Chương 247
Damian chỉ đang tản bộ dọc đường. Hành vi của anh có gì bất thường đâu. Thế thì sao mấy cái người này lại chặn đường anh nhỉ? Thái độ của mấy người nông dân đó thật vô lý.
Damian hoài nghi trước khi đưa ra được một phán đoán hợp lý.
‘Họ không thích mình vì mình là một thằng otaku.’
Trang bị của Damian được chạm khắc đủ loại câu chữ. Các câu chữ được viết bằng vàng lóng lánh trông rất là đẹp, vì chúng có cảm giác hài hòa với màu trắng của bộ đồ. Ấy vậy mà cái sự đẹp đẽ này đã thay đổi sau khi xem nội dung của những câu chữ đó.
Anh yêu em Rin-chan, Isabel-chan xinh đẹp, Luna-chan dễ thương, Ngọc nữ của Rebecca muôn năm, và cứ như vậy.
Nội dung của các câu văn là những thứ đem lại sự miệt thị. Vài người thấy kinh tởm tới nỗi họ đã gây ra một vụ ẩu đả vì không muốn nhìn thấy chúng. Cả ngoài đời thực lẫn trong trò chơi, một otaku là mục tiêu của sự căm ghét và nhạo báng.
Nhưng Damian không nhượng bộ. Anh muốn được tự do bày tỏ tình yêu của mình dành cho các Ngọc nữ của Rebecca. Anh không thể hiểu vì sao mình lại bị chỉ trích vì hành động yêu thương ai đó quá thuần khiết và nồng nhiệt đến vậy.
“Tôi là một hiệp sĩ tôn giáo tới từ Giáo hội Rebecca. Sao mọi người lại hỏi tôi là ai vậy?”
Thái độ của Damian lạnh lùng thật.
Một trong hai nông dân mỉm cười. “Ngươi trông không có vẻ gì là một hiệp sĩ tôn giáo tầm thường.”
Damian kêu lên. “Đúng rồi đấy! Tôi không phải là một hiệp sĩ tôn giáo tầm thường, tôi vừa là một hiệp sĩ tôn giáo vừa là một otaku đấy! Thế thì làm sao? Mấy người muốn đánh tôi à?”
“Otaku? Đó là thứ gì vậy? Dù sao thì ngươi sẽ đánh nhau với ta chứ? Thánh năng mà ta có thể cảm thấy xung quanh ngươi rất là thú vị so với toàn bộ các hiệp sĩ tôn giáo và tư tế mà ta từng gặp cho tới nay.”
“Chuyện này...”
Damian cuối cùng đã nhận ra tình hình. Mấy ông nông dân này không bực tức vì anh là một otaku. Họ chỉ là mấy tên điên thôi. Một nông dân dò ra được thánh năng mạnh mẽ của anh và muốn thách thức anh sao? Bảo anh ta đã đi quá giới hạn rồi cũng có vẻ khá là chắc kèo đấy.
‘Anh ta điên rồi.’
Damian thấy thương cảm cho người nông dân. Rồi anh thành tâm cầu nguyện.
“Hỡi Nữ thần của ánh sáng, xin hãy chúc phúc cho những con người nghèo khổ này...”
Sau một lúc. Damian kết thúc lời cầu nguyện và chào tạm biệt những người nông dân.
“Tôi hy vọng anh sẽ phục hồi tinh thần dưới sự che chở thần thánh của Nữ thần Rebecca. Vậy giờ tôi đi đã nhé.”
Damian không hề nhìn lại. Anh không muốn chạm mặt mấy tên nông dân điên rồ này lâu, nên anh vội vã hướng về phía cổng.
‘Mình cần gặp Grid càng sớm càng tốt.’
Anh cần yêu cầu Grid phong ấn Thần thương Lifael lại. Anh chỉ tự hỏi liệu Grid tham lam có làm điều đó hay không thôi.
‘Mình sẽ cứu Isabel-chan, kể cả nếu mình phải đưa toàn bộ tài sản của mình cho anh ta.’
Anh sẽ hiến dâng linh hồn mình vì cô. Đúng lúc anh đang khắc ghi một lời hứa nữa thì...
Peeng!
Có một âm thanh lớn vang lên. Damian quay đầu lại và thấy một cái cuốc đang bay về phía mình.
“Hơớ?”
Rõ ràng là sát khí rồi. Một luồng khí công quá mạnh. Nó sẽ gây nên sát thương rất lớn nếu anh không chặn lại. Damian theo bản năng đã cảm nhận được và vội vàng giơ khiên lên.
Chaaeng!
Một làn sóng xung kích mạnh đã nổ ra do sự va chạm giữa cái cuốc và tấm khiên. Cả cánh đồng lúa mình rung chuyển. Damian kinh sợ.
‘Khỏe thế trời!’
Sức tấn công thật đáng kinh ngạc, đủ để làm lạnh cóng sống lưng vị hiệp sĩ tôn giáo số 1 của Giáo hội Rebecca như anh. Khi anh còn đang thấy lúng túng, người nông dân đã kéo cái cuốc về và vứt cái mũ rơm xuống.
Một NPC tên là Piaro. Anh ta trông có vẻ thích thú khi đang cầm một cái cuốc ở tay này và một cái cày ở tay kia.
“Phòng thủ tốt đấy. Ta sẽ phải dùng đến Kiếm thuật Tối cao.”
Piaro rất phấn khích. Đầu tiên là có Công tước Grid, các thành viên Vượt hạng vũ trang, Kraugel, và giờ là tới Damian. Anh phấn khích vì được gặp những con người hùng mạnh không thể chế ngự nổi bằng Kiếm thuật của Đế chế.
‘Mình phải đối phó với cậu ta một cách nghiêm túc, như khi mình đấu với Kraugel.’
Khi anh so tài với Công tước Grid tại thác Loran. Vào thời điểm đó, Piaro vẫn chưa ở trong trạng thái tinh thần thích hợp. Anh đã không có khả năng thể hiện các kỹ năng của mình cho ra trò. Nhưng sau khi ở với Công tước Grid trong vài tháng qua, Piaro đã ổn định về mặt cảm xúc. Giờ anh đã có thể phát huy hết các khả năng của mình.
“Thế thì bắt đầu thôi nào.”
“Tôi không có muốn nhá!”
Damian nhanh chóng từ chối. Chẳng có lý do gì để đánh cả. Nhưng Piaro lại rất cứng đầu.
“Ngươi phải đốn hạ ta để được vào Reidan.”
“Vụ này là sao chứ?”
Damian nghĩ chuyện ấy thật nực cười. Nó là một thành phố dùng một ông nông dân làm người gác cổng. Người nông dân còn lại đang đứng lặng lẽ bỗng nhiên thì thào với Piaro.
“Xin anh đánh vừa phải thôi nhé. Tôi cũng muốn đấu với anh ta nữa.”
Người đó là Kraugel. Anh đã làm việc trên các cánh đồng và luyện tập với Piaro được 2 tuần rồi. Nhờ Piaro mà anh chắc chắn đã mạnh hơn trước. Giờ anh chỉ mất một nửa lượng máu khi đối đầu với Piaro. Tới cả con quái vật đó cũng đang mong chờ một cuộc chiến với Damian.
Một người hiếm có đã vươn lên trở thành hiệp sĩ tôn giáo hạng nhì, cho dù là một hiệp sĩ tôn giáo tới từ Giáo hội Rebecca. Nhưng rồi một ngày, anh ta đột nhiên biến mất khỏi danh sách xếp hạng, nên có những tin đồn rằng anh ta đã kiếm được một lớp nghề ẩn.
Người ấy là Damian. Damian có tiếng, nên Kraugel quan tâm tới những tin tức về anh. Nhưng bản thân Damian không biết rằng mình là một người nổi tiếng. Anh chỉ quan tâm tới Ngọc nữ của Rebecca thôi.
Dù gì thì, người nổi tiếng ấy hiện đang ở trong một ngõ cụt không còn hy vọng.
Kiếm sĩ mạnh nhất lục địa, Piaro.
Đỉnh cao của 2 tỷ người chơi, Kraugel.
Số phận đã định, anh phải đấu lần lượt với hai người này.
***
Hoa Băng là một trong các trục của bảy bang hội. Họ có 30 thành viên. Số lượng tuy ít nhưng cả 30 thành viên đều là những nhân vật ưu tú nằm trong danh sách 100 người đứng đầu bảng xếp hạng pháp sư.
Chi tiết hơn thì hội chủ của họ - Bondre - là một nhân tài siêu đẳng. Anh ta là pháp sư hạng nhất và đứng hạng 11 trên bảng xếp hạng tổng thể chỉ mới một tháng trước. Nhờ ơn các thành viên Vượt hạng vũ trang mà xếp hạng của anh ta đã bị đẩy xuống 17. Tuy nhiên, không có ai lại không công nhận là anh ta rất mạnh mẽ.
À, có Grid đấy. Trong Giải đấu Quốc gia, Grid đã trục xuất Bondre trong 4 giây.
Nhưng hồi đó là hồi đó còn bây giờ là bây giờ. Sau nỗi ô nhục của mình trong Giải đấu Quốc gia, Bondre đã vật lộn để có thêm phép thuật hạng S. Anh ta đổ hết tiền bạc, thời gian và nỗ lực của mình vào nó. Kết quả là, Bondre hiện giờ đã hùng mạnh hơn rất nhiều so với lúc tham dự Giải đấu Quốc gia.
Anh ta có 3 chú thuật hạng S. 9 tháng sau, Giải đấu Quốc gia Năm thứ hai sẽ được tổ chức tại Pháp, quê nhà của anh ta. Tại nơi đó, anh ta đã lên kế hoạch trả thù Grid thật triệt để.
“Anh sẽ bị tôi trục xuất trong 3 giây.” Nhưng trước đó. “Hôm nay, tôi sẽ đập tan tài sản của anh cái đã.”
Tên Grid khốn nạn đó là lãnh chúa của Reidan. Bondre sẽ biến nó thành một vùng đất trống. Sự phát triển của thành phố diễn ra trong vài tháng qua sẽ là vô ích! Thật tàn nhẫn! Thật hoàn hảo!
“Tôi sẽ khiến anh sụp đổ! Khuhahahaha!”
“Dương tính trở lại rồi kìa.”
Các thành viên hội đang nói chuyện với nhau khi họ thấy hội chủ của mình có một sự bột phát. Hội chủ của họ thường bị thế này sau khi bại trận dưới tay Grid tại Giải đấu Quốc gia. Họ nhớ phong thái hồi xưa của anh ta.
“Hở? Cái gì kia?"
Có một khu rừng kỳ lạ đầy những dây leo gai góc. Nơi này hiện là vùng phía tây của Vương quốc Bất diệt. Sa mạc sẽ sớm xuất hiện trước mắt mọi người. Hoa Băng Hội đột ngột dừng hành quân.
Là vì có hàng trăm người đang ở phía xa xa. Họ đang chặn lối đi hẹp của khu rừng.
“Trông như dân tị nạn ấy nhỉ?”
“Đúng lúc thế này thì khó chịu thật đấy.”
Hoa Băng Hội đã rất gần Reidan rồi. Thế mà 900 người tị nạn lại khiến cuộc hành quân của họ chậm lại, nên Hoa Băng Hội trở nên cáu kỉnh.
“Cứ giết họ đi.”
Bondre chứng kiến điều đó và phun ra những lời thậm tệ. Các thành viên co rúm lại và trấn tĩnh Bondre.
“Tai tiếng của chúng ta sẽ bật tung nóc nếu giết nhiều người tới vậy đó. Sẽ không thể chơi bình thường trong một khoảng thời gian đâu ạ.”
“Đúng đấy Hội chủ. Xin đừng làm khó nhau mà.”
“Shit! Shit! Shit! Tôi muốn đập nát Reidan ngay lúc này!”
“Xem này! Chúng ta có thể bay trên trời mà!”
Bondre đang mất trí vì ngôi nhà trống hoác của kẻ thù đang ở ngay trước mắt. Các thành viên hội cố hạ nhiệt cho anh ta. Họ có thể bay trên trời bằng phép thuật.
“Hãy bay qua bầu trời tới khi chúng ta thoát khỏi khu rừng. Như thế thì sao? Được chứ?”
Bondre lấy lại được chút kiểm soát và gật đầu.
“Hầy... Thôi được. Mana bị tiêu thụ thì thật không may, nhưng vẫn ít hơn là dùng để giết những người đó.”
Bồng bềnh.
Khoảnh khắc Bondre đang dùng phép Bay cùng với các thành viên hội. Một bàn tay bật ra từ một cây leo gai góc và nắm lấy một thành viên hội.
“...É?”
Hoa Băng Hội không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Họ sững sờ khi nhận được một cửa sổ thông báo.
[Thành viên tổ đội của bạn, Ren, đã chết.]
“Hả?”
“Chuyện này thật điên rồ!”
Cái gì đang diễn ra vậy? Bondre nhắm phép thuật vào hướng mà bàn tay kỳ bí nhô ra.
“Thứ tạp vật này!”
Kwajajajajak!
Những quả bom băng nhanh chóng làm nguội lạnh đám dây leo và phá hủy chúng. Rồi cái xác của Ren xuất hiện.
‘Là ở đâu cơ chứ?’
Họ phải tìm ra kẻ đã giết Ren. Bondre cùng các thành viên hội tìm kiếm cả khu vực, nhưng chẳng thể tìm thấy kẻ thù.
Phụp!
“Kyáá!”
[Thành viên tổ đội của bạn, Silver, đã chết.]
Bondre và những người còn lại mặt cắt không còn giọt máu. Một bạn đồng hành đang đứng gần họ đã chết và họ vẫn không thể phát hiện ra kẻ thù. Như thể là có một con ma vậy.
‘Sát thủ.’
Một kẻ ám sát tài giỏi mà Bondre cấp 303 không thể dò ra, đủ mạnh để giết các pháp sư có cấp độ nửa cuối 200. Đúng rồi, như Faker ấy.
‘Faker ư?’ Sống lưng Bondre ớn lạnh. ‘Không thể nào đâu.’
Đó thực sự là Faker sao? Nếu mà thế thì!
Bondre vội vã kêu lên. “Chúng ta không nên ở đây! Ra khỏi rừng ngay!”
Sát thủ là thiên địch của pháp sư. Các pháp sư có máu giấy, phòng thủ với nhanh nhẹn cũng không được cao, nên họ không đủ khả năng chống lại những kẻ ám sát lanh lẹ. Trong một nơi tối với nhiều vật cản như thế này thì còn tệ hơn. Họ phải di chuyển tới một khu vực rộng lớn. Hoa Băng Hội đã đưa ra quyết định này và lập tức sử dụng Hối thúc. Mục đích là để thoát khỏi khu rừng sau khi tăng tốc độ di chuyển của họ.
Nhưng cái người đang ở trong bóng tối không có ý định để họ đi. Anh ta đã phi những con dao găm vào các pháp sư.