Chương 245
“Ra đây coi!”
Bá tước Zebra chạy vào đại sảnh của ông ta và la lên. Rồi 9 sát thủ xuất hiện. Bá tước Zebra tin tưởng tuyệt đối vào nhóm Huyền Tiễn. Khả năng ám sát của những kẻ đã phục vụ gia tộc Bá tước Zebra qua nhiều thế hệ là không gì sánh kịp.
Bá tước Zebra hạ lệnh.
“Giết kẻ vừa ở đây lúc nãy đi! Mang Bông tai Thạch anh Đen về cho ta!”
“Tuân lệnh.”
Các sát thủ đột ngột biến mất. Bá tước Zebra đang đối mặt chúng, và đến cả ông ta cũng không chắc chúng biến mất vào lúc nào. Kỹ năng xuất sắc của chúng làm cho Bá tước Zebra thấy bớt căng thẳng và mỉm cười tà ác.
‘Gã đó là thứ quái vật gì thì cũng chẳng quan trọng.’
Có địch thủ nào mà đám sát thủ ấy không giết được cơ chứ? Bá tước Zebra đã tưởng tượng ra cảnh kẻ đó sẽ chết và rất thỏa mãn. Khoảnh khắc mà ông ta đang ngân nga.
“Miao.”
Một con mèo nhỏ tiến vào đại sảnh. Nó là một con mèo với bộ lông đen mượt. Chỉ có 4 bàn chân và đuôi của nó là trắng như tuyết.
‘D-Dễ thương quá!’
Bá tước Zebra nghĩ thế khi nhìn con mèo. Sự quyến rũ của con mèo là tuyệt đối, đến mức một người điên rồ cũng bị nó làm cho đắm say. Trong giây lát, Bá tước Zebra đã bị lừa dối. Ông ta cảm thấy một mong muốn được giữ con mèo đó ở quanh mình tới hết đời.
Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc, Bá tước Zebra đã lấy lại tinh thần mình được chút chút.
“Bọn lính canh đang làm gì thế hả? Sao lại để một con thú vào trong này? Chúng mày thực sự muốn chết đúng không?"
“Th-thuộc hạ vô cùng xin lỗi ạ.”
Đám binh lính vội vã chạy vào chỗ có tiếng ồn ào và tái mép. Họ rõ ràng là đang canh phòng hết sức quyết liệt. Đến một con kiến cũng không thể lọt vào cơ mà. Sao một con mèo lại có thể vào được đây?
“Chúng mày cứ đứng yên đó làm cái gì?”
Đám binh lính cố loại bỏ con mèo. Nhưng dù có vẻ ngoài mũm mĩm thì con mèo lại rất nhanh nhẹn. Nó nhảy xung quanh đại sảnh như là nhà của nó vậy.
“Hơ?”
Bá tước Zebra cùng đám lính đều tròn xoe mắt. Họ vừa thấy cặp cánh nhỏ xuất hiện trên lưng con mèo. Họ nhìn kỹ hơn và soi ra một cái sừng nhỏ trên trán của nó.
“Qu-Quái vật...!”
Bá tước Zebra giờ mới nắm được danh tính của con mèo và lắc lắc hai bàn tay. Nhưng đôi bàn tay chậm chạp của ông ta không thể ngăn được cú lao tới của con mèo hung dữ.
“Kiyaaah!”
Papat! Pa pa pa pat!
Những bàn chân ngắn tũn của con mèo vung lên nhanh như chớp. Một cơn đau kinh khủng đã ập xuống Bá tước Zebra. Ông ta cảm thấy mặt mình đang bỏng rát.
“Kuaaaaaa!”
Một tiếng hét chói tai vang lên. Mặt của Bá tước Zebra đẫm máu như thể bị xé ra làm từng mảnh.
“H-Hik.”
Đám lính đang vô cùng kinh hoàng. Rõ ràng là cơn giận của Bá tước Zebra sẽ đổ xuống đầu họ, những người đã không thể ngăn con quái vật đột nhập vào đây.
‘Lão ta sẽ tra tấn chúng ta một cách tồi tệ!’
‘Ch-Chúng ta nên làm gì bây giờ?’
‘Sao chuyện này lại xảy ra được chứ?’
Đám lính dán mắt vào những cây thương của họ trong lúc nói chuyện. Rồi họ rón rén đi về phía Bá tước Zebra, kẻ đang ngập trong sự quằn quại và đau đớn.
“Ch-Chúng mày...!”
Bá tước Zebra đã sống một cuộc sống không hề có khổ đau, đơn giản chỉ vì ông ta sinh ra từ một dòng dõi quý tộc. Hôm nay là lần đầu tiên ông ta nếm trải một chấn thương lớn kể từ khi sinh ra. Nó còn là vì đám thuộc hạ của ông ta nữa.
“Chúng mày lại dám làm hại chủ nhân của chúng mày! Chúng mày không biết đây là trọng tội à? Tứ chi chúng mày sẽ bị chặt ra và chúng mày sẽ chết hết!”
Bá tước Zebra kêu lên. Nhưng mối đe dọa không hề tan biến. Đám lính đã giơ những cây thương của họ lên. Bá tước Zebra muốn tránh khỏi chuyện này và nhanh chóng thay đổi thái độ của ông ta.
“Nếu mọi người hạ thương xuống lúc này thì ta sẽ tha thứ và ban thưởng lớn cho mọi người! Nên làm ơn hãy bình tĩnh đã!”
Ông ta cố gắng đàm phán nhưng không hiệu quả.
“Mày nghĩ bọn tao sẽ tin lời mày à? Bọn tao biết mày đã phun ra hàng tá lời nói dối với những kẻ mà mày đã tra tấn rồi!”
“Bọn tao đã ghét mày ngay từ đầu! Cái loại xẻ thịt người như mày! Tốt hơn hết là dẹp bỏ cái loại người như mày đi!”
“Một trong những cô gái mà mày đã vu khống và giết hại là người thân của tao! Cô bé chỉ mới 15 tuổi! Thằng chó đẻ.”
Cơn giận vốn đã bị kìm lại giờ đang được bày tỏ. Dù gì thì họ cũng chết nếu không giết bá tước. Đám lính nhận thức rõ ràng rằng đã không còn đường lui nữa. Họ đâm Bá tước Zebra bằng những cây thương của họ.
Phập! Phập phập phập!
“M-Mày...! Lũ chúng mày! Kuaooo!”
Đó là kết cục của kẻ độc ác và tàn bạo hơn cả một con quỷ.
“Miao.”
Con mèo - thủ phạm của chuyện này - từ từ trốn thoát khỏi đại sảnh.
***
“Đây là thứ mà anh đã nhắm đến à?”
Trên các bức tường bên ngoài. Kiki báo cáo tình hình trong lâu đài sau khi sử dụng kỹ năng Mắt diều hâu của cô.
Veradin lắc đầu.
“Không. Tôi chỉ muốn lấy được mấy khúc xương của Đồ tể thôi.”
Veradin không thể biết tại sao một công tước của Vương quốc Bất diệt như Grid lại tới thăm Bá tước Zebra. Nhưng hắn có thể đại khái đoán được lý do. Đồ tể là một quái vật được treo tiền thưởng dành cho nhiều người chơi xếp hạng. Có lẽ Grid tới đây để tập kích nơi này chăng? Hắn dự đoán sự hiện diện của Grid và không báo lại cho Bá tước Zebra. Kết quả là Grid đã giết Đồ tể thành công.
Cho đến nay thì vẫn đúng kế hoạch. Nhưng hắn không biết là Bá tước Zebra lại bị giết. Trên thực tế thì Bá tước Zebra bị những người lính giết, nhưng con mèo đen gây nên cơ sự này rõ ràng là thuộc về Grid.
“Ngạc nhiên thật đấy.”
Grid ra tay vì người dân của một vương quốc khác vốn chẳng can hệ gì tới anh ta sao? Một nụ cười kỳ dị nở ra trên mặt Veradin.
Kiki thắc mắc, “Chúng ta nên làm gì đây? Sẽ có một vụ náo động đấy.”
Đế chế sẽ không để yên sau khi một quý tộc bị giết. Một nhóm điều tra quy mô lớn sẽ được cử đi và bầu không khí sẽ trở nên máu me hơn trong chốc lát. Đấy không phải vấn đề duy nhất. Con trai của Bá tước Zebra vẫn còn trẻ. Chưa kể, cậu ta đã lớn lên trong lúc dõi theo ông bố điên rồ của mình và hiện đang mang tâm lý không ổn định. Nói tóm lại thì cậu ta dễ bị thao túng. Làm gì có chuyện những quý tộc khác sẽ trao một lãnh thổ cho một đứa nhóc ngây ngô chứ. Dự đoán là một cuộc xung đột phe phái đẫm máu để tranh giành lãnh thổ sẽ xảy ra tại đây.
“Veradin? Anh đang nghĩ gì thế? Báo cáo về chuyện của Grid ngay lúc này không phải là tốt hơn sao?”
“Giải tán.”
“Hả?”
Kiki không thể tin được. Grid là kẻ thù cơ mà. Anh ta không chỉ làm tổn thương đến hội, mà còn phá hại lãnh địa của Bá tước Zebra, phá hại ngôi nhà của hội nữa. Thế mà Veradin lại định để Grid đi sao?
Veradin giải thích kế hoạch. “Chúng ta sẽ bắt những tên lính đã giết Bá tước Zebra và có được một thành tựu to lớn. Rồi chúng ta có thể nâng tầm ảnh hưởng của hội và giúp con trai của bá tước Zebra trở thành một lãnh chúa.”
Hắn đang vẽ ra một bức tranh lớn.
“Đây là một cơ hội để tiến xa hơn.”
Veradin tin rằng hành động này sẽ cho phép hắn nuốt chửng lãnh địa của Bá tước Zebra trong tương tai. Hắn sẽ dâng tài sản này cho chủ nhân của hắn, Agnus.
***
Phạm vi bên ngoài lâu đài của Bá tước Zebra.
Grid đang chờ đợi Noe.
‘Mình muốn tự tay giết lão ta cơ.’
Bá tước Zebra là một kẻ độc ác không nên được cứu rỗi. Grid đã trải qua nhiều cuộc phiêu lưu, nhưng đó là lần đầu anh thấy một kẻ tàn bạo như vậy. Nhưng tự mình giết bá tước thì quá nguy hiểm.
Sẽ không dễ để tiếp cận Asmophel nếu đế chế đang bám đuổi anh, và chuyện ấy cũng sẽ đặt Vương quốc Bất diệt vào một thế khó. Nếu Grid biết Veradin là một quý tộc của đế chế thì anh cũng chẳng dại động vào Bạch Lang Hội làm gì. Nhưng Grid không biết sự thật về Veradin, nên anh không thể cảm thấy vui mừng vì Veradin đã không báo cáo anh.
“Grid là một người tốt à? Thế thì anh đã trừng phạt kẻ xấu đúng không?”
Randy bắt đầu đặt vấn đề về sự chia rẽ giữa thiện và ác. Grid hài lòng với người bạn đang lớn lên từng ngày và trả lời.
“Anh không có tốt đâu.”
Đúng vậy. Grid không phải một người tốt. Anh sẽ không hy sinh mạng sống của mình trừ khi là cho những người bạn đồng hành. Nhưng anh có lương tâm ở mức tối thiểu. Anh chẳng thể quay lưng lại với những người đang sợ hãi Bá tước Zebra. Nếu anh thiếu sức mạnh thì anh có lẽ đã quay lưng cho đỡ phiền rồi.
‘Mình không còn là một kẻ yếu đuối nữa.’
Anh đang sẵn lòng giúp đỡ ai đó nếu anh có thể. Nhưng câu chuyện đó dựa trên giả định rằng anh sẽ không có tổn hại gì. Đây là sự tiến triển của Grid. Nó không hoàn toàn là công lý. Tuy nhiên, anh không thực sự đáng trách.
“Thay vào đó thì...”
Grid cảm nhận được những vị khách không mời đang tiếp cận nơi ẩn náu của anh. Không khó để phát hiện ra chúng vì anh có hơn 1.400 điểm thấu hiểu.
“Những tên này, chúng được Zebra cử tới.”
Faker là tiêu chuẩn mà Grid dùng để đánh giá kỹ năng của một sát thủ. Lũ này không phải đối thủ của Faker. Nói cách khác là Grid không thừa nhận hầu hết đám sát thủ trên thế giới. Đấy không chỉ là sự kiêu ngạo.
Luận điểm của anh là đúng mà. Vũ khí của một sát thủ là sự kín đáo và mau lẹ, nhưng với chỉ số thấu hiểu cao và mức phòng thủ vô lý của Grid thì chúng hầu như là không thể đe dọa anh. Ít nhất thì chúng cần phải có các kỹ năng của Faker thì mới đe dọa anh được.
Susuk.
Những tên sát thủ không biết rằng chúng sẽ bị phát hiện. Sau khi dần dần thu hẹp khoảng cách, chúng nhắm những con dao găm của mình vào cổ Grid. Ngay khoảnh khắc đó.
Chaaeng!
Các lưỡi kiếm vàng bay ra và chặn những con dao găm của chúng.
“Các người đang xài mấy trò mèo rất dễ thương đấy nhỉ?”
“...!”
Mặt lũ sát thủ đơ như tượng. Nhưng chúng đang vô cùng ngạc nhiên.
‘Hắn để ý thấy đòn tấn công bất ngờ của chúng ta sao? Không thể nào.’
Chúng cố gắng đâm một lần nữa, nhưng vô ích.
Phập!
“Kuaaaaa!”
Những lưỡi kiếm vàng lại bị ai đó ném đi và bay tới, dính vào đùi của tên sát thủ. Một cửa sổ thông báo hiện lên trước mặt Grid.
[Chí mạng!]
[Bạn đã gây ra 1.590 sát thương.]
‘Đến cả một đòn chí mạng mà chỉ được từng này sát thương thôi á.’
Pavranium là khoáng chất mạnh nhất. Nếu anh dùng pavranium để rèn vũ khí, sức tấn công sẽ vượt xa Phế phẩm. Nhưng hiện giờ, những lưỡi kiếm được làm từ pavranium không thể phát huy được hết sức mạnh của chúng. Chúng được rèn chỉ từ một lượng nhỏ pavranium, nên sức tấn công không được tốt lắm.
‘Minor phải nhanh chóng tìm các mê cung tại vùng phía tây mới được.’
Anh muốn chiếm được nhiều pavranium hơn. Minor có rất nhiều trách nhiệm trong vụ này. Khi Grid đang nghĩ tới chuyện ấy thì lũ sát thủ đã trở nên cảnh giác.
‘Tên này có một bạn đồng hành!’
Grid rõ ràng là đi một mình khi tới lâu đài. Nhưng giờ hắn ta có một bé gái đi cùng, cũng như một tên vệ binh giấu mặt nữa. Chúng phải tìm ra tên vệ binh đang vừa trốn ở đâu đó vừa ném mấy cái lưỡi kiếm vàng. Nhưng chúng không thể phát hiện được.
Grid mỉm cười và chỉ tay lên trời như thế bọn chúng thật khôi hài.
“Ở trên nè.”
“...?”
Vào giây phút đó, lũ sát thủ nhìn lên trời và chứng kiến những lưỡi kiếm vàng đang tự mình di chuyển.
‘Là Tạo tác!’
Những kẻ ám sát bị làm cho kinh ngạc đã quay lại nhìn Grid.
“Khự...”
“Ưgh...”
Một thanh đại kiếm xanh dương đã xiên 3 tên trong số chúng.
“Cái gì thế này?”
Chuyện này quá là vô lý rồi!
“Chúng ta đang bị săn à?”
Grid của quá khứ với Grid của hiện tại có một điểm chung. Anh không nhân từ với kẻ thù.
“Đừng lãng phí thời gian của các ngươi nữa và chết một cách ngoan ngoãn đi.”
Một cái mặt nạ sắt che nửa bên mặt. Thoạt nhìn, nó dường như đang khóc, nhưng giờ thì nó lại đang cười. Những tên sát thủ đang nếm trải nỗi khiếp sợ to lớn nhất kể từ khi chúng được sinh ra.