Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 270: Chương 270

Chương 270

“Công tước Grid! Hôm nay ngài đang làm gì ở bên ngoài vậy?”

Đó là Pascal, kẻ đang đi cùng với đám tay chân của ông ta. Một người cần phải khom lưng để có được bất cứ điều gì lớn lao. Pascal quyết tâm thâu tóm Grid và hoàn toàn từ bỏ niềm kiêu hãnh của mình. Ông ta đặt sự ô nhục của mình sâu trong tim và hành động một cách lễ phép với Grid. Ông ta cũng không quên nở một nụ cười rạng rỡ trên môi.

“Hở...?”

Pascal chỉ thị đám tay chân hạ hòm báu vật xuống. Đôi mắt ông ta sáng lên. Đó là vì ông ta thấy Thần thương Lifael.

“C-Cái này...”

Nụ cười giả tạo che giấu sự tức giận trong lòng ông ta đã biến thành một nụ cười thực sự.

‘Cuối cùng thì Isabel có vẻ như đã chết rồi.’

Cô ta cứ như một con gián vậy. Cô ta chết đi thì thoải mái hơn nhiều.

‘Cảm giác cứ như cái vật cản 10 năm cuối cùng đã được giải tỏa vậy.’

Ngọc nữ của Rebecca đáng lẽ phải tuân theo mệnh lệnh. Họ nên bị kiểm soát. Theo nghĩa đó, Isabel, Rin, và Luna thực sự rắc rối. Cựu Giáo hoàng Ruiz - người đã đưa giáo hội tới chân lý, và cựu Giáo hoàng Drevigo đã làm suy đồi giáo hội. Những cô gái này phục vụ cho cả 2 giáo hoàng, nên họ đã phát triển tới một mức độ mà họ có thể phân định đúng sai. Thay vì phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện, họ đã nghi ngờ.

Đây là chuyện nghiêm trọng.

‘Chúng là một lũ công cụ thôi.’

Đối với một kẻ lên kế hoạch biến Giáo hội Rebecca thành một phần của Đế chế Saharan như Pascal, các Ngọc nữ của Rebecca lúc này là những cái gai trong mắt. Nhưng giờ Isabel chết rồi, nên nỗi lo của ông ta đã biến mất. Ông ta sẽ ban Thần thương Lifael cho một chủ nhân mới, rồi ra lệnh loại bỏ lần lượt Rin và Luna.

‘Rồi thì, thế giới của ta sẽ tới.’

Ông ta thấy như mình đang bay cùng niềm vui sướng. Trái tim Pascal muốn vỡ òa. Nhưng ông ta kiềm chế sau khi nhìn Grid. Grid đang nhìn ông ta với cặp mắt lạnh băng. “Một cô gái đã chết vì bị Nữ thần Rebecca và giáo hội mút cạn sinh lực đấy. Sao ông lại hạnh phúc như thế hả?”

‘Mút cạn?’

Pascal méo mặt. Ông ta muốn đập Grid vì dùng những từ như vậy để hạ thấp việc phụng sự nữ thần cao quý. Nhưng còn toàn bộ sự kiên nhẫn của ông ta từ trước tới giờ gì sao?

Pascal gắng kìm nén cơn giận của mình và mở miệng. “Như ngài đã nói, Isabel là một đứa trẻ đã dùng cả đời để phụng sự nữ thần và giáo hội. Đứa trẻ đó đang về bên cạnh nữ thần... Con bé có thể phụng sự nữ thần mãi mãi tại thần giới và sống hạnh phúc cho tới về sau. Ta hạnh phúc và tự hào, nên ta không thể không mỉm cười với suy nghĩ đó được.”

‘Nhảm nhí.’

Grid chẳng thể chịu được cái thứ vô nghĩa này. Pascal đưa hòm báu vật cho anh.

“Ta mong hôm nay ngài sẽ chấp nhận thứ này.”

[Pascal muốn tặng bạn 1,8 triệu vàng. Bạn có muốn nhận quà của Pascal không?]

[Nếu bạn nhận món quà, bạn phải chấp nhận vô điều kiện một trong những thỉnh cầu của Pascal.]

“Dù sao thì Damian cũng sẽ không làm giáo hoàng đâu. Cậu ta có thể làm gì nếu chiếm được cảm tình của giáo đoàn chứ? Chỉ có 100 tư tế cao tuổi có quyền bỏ phiếu và ít nhất 80% trong số họ đã là người của ta rồi. Công tước Grid này, hãy nhìn về tương lai và đưa ra một sự lựa chọn sáng suốt...”

“Ta không muốn.” Grid ngắt lời của Pascal. “Ta không có ý định bắt tay với ông, khi mà chỉ nhìn mặt ông thôi cũng khiến ta buồn nôn rồi.”

Grid ghét Pascal. Chuyện này là vì Pascal giống những kẻ đã giày vò anh trong quá khứ. Anh không thể nào xóa bỏ hình ảnh Pascal ngược đãi Damian và Isabel ra khỏi đầu. Anh sẽ không bao giờ bắt tay với Pascal, kể cả nếu anh được tặng 100 triệu vàng đi chăng nữa. Từ đầu thì các vấn đề chính trị cũng đã đan xen vào rồi.

“Thật là tệ quá.”

Nụ cười biến mất khỏi mặt Pascal. Sự kiên nhẫn của ông ta đã tới giới hạn.

“Thế thì sẽ ổn nếu dừng nói chuyện theo kiểu câu nệ rồi đúng không? Vài ngày qua, ta đã làm hết sức mình để kết bạn với ngươi, nhưng ngươi luôn chế nhạo những nỗ lực của ta và xúc phạm ta. Ngươi không biết ý nghĩa của phép lịch sự hả?”

“Tại sao ta phải lịch sự? Không phải ông là kẻ thường xuyên thích thú với việc chế giễu và lăng mạ đối thủ của mình à?”

“Ặc...!”

Grid tỏ thái độ không thể bị thuyết phục. Pascal lo lắng và nói thẳng.

“Nói ta nghe ngươi muốn thứ gì đi! Ta sẵn lòng tặng bất cứ thứ gì ngươi muốn miễn là ngươi về phe ta! Điều gì sẽ khiến ngươi bắt tay với ta đây?”

“Ông sẽ tặng ta bất cứ thứ gì sao?”

“Đúng!”

“Hờ, rất là lôi cuốn đấy nhỉ?”

Cuối cùng cũng cắn câu rồi. Pascal mừng rỡ và chuẩn bị nghe yêu cầu của Grid. Grid bảo ông ta, “Một triệu tỷ.”

“...?”

Một triệu tỷ? Cái này là tên của một kho báu chăng?

‘Đây là lần đầu tiên mình nghe về nó thì phải?’

Grid nói lại cho Pascal, vì ông ta có vẻ gặp khó khăn trong việc nghe hiểu.

“Cho ta một triệu tỷ vàng. Rồi ta sẽ là người bạn thật sự của ông.”

“Bị điên à!”

Ông ta thốt lên theo phản xạ. Một triệu tỷ vàng là quốc khố của đế chế. Không đúng, nó là một khoản tiền trên trời sẽ quét sạch toàn bộ kho báu của các quốc gia trên lục địa. Grid đang yêu cầu số tiền nực cười như vậy chứng tỏ anh không hề bình thường.

“Cái gì? Điên á? Ông nói ông sẽ tặng ta bất cứ thứ gì ta muốn, thế mà ta lại bị điên hả?”

“Ah, không. Ta bị mê sảng vì cú sốc...”

Grid phẩy tay với Pascal. Anh không muốn nghe bất kỳ cái cớ nào nữa.

“Thương lượng sụp đổ rồi. Đường ai nấy đi thôi nhá.”

Grid với tay đến Thần thương Lifael. Là vì mục đích đi đến lò rèn. Kamiyan nãy giờ vẫn im lặng đứng nhìn đã chĩa thanh kiếm của hắn vào cổ Grid.

“Để lại Thần thương Lifael mau. Một kẻ ngoài cuộc còn định cầm món đồ của giáo hội trong bao lâu nữa hả?”

“...”

Mắt Grid sụp xuống khi anh nhìn thanh kiếm đang lóe sáng.

“Lần thứ hai.”

“Gì hả?”

“Đây là lần thứ hai ngươi chĩa một lưỡi kiếm vào cổ ta. Ta là công tước của một vương quốc đấy.”

Kamiyan chế nhạo anh, “Thì đã sao nào? Ngươi sẽ chạy tới chỗ đức vua Wiesbaden của ngươi để mách lẻo về ta à?”

Kỵ sĩ của một quốc gia khác đang chê bai vua của anh. Grid sẽ nổi nóng tới mức nào đây? Kamiyan cố tình khiêu khích Grid. Grid sẽ mất bình tĩnh và không thể dùng các kỹ năng cho ra trò. Nhưng ý định của hắn đã đổ sông đổ bể. Ngay từ đầu thì Grid không có nhiều lòng trung thành với nhà vua cho lắm.

“Thật hay ho khi ngươi gọi tên đức vua của ta như thể ông ấy là con chó nhà hàng xóm.”

Grid nắm lấy Thần thương Lifael.

[Bạch Biến đã được kích hoạt.]

[Bạn không có bất kỳ thánh năng nào. Bạch Biến đã không được kích hoạt. Tác dụng phụ sẽ xảy ra với cơ thể bạn.]

[Bạn đã kháng cự.]

“Ngươi không đủ tuổi để chơi với ta.”

Lý do Grid không thể tấn công các bô lão cùng Pascal là vì Lời nguyền của Nữ thần. Mặt khác, Kamiyan thì sao? Hắn đâu phải tư tế của Giáo hội Rebecca.

Chả có lý do gì để kiềm chế hết.

“Tiến lên xem nào.”

Suuk.

Grid biết thương sĩ mạnh nhất, Pon. Anh đã theo dõi Pon chiến đấu. Trên thực tế, họ đã đấu tập rất nhiều lần. Grid đã phát triển một phương pháp không hoàn chỉnh từ thương thuật của Pon

Chaaeng!

Cây thương dịch chuyển theo đường chéo, khiến thanh kiếm của Kamiyan bị chệch xuống dưới.

“Ngươi!”

Kamiyan ngạc nhiên trước sự trôi chảy tự nhiên của cây thương và bước lùi lại. Grid mở rộng chân phải về sau và đâm về phía trước.

Peeeeeong!

[Hiệu ứng tùy biến của Thần thương Lifael đã được kích hoạt, giúp kỹ năng ‘Vòng Ánh sáng’ được tạo ra.]

[Hiệu ứng tùy biến của Thần thương Lifael đã được kích hoạt, gây thêm 5.000 sát thương bổ sung cho mục tiêu.]

“Keaaaa!”

Kamiyan không thể tin được. Nhát đâm của Grid đột ngột chuyển thành một vòng tròn. Nó là một đòn tấn công bất thường mà ngay cả những người có ‘Giác quan Nhạy bén’ cũng không thể phản hồi được.

“Khụ! Khụ!”

Kamiyan trúng đòn ở eo bởi một cú đánh nặng nề, làm cho hắn ngã xuống trong khi ho ra máu.

‘Uy lực tới vậy...!’

Kamiyan sững sờ. Cơn đau như thể xương hắn gãy ra, trong khi nội tạng hắn có cảm giác như muốn nổ tung. Đây là sức mạnh của một vũ khí và kỹ năng xếp hạng huyền thoại.

“Ch-Chuyện này là không thể...”

Pascal kinh ngạc khi nhìn Kamiyan. Xích sắc Kỵ sĩ. Một trong những kỵ sĩ mạnh nhất lục địa lại ngã xuống dễ dàng đến vậy ư? Có một điều còn đáng kinh ngạc hơn.

“B-Bằng cách nào mà ngươi dùng được Thần thương Lifael?”

3 tạo tác thần thánh của Giáo hội Rebecca chỉ dành cho những người được chọn. Họ cần có thánh năng siêu phàm bẩm sinh. Người đó cũng cần phải cầu nguyện trước Nữ thần Rebecca ít nhất là 9 năm. Và điều cuối cùng...

‘Họ cần phải là phụ nữ!’

Pascal hét lên.

“Ng-Ngươi...” Grid vẫn giữ sự trầm tĩnh lúc Pascal đã tái xanh người. “Grid, ngươi! Ngươi là phụ nữ à?”

“...”

Đó là cụm từ khó chịu nhất mà Grid được nghe kể từ khi sinh ra. Nó thậm chí còn chẳng đáng để tranh cãi, nên người đàn ông cứng cáp và cao 180 centimét là Grid đã siết chặt lấy Thần thương Lifael. Anh thực sự muốn giết Kamiyan.

Pascal không thể chấp nhận chuyện ấy và đã dùng Phục hồi. Kamiyan đã có thể hồi phục nhờ phép này và đứng dậy từ chỗ của hắn. Có sự sợ hãi hiện lên trên mặt hắn khi hắn cố định tư thế thanh kiếm của mình.

‘Lâu lắm rồi mình mới nhìn thấy phép Phục hồi.’

Phục hồi trong Satisfy tốt hơn nhiều so với các trò chơi thông thường. Đó là vì phải đánh đổi quá nhiều để trở thành tư tế của Rebecca. Có rất ít người chơi chọn trở thành tư tế của Rebecca.

‘Có quá nhiều cặp mắt đang theo dõi.’

Mọi người đang đổ xô ra vườn. Grid tin rằng việc giết Kamiyan có thể ảnh hưởng xấu tới cuộc bầu cử của Damian, nên anh đã rút lui.

“Hôm nay ta sẽ bỏ qua chuyện này.”

Mắt Kamiyan trừng lên khi hắn nhìn Grid rời đi một cách nhàn nhã.

‘Giết...! Ta sẽ giết ngươi Grid ạ!’

Lý do mà hắn bị đánh bại ngày hôm nay là vì sự bất cẩn. Hắn chưa từng mơ tưởng rằng Grid có thể sử dụng một vũ khí thần thánh.

‘Thằng khốn chó chết!’

Vết thương trên sườn hắn đang khiến hắn đau đớn dữ dội. Hắn thấy buồn nôn. Kamiyan thề độc là sau 1 tuần hắn sẽ làm cho Grid quỳ gối xuống khi Bá tước Chirita quay lại.

“Thế thì ta đi đã.”

Lò rèn bên trong Tòa thánh. Vũ khí cho các hiệp sĩ tôn giáo được sản xuất ra tại đây. Grid cầm Búa của Thợ rèn Huyền thoại trong tay mình.

“Mình nên bắt đầu thôi chứ nhỉ?”

Ttang! Ttang!

Thần thương Lifael. Vũ khí được một vị thần tạo ra đang được diễn giải lại bằng bàn tay con người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!