Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 255: Chương 255

Chương 255

Sức mạnh chỉ là tương đối.

Vượt hạng vũ trang Hội được gọi là một nhóm các cao thủ, nhưng giữa họ lại không thể phân biệt được ai mạnh ai yếu. Dựa trên các thành viên Vượt hạng vũ trang, Lauel là một phần của nhóm yếu.

Grid, Pon, Regas, Jishuka, Faker, Euphemina, Toon và Vantner, tất cả những người mạnh đều không ở đây.

‘Nhưng mà dù thế...’

15 đấu 1. Hao thực sự đã trụ được trong 5 phút. Chính xác thì là 5 phút 3 giây. Đó là một điều mà ngay cả Pon hay Regas cũng không thể làm.

‘Hai người họ sẽ giết gần nửa bọn mình trong 3 phút, rồi họ sẽ chết.’

Nếu là Grid thì sao?

‘...Bọn mình sẽ bị xóa sổ trong vài phút.’

Các khả năng của Grid đã tăng trưởng theo những bước nhảy vọt từ trận tập kích song trùng. Lauel không muốn tưởng tượng điều ấy. Cậu tặc lưỡi rồi quay sang phân tích Hao.

‘Tài giỏi.’

Một người biến hình thành một long nhân. Hao đã tận dụng tối đa các đặc điểm của một bán long nhân cũng như địa hình sa mạc. Liên tục nhắm Hỏa Bộc vào cát làm cho một cơn bão cát xuất hiện, cản trở tầm nhìn của các thành viên Vượt hạng vũ trang. Anh cũng dùng khả năng bay của mình để tránh các kỹ năng gây chết người.

Hao chiến đấu một cách triệt để, câu kéo thời gian thay vì giết kẻ thù của mình. Sự bền bỉ và cách kiểm soát sợi xích của anh - trói buộc các thành viên Vượt hạng vũ trang - đủ để gây nên một cơn rùng mình.

“Giết tôi đi.” Khi Lauel đang chìm trong suy nghĩ, Hao đã bị Ibellin bắt được và tự hào lên tiếng. Anh không sợ cái chết. Anh đã mãn nguyện khi giúp được các thành viên hội rút lui an toàn.

Về phía các thành viên Vượt hạng vũ trang, khuôn mặt họ hoàn toàn méo xẹo. 15 người lại bị một người trói buộc tới hơn 5 phút, khiến niềm kiêu hãnh của họ bị nghiền nát. Hao đã an ủi họ. Đó là thái độ của một kẻ chiến thắng.

“Mấy người không hề yếu. Mấy người mạnh hơn đồn đại đấy. Tiếc thay tôi lại là ngoại lệ.”

Đây không phải là kiêu ngạo. Những lời của Hao không sai. Nhờ Piaro mà họ đã mạnh hơn xưa, nhưng Hao đã áp chế được họ.

‘Hrmm.’

Một nụ cười hiện lên trên mặt Lauel. Thực ra, trong trận này, Lauel ý thức được cảm giác thất bại lớn hơn ai hết. Cậu là người đã dẫn dắt nhóm. Cậu tự hào về các chiến thuật mà cậu có thể thực hiện.

Tham mưu trưởng như Lauel lại không thể đối phó với Hao cho ra trò. Lauel đã bị Hao đánh bại về mặt chiến thuật. Nhưng.

‘Mình thắng rồi.’

Nụ cười của Lauel kéo rộng ra hơn. Cậu nói sự thật cho Hao biết.

“Sự rút lui của Diêm vương Bang đã thất bại rồi đấy.”

“Meeehhhh, giờ này nói dối thì được lợi ích gì không thế?”

“Nói dối làm gì. Không tin tôi thì tự kiểm tra khung chat hội đi.”

Sau một lúc. Đôi mắt của Hao trở nên run rẩy.

“Mấy người..! Mấy người đã làm gì?”

Lauel giải thích. “Tôi đoán đường rút lui của Diêm vương Bang và cài người ở đó. Tôi cũng ra lệnh cho đội đã xóa sổ Hoàng kim Hội tiến về hướng đó sau khi họ xong việc.”

Một lực lượng riêng biệt. Có Faker, người đã hồi phục sau khi quét sạch Hoa Băng Hội. Hiện tại, Diêm vương Bang đã bị Faker và nhóm của Huroi cô lập tại biên giới giữa đế chế và phần phía tây của Vương quốc Bất diệt.

“Khốn nạn...”

Hao rất tức tối. Nếu kiểu gì họ cũng chết thì ít nhất anh nên giết thêm 1 mạng. Anh đang cảm thấy hối hận thì Lauel đề nghị, “Anh có sẵn lòng phục vụ Công tước Grid không?”

“Sao cơ?”

Lãnh đạo của một trong bảy bang hội, nhân vật dẫn đầu cả tỷ người, sao mà anh phải về dưới trướng ai đó chứ? Chưa kể, đó còn là dưới vế một gã tầm thường, mà lợi thế duy nhất là nghề huyền thoại của gã đó?

“Một con rồng không thể phụng sự một con chó được.” Hao đã từ chối.

Mặt các thành viên Vượt hạng vũ trang đỏ gay khi Grid bị gọi là chó.

“Đừng bận tâm tới thứ không cần thiết và cứ việc giết tôi đi!”

Ibellin đã phải chịu đau đớn từ việc bị những sợi xích kéo lê trong suốt trận chiến, nên cậu tức giận hơn tất cả mọi người. Lauel kìm hãm cậu ấy trước khi Ibellin đâm thanh hỏa hình kiếm xuyên tim của Hao. Rồi cậu hỏi Hao.

“Grid là trời cao chứ không phải một con chó... Nếu anh ấy chứng minh được sự thật này thì anh sẽ phục vụ anh ấy chứ?”

Lauel thèm muốn Hao. Không chỉ vì mãnh lực của anh ta. Lauel thèm muốn tinh thần cao quý hy sinh bản thân vì những người đồng sự, cũng như tài năng mưu lược chuẩn mực ấy. Người có xu hướng chỉ tập trung vào sức mạnh cá nhân như anh ta là một nhân vật cần thiết đối với Vượt hạng vũ trang Hội.

Hao khịt mũi. “Đã có sẵn một bầu trời cao rồi.”

Đúng thế, trời cao. Trời cao mà họ đang nói tới là Kraugel. Grid không phải là đối thủ đâu. Lauel cười vào mặt Hao.

“Được thôi. Tôi đang mong chờ điều đó đấy.”

“...?”

Hao sững sờ khi Lauel thả mình ra. Anh ta không thể hiểu nổi tình hình lúc Lauel tiếp tục nói, “Tôi đang mong chờ ngày mà chúng ta tái hợp. Tôi sẽ để toàn bộ thành viên hội của anh an toàn đi khỏi đây, vậy nên làm ơn đừng có lo lắng.”

“Kể cả nếu cậu làm thế thì tôi cũng không sẵn lòng phục vụ Grid đâu.”

“Anh sẽ phục vụ Grid nếu anh ấy chứng minh được rằng anh ấy là trời cao chứ?”

“Tôi sẽ làm vậy, nhưng mà...”

Một con chó hay một con bò làm thế nào mà trở thành trời cao được chứ? Lauel cười đắc thắng với Hao.

“Cứ theo dõi chặng đường của anh ấy đi. Anh sẽ sớm biết rằng anh ấy là trời cao duy nhất.”

“...Hah.” Hao cười. Cuồng tín là vậy sao? Cảm giác như có một tôn giáo giả tạo dựa trên Grid ấy. “Được, tôi hiểu rồi. Tôi sẽ theo dõi vậy.”

Hao không mong đợi gì cả. Anh chấp nhận ân huệ và lập tức rời khỏi nơi này.

Ibellin không hề thích thú với chuyện đó và hỏi Lauel.

“Chúng là những tên khốn đã xâm chiếm Reidan vô cớ đấy! Sao ông lại để hắn ta đi? Ông bị điên à?”

“Ông không nghe rõ báo cáo từ Huroi à? Theo lời trình bày của Hoàng kim Hội thì chẳng phải Reidan an toàn rồi sao? Thay vì mất tự chủ bởi mấy cái thù hằn vụn vặt thì ông nên suy nghĩ thực tế hơn đi.”

“Có cái cục cứt nhà ông ấy! Chúng nó cố tấn công lần nữa thì sao?”

“Vào lúc đó.” Đôi mắt xanh của Lauel đông cứng lại. “Sau khi giết chúng, chúng ta sẽ chà đạp lên mảnh đất của chúng.”

Cậu sẽ không cho phép một cuộc xâm lược lần thứ hai xảy ra, và sẽ không còn sự tha thứ nữa.

***

Ban ngày đã tới. Các cánh đồng của Reidan. Vào sáng sớm, các thành viên Vượt hạng vũ trang đã tới nơi những người nông dân đang đổ mồ hôi. Lauel cúi đầu thật sâu trước Piaro. “Cảm ơn anh vì đã cứu Reidan. Ân huệ vĩ đại này, tôi sẽ dành phần đời còn lại của mình để trả nó.”

Piaro cười. “Ổn thôi mà. Tôi chỉ hành động theo giá trị của các bữa ăn.”

“Giá trị của bữa ăn...”

Một bữa ăn cho nông dân có giá 73 bạc.

‘Reidan đáng giá đúng 73 bạc...’

Cảm xúc của Lauel đang rất phức tạp. Lauel nhìn quanh những cánh đồng canh tác rộng lớn. Vụ mùa đang diễn ra trọn vẹn. Lúa mì chất lượng tốt đang được sản xuất với số lượng lớn. Trong tương lai, không chỉ có khoai tây nữa, người dân Reidan sẽ có thể được ăn bánh mì rồi.

Tất cả là nhờ Piaro. Anh ấy không chỉ tự mình làm công việc của 100 người, anh còn tiếp tục tìm nguồn nước và mang lại sự sống cho các cánh đồng. Mặc dù là một đại kiếm sĩ, anh lại không hề kiêu ngạo, hết lòng thực hiện nhiệm vụ của mình, và thể hiện sự tôn trọng.

“À mà... Tôi nghe nói là có rất nhiều kẻ thù. Làm cách nào mà anh tự đẩy lui chúng được vậy?”

Lauel nghe điều đó từ kẻ thù, nhưng thực lòng thì cậu không tin. Đặc biệt, trong số kẻ thù có nhiều người mang danh tiếng hùng mạnh, như là Zibal, Seuron với Hao. Piaro đã đẩy lui toàn bộ họ ư? Chuyện đó là không thể trừ khi Piaro là một huyền thoại ở cấp độ Pagma hoặc Muller.

‘Không thể nào đâu nhỉ...’ Cậu không thể tưởng tượng rằng thông báo ‘nông dân huyền thoại xuất hiện’ mà đêm qua ai cũng thấy lại ám chỉ tới Piaro. Piaro nhắm tới danh hiệu thánh kiếm. Anh ấy không phải một nông dân. Khi Lauel còn đang bối rối, Piaro chỉ vào 3 người nông dân.

Một người là Bland và hai người kia đang đội mũ rơm, nên cậu không thể thấy họ là ai.

“Họ đã giúp đỡ tôi đấy.”

“Là như vậy sao?”

Tại Reidan có nhiều nông dân là đại chiến binh thế ư? Lauel tiếp cận họ. Hai nông dân đang gặt lúa mì bằng một cái liềm tự dưng hoảng loạn.

‘Tôi không muốn gặp mặt cậu đâu...’

Hạng nhất Kraugel. Anh không hề muốn để người khác biết rằng mình vẫn đang làm việc trên những cánh đồng được 2 tuần rồi. Chuyện đó sẽ là một sự phiền toán lớn. Thế nên là anh...

“Mẹ tôi đang gọi rồi. Tôi cần phải đi đã. Đăng xuất.”

“...”

Đăng xuất vì sự can thiệp của phụ huynh. Đó là một hiện tượng khiến nhiều người chơi Satisfy sợ hãi. Có những người bị buộc phải chấm dứt trò chơi khi đang ở trong một cuộc tập kích vì mẹ họ bảo họ đi ăn. Trong những trường hợp như thế, người chơi sẽ bị ghi tên vào danh sách đen và họ sẽ khó mà tham gia vào được một nhóm tập kích nữa. Dù sao thì, chuyện này đã xảy ra, nên Damian bị bỏ lại một mình.

“Hế? Ai vừa mới ở đây vậy?”

Lauel rất ngạc nhiên khi thấy người mà cậu nghĩ là một NPC lại có thể đăng xuất. Một người chơi đang làm việc như một nông dân ở Reidan sao? Anh ta hẳn phải có cấp độ cao, thế thì sao lại làm nông dân nhỉ...? Sự mơ hồ và ngờ vực của Lauel đổ hết xuống đầu Damian.

“Anh là ai thế? Sao anh lại đang làm công việc đồng áng ở đây?”

“...”

Damian chưa hề chuẩn bị. Để lộ chuyện một hiệp sĩ tôn giáo thứ hạng cao đang hoạt động như một nông dân thì ngượng lắm. Anh muốn đăng xuất. Tuy nhiên, anh sớm đổi ý.

‘Cậu ta là người thân cận nhất với Grid.’

Nếu anh giải thích cho Lauel vì sao anh phải gặp Grid thì sẽ dễ dàng sắp xếp một buổi họp mặt với Grid hơn.

Suuk.

Damian cởi bỏ mũ rơm của mình ra. Mái tóc màu xanh tím sẫm thu hút sự chú ý của Lauel.

“A-anh là...”

Đôi mắt Lauel run rẩy khi vẻ ngoài lôi cuốn ấy được tiết lộ.

Damian. Một nhân vật đặc biệt đã vươn lên trở thành hiệp sĩ tôn giáo hạng nhì, cho dù là một hiệp sĩ tôn giáo của Giáo hội Rebecca. Nhưng rồi một ngày nọ, anh ta đột ngột biến mất khỏi danh sách xếp hạng nên có những tin đồn là anh ta đã có được một nghề ẩn. Và anh ta là một otaku. Sao một người nổi tiếng đến thế lại đi làm đồng ở đây được nhỉ?

Damian chào hỏi một cách rất khó xử với Lauel cùng các thành viên Vượt hạng vũ trang khi mà họ vẫn còn đang cạn lời.

“Ê.”

“...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!