Chương 303
“Agnus...!”
Anh ta xếp thứ 6 sau khi Yura biến mất khỏi danh sách xếp hạng. Ban đầu anh ta được cho là có một nghề ẩn cổ tích, nhưng giờ một số người đã biết anh ta có một nghề ẩn tăng trưởng. Anh ta không bao giờ lộ mặt trước công chúng. Tuy nhiên, vài người chơi xếp hạng hàng đầu biết sức mạnh của anh ta. Họ thường vấp phải anh ta tại những bãi săn.
“Này cái lũ gà Vượt hạng vũ trang.”
Jishuka, Tuyệt đỉnh Kiếm, Pon, Regas, Faker, Vantner và Zednos. Agnus không hề co rúm lại cho dù đối mặt với tổ đội 8 người. Mà thay vào đó, anh ta châm chọc họ.
“Tao đã tìm kiếm bộ pháp cốt đó 11 tháng rồi. Đừng động vào con mồi của tao, bằng không tao sẽ giết bọn mày.”
“Thằng khốn kia!” Vantner kêu lên giận dữ về phía Agnus. “Nếu mày không muốn chết thì đừng lấy bọn tao ra làm trò cười!”
Agnus nhún vai. “Vantner hói đấy hả. Mày thật sự ngu ngốc lắm.”
Mặt Vantner đỏ bừng.
“Tao không ngu ngốc hay hói gì hết! Đây là một cái đầu đã cạo nhá! Mày mới là thằng chõ mũi vào đấy nhỉ? Bọn tao tìm thấy nơi này trước!”
“Thì đã làm sao? Chúng mày định đánh nhau với pháp cốt đó à?”
“Tại sao lại không nào?”
“Khưkhưk! Chúng mày buồn cười nhỉ? Chúng mày trông có vẻ mệt mỏi, có lẽ là từ việc đánh bại chủ nhân của thành phố này đúng không? Mumud gần như là một pháp sư huyền thoại. Giờ hắn đã vượt trên cả cái chết, hắn thậm chí còn mạnh hơn. Hắn không phải thứ chúng mày chống lại nổi đâu.”
“Thằng chó! Thế mà mày muốn tấn công nó một mình à...? Ưm! Ưm! ”
“Thư giãn nào. Mục đích của bọn mình đâu phải tập kích pháp cốt chứ.”
Jishuka che mồm Vantner lại. Rồi cô đề nghị với Agnus.
“Tôi sẽ đưa pháp cốt đó cho anh. Bọn tôi sẽ không can dự vào chuyện của anh. Thay vào đó, bọn tôi có việc riêng để làm. Anh có thể không cản trở bọn tôi không?”
“Tao sẽ nghĩ về chuyện đó nếu chúng mày quỳ xuống.”
“Hành động có chừng mực đi, Agnus.”
“Khưkhưk, được, được. Tao hiểu rồi.”
Jishuka thụ động một cách đáng ngạc nhiên trước Agnus. Đây cũng là một hướng phát triển tốt cho các thành viên Vượt hạng vũ trang. Agnus sẽ có pháp cốt và họ có thể tập trung vào việc chiếm lấy pavranium.
Vantner không thể chấp nhận điều này.
{Sếp cứ để hắn đi như thế à? Sao chúng ta lại để mặc chuyện đó khi hắn đối xử với chúng ta như này chứ?}
Vantner là thành viên xếp hạng thấp nhất trong tổ đội. Anh không có trải nghiệm nào với Agnus. Nhưng những người còn lại thì khác. Họ đều đã có ít nhất một bãi săn trùng với Agnus.
{Tránh Agnus chẳng xấu mặt nào.}
Thái thượng chi thiên, Kraugel. Pon công nhận Kraugel với tư cách đó. Cơ mà đấy chỉ là trong trận đấu 1-1 thôi. Agnus là vua của người chết và có thể chỉ huy hàng trăm cái xác.
{Hắn là một người tuyệt đối không nên làm kẻ thù của chúng ta.}
Vantner không hiểu.
{Từ lâu rồi tất cả mọi người đều nói rằng hắn rất khủng, nhưng anh thực sự không biết. Hắn mạnh đến mức chúng ta phải chạy trốn à, mặc dù chúng ta có tới 8 người ư?}
{Bọn mình không hề bỏ chạy. Bọn mình chỉ né hắn ra thôi mà?}
{Có khác gì nhau đâu! Ah, khốn thật! Anh lấy làm tiếc cho Grid! Phớt lờ Vượt hạng vũ trang Hội thì cũng như phớt lờ Grid vậy!}
{...Nhắc tới Grid. Nếu hai người họ gặp mặt, họ đánh nhau là cái chắc.}
{Tính cách họ tương tự với nhau. Grid và Agnus tuyệt đối không nên chạm trán.}
{Bọn mình cần tìm pavranium trước khi Grid tới.}
Papat!
Các thành viên Vượt hạng vũ trang đã định rõ mục tiêu và tỏa đi khắp hang. Vantner bị bỏ lại khi nhìn chằm chằm Agnus, và cuối cùng cũng phải đi theo họ. Agnus nhìn họ và lẩm bẩm.
“Đừng vội. Tao còn phải kiểm tra hiệu năng chống lại chúng mày nếu tao có được Mumud.”
Braham hét vào mặt Agnus, kẻ đang cười một cách ghê tởm.
[Sao mọi thứ cứ loạn hết cả lên thế này? Ngươi là ai?]
“Là ai à?” Ánh mắt Agnus hướng về linh hồn Braham. “Là một kẻ đang đi tìm xác của ông.”
Kwajik! Kwajijik!
Mặt đất xung quanh Agnus tách ra và hàng trăm bộ xương bật lên. Có cả các tử vong hiệp sĩ và một pháp cốt nữa. Khiển thi sư thúc đẩy lần ba có thể thu thập được các tử vong hiệp sĩ, nhưng các pháp cốt lại là chuyện khác. Không hề có triệu hồi pháp cốt trong cây kỹ năng của khiển thi sư thúc đẩy lần ba.
Ngay từ đầu thì các pháp cốt vốn là con người. Tới cả đại pháp sư Braham cũng không thể kiểm soát hoàn toàn Pháp cốt Mumud được. Ông ta đã tận dụng lợi thế của quan tài dành cho ma cà rồng. Braham nhận ra pháp cốt Agnus triệu hồi lên và kinh ngạc.
[Ngươi…! Ngươi là Kẻ khế ước với Baal!]
“Đừng có mang cái tên đáng nguyền rủa đó ra.”
Agnus cau mày và phẩy tay. Rồi các tử vong hiệp sĩ cùng hàng trăm bộ xương tấn công Pháp cốt Mumud.
Kiyaaaaaah!
Mumud bắn pháp lực ra. Những tia sáng bay đi theo một đường thẳng, biến những bộ xương đằng trước thành bột. Cứ như là khí huyết của một con rồng bóng tối vậy.
“Hờ.” Agnus không chút lay động mặc dù mất đi hàng chục bộ xương một lúc. Anh ta lại rất hài lòng. “Như mong đợi.”
Giờ thì, hãy trở thành của anh ta.
“Kuahahaha!"
Agnus bật cười. Để đáp lại điều đó, mắt của các tử vong hiệp sĩ, pháp cốt và các bộ xương đã chuyển sang màu đỏ. Linh hồn Braham rung chuyển như ngọn đèn trước gió.
[Con chó này...!]
Ông ta không thể đánh mất Mumud được. Braham chỉ còn lại một ít linh hồn, nên Mumud gần như là chỗ dựa duy nhất của ông ta. Nhưng Kẻ khế ước với Baal tỏ ra không thương xót. Sức mạnh của các tử vong hiệp sĩ và pháp cốt đã cường hóa các cốt binh, dần đẩy Mumud vào thế phòng thủ.
[Hẳn rồi, ngươi được Baal chọn là có lý do...!]
Phập!
Thanh kiếm của tử vong hiệp sĩ đâm vào mảnh linh hồn của Braham. Cùng lúc đó, giọng nói của Braham ngừng lại. Mất thêm ít phút trước khi Pháp cốt Mumud nằm dưới tầm kiểm soát của Agnus.
“Hàààà.”
Agnus làm một vẻ mặt mệt mỏi. Quầng thâm của anh ta đã trở nên dày hơn đến mức đáng lưu tâm. Anh ta thở dài và vuốt mái tóc xơ xác của mình. Rồi anh ta tiếp cận Pháp cốt Mumud vừa mới bắt được và vẽ một pháp tự không nhận diện được lên hộp sọ. Nó là một pháp tự của sự thống trị tuyệt đối chỉ có thể dùng tối đa 3 lần.
Kyaak!
Pháp cốt Mumud gào thét. Thật lạ lùng, vì xác sống làm gì cảm thấy đau.
“Khưkhưk.”
Sau một lúc. Pháp cốt Mumud đã đứng bên cạnh Agnus. Agnus vuốt ve hộp sọ của ông ấy như thể nó thật dễ thương và nhìn xung quanh.
Các thành viên Vượt hạng vũ trang đã rời đi rồi.
“Mất nhiều thời gian quá. Chà, chả sao cả. Chuyện này đã đưa mình gần tới mong muốn trong lòng rồi. Mình đã trở thành chủ sở hữu của hai pháp cốt. Thứ ba và cuối cùng sẽ là dành cho ông đấy, Braham.”
Anh ta chắc chắn sẽ tìm ra nơi chôn cất của Braham.
“Khưkhưkhưk!”
Agnus cười khùng khục và ra khỏi hang.
Sau một lúc.
Từng người của Vượt hạng vũ trang xuất hiện trong một góc của cái hang trống rỗng. Họ mặc những cái áo choàng tàng hình và nhận được một tin cực chấn động khi quan sát Agnus. Vantner đang toát mồ hôi trong lúc hỏi.
“Agnus là khiển thi sư có một pháp cốt ư? Anh có thể hiểu được những tử vong hiệp sĩ với cốt binh, chứ làm cách nào mà hắn triệu hồi một pháp cốt được? Đến cả Braham cũng không thể...”
Một pháp cốt và ba tử vong hiệp sĩ. Đó là một sức mạnh có thể xem như là cả một đội quân. Một cấp độ có thể tàn phá nguyên một quốc gia.
Pon trông rất bồn chồn. “Sức mạnh của hắn đang ở một tầng cao hoàn toàn khác so với khi tôi gặp hắn năm trước. Điều này làm tôi lo lo.”
Để một gã điên nắm trong tay quyền lực như thế thì không có gì tốt đẹp.
***
“Lối vào đã mở rồi.”
Thành phố ma cà rồng thứ 13. Lối vào trông như một đồi kiến đã mở rộng. Chủ nhân thành phố - Elfin Stone - đã bị đánh bại, nên lối vào đã được khai thông.
“Họ ở đâu nhỉ?”
Grid đang chờ đợi cùng Huroi với Yura, và cuối cùng đã gửi một tin thì thầm cho Jishuka.
-Bọn tôi vừa tới lối vào thành phố. Mọi người đang ở đâu? Đã tìm thấy pavranium chưa?
Jishuka vội vàng trả lời.
-Bọn em tìm thấy rồi! Bọn em sẽ sớm ra khỏi đây, nên cứ tới thành phố thứ 14 trước đi.
-Sao bọn tôi cần phải đi trước? Bọn tôi sẽ chờ ở lối vào.
-Không được, cứ đi trước di!
‘Chuyện gì đây nhỉ?’
Kỳ lạ thật. Một ý nghĩ vụt qua tâm trí Grid khi anh nhíu mày.
‘Có lẽ nào...’
Có thể họ đang gặp nguy hiểm? Họ thận trọng và không muốn anh bị cuốn vào sao? Chuyện này có khả năng đấy.
‘Thật vô dụng làm sao.’
Grid không còn là người cần được bảo vệ nữa. Ngược lại thì đúng hơn. Grid hướng ánh mắt lạnh lùng sang Yura với Huroi.
“Hai người sẵn sàng chiến đấu chưa?”
“Dĩ nhiên rồi, thưa Lãnh chủ.”
“Em luôn luôn sẵn sàng.”
“Được rồi, vậy thì đi thôi.”
Nhóm Grid đi qua lối vào. Đồng thời.
“Hử?”
Agnus bật ra khỏi đồi kiến. Thời điểm tinh tế đến mức cho phép nhóm Grid suýt soát né tránh được anh ta.
“Mình nhầm sao?”
Anh ta nghĩ mình đã cảm thấy gì đó khi đi dọc qua ngưỡng cửa, nhưng anh ta không chắc. Dù có bất cứ chuyện gì thì việc của anh ta tại đây đã xong, nên Agnus nhìn vào lịch trình của mình.
“Tiếp theo là Mộ Kiếm.”
Thợ rèn huyền thoại, Pagma. Vào lúc cuối đời, ông ta bị cáo buộc là đã tạo ra và phá hủy hàng ngàn thanh kiếm. Theo các ghi chép lịch sử có được qua những nhiệm vụ, Braham thường tới thăm nơi đó...
Agnus gửi một tin thì thầm.
-Veradin, mày định vị được Mộ Kiếm chưa?
-Tôi xin lỗi. Tôi đã huy động toàn bộ nguồn lực của mình rồi nhưng không thể tìm ra nó.
-Vô giá trị thực sự.
-Tôi xin lỗi.
-Tìm nó nhanh lên. Tao sẽ tới nơi tiếp theo.
-Tôi sẽ ghi nhớ điều đó.
“Chậc.”
Agnus tặc lưỡi và bắt đầu băng qua sa mạc. Anh ta không đổ lấy 1 giọt mồ hôi, mặc dù đang nóng cháy.
***
“Hơ? Anh an toàn à?”
Khoảng 10 phút sau khi tiến vào thành phố ma cà rồng thứ 13. Grid tái hợp với Đoàn thám hiểm Pavranium. Jishuka xem xét và hỏi Grid trong lúc anh trông có vẻ không hiểu.
“Anh ổn chứ? Anh không bị thương sao? Anh không bị một con chó điên cắn à?”
Jishuka bảo Grid hướng tới thành phố thứ 14 trước vì cô lo anh sẽ chạm mặt Agnus. May mắn thay, không có vẻ gì là chuyện đó xảy ra.
“Sao trong sa mạc lại có một con chó được?”
Grid trả lời như thể chuyện ấy thật hư cấu. Jishuka nhẹ nhõm trao cho anh những món quà.
“Thế thì nhận lấy cái này đi.”
Chúng là những vật phẩm rơi ra từ Elfin Stone, các loại khoáng chất và pavranium.
“Mọi người đã chịu cực khổ rồi.”
Grid cúi đầu cảm ơn Jishuka cùng những người bạn đồng hành của mình. Các thành viên tổ đội cười rạng rỡ.
“Cậu mới là người chịu đựng nhiều nhất đấy.”
Nói đúng ra thì cũng không phải lắm.
Grid ngồi trên một chuyến xe buýt mang tên họ. Nếu họ không từ bỏ điểm kinh nghiệm thì anh đã không thể đạt cấp 300 và họ sẽ thất bại trong việc dọn sạch thành phố. Chiếm giữ pavranium ư? Anh còn chẳng dám mơ luôn.
Grid hứa hẹn.
“Một khi chuyến thám hiểm này kết thúc, tôi sẽ tặng tất cả mọi người những vật phẩm tốt nhất.
“Cậu đang nói về bộ đồ Grid mà cậu đã đề cập trước đó hả?”
Khoảnh khắc các thành viên tổ đội đang trở nên hứng khởi.
“Hả? Sao đứa con gái này lại ở đây?”
Jishuka có chút muộn màng khi giờ mới phát hiện ra Yura đi cùng với Grid. Yura bình tĩnh trả lời, “Cô vẫn còn nói theo cách thô bạo như vậy. Tôi e điều đó sẽ có ảnh hưởng xấu tới cảm xúc của Youngwoo-ssi.”
“Youngwoo-ssi? Anh ấy là Công tước Grid. Cô không thể phân biệt giữa thực tại và trò chơi à?”
“Tôi sẽ gọi anh ấy theo cách tôi thích. Đấy không phải chuyện của cô.”
Xẹt xẹt!
Bốn mắt nhìn nhau tóe lửa thù.
‘Những người đẹp đang đánh nhau vì Grid...’
‘Grid đã có Irene rồi mà...’
Các thành viên tổ đội đang ghen tị với Grid. Họ đố kị thực sự luôn. Tuy nhiên, Grid không hề chú ý tới họ. Anh đang bận nhận biết các vật phẩm mới có được.
[Đã tập hợp được 3 mảnh của ???.]
[Đã cập nhật thông tin về Các mảnh ???.]
‘Cái này...!’
Đôi mắt Grid căng tròn cả lên.