Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 268: Chương 268

Chương 268

Nhưng thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào hắn từ trong bóng tối.

Noe.

Giật, giật. Giật, giật.

Cặp mông nhỏ và mũm mĩm của nó lắc từ bên này sang bên kia. Những bàn chân ngắn tũn ấn hoàn toàn xuống mặt sàn. Quỷ thú xịn nhất địa ngục đang bí mật di chuyển để bắt con mồi của nó.

‘Đây là một tư thế đi săn có khoa học, đẹp đẽ và được thiết kế một cách hoàn hảo đó miao!’

“...”

Crow không có khả năng nhận ra được sự hiện diện của Noe trong bóng tối. Hắn là một sát thủ giỏi, nhưng chưa phải ở cái mức độ cảm nhận được quỷ thú xịn nhất địa ngục.

Suuk.

Crow trèo qua đầu cầu thang của tầng 3. Tầng 3 chính là vị trí phòng của Isabel.

‘Sớm thôi.’

Crow tưởng tượng trong đầu. Cảnh hắn cầm dao găm đâm Grid.

“Miao!”

Noe nhảy về phía Crow. Những chiếc răng nanh nhỏ và sắc lấp lánh trong bóng tối.

“...!”

Crow lúng túng. Hắn không bao giờ nghĩ sẽ có ngày hắn bị một con mèo làm cho ngạc nhiên.

‘Mình không để ý một con mèo đang bám theo sao?’

Đó là sự hổ thẹn và nhục nhã nhất mà hắn trải qua từ khi sinh ra. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc thôi. Hắn đã nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh. Crow là dân chuyên. Hắn đã sống sót qua nhiều tình huống hiểm nghèo và ám sát 89 người. Trong quá trình đó, hắn nhận ra một điều. Đó là hắn phải giữ bình tĩnh trong bất kỳ trường hợp nào. Kinh nghiệm của Crow cho thấy hắn không hề làm ầm lên về sự xuất hiện bất ngờ của một con mèo.

Paang!

Crow chặn bàn chân con mèo quẹt vào hắn bằng dao găm của mình. Rồi Crow do dự trước lúc sắp phản công.

Tặc.

Hắn không thể tùy ý di chuyển cổ tay sau cú đánh đó.

‘Sao con mèo này lại mạnh tới vậy?’

Đây không phải là một con mèo thường. Crow chú ý vào các đặc thù của Noe. Có mấy cái sừng nhỏ trên trán và cặp cánh ngắn trên lưng. Một quỷ thú cao cấp.

‘Sao mà con quỷ thú này có mặt ở đây được?’

Nơi này là Tòa Thánh. Tòa Thánh chứa đầy thánh năng. Các loài quái vật không thể tới gần Tòa Thánh được. Một con quái vật dám đặt một bước chân vào Tòa Thánh sẽ chết ngay vì thánh năng.

Đó chính là vấn đề. Hiện tại, Noe không thể thi hành các kỹ năng của nó hết sức được.

‘Nghiêm trọng đó nha.’

Chủ nhân của Noe đã ra lệnh. Hãy sẵn sàng cho bất cứ kẻ thù nào trong lúc chủ nhân đang tập trung. Nếu một kẻ thù dám xâm phạm, đừng do dự mà hãy gấp rút tới chỗ Grid và báo tin. Nhưng vấn đề là...

‘Bé đã di chuyển trong vô thức.’

Noe tự coi bản thân là một tồn tại có lý trí, nhưng thực tế thì khác. Noe vẫn còn non và trung thành với bản năng của nó. Khi một gã đen tối lộ diện và lặng lẽ di chuyển trong bóng tối, nó đã tấn công theo bản năng. Chuyện này được thực hiện một cách vô tình và tình hình hiện tại chính là kết quả.

Noe bị ảnh hưởng. Nó không thể tập hợp bất cứ sức mạnh nào trong cơ thể nó. Thánh năng của Tòa Thánh Giáo hội Rebecca rất khủng khiếp. Nhưng quỷ thú xịn nhất địa ngục sao lại thua một con người được chứ?

“Miaaoo!”

Noe vung những bàn chân của nó thêm lần nữa.

Chukak.

Những móng vuốt sắc nhọn xé vào tai của Crow. Crow thấy một cơn ớn lạnh khi hắn tránh được một đòn chí tử trong đường tơ kẽ tóc.

‘Nhanh quá...! Một quỷ thú cao cấp có khác!’

Con mèo rõ ràng là một quỷ thú. Nó có thể trông không giống như vậy, nhưng nó hẳn phải là một con quái vật khổng lồ. Có lẽ nó có các kỹ năng của quỷ tộc trung cấp. Nếu không thì nó đã không thể vào trong Tòa Thánh chứa đầy thánh năng như thế này.

‘Mình phải đánh đàng hoàng rồi.’

Lý do mà một quỷ thú có mặt ở đây không quan trọng. Chỉ là có thêm một mục tiêu để giết thôi.

Clink.

Crow - vẫn đang chiến đấu với chỉ một con dao găm - đã rút ra một thanh đoản kiếm. Dao găm tay phải và đoản kiếm tay trái. Thái độ của hắn thay đổi sau khi cầm thêm một vũ khí khác. Đây mới đúng là diện mạo của Crow nổi tiếng.

“Miyong!”

‘Không có sức mạnh gì hết.’

Crow dùng đoản kiếm để phòng vệ khỏi những vết cào của Noe. Hắn vạch thanh đoản kiếm theo một đường chéo. Rồi đâm bằng con dao găm. Một vết thương nhẹ đã xuất hiện trên ngực Noe. Thanh đoản kiếm chỉ cắt sượt qua và con dao dăm thì trượt hoàn toàn.

Vẻ mặt Crow trở nên nhăn nhó.

‘Nó né được ư?’

Noe nghe nanh của nó ra.

“Nyaang!”

Jjejeong! Jjeejeeeong!

“Khự.”

Móng vuốt Noe trở nên nhanh và mạnh hơn. Crow thấy khó tránh nên hắn cố phòng thủ bằng cách bắt chéo đoản kiếm với dao găm. Sau đó, hắn nhận ra uy lực thực sự của Noe.

‘Một quỷ tộc thượng cấp!’

Có thể không chứ? Bọn quỷ thú vốn là thuộc hạ của đám quỷ tộc cơ mà? Crow bị sốc và lật con bài tẩy mà hắn vẫn cất giữ ra. Các bức tường, sàn nhà và những cái bóng trên tường bắt đầu rung chuyển. Một dạ ảnh thuật đã được kích hoạt.

Mắt Noe căng tròn vì ngạc nhiên trước cảm giác kỳ lạ, trong khi Crow thì cười thỏa mãn.

“Cút xuống địa ngục đi.”

Crow chắc chắn về chiến thắng của mình và lần đầu tiên lên tiếng. Cùng một lúc, những cái bóng ở cả 4 hướng dịch chuyển và đổi hình dạng thành một cái gai.

Pa pa pa pat!

6 cái gai bay từ những quỹ đạo khác nhau và xuyên vào cơ thể Noe. Noe xác định chúng là thứ nguy hiểm và đã sử dụng Hóa lỏng.

[Hóa lỏng]

Nó là một kỹ năng khiến sát thương vật lý không thể tác động lên cơ thể nó. Tuy nhiên, Noe không thể dùng nó tới nơi tới chốn do ảnh hưởng của thánh năng. Nó không thể dùng Nuốt hồn luôn nữa. Thật không may, Hóa lỏng không hoạt động và Noe đã dính sát thương.

Phụp

“Gì vậy mieo?”

Một trong sáu cái gai xuyên qua cơ thể nhỏ bé của Noe. Noe bật ra một tiếng thét đau đớn và ngã xuống sàn.

‘Thật là không công bằng, miao.’

Vấn đề lớn nhất là Noe không thể sử dụng kỹ năng Nuốt hồn. Noe ghét Tòa Thánh.

Crow dẫm đạp lên cái bụng phình của Noe làm cho mõm Noe há hốc. Rồi một tiếng kêu đau đớn phát ra. Crow cười nhạo nó. “Đây là cái kết cho quỷ thú.”

Clink.

Crow nhắm thanh đoản kiếm vào mặt Noe.

“Chết này.”

“Đến đây được rồi.”

“...!”

Đột nhiên, có một giọng nói vang lên. Crow ngạc nhiên và vội vàng quay đầu lại, nhưng chẳng có gì cả. Chỉ có bóng tối ở khắp nơi.

‘Ảo giác à?’

Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc nghi hoặc. Có dấu hiệu của ai đâu. Nó là một khả năng tàng hình vượt quá giới hạn con người.

“É?”

Mắt Crow giật giật khi hắn cảm thấy gì dó. Hắn đang mất đi sự kiểm soát mấy cái bóng.

Pahat!

Những cái bóng nổi lên như một con sóng. Crow cố tránh chúng nhưng không thể. Tốc độ của những cái bóng là quá nhanh.

Kwack!

Cơ thể của Crow bị đè nặng bởi những cái bóng.

“Kuaaa!”

Crow tái mặt khi bị những cái bóng tóm được và quăng lên không trung.

‘Tốc độ điều khiển dạ ảnh nhanh tới mức lố bịch...!’

Dạ ảnh thuật có thể tiến hóa tới mức độ này sao? Hắn không thể tin được chuyện ấy. Trong lúc Crow đang thấy bối rối, những cái bóng vẫn tiếp tục thắt chặt quanh cơ thể hắn. Crow có vật lộn nhưng cơn đau chỉ càng tệ hơn. Trên đời này còn ai có thể dễ dàng áp chế hắn được chứ? Thắc mắc của Crow đang ngày càng sâu sắc thì một người đàn ông xuất hiện từ trong bóng tối.

“Ng-Ngươi...!”

Đó là một người với làn da đen. Cơ thể ông ta rất khô và cánh tay thì dài một cách bất thường. Chỉ có một kẻ hiện lên trong đầu khi tất cả những điều này gộp lại.

Crow hét, “Kasim!”

Một người có thể điều khiển những cái bóng nhiều hơn việc chỉ tấn công và phòng thủ. Ông ta có khả năng tạo ra các binh sĩ từ những cái bóng. Tên sát thủ lãnh đạo một đội quân. Biệt danh của ông ta là...

“Dạ ảnh Vương!”

Sao con quái vật đó lại ở đây được? Crow có nhiều thắc mắc hơn. Nhưng câu trả lời đến với hắn là cái chết. Những cái bóng đè lên hắn nặng nề hơn và hắn chết mà không hét lên nổi. Kasim di dời cái xác của Crow để không còn dấu vết nữa. Những cái bóng quét qua cả khu vực và ngay cả những vệt máu cũng không còn.

“Mình càng nhìn càng thấy nó dễ thương hơn.”

Kasim nhìn Noe đang bất tỉnh và rồi biến mất vào trong bóng tối.

***

Chíp chíp! Líu lo!

Bọn chim chóc làm ầm ĩ cả lên. Ánh nắng ấm áp trùm lên cơ thể nó.

“Myaa.”

Noe tỉnh dậy sau giấc ngủ yên bình. Rồi nó nhìn qua hai bên.

“Hơơ! Chuyện gì đang xảy ra thế mieo?”

Khi trời rạng sáng. Nó đã chiến đấu với một con người man rợ. Rồi nó trúng đòn từ một chiêu thức đê tiện và bị hạ gục. Noe nghĩ tới đây và thấy chuyện đó thật lố bịch. Sao quỷ thú xịn nhất địa ngục lại có thể bị một tên con người đánh bại cơ chứ?

“Đó là một nỗi ô nhục! Miao!”

Không thể chấp nhận được, kể cả nếu địa điểm là ở Tòa Thánh. Sao mà cái cơ thể tuyệt vời này, thứ có thể chiến thắng con người bằng những bàn chân của nó, lại phải chịu sự sỉ nhục như vậy? Noe run rẩy tức giận và mãi mới tự hỏi.

“Tại sao mình vẫn sống vậy mieo?”

Nếu nó bị một tên con người hạ gục thì đáng ra phải bị giết rồi mới phải? Noe suy ngẫm và kết luận.

“Nó là một giấc mơ thôi miao!”

Đúng vậy. Chuyện xảy ra hôm qua không phải là thật.

“Nyahahaa! Là vậy đó! Sao mà một tên con người có thể đánh bại quỷ thú xịn nhất địa ngục được? Nyahahaaa!”

Noe chắc chắn về điều đó.

Trên thực tế, nó chỉ còn cách nghĩ như vậy. Nếu không thì làm thế nào mà Noe giải thích được chuyện nó vẫn còn sống chứ? Do khả năng phục hồi nhanh khủng khiếp của nó, những vết thương nó nhận ngày hôm qua đã biến mất hoàn toàn, nên suy nghĩ của Noe là hợp lý.

Ttiring~

Trạng thái của Noe chuyển từ thất vọng sang tự sướng. Nhưng Grid không có hứng thú với Noe. Anh quá bận với Thần thương Lifael rồi và không nhìn vào cửa sổ thú nuôi làm gì cả.

***

‘Mình tiêu rồi.’

Grid đang cảm thấy lo lắng. Anh đang quan sát Thần thương Lifael, nhưng cho dù 2 ngày đã trôi qua, anh vẫn chẳng tìm ra cách để phong ấn nó.

‘Do mình suy nghĩ quá dễ dàng sao?’ Có phải anh đã để những chiến thắng gần đây làm ảnh hưởng tới mình?

‘Mình không thể hiểu những gì đang kết nối các phần của cây thương.’

Khu vực nối kết quá gọn đẹp. Grid thậm chí còn không chắc kỹ thuật nào đã được sử dụng nữa cơ.

‘Chỉ việc rèn không thôi thì chẳng thể làm được chuyện này. Tuy nhiên, nó lại không phải là cả một vật phẩm nguyên khối...’

Nếu anh tháo và lắp cây thương, anh có thể lật mở những bí mật đằng sau cách hai phần được nối lại. Nhưng anh không thể làm thế vì Isabel. Grid tiếp tục quan sát cây thương trong khi nắm bắt cấu trúc của nó một cách hợp lý.

Ngày hôm sau, một vị khách không mời đã tới. Đó là Pascal.

“Ta muốn tặng ngài một món quà.”

Pascal chìa ra một cái hộp chứa 1 triệu vàng. Nó gần như gấp đôi số tiền 530.000 vàng của Damian. Tương đương 1,2 tỷ won tiền mặt.

[Bạn có muốn nhận quà của Pascal không?]

[Nếu bạn nhận món quà, bạn phải chấp nhận vô điều kiện một trong những thỉnh cầu của Pascal.]

“Ông đang đùa ta à? Quà cáp mà chỉ đến thế này thôi á? Lượn đi cho nước nó trong.”

Grid không còn đủ đơn giản để mà bám dính vào mấy cái lợi nhuận xoàng xĩnh nữa. Anh luôn nhìn về phía trước. Anh sẽ không cho phép đế chế nuốt chửng Giáo hội Rebecca chỉ với 1 triệu vàng đâu.

2 ngày nữa trôi qua. Grid đã đuổi Pascal đi và quyết định thay đổi quan điểm của mình trong khi quan sát Thần thương Lifael.

‘Có lẽ bí mật không phải ở kỹ thuật mà là ở chất liệu chăng?’

Thành phần chính của Thần thương Lifael là adamantium. Adamantium là một vật liệu màu bạc nhưng màu sắc của vùng nối kết là xanh dương.

‘Ngoài adamantium ra thì không dùng thêm khoáng chất nào cả. Dường như là adamantium đã được hòa trộn với thứ gì đó khác.’

Rõ ràng là có cái gì đấy.

‘Cái này... lẽ nào?’

Vào khoảnh khắc ấy, có điều gì đó vụt qua trong đầu Grid.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!