Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 235: Chương 235

Chương 235

Có một cuốn sách nhỏ được giữ trong một chiếc hộp bị khóa lại một cách chắc chắn. Nó là nhật ký của ai đó. Một vài chương đầu tiên chứa đầy những chữ cái vặn vẹo như thể một đứa trẻ đã viết nó.

Mùa Hè, Năm 259 của Vương quốc.

Mình gặp một đứa trẻ trông giống hệt mình ở trong rừng trên đường ra khỏi làng.

Đứa trẻ nói xin chào! Mình cũng cười và chào hỏi đứa trẻ.

“Năm 259...”

“Tức là 146 năm trước rồi.”

Đó là một cuốn nhật ký từ cách đây rất lâu. Nó được bảo quản tốt một cách rõ rệt mà không có gì bị xóa. Grid sang chương tiếp theo.

Mùa Đông, Năm 259 của Vương quốc.

Mình đã vào rừng lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài.

Đứa trẻ trông giống hệt mình vẫn đang mặc quần áo mùa hè. Mình cởi mũ và khăn quàng cổ rồi đưa cho đứa trẻ đang cười.

Mùa Đông, Năm 259 của Vương quốc.

Mình nói với cha về đứa trẻ trong rừng.

Cha mình trở nên tức giận. Cha nói đứa trẻ là một con quái vật nguy hiểm và bảo mình đừng gặp đứa trẻ đó nữa.

“Đứa trẻ trong cuốn nhật ký này là song trùng đúng không nhỉ?”

“Quả thật là như vậy."

Không phải toàn bộ quái vật đều hung hăng. Có những quái vật tấn công con người trước, và có những con thì không. Song trùng của Khu rừng Bí ẩn có vẻ là một con quái vật hiền lành trong quá khứ.

‘Nếu tên đó mà như này thì tại sao lại tấn công chúng ta trước nhề?’

Grid cùng mọi người có đủ các câu hỏi cần sự giải đáp.

Mùa Xuân, Năm 260 của Vương quốc.

Cha nói đứa trẻ trong rừng rất nguy hiểm, nhưng cha lại không biết.

Mình đã tới gặp cô bé ấy lần nữa.

Đứa trẻ trân trọng chiếc mũ và khăn quàng cổ mà mình đưa cho.

“Xin chào!” Mình chào hỏi cô bé ấy. Cô bé trả lời với những lời đó.

Tụi mình hứa sẽ là bạn bè.

Mùa Xuân, Năm 260 của Vương quốc.

Mình đặt tên cho bạn của mình là Randy. Tên mình là Wendy và cùng với nhau thì tụi mình trông như chị em vậy đó.

Mùa Thu, Năm 260 của Vương quốc.

Randy giờ nói rất giỏi luôn. Cô ấy có thể làm theo mọi thứ mình nói.

Người bạn tốt của mình thông minh lắm.

Mùa Đông, Năm 260 của Vương quốc.

Mình chơi với Randy hàng ngày và bị cha mình bắt gặp. Cha mang cung ra và nói rõ rằng cha sẽ đuổi Randy ra ngoài.

Mình đã sợ hãi và làm theo.

Cha mình thấy được lời chào hỏi của Randy và không thể bắn cây cung. Tạ ơn trời.

Mùa Hè, Năm 261 của Vương quốc.

Cha mình đã dạy Randy cách dùng cung tên. Giờ Randy đi săn giỏi hơn cả Cha rồi.

Nhờ có Randy, gia đình mình không bao giờ bị đói.

Cảm ơn bạn nhé Randy.

Nhưng tớ thích thịt thỏ hơn thịt lợn rừng đấy nhé.

Những ngày trong nhật ký trôi qua thật nhanh. Cô gái trẻ tên là Wendy đã sống qua thời thanh xuân của mình một cách vui vẻ. Người cha và người bạn Randy của cô đã cho cô những trải nghiệm mới mỗi ngày. Những cảm xúc được truyền đạt lại từ cuốn nhật ký thật là hạnh phúc, làm ấm áp trái tim của Grid cùng các thành viên Vượt hạng vũ trang.

Thật không may, nội dung của cuốn nhật ký bắt đầu tiến vào một giai đoạn mới. Đó là khi chữ viết của Wendy bắt đầu hoàn thiện.

Mùa Xuân, Năm 270 của Vương quốc.

Dường như có một hầm mỏ tuyệt vời phía sau nhà của tụi mình. Dân làng tụ tập với nhau để kiểm tra nó, trước khi nói rằng họ nên báo cáo nó với lãnh chúa của Reidan.

Mùa Xuân, Năm 270 của Vương quốc.

Lãnh chúa tới thăm với hàng chục hiệp sĩ. Ông ta bảo cha mình dẫn ông ta tới hầm mỏ.

Cảnh tượng lãnh chúa nhìn theo mình có phần nào đó rất khó chịu.

Mùa Hè, Năm 270 của Vương quốc.

Ôi trời ơi!

Một quý ông còn xinh đẹp hơn cả mình đã tới hầm mỏ. Phong cách đường hoàng cùng làn da mịn màng của anh ấy như là một chàng hoàng tử từ chuyện cổ tích vậy.

Chàng hoàng tử tỏ ra lo âu.

“Tâm trí con người vẫn còn quá non nớt để gánh vác khoáng chất này.”

“Cô ấy đang nói về Pagma à?”

“Anh cũng đang nghĩ vậy.”

Grid chắc chắn điều đó sau khi đọc nội dung của cuốn nhật ký. Như Rabbit đã đoán, có một hầm mỏ trong dãy núi này, và khoáng sản ở đó lớn đến nỗi Pagma phải dành một sự chú ý cho nó.

‘Mithril vàng.’

Grid đọc tiếp cuốn nhật ký.

Mùa Thu, Năm 270 của Vương quốc.

Lãnh chúa tuyên bố rằng ông ta sẽ phát triển hầm mỏ. Rồi ông ta ra lệnh cho mình rót cho ông ta một ly.

Khi mình đang phục vụ ông ta, lãnh chúa cứ chạm vào hông mình.

Mình không thoải mái chút nào, nhưng kiềm chế vì ông ta là lãnh chúa.

Mùa Thu, Năm 270 của Vương quốc.

Lãnh chúa nói ông ta sẽ lấy mình về làm vợ lẽ.

Vợ lẽ là gì vậy?

Khi mình hỏi cha ý nghĩa từ đó là gì, cha chỉ rơi nước mắt.

Mùa Thu, Năm 270 của Vương quốc..

Các dân làng bảo mình. Có một hoặc hai phụ nữ đã trở thành vợ lẽ của lãnh chúa, nhưng tất cả họ đều bị đối xử như những món đồ chơi.

Mọi người đều lo lắng cho mình.

Đáng sợ quá...

Mùa Đông, Năm 270 của Vương quốc.

Giải thích sự việc cho Randy, nói rõ rằng mình sẽ sớm cần phải rời khỏi nhà để trở thành vợ lẽ của lãnh chúa.

Mình không muốn rời xa cha và Randy.

Mình khóc rất to và Randy đã vỗ về lưng mình.

Randy luôn luôn tử tế. Mùa Đông không quá lạnh khi ở cùng Randy.

Mùa Đông, Năm 270 của Vương quốc.

Nghiêm trọng rồi.

Lãnh chúa cố tới thăm hầm mỏ, nhưng bị tấn công bởi một con quái vật trong Khu rừng bí ẩn.

Danh tính của con quái vật là một song trùng.

Randy...

Mùa Xuân, Năm 271 của Vương quốc.

Mình nghe nói lãnh chúa giận dữ đã thu xếp một đội quân để giết Randy.

Mình lo cho Randy và không thể ngủ được.

Mùa Xuân, Năm 271 của Vương quốc.

Ngay khi bình minh lên, mình tới chỗ Randy.

Vẻ ngoài của Randy khác rồi.

Cô ấy trông giống hệt một trong những hiệp sĩ của lãnh chúa.

“Tớ không thích chuyện đó đâu. Tớ sẽ bảo vệ Wendy.”

Randy muốn mình chạy đi nên đã hét lên với mình.

Dù mình có cố thuyết phục cô ấy như thế nào, Randy vẫn không lùi bước.

Nếu Randy mà bị thương thì sao?

Mình sợ và buồn lắm.

“Kể từ đó...”

Để bảo vệ cho cô gái tên là Wendy, song trùng hiền lành đã bắt đầu tấn công bất cứ ai xâm nhập khu rừng. Nó đã chiến đấu trong 100 năm.

“Những phụ kiện của Thủ hộ giả được song trùng làm ra vì chuyện này.”

Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra với Wendy? Rồi thì bằng cách nào mà song trùng có được vẻ ngoài của Pagma? Grid và các thành viên Vượt hạng vũ trang trở nên đắm chìm trong cuốn nhật ký.

Mùa Xuân, Năm 271 của Vương quốc.

Người ta nói là Randy đã tự mình đánh bại đội quân lãnh chúa cử tới.

Có nhiều người chết thì đáng sợ thật. Nhưng Randy toàn vẹn thì mình hạnh phúc rồi.

Mình tới chỗ của Randy.

“Đừng lo. Tớ sẽ bảo vệ Wendy. Đừng lo nhé, Wendy, đừng lo.”

Randy lặp đi lặp lại một điều trong khi đang chảy máu.

Cô ấy bị thương nghiêm trọng và không thể đứng dậy đàng hoàng.

Mình đã tích trữ thảo dược để điều trị cho Randy.

Nhưng tác dụng của thảo dược không thấm vào Randy được.

Tối nay mình sẽ ở cùng Randy để chăm sóc cô ấy.

Mùa Xuân, Năm 271 của Vương quốc.

Vài ngày sau, những vết thương của Randy vẫn chưa lành.

Theo những tin đồn thì lãnh chúa lại đang chuẩn bị một đội quân mới.

Làm ơn đi mà... Ai đó hãy giúp cho Randy với.

Mùa Hè, Năm 271 của Vương quốc.

Mình đang tựa vào vai Randy.

“Sự tàn sát của cậu bắt nguồn từ một trái tim cao quý.”

Chàng hoàng tử mình thấy năm trước đã xuất hiện.

Mặc dù Randy đang vung kiếm, hoàng tử vẫn đập búa vào cô ấy.

Không!

Mình hét lên, nhưng hoàng tử không dừng lại. Cơ thể Randy cứ tiếp tục bị gõ như thế.

Rồi điều gì đó kỳ lạ xảy ra.

Những vết thương của Randy đã trở nên đỡ hơn.

“Cái này là khái niệm về sửa chữa à? Chất liệu hình thành nên cơ thể của một song trùng có thể được gọi là một kim loại sao?” Lauel hỏi.

Grid gật đầu.

“Dường như là vậy.”

Coi bộ anh cũng có thể làm thế. Grid nghĩ trước khi sang chương sau.

Mùa Hè, Năm 271 của Vương quốc.

“Thế giới này đầy rẫy hiểm nguy. Loài người bị quái vật đe dọa và bận rộn xung đột lẫn nhau, trong khi lũ quỷ dưới lòng đất được Giáo hội Yatan giúp đỡ.”

Chàng hoàng tử tự xưng là Pagma nói những lời thật khó nghe.

Anh ấy cười với mình trong khi vỗ nhẹ đầu của Randy.

“Có một sự cân bằng cần được gìn giữ. Nếu Vương quốc Bất diệt của giai đoạn hiện tại có được thế lực để đe dọa đế chế, nó sẽ gây ra mớ lộn xộn cực lớn. Ta sẽ ban cho cậu quyền sử dụng phần nào đó sức mạnh của ta, nên cậu phải phòng vệ khu rừng này triệt để. Hệ quả của điều đó sẽ dẫn tới sự an toàn của Wendy.”

“...”

Randy thông minh hơn mình. Không như mình, Randy hiểu những lời đó và gật đầu.

Rồi ngày hôm nay. Diện mạo của Randy đã thay đổi thành vị hoàng tử tuyệt đẹp đó.

Mùa Hè, Năm 271 của Vương quốc.

Randy đánh bại đội quân của lãnh chúa.

Lần này, Randy không hề bị thương nặng.

Cảm ơn trời. Nhưng mình lo quá.

Không khí xung quanh Randy thay đổi theo rồi.

Sự ấm áp trong đôi mắt cậu ấy cảm thấy có chút lạnh lẽo.

Mùa Đông, Năm 271 của Vương quốc.

Randy tiếp tục chiến đấu trong vài tháng qua. Lãnh chúa thuê lính đánh thuê về sau khi quân đội không hạ được Randy.

Randy cảnh báo mình khi mình tới thăm cậu ấy.

“Đừng có tới đây nữa. Wendy nên ở với cha mình đi.”

‘Tại sao chứ...?

“Bọn mình không phải là bạn sao? Sao cậu lại từ chối tớ?”

Mình hỏi cậu ấy và Randy giải thích.

“Tớ có khả năng giết người một cách dễ dàng. Và Wendy là một con người. Tớ... Tớ sợ lắm.”

Randy trông thật cô đơn. Lòng mình đau quá.

Mùa Xuân, Năm 272 của Vương quốc.

Hôm nay mình tới thăm Randy.

Randy hành động như mọi khi.

Cậu ấy bảo mình ‘Quay về đi’ và rồi im bặt. Cậu ấy không hề phản hồi với bất kỳ câu chuyện nào của mình.

Mình lấy làm buồn và sợ hãi. Hơn tất cả mọi thứ, tớ xin lỗi.

Mùa Hè, Năm 272 của Vương quốc.

Randy đã giết rất nhiều người.

‘Cậu có ổn không?’

Không có câu trả lời nào từ Randy cả. Giờ cậu ấy thậm chí còn chẳng nhìn mình. Cậu ấy chỉ nhìn vào hư không. Cậu ấy đang đổi thay ngày càng nhiều.

Là vì mình...

Mùa Đông, Năm 272 của Vương quốc.

Cha mình vào làng để bán da thuộc và vẫn chưa trở về trong nhiều ngày. Mình đã cố tới làng, nhưng Randy chặn đường mình lại.

Cậu ấy vẫn không cất tiếng.

Mùa Đông, Năm 272 của Vương quốc.

Hôm nay tớ phải vào trong làng!

Mình quát Randy.

Mình cao giọng gay gắt khi mình nói việc cậu ấy bảo vệ mình là điều không cần thiết.

Rồi Randy đã mở lối.

Khi nhìn lại, Randy trông rất buồn.

Mùa Đông, Năm 272 của Vương quốc.

Mình đã tới ngôi làng và nghe được một tin chấn động.

Cha mình đã bị lãnh chúa bắt giữ.

Tội lỗi của cha là âm mưu cấu kết với song trùng.

Lãnh chúa phát hiện ra rằng mình và cha rất thân thiết với Randy.

Tất cả là lỗi của mình.

Randy ngọt ngào và trong sáng bị bao trùm bởi máu và cha mình đang chịu đựng khổ đau...

Toàn bộ lỗi lầm của mình.

Mùa Đông, Năm 272 của Vương quốc.

Lãnh chúa hứa sẽ thả cha mình ra. Thay vào đó, mình sẽ trở thành vợ lẽ của ông ta.

Mình không còn sự lựa chọn nào khác.

Mùa xuân, Năm 273 của Vương quốc.

Đêm qua mình đã gặp Randy.

Mình không dám nói với cậu ấy, người đang cố gắng bảo vệ mình, là mình đang rời đi.

Cảm ơn cậu, tớ xin lỗi. Và tớ chỉ có thể nói rằng tớ yêu cậu.

Giờ mình đang rời khỏi căn nhà này. Mình sẽ không bao giờ có thể quay trở lại nữa. Ấy vậy mà mình lại nói dối và bảo Randy là một thời gian sau mình sẽ trở về.

Ngày hôm nay sẽ là mục cuối cùng trong nhật ký của mình.

“...Randy tội nghiệp quá!”

Vantner bật khóc. Anh rất nhạy cảm chứ không như vẻ ngoài thô lỗ của mình. Do vậy, nước mắt nước mũi chảy xuống khuôn mặt anh.

“Trời đất ơi! Tội nghiệp Randy! Cậu ta đấu tranh để bảo vệ Wendy, mà kết cục lại không thể bảo vệ cô ấy! Cậu ta còn chẳng biết rằng mình đã không thể bảo vệ Wendy. Cho tới giờ! Qua hơn 100 năm, cậu ta vẫn đang chờ đợi Wendy quay trở về!”

“...”

Các thành viên Vượt hạng vũ trang đứng nghiêm nghị. Họ đâu hề biết hoàn cảnh của song trùng và chỉ nghĩ cậu ta là một kẻ xấu. Grid nhìn vẻ mặt phiền muộn của họ và mỉm cười.

“Kể cả nếu đó không phải là chúng ta, ngày nào đó sẽ có người khác làm chuyện tương tự. Thật may là chúng ta biết Randy đã cảm thấy như thế nào nhờ cuốn sách này.”

Đây là một lời bình luận chín chắn mà họ không thể tin.

“Grid...”

“Lãnh chủ...”

Các thành viên được Grid an ủi đã rất ấn tượng. Họ cảm thấy niềm kính trọng từ tận đáy lòng với Grid, người luôn thay đổi và ngày càng lớn mạnh hơn. Grid lật sang ‘chương cuối thực sự’ của cuốn nhật ký.

Mùa Hè, Năm 286 của Vương quốc.

Lãnh chúa đã ruồng bỏ mình.

Linh hồn và thể xác đã trở nên tả tơi của mình cuối cùng đã tìm thấy sự tự do.

Khu rừng Bí ẩn nơi mình đã không trở lại sau 13 năm.

Randy đang chờ mình, trông vẫn như cậu ấy đã làm trong quá khứ.

Randy...

Có rất nhiều điều mình muốn nói. Mình muốn bày tỏ nỗi đau của mình. Nhưng mình không muốn trái tim Randy bị tổn thương, vậy nên mình đã mỉm cười rạng rỡ nhất có thể.

Tớ trở lại rồi đây.

Trong chương cuối của cuốn nhật ký, có thể thấy được dấu vết của những vệt máu nhỏ. Dường như Wendy đã bị bệnh khi sống cuộc sống cô đơn với tư cách người vợ lẽ của lãnh chúa.

“Cô ấy đã chết không lâu sau khi trở về nhà. Song trùng hẳn là không hiểu được rằng con người có một vòng đời khác biệt và đã chờ cho tới ngày hôm nay.”

“Ưm...”

Grid gập cuốn nhật ký lại.

Rồi một cửa sổ thông báo bật lên.

[Bạn đã tìm hiểu thêm một chút về người được gọi là Pagma.]

[Có một sự ràng buộc với Pagma. Tốc độ tăng trưởng các kỹ năng của bạn sẽ tăng lên.]

‘Cái gì đây chứ?’

Các kỹ năng huyền thoại có nhược điểm là tốc độ tăng trưởng chậm, mặc dù hiệu ứng cùng uy lực của chúng xếp vào hàng thượng thừa. Điều này sẽ khắc phục thiếu sót đó. Grid đang mừng rỡ trước thu hoạch không ngờ thì các bảng thông báo đã được đổi mới.

[Bạn đã khám phá câu chuyện về Song trùng của Khu rừng Bí ẩn.]

[Song trùng của Khu rừng Bí ẩn bị đốn hạ dưới tay bạn giờ đã khác xưa. Trí tuệ và các khả năng thể chất cùng với hầu hết ký ức của nó đã suy giảm. Nhưng nếu bạn gọi nó là Randy, nó sẽ rất vui mừng và đi theo bạn.]

Đây là một cơ hội để có được một thú nuôi mới. Grid không thể cưỡng lại được.

‘Tôi sẽ là người bạn mới của cô.’

Ttalkak.

Grid quyết định đặt cuốn nhật ký về chỗ cũ của nó. Rồi anh hạ lệnh cho các thành viên Vượt hạng vũ trang.

“Sau khi xác thực hầm mỏ, tôi sẽ thu thập song trùng và trở về.”

Nó là một cuộc thám hiểm mà anh có thể giành được nhiều thứ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!