn nứt trong nền hòa bình mà Grid đã nỗ lực rất nhiều để đạt được.

“......”

Grid thậm chí không thể phủ nhận điều đó. Đúng là đã có vài dịp anh cố giết Rebecca. Bà ấy là một Chí tôn thần biết rằng thế giới này chỉ là một trò chơi. Bà ấy cần được thẩm vấn kỹ lưỡng nếu anh muốn giữ bà ấy sống. Cho dù Grid có cố đến mức nào để đảm bảo bà ấy sẽ không nổi điên, anh có lẽ vẫn không thể rũ bỏ được nỗi lo của mình và cuối cùng sẽ làm hại bà ấy.

“D... Dưới danh nghĩa bảo vệ thế giới, ta đã nhiều lần phá hủy nó. Ta liên tục phản bội và giết chết những người tin tưởng và dựa dẫm vào mình.”

Mỗi lần Rebecca cất tiếng, một thần tính rực rỡ lại chảy ra như máu. Linh hồn của bà ấy - giống như ánh sáng - đang bị xé nát và phân tán.

“Ta là một kẻ tội đồ không nên được thấu hiểu và tha thứ.”

Rebecca rõ ràng đang hấp hối. Đôi mắt vàng óng của bà ấy - trông như ánh sáng cô đặc - đã mất đi vẻ bóng loáng của chúng.

“Khi ngài ở bên cạnh ta và ta được cứu, cảm giác tội lỗi mà ta cảm thấy là điều không thể diễn tả được.”

Không hề có một chút phóng đại nào khi bà ấy dùng từ ‘được cứu’. Cơn thịnh nộ lặp đi lặp lại của Rebecca cùng phán xét xảy ra sau đó - rằng bà ấy là lỗi game - là do bà ấy cô đơn đến mức nào. Tất cả mọi người ngoại trừ bà ấy đều tin rằng thế giới là thật và trung thành sống tiếp, nên bà ấy đã luôn cô độc. Bà ấy chẳng thể dựa vào bất cứ ai.

Dĩ nhiên, bà ấy thử rồi chứ. Bà ấy kể sự thật cho Yatan với Thần Trời - những kẻ sinh ra cùng bà ấy vào khởi nguyên, và truy cầu sự hợp tác của họ. Thế nhưng, họ đâu có hiểu bà ấy.

Yatan cảm thấy tiếc cho những sinh mạng mà Rebecca tiêu diệt và tạo ra địa ngục. Linh hồn người chết bị lực hấp dẫn của địa ngục kéo đi và hồi sinh qua dòng sông luân hồi. Những nỗ lực của Rebecca nhằm dập tắt sự sống và giải thoát con người khỏi một thế giới không khác gì một trò chơi đều đã vô ích.

Phản ứng của Thần Trời cũng khiến bà ấy khó lòng tiếp tục kế hoạch của mình. Ông ta không quan tâm đến sự thật của thế giới. Thế giới mà họ đang sống là đồ nhân tạo thì đã sao nào? Điều đó thì liên quan quái gì? Sau chót, thế giới này là thật và rộng lớn. Họ có thể sống khỏe mạnh bên trong nó. Đối với ông ta, chỉ cần những kẻ mà ông ta không ưa quyết định rời đi là đủ rồi...

Thần Trời đã chống đối bằng lý luận này. Thay vì thông cảm cho Rebecca, ông ta gán cái danh ‘kẻ sát nhân mất trí’ cho bà ấy và đã định giết bà ấy. Bây giờ nhìn lại, Yatan và Thần Trời cũng có thể đã đóng vai trò vắc-xin, hệt như Rồng Phản quang.

“Ta biết rằng, có lẽ, họ mới là những kẻ nói đúng còn ta thì sai. Song ta không thể dừng lại. Trên tay ta vốn đã có quá nhiều máu rồi... Ta không còn đếm được số sinh mạng ta đã cướp đi nữa...”

Thật khó để tiếp tục nói. Hơi thở của Rebecca càng lúc càng rời rạc lúc bà ấy tạm dừng giây lát. Bà ấy nhìn chăm chú vào mặt Grid.

“...Ta đã tìm thấy hy vọng ở ngài.”

Người chơi là các sinh vật đến từ một chiều không gian cao hơn. Bất chấp cuộc vật lộn của Rebecca, họ rồi cũng đã đặt chân vào thế giới này.

Bà ấy nản lòng. Bà ấy cảm thấy bất lực sau khi nhận ra rằng mọi thứ trong thế giới tồn tại đều vì lợi ích của người chơi. Bà ấy rơi lệ mỗi ngày lúc nhìn cuộc sống của mọi người bị bóc lột vì nhu cầu của người chơi hoặc bị hiến tế vì ý muốn bất chợt của người chơi.

Bà ấy không thể chịu được. Ngay cả khi biến mất, bà ấy vẫn kiên quyết hủy diệt thế giới một lần nữa.

Hồi đó, bà ấy đã chứng kiến một người đàn ông được một cô gái trẻ trao cho một bông hoa dại xấu xí. Cậu ấy là một thanh niên đặc biệt yếu ớt. Cho dù là một người chơi, cậu ấy lại ăn nhiều đòn từ lũ thỏ với nai. Cậu ấy dùng tiền của mình để mua hoa từ cô gái mỗi ngày, mặc dù kiếm được ít hơn những người khác.

Tuy không cần thiết, nhưng cậu ấy luôn ghé thăm cô gái mà không bỏ lỡ ngày nào. Cậu ấy lo rằng ngày nào đó cô gái có thể sẽ chết đói, và đôi khi ở cạnh cô gái vì cậu ấy lo rằng người khác có thể sẽ làm hại cô. Mặc dù là một người chơi, cậu ấy vẫn đối xử với cư dân của thế giới này như những con người thật sự.

Rebecca đã có được một hy vọng tuy nhỏ nhưng rõ ràng. Nói cách khác, cậu ấy là sợi dây cứu sinh đầu tiên mà Rebecca giữ chặt. Đúng, ngay từ đầu, người đàn ông này chỉ là một sợi dây cứu sinh.

Nhưng khoảnh khắc này, được ôm trong vòng tay của cậu ấy...

“Cảm ơn ngài, Grid...”

“Cảm ơn ngài, Grid...”

“Cảm ơn ngài...”

“Cảm... ơn...”

Thịch.

Bàn tay Rebecca - đang chạm vào má Grid - đã rớt xuống.

“......”

Grid đang khóc. Nữ thần - luôn mỉm cười ấm áp - đã chẳng thể mỉm cười trong những phút giây cuối cùng. Đôi mắt bà ấy từ từ nhắm lại. Trên mặt bà ấy chỉ còn sự buồn bã và đớn đau.

Tại thời điểm nào đó, ý nguyện của Rebecca đã bắt đầu lan tỏa khắp thế giới dưới hình thức một lời thú nhận rằng bà ấy là một sinh vật độc ác đã phá hủy thế giới nhiều lần. Nó cũng là một bài thánh ca về việc được cứu vớt cùng với thế giới nhờ có Grid. Ý định bị ảnh hưởng mạnh bởi cảm xúc. Có lẽ đây là lý do điều này xảy ra. Hoặc biết đâu đây đã là ý định của bà ấy từ lâu?

Di nguyện cuối cùng của Rebecca đã bén rễ vào thế giới vì ánh sáng có ở mọi nơi. Giây phút nghe thấy điều này, Dominion đã lao đến chỗ của mẹ mình và nức nở.

M-Mẹ ơi...

Ông ấy cố gắng nắm lấy vết tro tàn của mẹ mình từ vòng tay Grid, nhưng vô ích.

Làm sao chuyện này lại xảy ra được?

Ta chưa bao giờ nghĩ sự hủy diệt của vị thần vĩ đại nhất trong các vị thần khởi nguyên sẽ lại xảy ra...

Cái chết của Rebecca đang gây chấn động lớn tại Asgard. Toàn bộ thiên sứ lẫn các vị thần lần lượt đến hiện trường. Những kẻ tội đồ như Raphael - đã bị trục xuất khỏi vị trí tổng lãnh thiên sứ - cũng ở đó.

“......”

Sau khi Rebecca hoàn toàn biến mất, Grid từ từ ngẩng đầu lên và nhận ra mình đã bị cô lập giữa lực lượng Asgard. Rốt cuộc, anh sẽ phải chiến đấu lần nữa...

Grid đang cảm thấy có chút chán nản thì Dominion cúi đầu trước anh. Ông ấy có phản ứng khác với những gì Grid mong đợi.

Cảm ơn ngài đã ở bên cạnh mẹ ta trong những giây phút cuối cùng của bà ấy. Trong nỗ lực chuộc lại các tội lỗi của Nữ thần, Asgard sẽ giúp đỡ nhiều người hơn trong tương lai.

Dominion là một vị thần ngay thẳng.

Tất cả những kẻ ở đây sẽ mãi ghi nhớ công ơn cứu Mẹ của ngài.

Ước nguyện trước khi chết của Rebecca đã được truyền đi một cách vững chắc.

Ngay lúc đó, Grid mới hiểu hết được ý nghĩa của cửa sổ thông báo vừa hiện ra.

[Thế giới đã đi tới một hồi kết trọn vẹn.]

[Đây là hồi kết mà bạn đã đạt được.]

Những con quỷ bị Baal làm biến chất, các vị thần sa đọa, Đấu Thần từng là một biểu tượng của thảm họa, Võ Thần vượt ngoài tầm kiểm soát... Cái chết của họ thôi là không đủ để làm tròn những mong ước của Grid.

Cái chết của Rebecca - lỗi game, và Rồng Phản quang - vắc-xin ra đời để ứng phó với những hành động của bà ấy chính là thứ cuối cùng đã hoàn thiện thế giới. Đây là thế giới hòa bình mà Grid đã hy vọng.

[Asgard hoàn toàn cúi đầu trước Vượt hạng vũ trang Giới.]

[Kể từ giờ, mọi sinh vật tại Asgard sẽ thể hiện sự ưu ái vô điều kiện với nhân loại.]

***

Grid đã bước qua quá nhiều điều. Anh đã trải nghiệm những sự kiện đòi hỏi phải biên soạn một cuốn sách để giải thích tất cả. Niềm vui và nỗi buồn đã luôn đan xen vào nhau.

Đôi khi, anh cảm thấy khốn cùng và buồn bã đến mức muốn từ bỏ, nhưng, nhờ những người mà anh quan tâm, anh đã có thể chịu đựng những khoảnh khắc đó và vượt qua chúng.

Đôi khi, anh hạnh phúc và phấn khích đến mức trở nên ngạo mạn, nhưng, nhờ những người thân thiết với anh, anh đã có thể không mắc phải sai lầm.

“Tôi biết ơn từng khoảnh khắc.”

Nếu đi chệch hướng dù chỉ một lần trên con đường của mình, gia đình thân yêu cùng những người bạn đáng tin cậy của anh sẽ không ở bên anh vào lúc này.

Lúc Shin Youngwoo nện búa lên miếng thép trên đe, đôi mắt anh cũng trầm ngâm như mắt của Grid trong Satisfy vậy. Các cơ bắp ở cánh tay và lưng anh - uốn cong mỗi lần anh vung búa - không khác gì cơ bắp của Grid trong trò chơi. Có vẻ như hình ảnh của vị thần vĩ đại nhất đã được khắc họa hoàn mỹ vào tính cách ngoài đời của anh.

Kang Daehan - vẫn đang cắn móng tay một cách nôn nóng - không chịu đựng thêm được nữa. “Xin phép được hỏi, God Grid... Cậu có thể ngừng trò chuyện và tập trung vào công việc của mình được không? Cậu đã làm quá ít vật phẩm so với lượng giao hàng được yêu cầu.”

Youngwoo mất đi vẻ mặt nhân từ và nhíu mày. “Anh biết chút gì về nghề thủ công không vậy? Những kỷ niệm và lòng biết ơn của tôi phải được ghi lại trong từng nhát búa để kinh nghiệm cùng ý chí của tôi có thể được truyền tải vào trong tác phẩm. Đây là cách thép trở nên cứng hơn.”

“Anh có nên nói điều này với em dâu của mình không?”

“......”

Tang, tang, tang, tang!

Youngwoo bắt đầu nện búa quá nhanh, đến mức mắt mọi người không theo kịp. Làm vậy tức là anh đã từ bỏ sự khéo léo.

“M-Mau lên!”

Các nhân viên xưởng rèn thấy lúng túng khi ông chủ đang thể hiện những kỹ năng thực sự của mình lần đầu tiên sau bao năm. Mọi người đổ xô đến để bằng cách nào đó theo kịp với nhịp độ và xưởng rèn khổng lồ nhanh chóng trở nên đông đúc.

Giờ đây, khi đã có thể nghe thấy tiếng nện búa ở mọi nơi, cảm thấy nhẹ nhõm, Kang Daehan lấy ra 2 cái kẹo.

“Mấy đứa đến đây ngồi đi để bố còn tập trung làm việc. Bác cho kẹo này.”

“Bọn con muốn ăn sôcôla cơ, Bác cứ ăn kẹo đi.”

“Bác Daehan lạc hậu quá. Blè.”

“Haha...”

Kang Daehan có thể thoáng thấy hình ảnh non trẻ của Grid trong các cháu trai và cười ha hả. Anh có thể thấy Youngwoo đang vật lộn ở nhà đến mức nào.

***

Theo thông báo của chính phủ, cánh cổng mới xuất hiện tại Gangwon-do đã được định danh là Hang Tận cùng phương Bắc. Đó là một địa điểm bất hủ nơi người chơi Shin Youngwoo được biết là đã phát hiện ra Sách Hiếm của Pagma...

7 năm đã trôi qua kể từ khi tiểu hành tinh mang tên Ghamid va chạm với Trái đất. Thế giới đã thay đổi rất nhiều. Đủ các loại đe dọa - bao gồm cả quái vật - đã tràn ra từ các cánh cổng xuất hiện ngẫu nhiên trên khắp thế giới. Một sự kiện tận thế chỉ diễn ra trong các bộ phim đã xảy đến.

Ngạc nhiên thay, thiệt hại cho nhân loại không đáng kể vì chính phủ mỗi quốc gia đều đã chuẩn bị cho sự kiện lạ thường này. Điều này phần lớn cũng là do vô số người chơi đã thức tỉnh.

Lũ quái vật chạy qua các tòa nhà và tấn công con người, cũng như lũ quái vật giẫm đạp lên di sản mà nhân loại đã bảo vệ trong hàng trăm năm, tất cả chúng đều không thể chống chọi cuộc phản công từ phía nhân loại và không bỏ mạng thì cũng phải ẩn náu trong các cánh cổng.

Trái đất nhanh chóng lấy lại hòa bình. Họ có được những chất liệu lẫn khái niệm trước đây chỉ tồn tại trong Satisfy và nền văn minh đã phát triển thần tốc.

“...Bố muốn con trở thành người chơi á?”

Kim Jaseon là một đứa trẻ sinh ra tại vạch đích thế hệ thứ tư bình thường. Như hầu hết những người thường, cậu ta đã sống bình yên mà không trải qua thế giới đã thay đổi. Cậu ta không quan tâm đến việc ai đã làm được gì tại các cánh cổng, họ có được những báu vật gì, ai đã chết trong một cuộc chiến quyết liệt... Cậu ta đã luôn coi đó là những câu chuyện chả liên quan gì đến mình.

Giờ thì cậu ta cuối cùng đã tốt nghiệp trung học phổ thông và chuẩn bị vào đại học. Cậu ta không có mối quan tâm nào trên đời. Tất cả những gì cậu ta nghĩ đến là tiêu thật nhiều tiền và đi chơi vui vẻ.

Tuy nhiên, bố cậu ta đang ép cậu ta gia nhập đội quân người chơi. Sự tình xảy ra 2 ngày sau khi làm Bài kiểm tra Năng lực Người chơi mà người Hàn Quốc phải làm ngay khi trưởng thành.

“2 ngày trước, mày đã đạt điểm rất cao trong bài kiểm tra năng lực. Mày là người đầu tiên trong nhà mình có tố chất của một người chơi. Mày không thể bỏ lỡ cơ hội này được.”

“......”

“Hãy trở thành người chơi bằng mọi cách đi. Hãy trở thành một cá nhân vĩ đại ở đẳng cấp thế giới như Grid... À không, mày không thể trở nên giống như Grid ngay cả khi chết đi sống lại. Giống như những người dân Hàn Quốc, hãy tôn trọng các thành tựu của Grid, đi theo những bước chân của bác ấy, và đóng góp vào sự phát triển của đất nước vì hình ảnh của công ty nhà mình.”

Jaseon không có cơ hội để phủ quyết. Cậu ta có thể tận hưởng một cuộc sống nhàn hạ đều là nhờ bố mình.

Cách đây chưa lâu, vào lúc 10 giờ sáng, Yura, chủ tịch của Hiệp hội Người chơi Hàn Quốc, đã tổ chức một cuộc họp báo và tuyên bố tiếp quản Đảo Cork. Đây là lần đầu tiên trên thế giới một cánh cổng được tuyên bố là bị tiếp quản thay vì chiếm đoạt. Nó có vẻ là một lựa chọn tôn trọng quan điểm học thuật rằng Đảo Cork phù hợp làm địa điểm huấn luyện cho những người chơi mới và...

“...Con nghĩ đó là một ý hay.”

Jaseon xem bản tin trên TV và lạc quan nghĩ về hoàn cảnh của mình.

Yura trông như mới đôi mươi và vẫn là người phụ nữ đẹp nhất Hàn Quốc. Mặc dù cô là phụ nữ đã có gia đình, Jaseon vẫn phấn khích một cách kỳ lạ trước suy nghĩ được nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp như vậy ở khoảng cách gần.

Vậy đó, thế giới đang hòa bình. Đây là hòa bình do Grid và Vượt hạng vũ trang Hội tạo ra.

Vượt hạng vũ trang đã hoàn tất.

←Trước

Bình ↲ luận

Ghi chú của Tác giả : Cảm ơn các bạn. Nhờ vào sự yêu mến và quan tâm của người đọc, tôi đã có thể hoàn thành chặng đường 11 năm này một cách an toàn. Tôi hy vọng các bạn có thể đạt được mọi thứ mình muốn, giống như Grid. Hãy luôn khỏe mạnh và hạnh phúc nhé.

Ghi chú của người dịch : Cảm ơn tác giả, nhà phát hành, cũng như các đơn vị khác đã mang tới bộ truyện này, và quan trọng nhất, chính là các bạn đọc!

Hành trình dài 5 năm cuối cùng cũng kết thúc. Vượt hạng vũ trang là một phần cuộc sống của tôi cho tới nay, và có lẽ là thêm một thời gian nữa khi mà tôi vẫn đang trong quá trình chỉnh sửa các chương cũ.

Cùng nhau đi qua bao thăng trầm của bộ truyện, hoàn thành nó vẫn là một điều khiến tôi vui.

Tuy không còn các chương truyện thường nhật nữa, song tôi mong đợi được khám phá thêm những tiểu thuyết mới trong tương lai. Biết đâu chúng ta sẽ gặp lại nhau ở đó!

Cảm ơn tất cả các độc giả đã đồng hành với người dịch dở hơi này! ALX Peace out!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!