Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 301: Chương 301

Chương 301

Trên màn hình lớn, Elfin Stone đã phân tán thành khói đen. Đó quả thực là một kết cục lạ thường.

Lim Cheolho xòe tay trước Yoon Sangmin và Tổ Trưởng Ashley, những người còn đang há hốc mồm.

“Nào nào, đưa đây cho tôi.”

Hai người lấy ra một tờ tiền 50.000 won.

“Ưgh...! Trợ cấp của tôi...”

“Tuần này tôi không thể mua gà rồi...”

Yoon Sangmin và Tổ Trưởng Ashley có mức lương cao nhất nhì Hàn Quốc. Cơ mà, họ đều có các bà vợ nghiêm ngặt và chỉ sống với một lượng nhỏ tiền tiêu. Sự mất mát của họ trong vụ cá cược này thực sự rất đau lòng.

“Tôi đáng ra không nên cược... Tôi có bao giờ tưởng tượng ra chuyện này đâu.”

Họ dám chắc tổ đội Grid sẽ không thành công trong cuộc tập kích Elfin Stone. Lim Cheolho cười nồng hậu. “Grid thắng vì cậu ấy chặn được Huyết Trường đầu tiên. Nếu Huyết Trường được triển khai từ đầu cuộc tập kích thì các thành viên Vượt hạng vũ trang sẽ không có khả năng trụ lâu đến vậy đâu.”

“Tôi tán thành.”

Các kỹ năng của Grid đang cải thiện từng ngày.

Sau khi đạt cấp độ 300 và chờ một thời gian ngắn để kích hoạt kỹ năng Kết hợp Vật phẩm mới nhận được, anh đã có thể phát huy năng lực chiến đấu tương đương với các nghề huyền thoại chuyên về chiến đấu.

Nó đủ mạnh để vượt qua mọi giả định. Hoàn toàn có lý do để Grid được đưa vào danh sách ‘năm người có thể tạo nên những điều kỳ diệu’ mà Lim Cheolho đã nhắc tới.

“Nhưng mà Grid ấy... Không phải vụ này hơi nguy hiểm à? Cậu ta chết trong trạng thái Hắc hóa đúng không?”

Chủ tịch Lim Cheolho cười với Yoon Sangmin.

“Grid sẽ được trải nghiệm cả một thế giới hoàn toàn mới.”

Trong lúc ấy thì bán kính hoạt động của Grid đang quá hẹp. Nhân Giới. Trên lục địa, anh chỉ hoạt động trong Vương quốc Bất diệt. Trải nghiệm thế giới rộng lớn mà 2 tỷ người chơi thưởng thức là điều rất cần thiết.

“Từ đầu thì, nó đâu phải là một nơi nguy hiểm chứ. Hầu hết cư dân đều thân thiện và giống với loài người mà.”

***

[Bạn đã chết.]

Hồi xưa Grid đã từng chết rồi. Anh đã chết tới 4 lần vì bọng nước xanh lá mà đến cả một tân thủ cấp độ 5 cũng có thể chống lại được. Ấy vậy, cái chết lại trở nên xa lạ với Grid sau khi anh trở thành Hậu duệ Pagma.

Lần cuối cùng là với Doran. Đã lâu lắm rồi kể từ lúc anh chật vật chống lại Yura và chết. Nếu là Grid của quá khứ, anh hẳn sẽ run rẩy về các mức phạt do cái chết gây ra. Anh hẳn sẽ nguyền rủa. Nhưng giờ thì khác. Anh lo lắng cho sự an toàn của các thành viên tổ đội của mình.

‘Mọi người ổn chứ?’

Grid không chắc cuộc tập kích Elfin Stone liệu có thành công hay không. Tâm trí anh đã tối sầm vào lúc đòn thứ 5 của Liên Sát giáng xuống rồi.

“Cửa sổ trạng thái.”

Cấp độ : 300 (11,05%)

“...Hah.”

Grid cười khi kiểm tra thanh kinh nghiệm trên cửa sổ trạng thái của mình. Khi Grid chạm trán Elfin Stone, thanh kinh nghiệm anh chỉ là 0%. Nếu anh thất bại thì sao? Dĩ nhiên là cấp độ của anh sẽ giảm. Nhưng mà giờ thanh kinh nghiệm của anh đang ở 11%.

Nói cách khác.

“Cuộc tập kích đã thành công.”

Mức phạt cho cái chết ở cấp độ 300 là giảm 30% điểm kinh nghiệm, nên anh đã thu được 41% điểm kinh nghiệm từ Elfin Stone. Đó là một con số khổng lồ, đúng như mong đợi từ một trùm danh tiếng.

‘Mọi người sẽ an toàn.’

Ơn trời. Grid nhẹ nhõm hẳn và nhớ lại về pavranium.

‘Hắn có rơi ra pavranium của mình không nhỉ?’

Không có gì phải lo kể cả nếu nó không rơi ra. Các thành viên tổ đội của anh sẽ vì nó mà tìm kiếm trong cả thành phố.

“Trong lúc ấy thì mình...”

Độ bền các vật phẩm của anh đã bị hủy hoại bởi cái chết. Cặn kẽ hơn thì, kết hợp vật phẩm làm cho Phế phẩm chỉ còn lại 10 đơn vị độ bền. Nếu mọi thứ không đi đúng hướng, nó chắc đã bị phá hủy.

‘Mình cần phải sửa chữa các vật phẩm của mình.’

Grid quay người để hướng về xưởng rèn của Khan và ngập ngừng.

“...Đây là nơi nào thế?”

Điểm hồi sinh của Grid là Reidan. Phong cảnh mở ra trước mắt anh đáng ra phải thân quen chứ. Nhưng cảnh vật xung quanh thật lạ lẫm. Nó là một ngôi làng nhỏ và yên tĩnh với khoảng 20 túp lều. Grid đang đứng một mình giữa trung tâm của nó.

“...?”

Grid bối rối mở bản đồ ra. Tuy nhiên, vị trí của Grid không hề được đánh dấu tại bất cứ đâu trên bản đồ.

“Chuyện quái quỷ gì đây?”

Grid nhíu mày và đảo mắt qua làng. Chẳng có một cửa hàng tạp hóa nào trong làng cả. Chỉ có đúng 20 túp lều, rừng cây macaroon, và một dòng suối nhỏ.

‘Không có một người nào luôn.’

Grid nhặt một cái bánh macaroon chua ngọt và bỏ vào miệng. Tại sao anh lại hồi sinh ở đây thay vì Reidan nhỉ? Lỗi game không thể xảy ra. Trước giờ anh chưa từng nghe có một lỗi được phát hiện trong Satisfy.

“Khụ....”

Khả năng tư duy của Grid không thể phân tích tình hình hiện tại được.

‘Mình cần quay trở về Reidan.’

Để làm được điều đó, anh cần phải biết vị trí hiện tại của mình. Grid cố yêu cầu trợ giúp từ các thành viên hội.

{Có ai biết vị trí hiện tại của tôi lúc này không??}

[Bạn đã không gửi được một tin nhắn đến bang hội. Địa ngục bị ngắt kết nối với nhân giới.]

“...Địa ngục á?”

Địa ngục là một nơi với bầu trời xanh và những làn gió ấm áp sao? Địa ngục đáng ra phải đen tối hơn và đầy dung nham mới phải chứ?

“Chó chết nhà nó!”

Cuối cùng, Grid đã bộc lộ bản chất của mình.

“Chỗ này là địa ngục! Mình rơi bố nó xuống địa ngục rồi!”

Nếu anh biết điều này, anh sẽ sống một cuộ... Không, anh sẽ chú ý nhiều hơn tới con số quỷ lực của anh!

‘Mình đã giết quá nhiều người tại đế chế, trong Tòa Thánh và ở Winston.’

Grid hiện có 401 đơn vị quỷ lực. Có chuyện xảy ra khi Grid chắc chắn rằng mình rơi vào địa ngục vì quỷ lực quá cao.

“Họ là...?”

Một nhóm đang đi qua lối vào làng. Họ có những diện mạo kỳ lạ. Vài người đàn ông có sừng trên trán, trong khi một số phụ nữ có làn da tím. Họ trông không có vẻ mạnh mẽ, nhưng khó có thể coi họ là con người.

‘Quỷ tộc à?’

Anh không muốn chiến đấu khi độ bền vật phẩm đang thấp đến vậy.

Quỷ tộc thấy Grid đang cố bỏ chạy. Nhanh đến mức Grid không trốn thoát được.

‘Tổ sư... Rốt cuộc mình vẫn phải đánh. Nhưng quỷ tộc lại làm nông ư?'

Quỷ tộc đang cầm nông cụ trong tay họ và quần áo họ lấm lem bùn đất. Giống như vẻ ngoài thường thấy của Piaro. Các quỷ tộc hỏi anh.

“Anh là ai?”

“Một khách du lịch sao...? Sao một vị khách du lịch lại tới một nơi như thế này?”

“...?”

Các quỷ tộc không hề cảnh giác hay thù địch với Grid. Họ đối xử với anh bình thường. Điều này rất tuyệt đối với Grid.

‘Các quỷ tộc không hề thù địch với nhân loại ư?’

Grid cảm thấy hoài nghi và đột ngột nhìn xuống tay mình. Chúng tái nhợt. Anh nhìn khắp phần còn lại của cơ thể, nhưng cũng giống thế. Grid nhận ra.

‘Hắc hóa chưa kết thúc.’

Đúng vậy. Grid hiện đang ở trong trạng thái một bán quỷ. Quỷ tộc nhận thức anh như đồng loại của họ. Một quỷ tộc già đặt một cái giỏ đầy loại cây lạ xuống và nhìn Grid bằng ánh mắt tử tế.

“Vì vài lý do nào đó mà cậu trông có vẻ cứng nhắc. Đừng lo lắng gì cả. Bọn họ chỉ đang tò mò vì đã gần 100 năm rồi kể từ lúc có một vị khách tới làng này. Đó chẳng phải là một chuyến đi mệt mỏi sao? Cậu có muốn một bữa ăn không? Như cậu thấy đấy, đây là một ngôi làng nghèo khó và bọn tôi chỉ có thể nấu cỏ Atura thôi.”

“...Cỏ á? Các ông ăn cỏ sao? Các ông không ăn thịt nhân loại à?”

Grid chớp mắt và chất vấn. Quỷ tộc cười ha hả.

“Anh bạn trẻ này có câu nói đùa buồn cười thật đấy.”

“Làm thế nào mà bọn tôi ăn thịt nhân loại được chứ?”

“Bọn tôi không bị nhân loại ăn thịt là may mắn lắm rồi.”

“...?”

Nhận thức về con người của họ khá kỳ lạ. Những quỷ tộc này dường như khác với các câu chuyện mà Grid từng nghe.

‘Sống trong vùng phụ cận tồi tàn này... Họ là những kẻ yếu trong các quỷ tộc ư?’

Sau đó Grid nghiêng đầu ngạc nhiên. Đó là vì một quỷ tộc tên là Helmis bước lên trước và nắm lấy cổ tay anh.

‘Họ có biết mình là một con người không?’

Grid lo lắng lúc Helmis nhìn hai bàn tay anh với sự thích thú.

“Nhìn vào những vết chai của cậu, cậu là một thợ rèn đúng không? Chuyện này rất thú vị đấy nhỉ? Tôi chưa từng nghe có một vị thợ rèn khác trong số các quỷ tộc đấy.”

‘Thợ rèn sao?’

Thợ rèn trong số các quỷ tộc là gì nữa đây?

‘Có lẽ nào...’

Tác giả của Iyarugt là một quỷ tộc ư?

Một cửa sổ thông báo bật ra trước mặt Grid.

[Hắc hóa sẽ kết thúc sau 1 phút.]

Hắc hóa không chấm dứt ngay cả khi anh đã chết. Vấn đề là nó sẽ không tồn tại mãi.

‘Chuyện này...’

Anh không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh trở lại thành người tại đây. Quỷ tộc là những sinh vật tốt đến mức đáng ngạc nhiên nên Grid hỏi họ.

“Các ông có biết cách tới Nhân Giới không?”

Quỷ tộc nói một cách vô vọng.

“Bọn tôi cũng không biết. Ngay cả các đại quỷ cũng không thể tự do bước vào Nhân Giới, nên làm sao mà những kẻ tầm thường như bọn tôi biết cách được?”

“Tại sao cậu lại muốn tới Nhân Giới? Cậu đấy, cậu có hơi lạ đấy nhỉ?”

“Có điều gì đó khả nghi.”

Các quỷ tộc bắt đầu hỏi cung Grid.

‘Mình làm hỏng mọi chuyện rồi à?’

Grid nốt nước bọt. Vào lúc ấy, Noe nhảy ra từ kho thú nuôi của Grid.

“Miao! Đây chính là mùi vị quê hương!”

Con mèo chân ngắn hít hà và cái đuôi nó vẫy vẫy khi nó ngửi thấy mùi hương thân quen của địa ngục. Nhìn vẻ mặt tươi sáng của nó, Noe trông có vẻ đang khá hạnh phúc. Nó thậm chí còn đang làm một điệu nhảy vai thì phải.

‘Dễ thương thế nhỉ.’

Grid muốn tiếp tục nhìn ngắm Noe nhảy múa. Khuôn mặt các quỷ tộc tái đi khi họ nhìn chằm chằm vào Grid.

“Hơư! M-Memphis!”

“Quỷ thú xịn nhất địa ngục kìa!”

Quỷ tộc kinh ngạc kêu lên và quỳ xuống khi họ nhìn thấy Noe. Một memphis. Những bề tôi thông minh và hùng mạnh nhất của các đại quỷ, chúng là đối tượng được tôn thờ đối với các quỷ tộc thông thường. Rồi Noe cuối cùng đã chú ý đến các quỷ tộc đang cúi đầu.

“Ah! Chủ nhân thấy chưa? Tấm thân này vĩ đại đến vậy đó!”

Grid mắng nó.

“Nhóc chỉ biết trốn khi ta đang cố gắng săn Elfin Stone thôi.”

“Bé xin lỗi...”

Biểu hiện của Noe nhanh chóng thay đổi. Các quỷ tộc bắt đầu suy đoán khi họ nghe thấy Noe gọi Grid là chủ nhân của nó.

“Ch-Chủ nhân của Memphis!”

“Bọn tôi không biết ngài là ai và đã dám làm ngài khó chịu!”

“Xin hãy giết bọn tôi!”

Mặc dù họ là quỷ tộc, nhưng họ cũng là những tồn tại thân thiện đã mời anh một bữa ăn. Lại có chuyện xảy ra khi Grid sắp trả lời họ.

[Thời lượng của Hắc hóa đã kết thúc.]

[Quỷ lực của bạn đã bị phong ấn và chủng loài của bạn đã trở lại thành người.]

[Người bình thường không thể vào địa ngục. Bạn đã bị trục xuất khỏi địa ngục.]

“Khự...!”

Thị giác Grid nhòe đi. Rồi sau một lúc, anh mở mắt ra tại điểm hồi sinh của Reidan.

{Grid! Anh có ổn không?}

{Gì thế, sao cậu lại bị đánh dấu ở một vị trí không xác định?}

Có một sự ồn ào trong khung chat hội. Jishuka và các thành viên Đoàn thám hiểm Pavranium đang la hét ầm ĩ. Grid có thể cảm thấy họ lo lắng đến nhường nào.

‘Nếu họ có thể liên lạc với thế giới bên ngoài thì hẳn là cuộc tập kích Elfin Stone đã thành công.’

{Grid! Nhìn nè nhìn nè! Đây là các món đồ Elfin Stone rơi ra đấy!}

{Tuyệt vời thực sự luôn! Một vật phẩm dạng tăng trưởng đó! Chúng ta thậm chí còn chả biết những vật phẩm này có tồn tại cơ!}

“...!”

Mắt Grid căng tròn. Không phải vì anh kiểm tra các tùy biến trong Nhẫn Elfin Stone và Iyarugt đang được chia sẻ bởi các thành viên tổ đội. Có một lý do khác cho khiến anh ngạc nhiên.

“Anh đã tới rồi.”

“...Yura?”

Sao cô lại ở đây nhỉ? Yura nhìn Grid và hai má cô phồng lên. Cô có thể làm một khuôn mặt dễ thương như thế này sao?

Yura đang đứng cạnh Lauel và các thành viên Vượt hạng vũ trang.

‘Hành động như thế chỉ vì cô ta xinh. Chậc chậc, mấy tên thảm hại này.’

Bất chấp điều đó, Grid vẫn đang cười. Sức mạnh của cái đẹp đúng thật là vĩ đại mà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!