Chương 224
Kiến thức về các mối quan hệ con người của Youngwoo vẫn còn hạn chế lắm. Youngwoo chỉ sử dụng điện thoại để đặt đồ giao hàng. Anh coi điện thoại của mình như một vật trang trí và không hề quan tâm tới thời lượng pin, dẫn tới tình cảnh này.
‘Toang rồi.’
Youngwoo chuẩn bị tố cáo bọn sinh viên đại học cho cảnh sát thì bị lay động bởi cái tình hình không như dự định. 4 tên sinh viên đại học hùng hổ xông với anh.
“Quản lý lãnh địa dễ quá hả, Grid?”
“Không phải anh ở cùng với Yura và Jishuka trong Giải đấu Quốc gia à, thế sao giờ lại rảnh thế?”
“Tôi xem tuổi của anh trên mạng rồi, vậy sao anh còn cố gắng độc chiếm những cô gái này nữa vậy? Anh muốn bị còng tay vì phạm pháp à? Hả? Anh không biết có đúng không?”
Đám sinh viên đại học biết chắc rằng Youngwoo lớn tuổi hơn họ. Họ thậm chí không nghĩ tới việc thả cổ tay của Sehee và Yerim ra.
‘Lũ chó má này.’
Youngwoo bực tức khi nghe cái giọng của bọn sinh viên đại học và thấy vẻ mặt đau đớn của em gái mình. Anh muốn chạy tới đó và đấm vào hàm chúng nó. Nhưng đây là thực tại chứ không phải Satisfy.
Ngoài đời, Youngwoo bất lực. Anh đã luôn bị kẻ mạnh đánh đập mà không thể phản kháng. Anh đã bị đánh rất nhiều lần, nhưng giờ anh muốn gây hành vi bạo lực với 4 sinh viên đại học khỏe mạnh sao?
Chuyện đó là không thể.
Trước tiên, Youngwoo nhìn xung quanh để nhờ ai đó giúp. Xui là không có ai trên đường cả. Chưa tới 10 giờ tối nhưng khá là yên tĩnh. Đó là kết quả của việc Sehee và Yerim tìm một nơi trống vắng để trốn tránh sự nổi tiếng của họ.
‘Vụ này không lý tưởng chút nào...’
Youngwoo hít một hơi thật sâu. Anh kìm nén cơn giận hết sức có thể và mỉm cười.
“Để bọn trẻ đi. Được chứ? Chúng ta đâu có đang diễn kịch đâu, nên chuyện này không hề thú vị. Đúng không?”
Youngwoo cố gắng thuyết phục đám sinh viên đại học. Tuy nhiên đám chúng nó không hề di chuyển chút nào.
“Nếu tôi không muốn thì sao?”
Đám sinh viên đại học không thể chịu được cảnh anh độc chiếm hết toàn bộ phụ nữ xinh đẹp. Lấy đi Yura và Jishuka, rồi giờ anh đang lấy nốt các viễn cảnh tương lai của họ ư? Đám chúng nó bắt đầu nắm cổ tay Sehee và Yerim chặt hơn. Chúng kéo họ bằng vũ lực và khiêu khích Youngwoo.
“Những bé gái này tối nay sẽ chơi với bọn anh. Dù sao thì bọn anh là ai cũng chả quan trọng đúng không? Bọn anh cũng là những người kiếm tiền từ trò chơi mà. Không quan trọng các em chơi cùng với ai, miễn là đàn ông cho các em tiền nhỉ?”
“Bỏ tôi ra!”
Sehee vật lộn để rũ bỏ lũ sinh viên đại học. Nhưng một nữ sinh trung học thì sao thắng được trước sức mạnh của đàn ông đầu lứa tuổi 20.
“Ở yên đó!”
Lũ sinh viên đại học học nắm lấy Sehee chặt hơn thay vì thả cô bé ra. Rồi chúng giơ tay như thể sẽ đánh cô bé.
“Vừa vừa phai phải thôi?”
Lúc đó, Yerim vẫn đang yên lặng trở nên cau mày.
“Lũ cặn bã chó chết này...Chúng mày muốn chết à?” Dây thần kinh căng thẳng của Youngwoo đã đứt.
Anh không giỏi đánh nhau cũng chả sao. Anh không thể đứng đó nhìn em gái mình bị xúc phạm và bị đối xử như thế này.
‘Cho dù mình là một thằng phế vật.’
Khi anh còn là học sinh trung học, Youngwoo luôn bị Lee Junho đánh chẳng vì lý do gì. Nhưng anh không thể phản kháng vì anh sợ quả báo lớn hơn. Anh cười cho qua chuyện dù chẳng muốn thế. Anh bắt đầu bị các học sinh khác lờ đi và điều này trở thành nỗi ám ảnh không nhỏ khi anh lớn hơn.
‘Cũng được ít lâu kể từ hồi mình khắc phục nó rồi.’
Youngwoo không còn là một kẻ phế vật nữa. Anh sẽ không nhượng bộ cho bọn côn đồ này chỉ vì anh sợ hãi đâu.
“Gì? Mày sẽ giết bọn tao á?”
“Phuhahaha!”
Bọn sinh viên đại học cười vào mặt Youngwoo. Hồi còn đi học của Youngwoo trên thực tế đã rất tai tiếng trên mạng. Vài đồng môn của anh truyền tay nhau quá khứ của Youngwoo lên mạng sau khi anh trở nên nổi tiếng.
“Thằng tạp chủng này không thể phân biệt giữa thực tại với một trò chơi này.”
“Này Grid. Đây là ngoài đời đấy, đéo phải Satisfy đâu. Thử thực hiện Kiếm Vũ Pagma ở đây xem nào! Sát! Đéo có được đâu. Thế thì cái vẻ can đảm gì đây? Hả?”
Bọn này coi Youngwoo như con mồi yếu đuối. Đến bản thân Youngwoo cũng không nghĩ mình đánh lại bọn này được. Cơ mà, anh không thể rút lui, nên anh chỉ bóp chặt nắm đấm của mình.
‘Nó run quá.’
Một tên sinh viên khạc cục đờm và tới gần. Youngwoo tự hỏi liệu mình có thể đánh bất cứ thằng nào trong số chúng không. Youngwoo hồi xưa sẽ không chịu nổi áp lực và chạy mất dép. Tuy vậy, anh đã cải thiện lòng tự trọng của mình qua Satisfy và đã có cái cảm giác gọi là ‘dũng khí’.
‘Nếu phải đánh thì mình sẽ đánh.’
Tinh thần chiến đấu dâng lên trong mắt Youngwoo. Ở ngoài đời, anh không phải Grid của Satisfy, nhưng anh có niềm kiêu hãnh của riêng mình.
“Thằng chó chết này.”
Tên sinh viên tức tối trước cái diện mạo của Youngwoo và đấm anh. Cú đấm của nó nhanh phết. Anh không thấy day dứt gì khi đánh một người. Youngwoo chỉ thấy bất ngờ khi thấy cú đấm đang bay tới.
‘Chậm vậy?’
Youngwoo đã trải qua vô số trận chiến với các đối thủ mạnh trong Satisfy. Giống như sự khéo tay của anh thì thị giác của anh ngoài đời cũng bị ảnh hưởng. Bọn sinh viên chưa hề học võ thuật, nên chúng nó không là cái gì đáng ngại với Youngwoo.
Khéo léo.
Youngwoo né thành công quả đấm của thằng sinh viên với những động tác nhanh nhẹn.
“Cái...? Nó né được à?”
Tên sinh viên đại học làm một vẻ mặt kiểu như chuyện này thật nực cười. Rồi hắn nhổ điếu thuốc ra và tung cú đá. Là một công dân Hàn Quốc, hắn được dạy Taekwondo từ bé, nên cú đá của hắn chứa nhiều sức mạnh và tốc độ hơn nắm đấm.
‘Nếu cậu tập trung nhiều sức mạnh hơn vào đùi và mông, thì tốc độ tiến về phía trước của thân trên sẽ tăng lên.’
Lời chỉ dạy của Piaro truyền qua đầu Youngwoo. Cùng lúc ấy, thân trên Youngwoo dịch chuyển về trước. Rồi cú đá bay vụt qua đầu Youngwoo và chả trúng gì cả. Youngwoo nhớ lại các chỉ dẫn của Piaro và cảm thấy gì đó kỳ lạ khi cú đá bay trên đầu anh.
‘Không chỉ là mỗi tay chân. Huy động các múi cơ cổ họng để dồn trọng lượng vào mũi kiếm.’
Kiếm sao? Anh đã vung nó cả ngàn lần. Điều khiển các cơ ấy hả? Anh đã được Piaro giáo dục kỹ lưỡng rồi. Youngwoo nghĩ những đầu ngón tay mình là một thanh kiếm và vung chúng.
Bốp!
“...!”
Tên sinh viên không thể phản ứng lại động tác tay tới từ phía dưới. Hắn bị đánh vào cằm và gục xuống luôn mà không kịp gáy câu nào.
“...Hế?”
“C-Cái đếu gì?”
Đám sinh viên đại học không bao giờ tưởng tượng được thằng bạn mình lại bị đánh bại và sốc. Youngwoo còn ngạc nhiên hơn cả chúng nó.
‘Mình thắng á?’
Lần đầu tiên trong đời anh đánh người. Anh thậm chí còn đánh gục hắn. Hồi trước thì anh luôn bỏ chạy hoặc ăn đòn tơi bời cơ.
Thịch! Thịch!
Trái tim Youngwoo đập mạnh trước cái trải nghiệm hoàn toàn mới. Những tên sinh viên khác thì cùng lao vào anh.
“Thằng bố láo này!”
Một gã dùng hết sức bình sinh phi vào Youngwoo. Youngwoo thì vẫn bình tĩnh.
‘Trông cẩu thả vậy.’
Quỹ đạo của cú đá rất đơn giản. Youngwoo lùi 2 bước và vung tay.
Chaaeng!
Bàn tay Youngwoo bổ chính xác vào mắt cá chân của tên sinh viên.
“Ứ...!”
Hồi anh tới Đảo Cork để thu thập hỏa thạch. Youngwoo đã bay không ngừng, và đã có thể nếm trải niềm vui khi đẩy cơ thể mình tới giới hạn. Anh muốn nếm cái cảm giác gây nghiện này trong thực tế và đã chạy bộ cùng với Sehee mỗi sáng, cũng như đi leo núi vào cuối tuần. Anh cũng không quên việc tập tạ nữa.
Điều này đã lặp lại trong 3 tháng. Kết quả là cơ thể Youngwoo đã vào khuôn khổ so với cái hình thể yếu đuối của đám sinh viên đại học chỉ chìm đắm trong rượu và thuốc lá.
“Đ-Đau vkl...”
Tên sinh viên bị Youngwoo dùng tay đánh đang run rẩy vì đau, như thể bị một ống tuýp kim loại đập vào. Chuyện đó là tự nhiên thôi. Youngwoo làm theo lời dạy của một đại kiếm sĩ, nên anh đã cho thấy một uy lực mà người thường không thể chịu đựng nổi.
“Ch-Chuyện này...!”
Theo tin đồn trôi nổi trên mạng, Youngwoo là một thằng phế vật luôn bị đánh đập. Nhưng anh ta có thể thực sự đánh nhau giỏi sao? Hai tên sinh viên còn lại đang lung lay.
Mặt khác, Youngwoo ngưỡng mộ khả năng của mình và muốn đánh nhau thêm chút nữa. Anh muốn tận hưởng sức mạnh này.
“Sao? Có giỏi thì xông vào?”
Youngwoo gẩy gẩy ngón tay và khiêu khích chúng. Hai tên còn lại không kiềm chế được nữa và di chuyển.
“Cái khí thế chiến thắng đó là sao hả!?”
Bôbốp! Bụp!
Cuộc ẩu đả bắt đầu. Bọn sinh viên lung vẩy chân tay vào Youngwoo không theo quy tắc nào. Nếu hai đối thủ tấn công cùng lúc, Youngwoo sẽ không thể tránh được trừ khi là một võ thuật gia.
Youngwoo phản ứng với cả hai đòn tấn công bằng cách sử dụng động tác chân mà anh có được từ Kiếm Vũ Pagma. Anh như Lý tiểu Long chuyển động như dòng nước để tránh các đòn đánh từ cả hai tên.
Nhưng chỉ được có một lúc thôi. Cơ thể Youngwoo chưa trui rèn đủ để theo kịp những hành động này. Sức khỏe của anh chỉ ở mức chung chung. Anh không thể tái tạo Kiếm Vũ Pagma mãi. Đã có lúc anh bước sai, vặn bàn chân và làm cho tư thế bị hỏng.
“Hahat! Thằng này ngu vãi!”
Youngwoo bị bọn sinh viên vừa cười cợt vừa đánh một cách bừa bãi.
“Ưgh! Eek!”
Bam bam bam!
Youngwoo thấy như mình có thể nhìn được ảo ảnh của những ngôi sao lóe lên trước mắt. Nhưng trong lúc đó thì Sehee và Yerim đã được giải thoát.
“Chạy đi!”
Youngwoo đã không nói về việc nhanh chóng gọi cảnh sát. Kể cả nếu anh không nói thế thì anh tin hai đứa em sẽ báo cáo chuyện này tại đồn cảnh sát.
Lúc đó.
“Đủ rồi.”
Không như Sehee còn đang la hét và tự hỏi cần phải làm gì, Yerim nhẹ nhàng nhảy lên. Youngwoo bị thu hút bởi cặp giò trắng mịn của Yerim khi cô bé đá mấy tên sinh viên.
Pakak!
Dù mặc một chiếc váy ngắn, cú đá của Yerim vẫn trúng vào lưng bọn chúng một cách hoàn hảo.
“Hụa..."
“Ưgh!”
Youngwoo còn nghi ngờ là chúng nó có thể đã chết luôn cơ. Bọn sinh viên để lộ lòng trắng mắt trợn ngược khi chúng ngất đi.
‘Cái méo? Sao em nó khỏe thế?’
Yerim chìa một tay ra trước sự sững sờ của Youngwoo.
“Anh đứng dậy được không? Hoàng tử của em.”
Dưới ánh đèn đường, Yerim trông đẹp đừng hỏi. Cô bé có một vẻ ngoài trưởng thành làm cho người ta khó tin là cô bé mới chỉ học trung học, và đôi mắt nửa vầng trăng của cô bé sẽ mê hoặc bất cứ ai.
Cô bé là trẻ vị thành niên, nên Youngwoo không hề coi cô bé như vậy.
Sau đó.
“Hả? Tam đẳng Taekwondo á? Này, thế sao chỉ đứng nhìn thôi vậy em? Quá đáng rồi nhá.”
Trước một cửa hàng tiện lợi.
Sehee và Yerim đang xoa trứng lên khuôn mặt bầm tím của Youngwoo. Youngwoo được vây quanh bởi hai cô gái xinh xắn, nên anh trông như một vị vua harem từ một cuốn truyện tranh. Nhưng Youngwoo chả quan tâm ánh mắt của những người khác.
Anh còn đang bận càu nhàu.
“Nếu từ đầu Yerim đã đánh thì Oppa đâu có thành ra thế này.”
“Can thiệp vào cuộc chiến của đàn ông là thô lỗ đó, nên tớ mới nhịn.”
“Cuộc chiến của đàn ông cái gì... Nó là 1 chọi 4 đó.”
“Hihi, dù sao thì nó cũng tuyệt mà.”
Youngwoo khỏe mạnh như một người bình thường. Anh không hẳn là thực sự mạnh, nhưng sự can đảm của anh để bảo vệ em gái mình xứng đáng được tuyên dương. Ngày hôm nay, mối tình của Yerim với Youngwoo trở nên lớn hơn nhiều. cô bé thực sự muốn cưới Youngwoo.
“Ưrgh... Thế thì quay về thôi. Và kể từ bây giờ, hai đứa sẽ bị cấm tới một phòng máy công cộng. Anh sẽ mua máy cho cả hai đứa. Được chứ hả?”
Youngwoo cố đứng dậy từ cái ghế anh đang ngồi. Nhưng các cơ của anh vẫn đau do hậu quả của vụ đánh nhau. Yerim nắm lấy Youngwoo để ngăn anh ngã xuống lề đường.
“Haah.” Yerim thốt lên một âm thanh lạ kỳ. Là vì những ngón tay của Youngwoo đã dịch chuyển từ nách xuống eo của cô bé.
“G-Gì đấy?”
Youngwoo ngạc nhiên bởi cái âm thanh đó trong khi Yerim đỏ mặt và đôi mắt cô bé trở nên ẩm ướt.
“...Oppa là một người thực sự tuyệt vời đó.”
Điều đó là sao? Sehee không biết ý câu nói đó là gì, nhưng Youngwoo hiểu ngay. Anh hắng giọng vì xấu hổ.