Chương 279
“Trên miệng ông ta có vàng kìa.”
Damian là đấu thủ lớn nhất trong sự kiện diễn văn của các ứng viên giáo hoàng. Những ứng viên khác chỉ trích các phe phái, Giáo hội Yatan, và thể hiện các sắc thái chính trị của họ, trong khi Damian nhấn mạnh vào từ thiện.
Bằng cách kêu gọi các học thuyết cơ bản mà Giáo hội Rebecca theo đuổi, bài diễn văn đã kích thích bản chất của các giáo sĩ và nhắc nhở họ về cách hành xử của Pascal ác độc ra sao. Đó là một kỹ thuật phát biểu dựa trên sự chỉ dạy của Huroi rằng nếu sự chú ý của khán giả bị phân tán, tốt hơn hết là tiếp cận một cách gián tiếp.
Hiệu quả là không hề nhỏ. Những người ủng hộ Pascal đứng lưỡng lự khi những rạn nứt bị phơi bày, và một vài người tỏ ra có chút hảo cảm với Damian. Trong 2 tuần qua, Huroi đã đào tạo kỹ lưỡng cho Damian. Nhưng Pascal thì lại đầy khinh miệt.
“Những lý tưởng của cậu sẽ không bao giờ có thể thực hiện được đâu. Hầu hết các tư tế tiền bối đương thời đã bị Drevigo làm vấy bẩn rồi. Từ thiện à? Tại sao cậu lại bị ám ảnh với cái hành động vô nghĩa đó vậy?”
“Ông muốn nói cái gì?”
“Ý là việc tâng bốc các các tư tế hậu bối vô dụng thôi. Các tư tế tiền bối với quyền bỏ phiếu sẽ không đồng ý với cậu. Bài phát biểu của cậu đã nhằm vào sai người rồi.”
Damian không hề thấy khó chịu chút nào.
“Lúc này thì có thể như vậy thật. Tuy nhiên nó sẽ thay đổi từ từ. Hầu hết các tư tế không thối nát đến tận xương tủy như ông. Tôi sẽ cố hết sức mình để giúp đỡ các tư tế khôi phục lại dĩ vãng của họ. Hôm nay mới chỉ là bước đầu thôi.”
“Cậu...”
Khí lực của Damian đã thay đổi đáng kể trong 2 tuần qua. Anh tự hào hơn và không hề biết tới sợ hãi. Một đức tin vững chắc đã mang tới cho anh sự tự tin. Anh có một đôi mắt kiên định kể từ khi Grid xuất hiện.
‘Xui thế nhỉ.’
Cậu ta đang dần trở nên giống với cái gã Grid đê tiện đó. Pascal nhún vai, vừa nói vừa thở dài. “Chà chà, lúc này cậu có thể tin vào Grid, nhưng cái niềm tin đó chỉ tồn tại thời gian ngắn thôi. Sớm muộn gì cậu cũng sẽ nhận ra thực tế ấy mà. Ta ngóng chờ chuyện đó lắm đấy. Trong vòng một tháng, ta sẽ trở thành giáo hoàng và đối xử thật khắc nghiệt với các Ngọc nữ của Rebecca. Cậu sẽ phải đứng nhìn trong tuyệt vọng với sự bất lực của mình cho xem.”
Isabel có chút nao núng khi đang đứng cạnh Damian. Những ngày như địa ngục trong quá khứ của cô đã hiện về khi cô nhìn thấy đôi mắt nham hiểm của Pascal. Cô cảm thấy nỗi sợ hãi mạnh mẽ hơn vì mới vài ngày trước cô còn đang đứng ở ngã ba đường giữa sự sống và cái chết. Damian giấu Isabel ra sau lưng mình và tuyên bố, “Kể cả nếu ông có là giáo hoàng thì tôi vẫn sẽ bảo vệ Isabel-chan.”
“Rốt cuộc thì cậu vẫn chưa nắm bắt được hết mọi chuyện. Nếu cậu không có sức mạnh thì cậu nên ngậm mồm vào và ngồi xuống đi. Cái đó là ý trời rồi.”
Chỉ có kẻ mạnh mới có thể trị vì, trong khi người yếu đuối tồn tại là để bị chà đạp. Đó là tiêu chuẩn của đế chế đã chinh phục nhiều thuộc địa và biến người dân thành gia súc. Nếu Pascal trở thành giáo hoàng, Giáo hội Rebecca sẽ bị biến đổi thành một tôn giáo tuân theo quyền lợi của đế chế.
“Hahahahat!”
Damian che chắn cho Isabel đang hoảng sợ. Pascal cười nhạo họ và ra khỏi phòng. Damian lắc đầu và trấn an Isabel.
“Đừng lo. Isabel-chan sẽ có được hạnh phúc. Anh sẽ thực hiện điều đó.”
“Damian...”
Trái tim trong sáng và chân thật của chàng thanh niên trẻ đã bắt đầu làm động lòng cô gái ấy.
***
Phòng họp của các bô lão.
23 bô lão đang có một bữa tiệc rượu tại một nơi giám sát các công việc thiêng liêng của Giáo hội Rebecca. Có những phụ nữ trần truồng đang ở cạnh vài người trong số họ. Đó là các gái điếm mà Bá tước Chirita đã mang tới từ đế chế.
Mặt Pascal trở nên méo xẹo. “Các ông đang làm gì vậy? Các ông quên là hôm nay có bao nhiêu người từ khắp nơi trên thế giới tới đây để thăm Tòa Thánh à? Các ông nên cẩn thận đi vì hôm nay có rất nhiều tai mắt!”
“Rồi, rồi. Đừng có tức giận thế. Chúng ta đang ở một nơi bí mật còn gì?” Bá tước Chirita đứng dậy từ chỗ của mình giữa các bô lão. Ông ta kéo Pascal xuống một cái ghế và cười với Pascal. “Cái kẻ tên là Grid đó, giờ này chắc là hắn đã chết rồi đấy.”
Pascal kìm nén sự nóng nảy của mình.
“Ngài chắc chứ?”
“Còn không rõ ràng sao? Kỵ sĩ số 19 Fulito có khả năng tự mình giết hàng ngàn binh sĩ đấy. Ngay khi Grid trở thành mục tiêu của cậu ta thì chẳng còn đường trốn thoát nữa rồi, dù hắn có dùng mưu mẹo gì đi chăng nữa.”
Không còn nghi ngờ gì nữa. Xích sắc Kỵ sĩ đoàn có thể thấp kém so với những người của thế hệ trước, nhưng sức mạnh của những kỵ sĩ trong dãy 10 là tuyệt đối. Họ không thể bị đánh bại.
“Hãy nâng cốc vì con trai ta nào, trong vòng một tháng nữa nó sẽ trở thành cha của 80 triệu giáo dân.”
Pascal nhận lấy đồ uống của Bá tước Chirita. Họ là cha và con, nhưng cách cư xử của họ khá là tự nhiên.
“Hrmm.”
Grid là một thứ gây chướng mắt. Ông ta không thể không cảm thấy khoái trá với suy nghĩ rằng Grid đã chết. Có vẻ như chỗ tóc mới sẽ mọc ra từ cái mảng đầu hói của ông ta.
‘Mình cuối cùng cũng thoát khỏi cái tình trạng rụng tóc khốn nạn đó.’
Qua ly rượu, Pascal đang cảm thấy cường tráng hơn thì cánh cửa bật mở. Là Fulito đang trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ của cậu ta sao? Mọi người đều nghĩ như vậy.
“Kuak!”
Ầm ầm ầm!
Ai đó dám bước qua cửa mà chưa có sự cho phép. Không đúng, thứ đang bay tới là một trong các kỵ sĩ của Bá tước Chirita. Anh ta là một trong sáu kỵ sĩ đang canh giữ lối vào. Anh ta đang hấp hối rồi.
“Ch-Chạy mau đi.” Người kỵ sĩ lắp bắp. Anh ta đang hoảng sợ. Cứ như thể anh đã nhìn thấy tử thần vậy.
“Chạy mau đi là sao?”
Đây là phòng họp của các bô lão. Là một trong những nơi linh thiêng nhất trong Tòa Thánh, tính an toàn của nó đã được đảm bảo trong hàng trăm năm rồi. Đây là thành trì cuối cùng mà mọi người chạy tới, chứ không phải chạy đi! Thế thì giờ cái người này đang nói cái gì vậy chứ?
Một bô lão say xỉn đứng dậy từ chỗ của mình.
“Kẻ nào dám xâm phạm vào nơi linh thiêng này hả?”
“Chỗ này là nơi linh thiêng á? Ta đã nghĩ nó là một nơi đồi bại cơ?”
Rồi một giọng nói mỉa mai vang lên từ phía sau cánh cửa.
Kịch kịch.
Tiếng bước chân tới gần hơn. Đó là một người mà không ai ngờ tới. Danh tính của kẻ xâm phạm là...
“G-Grid?”
“Thật không thể tin được!”
Pascal cùng các bô lão trông như họ đang nhìn thấy ma. Không phải là Grid đã bị các Xích sắc Kỵ sĩ và Hắc sắc Kỵ sĩ giết rồi hay sao!?
‘Không thể nào!’
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Pascal.
‘Grid đã hạ kỵ sĩ số 19 rồi ư?’
Khi sự hỗn loạn lan rộng ra, Grid nhìn qua những cô gái điếm. Có vài người phụ nữ với những bộ ngực bự, và thường thì ánh mắt anh sẽ dán chặt vào họ.
“Nhìn chuyện này xem.”
Tại thời khắc này, Grid đã tin chắc một điều.
‘Nữ thần Rebecca sai rồi.’
Họ phá vỡ các học thuyết và thực hiện nhiều hành vi tội lỗi, nhưng họ vẫn có thánh năng miễn là họ tin tưởng bà ta một cách chân thành ư? Bà ta là một nữ thần hẹp hòi và bất cẩn.
‘À không, có lẽ chỉ là do nữ thần trong sáng quá thôi.’
Vấn đề là với những kẻ đang lạm dụng sự thuần khiết của nữ thần.
‘Sao cũng được, nó chẳng thành vấn đề đối với mình.’
Giờ chỉ có một thứ mà Grid muốn. “Tất cả các người sẽ chết tại đây.”
“...!”
Pascal và các bô lão chùn bước vì sợ hãi. Grid cười toe toét với họ cùng với nét gay gắt hiện lên trong đôi mắt anh.
“Ta đã nói rồi đúng không? Ta ở một địa vị khác với Damian, nên ta có thể đối phó với các ngươi như ta muốn. Đây là sự thật, nhưng cảm ơn các ngươi đã nhắm vào ta.”
Pascal cùng các bô lão đỏ bừng mặt. Hệ thống thừa nhận rằng họ đã cử Xích sắc Kỵ sĩ và Hắc sắc Kỵ sĩ đi với tư cách sát thủ. Do đó, anh đã có thể tấn công họ mà không sợ Lời nguyền của Nữ thần nữa. Bá tước Chirita hét vào mặt Grid trong lúc anh cười.
“Thằng khốn ngu độn! Ngươi không biết ta là ai sao? Ngươi là ai mà dám tới đây và nói những thứ bậy bạ như thế hả?”
Nhờ con trai ông ta, Bá tước Chirita đã đánh mất lý trí của mình. Ông ta nghĩ rằng mọi thứ sẽ luôn đi theo hướng mà ông ta muốn.
“Các ngươi còn đang làm gì nữa? Tiến lên và giết hắn đi!”
Ông ta ra lệnh cho các kỵ sĩ đã bị thương. Dù gì thì họ chẳng chết mà. Các kỵ sĩ của Bá tước Chirita đứng dậy một lần nữa. Rồi họ lập tức tấn công Grid. Họ chẳng cảm thấy tinh thần chiến đấu hay nguyện vọng sống gì cả. Họ chỉ cảm thấy sợ thôi. Tuy vậy, họ vẫn chưa lên cấp 200 nên họ không thể là đối thủ của Grid.
Seokeok!
Ưu điểm lớn nhất của một thanh đại kiếm là uy lực hủy diệt của nó. Thanh kiếm nguy nga đã cắt các kỵ sĩ thành từng mảnh. Máu của họ văng tung tóe lên hết cả cái bàn đang đầy những món cao lương mỹ vị.
“Kyaaak!”
Những cô gái điếm và Bá tước Chirita ngã về phía sau.
“L-Là thật rồi... Hắn mạnh hơn Fulito...”
Bá tước Chirita ngây người ra lẩm bẩm, trong khi Pascal thì cố gắng xoa dịu Grid.
“Công tước Grid, chuyện gì xảy ra đã khiến ngài nổi xung đến vậy? Trước hết, hãy ổn định và nói ra sự hiểu lầm đã.”
Rõ ràng rồi, Pascal là một kẻ bịp bợm xịn đấy. Giây phút này đây, hành động của ông ta rất là tự nhiên luôn.
Grid khịt mũi. “Chúng ta nên nói về cái gì khi ông cử đám Hắc sắc Kỵ sĩ với Xích sắc Kỵ sĩ đi để ám sát ta chứ? Cứ im lặng và chết đi.”
Pascal giận dữ phủ nhận chuyện đó. “Không phải, làm gì có chuyện như thế? Ta không biết gì về điều đó cả.”
“Ngừng diễn xuất đi.”
“Ah!” Grid không tin ông ta, nên Pascal liếc về phía Bá tước Chirita. “Bá tước Chirita, là ông phải không? Ông đã cử bọn sát thủ đi giết công tước Grid đúng không?”
“C-Cái gì...?”
Tên này đang cố bán đứng cha đẻ mình sao? Bá tước Chirita chịu một cú sốc lớn và không nói nên lời. Pascal thì thầm với ông ta, “Hy sinh chính mình đi. Ta sẽ là người trở thành giáo hoàng.”
“Pascal...! Sao con có thể làm điều này với cha của mình chứ?”
Biểu cảm của Pascal trở nên tức giận khi ông ta nhìn chằm chằm vào Bá tước Chirita.
“Trong những thập kỷ qua, ông có khả năng trở thành một lãnh chúa được chiếu cố là nhờ ta đấy. Ta chưa làm hết sức mình trên danh nghĩa con của ông sao? Mặt khác, ông thì sao? Ông đã làm bất cứ thứ gì cho ta với tư cách là cha ta chưa?”
“P-Pascal...”
“Trước khi chết thì ông nên làm cha một lần đi. Đúng vậy không?"
“Ư-Ưgh...”
Bá tước Chirita cuối cùng đã rơi lệ. Không phải là do sợ Grid. Ông ta sốc và đau buồn khi bị đối xử như một thứ không ra gì bởi chính con trai mình - niềm tự hào duy nhất của ông ta. Khi ông ta cúi đầu và khóc nức nở, Pascal đã cười toe toét với Grid.
“Haha, chuyện là vậy đấy. Bá tước Chirita có vẻ như đã làm điều gì đó dại dột rồi. Giờ thì Công tước Grid. Trút cơn thịnh nộ của ngài về phía bá tước và nhận lấy ly rượu của ta nà...”
“Thằng tạp chủng điên khùng.”
Lý do cơ bản cho việc Grid ghét Pascal là vì ông ta thuộc dạng chà đạp lên kẻ yếu. Cứ khi nào thấy Pascal là anh sẽ có tâm trạng xấu, vì anh nhớ lại những người đã chế nhạo và làm phiền anh trong quá khứ. Nhưng tại thời điểm này, Grid đã tìm ra một lý do khác để ghét Pascal.
“Thằng chó bất hiếu.”
Grid sinh ra và lớn lên ở phương Đông. Anh là một đứa con trai hiếu thảo nhường đùi gà cho bố mẹ mình mỗi khi cả nhà ăn thịt gà. Pascal hy sinh cha ông ta là chuyện không thể chấp nhận được, khiến cho Grid cảm thấy căm ghét tột cùng.
“Đừng có thử những mánh khóe này lên ta. Kiểu gì thì ta cũng sẽ là người duy nhất còn sống bước ra khỏi đây.”
Grid đã thay đổi rõ ràng khi anh trang bị mặt nạ và miếng che mắt. Pascal bị ánh sáng đỏ ấy đe dọa và thốt lên.
“Đừng ngu ngốc nữa! Đế chế Saharan sẽ trừng phạt ngươi nếu ngươi động vào các đại sứ của họ đấy! Ngươi không sợ họ à?”
“Dĩ nhiên là ta sợ chứ.”
Anh chưa thể trở thành kẻ thù của Đế chế Saharan được. Nếu phải đối mặt với sức mạnh của đế chế thì Reidan của anh sẽ bị nghiền nát trong nửa ngày mất.
“Nên ta phải giết toàn bộ các ngươi. Việc ta giết bọn Xích sắc với Hắc sắc Kỵ sĩ không thể tới tai đế chế được.”
“Ngươi nên lo lắng đi! Kể cả nếu ngươi giết bọn ta, mọi thứ vẫn sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát thôi! Ngươi nghĩ là không có ai thấy ngươi tới đây sao? Ngươi sẽ chết sau khi bị xác định chính xác là tội phạm, và Damian sẽ không trở thành giáo hoàng vì hắn có dính dáng tới ngươi!”
“Không cần phải lo về điều đó. ‘Ta’ hiện đang trò chuyện với các thành viên giáo hội trong khu vườn của Tòa Thánh rồi.”
Song trùng Randy.
“Ta có chứng cớ ngoại phạm hoàn hảo.”
“Ta không biết ngươi đang nói về chuyện gì!”
“Chẳng quan trọng đâu. Ngươi sẽ chết sớm thôi.”
“Ưgh!”
Sát ý của Grid trở nên đậm đặc. Pascal nhận ra cuộc chiến là không thể tránh khỏi và đã hét lên với các bô lão.
“Chúng ta có thể chịu đựng nếu sử dụng các phép bổ trợ và phục hồi! Các hiệp sĩ tôn giáo sẽ xông tới một khi sự náo động tăng lên!”
Thánh năng của Pascal hiện đang gần với cựu giáo hoàng Drevigo. Chưa được tôn lên làm giáo hoàng mà đã có thánh năng cấp độ giáo hoàng thì đúng thật là tuyệt vời. Nếu mà Pascal với 23 bô lão hợp lực thì sao?
‘Chúng ta sẽ không chết!’
Miễn là họ không bị giết bởi một đòn duy nhất thì họ có thể tiếp tục hồi phục cho nhau. Đó là một suy nghĩ khá hợp lý. Nhưng vấn đề là đối thủ mang tên Grid. Thánh năng và hắc pháp lực là hai mặt hoàn toàn đối lập với nhau.
“Hắc hóa.”
[Hắc pháp lực của bạn đã tăng lên.]
[Bạn không có hắc pháp lực. Nó sẽ được thay thế bằng quỷ lực.]
[Trong khi Hắc hóa được kích hoạt, chủng loài của bạn sẽ thay đổi thành bán quỷ.]
[Là một bán quỷ, lượng máu tối đa của bạn bị giảm 50%. Sức tấn công, pháp lực và sự nhanh nhẹn của bạn sẽ tăng 20%.]
[Toàn bộ các đòn tấn công sẽ được chuyển đổi sang thuộc tính hắc thuật.]
Hắc hóa. Đây là một kỹ năng thuộc về phụ kiện xếp hạng huyền thoại, ‘Bông tai Dark Bus’. Nó có khả năng tương thích tốt với một người sở hữu quỷ lực như Grid.
Sururuk.
Da anh trở nên trắng nhợt và không còn lòng trắng trong mắt anh nữa, vì nó đã biến thành màu đen toàn bộ rồi. Mái tóc đen bồng bềnh với quỷ lực khiến anh trông thật đáng ngại. Ngoại hình hiện tại của Grid không khác nhiều so với những con quỷ mà loài người tưởng tượng ra.
“Thượng Liên.”
Một luồng quỷ lực điên cuồng tràn ngập cả căn phòng. Phòng họp của các bô lão đã chìm trong sự sợ hãi.