Chương 306
Braham Eshwald.
Một trong chín hậu duệ trực hệ của Thủy tổ Beriache. Ông ta là một trong những kẻ khôn ngoan nhất của bộ tộc, rồi một ngày nọ, ông ta có một câu hỏi hết sức sâu sắc.
‘Vì sức mạnh và tham vọng của chúng ta mà Thần Yatan đã ban cho chúng ta Lời nguyền Lười biếng, nhưng tại sao chứ?’
Thần Yatan có một ham muốn tàn phá. Ngài ấy muốn mang sự hủy diệt tới cho toàn bộ những sinh vật được ban phước bởi nữ thần ánh sáng, Rebecca. Sức mạnh và sự tàn nhẫn tuyệt đối là điều cần thiết để thực hiện mong muốn này, và chủng loài thích hợp chính là ma cà rồng.
Loài ma cà rồng rất hùng mạnh và có thể đạt được ước nguyện của Thần Yatan. Thế thì tại sao lại dùng Lời nguyền Lười biếng để phong ấn sức mạnh của họ? Ông ta không thể hiểu được.
Hơn nữa.
‘Tại sao lại không có cấm đoán nào đặt lên các đại quỷ vậy?’
Vụ này bốc mùi thật đấy. Braham ngửi thấy điều gì đó thâm hiểm và bắt đầu khám phá sâu hơn vào các vị thần. Rồi sau 483 năm, ông ta phát hiện ra một sự thật. Bản năng hủy diệt của Thần Yatan chỉ được kích hoạt trong một chu kỳ nhất định.
‘Một khi ham muốn của nhân loại đạt đến đỉnh điểm, sự hỗn loạn sẽ giáng xuống thế giới.’
‘Nói cách khác, điều đó xảy ra khi Nữ thần Rebecca không còn có thể kiểm soát thế giới được nữa. Chỉ khi ấy, bản năng hủy diệt của Thần Yatan mới được thực thi.’
‘Thần Yatan sẽ xuất hiện để hủy diệt thế giới, sau đó Nữ thần Rebecca sẽ một lần nữa tạo nên một thế giới mới.’
‘Yatan và Rebecca. Hai vị thần đối lập ở bề ngoài thực chất lại đang hợp tác với nhau.’
“Khưkhưk... Chúng ta chỉ là những món đồ chơi trong tay các vị thần.”
Ngay cả bây giờ, các tạo vật của Yatan và Rebecca vẫn đang ghét bỏ và tàn sát lẫn nhau. Nó vốn đã được thiết kế như thế này rồi. Yatan và Rebecca thật sự đang ở trong một mối quan hệ để duy trì cân bằng của thế giới sao?
Braham cảm thấy một sự phản bội cực lớn. Sự tôn kính vô hạn của ông ta đối với Yatan đã tan biến. Ông ta bỗng nhận ra lý do tại sao Thủy tổ Beriache - vốn là một trong các đại quỷ - đã bị trục xuất ra khỏi địa ngục vào trong nhân giới.
‘Mẹ giống với mình.’
Beriache thông minh hẳn sẽ biết về sự thật của Yatan. Bà ấy đã chất vấn ngài và bị nguyền rủa bằng Lời nguyền Lười biếng, cũng như bị trục xuất khỏi địa ngục.
‘Còn những đại quỷ khác thì sao?’
Chúng có biết sự thật không, hay chỉ là những con rối ngoan ngoãn?
‘Bất kể là gì.’
Chỉ có một điều mà Braham muốn.
‘Ta sẽ chiến thắng Lời nguyền Lười biếng.’
Thủy tổ Beriache là một đại quỷ săn mồi. Loài ma cà rồng - thừa hưởng dòng máu của bà ấy - cũng có xu hướng tương tự. Trong số họ, Braham muốn ăn kiến thức. Tuy vậy, do Lời nguyền Lười biếng, ông ta đã ngủ hầu như cả ngày và chuyện ấy gần như không thể.
‘Có ý nghĩa sâu sắc trong lời nguyền của vị thần vĩ đại.’
Ngài chắc hẳn đã nguyền rủa chúng ta để kìm hãm sự thèm ăn. Nhưng thực tế là gì?
‘Ngay từ đầu đã không có vị thần nào hết.’
Yatan. Nói cách khác, thực thể toàn năng - mà họ nghĩ như một vị thần - không hề tồn tại. Ngài là một cỗ máy thụ động tồn tại chỉ vì tạo hóa của thế giới. Chẳng có lý do gì để phục vụ nó hoặc chịu đựng những thử nghiệm hiện tại cả.
‘Yatan, ta sẽ vượt qua lời nguyền lão đặt lên bọn ta và sẽ trung thành với bản năng của chính mình.’
Ông ta sẽ tích lũy kiến thức và trở thành một tồn tại hoàn mỹ! Vào ngày hôm đó, Braham đã nguyện sẽ khám phá toàn bộ những quy luật và phép thuật của thế giới. Trải qua hàng trăm năm, ông ta đã gây dựng kiến thức của mình và cống hiến bản thân cho nghiên cứu phép thuật bằng cách dùng đủ dạng chủng loài làm đối tượng thí nghiệm. Trong số đó là các thành viên bộ tộc của ông ta.
Và đây là khởi đầu của tình cảnh tồi tệ nhất.
***
“Braham! Ta sẽ giết ngươi!”
Một ma cà rồng đang khóc trong khi ôm xác chết người yêu của mình. Đó là Elfin Stone, đứa con thứ 9 của Thủy tổ Beriache.
“Leah, ngươi dám làm vậy với cô ấy...! Leah!!!”
Elfin Stone nổi điên vì người yêu của hắn là nạn nhân của cuộc nghiên cứu. Braham hỏi, “Người anh em à, các ngươi đến cùng vẫn không hiểu được tâm trí tò mò của ta nhỉ? Các ngươi không muốn biết về nguồn gốc sự tò mò của ta sao?”
“Ta không hiểu! Làm thế nào mà ta hiểu được hành vi kỳ lạ khi nghiên cứu phép thuật của ngươi, đến mức thậm chí còn hy sinh chính những thành viên bộ tộc chứ? Ngươi bị điên rồi!”
“...Ngươi cũng đang nói vậy hả?”
Ông ta đổ lỗi cho Lời nguyền Lười biếng. Họ chẳng thắc mắc gì cả. Họ thấy mọi thứ thật khó chịu và chỉ đối phó với những thứ trước mắt.
“Không có giá trị gì cho bộ tộc chúng ta hết.”
Braham xác nhận điều đó.
“Những người anh em à, nghe ta nói này. Các ngươi tệ hơn loài người mà các ngươi coi là vật nuôi đấy. Các ngươi không có quyền cản ta.”
“Đừng nói cái thứ ngụy biện như thế nữa!”
Elfin Stone dùng Huyết Trường và triệu hồi Iyarugt để tấn công Braham. Nhưng hắn đã không phải là đối thủ của ông ta ngay từ đầu rồi. Braham là một công tước trong khi Elfin Stone chỉ là một bá tước, nên sự khác biệt là rất rõ ràng.
“Khốn nạn...! Khốn nạn! Brahammmm!”
“Thật ghê tởm.”
Cảnh tượng Elfin Stone gào thét và đổ máu vừa buồn cười vừa đau khổ. Ngay cả khi Elfin Stone sắp bị giết bởi kẻ thù, hắn cũng không thể chịu đựng được tình trạng buồn ngủ và đôi mắt hắn đang nhắm lại.
“Braham.”
Một phụ nữ xuất hiện trước mặt khi Braham đang cười. Thủy tổ Beriache.
“Mẹ...”
Braham lay động. Beriache đã ngủ hàng trăm năm sau khi bị Yatan nguyền rủa trực tiếp, vậy thì tại sao bà ấy lại tỉnh dậy vào lúc này?
‘Bà ấy nên tỉnh giấc sau 50 năm nữa mới phải.’
Braham đang bối rối thì đột ngột cảm thấy có gì đó lạ lùng từ Beriache.
‘Mình không thể cảm thấy sức sống của bà ấy.’
Beriache đang hấp hối. Tại sao lại như vậy được? Bà ấy nên có cuộc sống vĩnh hằng cơ mà.
‘Đứa con gái đó...!’
Braham giờ mới để ý cô gái đứng cạnh Beriache. Đó là một cô gái tóc đen trông giống hệt Beriache.
“Đây là đứa em thứ 10 của con sao?”
Vẻ mặt của Braham trở nên méo xẹo. Pháp lực tỏa ra từ cô gái vượt rất xa pháp lực của Beriache.
“Mẹ à! Mẹ đã sinh ra một sự sống vượt trên chính bản thân mình rồi!”
“...Con đã phá vỡ điều cấm kỵ rằng các thành viên bộ tộc không nên bị làm hại, bất kể vì lý do gì.”
“Mẹ, chuyện đó...”
Braham cố gắng giải thích, nhưng ngậm miệng lại. Ông ta biết hành động hy sinh bộ tộc vì sự tham lam sẽ không được tha thứ. Beriache nhìn ông ta với nỗi căm ghét.
“Mẹ đã yêu con hơn bất cứ ai.”
“...”
Những giọt lệ ứa ra từ mắt Braham. Đó là vì Beriache - tồn tại vốn dĩ nên tận hưởng cuộc sống vĩnh hằng - giờ lại có những nếp nhăn trên cổ bà ấy. Tất cả chuyện này là do đứa con gái kia! Braham đánh vào đứa em gái mới của mình. Và ông ta đã không đánh trúng được cô gái đó, Marie Rose.
“Thứ lỗi cho ta vì đã làm điều này ngay từ đầu.”
“...!”
Quyền lực của Marie Rose là tuyệt đối. Cho dù là đứa trẻ mới sinh, cô ta đã đánh bại Braham, vốn là kẻ mạnh nhất bộ tộc.
Paduduk!
“Á...!”
Braham rên rỉ giận dữ khi ông ta nắm lấy cổ tay bị thương của mình. Ánh mắt đầy thù hận của Beriache vẫn không rời khỏi ông ta. Bà ấy rất tàn nhẫn.
“Mẹ đã cảnh cáo tất cả các con rằng bộ tộc chúng ta có một khao khát săn mồi, nên một tình cảnh không thể tưởng tượng được sẽ xảy ra nếu chúng ta làm tổn thương lẫn nhau. Con đã giết nhiều thành viên bộ tộc trong khi mẹ đang ngủ, và giờ con muốn làm hại anh chị em của con ngay trước mắt mẹ sao? Mẹ sẽ trừng phạt con để làm gương!”
“...!”
Biểu cảm của Braham trở nên vặn vẹo. Hai cái răng nanh nhỏ của Marie Rose cắn vào cổ ông ta và toàn bộ máu trong hệ tuần hoàn của ông ta bị hút sạch ra ngoài, gây nên một cơn đau không tưởng tượng nổi. Vào ngày hôm nay, Braham đã mất đi cuộc sống vĩnh hằng của mình. Ông ta đã bị xua đuổi khỏi bộ tộc.
Sau 100 năm.
Braham che giấu bản thân như một con người trong khi nghiên cứu phép thuật và đã vượt qua Lời nguyền Lười biếng thành công. Nhưng giờ ông ta có cuộc sống hữu hạn. Ông ta cần lấy lại cuộc sống vĩnh hằng để ăn thêm nhiều kiến thức hơn.
Braham bắt đầu khám phá phép thuật bất tử, và trong quá trình đó, ông ta đạt được danh hiệu đại pháp sư. Cuối cùng thì ông ta đã không thể hoàn thành được phép thuật cho cuộc sống vĩnh hằng. Nhưng không cần phải cảm thấy tuyệt vọng. Vì ông ta đã hoàn thành được phép thuật tốt nhất xếp sau nó - phép thuật phục sinh.
***
Braham kết thúc việc nhớ lại quá khứ và trở về với thực tại. Ông ta đứng trước con người tên là Grid.
[Ta đã yêu cầu nhóc làm cho ta Vật chứa Linh hồn. Sau đó ta sẽ được phục sinh. Ta sẽ có khả năng lặp lại việc phục sinh này nhiều lần trong tương lai. Nhưng nhóc nói mình không thể tạo ra Vật chứa Linh hồn vì nhóc không thể nhận được phước lành của Thần Yatan sao?
“Đúng. Chuyện đó là không thể, vì tôi có một mối quan hệ thù địch với Giáo hội Yatan.”
Braham năn nỉ Grid.
[Nếu vậy thì xin hãy cho phép ta ám cơ thể nhóc.]
“Ám cơ... Hả?”
Grid ngờ vực điều vừa nghe. Ám! Nghĩa là một con ma sẽ nhập vào cơ thể anh! Đây là tài liệu cho một bộ phim kinh dị hạng 3 chắc?
“N-Nếu tôi không muốn thì sao?”
Grid không thích các hiện tượng siêu nhiên. Braham cố thuyết phục anh.
[Không có gì phải lo về cơ thể nhóc hết. Điều duy nhất ta sẽ làm là bay tới Giáo hội Yatan và nhận phước lành của Yatan.]
“Liệu nó có dễ vậy không?”
Grid hỏi một cách nghi ngờ, nhưng Braham đã trả lời không do dự.
[Ta có thể phá nát Giáo hội Yatan, ngay cả khi đang chiếm hữu cơ thể của một đứa bé 5 tuổi.]
Đúng vậy thật, đây là sự tự tin của một đại pháp sư huyền thoại đã sống sót khi chiến đấu chống lại hỏa long Trauka.
[Ta sẽ cho nhóc toàn bộ pavranium ta sở hữu nếu nhóc để ta mượn cơ thể trong nửa ngày. Ngoài ra, ta sẽ dạy nhóc một câu thần chú.]
“Sao một người đã chết rồi lại muốn được phục sinh thế?”
Câu trả lời của Braham rất đơn giản và súc tích.
[Ta muốn khám phá toàn bộ kiến thức tồn tại trong thế giới này. Ta sẽ trở thành bất tử.]
Rồi một cửa sổ thông báo bật ra trước mặt Grid.
[Đã cập nhật Nhiệm vụ Nghề Thứ hai: Sự Phục sinh của Đại Pháp sư.]
[Sự Phục sinh của Đại Pháp sư]
Đại Pháp sư Braham tham lam vô độ. Ông ấy không có ý định ngừng việc tìm tòi kiến thức của mình lại.
Đó là một phần bản năng tự nhiên của ông ấy, nên ông ấy không thể bị kết tội được.
Điều kiện Hoàn thành Nhiệm vụ : Chấp nhận linh hồn của Braham và tạo ra một Vật chứa Linh hồn từ pavranium đã được ban phước bởi Thần Yatan.
Phần thưởng Hoàn thành Nhiệm vụ : Học một thần chú phép thuật. Có được toàn bộ pavranium rải rác khắp lục địa.
‘Tổng số pavranium là 28.’
Trong số đó, Grid hiện đang sở hữu 11 pavranium.
‘Mình cần ít nhất 18 mảnh pavranium để tái tạo hoàn chỉnh Thần thương Lifael.’
Nếu anh thu được toàn bộ pavranium thì anh sẽ dư 10 mảnh ngay cả khi tạo ra Thần thương Lifael. Không, anh không cần bám dính vào Thần thương Lifael. Nếu anh tận dụng toàn bộ 28 mảnh pavranium, anh thậm chí có thể sáng tạo ra một vật phẩm còn tốt hơn ấy chứ. Nhưng phần thưởng một thần chú phép thuật lại thu hút Grid hơn là pavranium.
‘Mình thực sự có thể học phép thuật trong khi là thợ rèn sao?’
Nó có thể chỉ là một câu thần chú, nhưng nó là một câu thần chú được dạy bởi một đại pháp sư. Rõ ràng là câu thần chú đó sẽ rất khủng rồi. Grid hồi hộp chấp nhận nhiệm vụ đã thay đổi mà không lưỡng lự.
“Được thôi! Tôi sẽ chấp nhận yêu cầu của ông!”
Cùng lúc đó.
[Một sự lựa chọn xuất sắc!]
Mảnh vỡ linh hồn của Braham kêu lên và bay về phía Grid.
[Braham đang cố gắng xâm nhập cơ thể bạn. Bạn có muốn chấp nhận không?]
“Dĩ nhiên là có rồi!”
Đồng thời, cơ thể Grid được bao bọc bởi ánh sáng.
[Bạn đã chấp nhận linh hồn của đại pháp sư, Braham.]
[Lớp nghề của bạn sẽ được thay đổi từ Hậu duệ Pagma thành Đại Pháp Sư.]
[Từ giờ trở đi, cơ thể bạn sẽ di chuyển theo ý chí của Braham.]
“Wao...”
Các thành viên tổ đội đang theo dõi tình hình đã thốt lên những âm thanh biểu lộ sự ấn tượng. Đó là vì cửa sổ trạng thái của Grid trông thật tuyệt vời sau khi anh chấp nhận linh hồn của Braham.
Tên : Grid (Đại Pháp sư)
Cấp độ : 545
Máu : 858.310
Mana : 13.965.000
Cửa sổ thông tin tổ đội không hiển thị thông tin chi tiết như sức tấn công, pháp lực, sức phòng thủ, danh sách kỹ năng, v.v. Tuy nhiên, họ có thể đoán dựa trên cấp độ, lượng máu và mana. Grid tóc trắng, mắt đỏ lên tiếng với các thành viên tổ đội đang há hốc miệng.
“Tôi biết ơn tất cả mọi người. Nhiệm vụ chiếm lấy pavranium bây giờ là vô nghĩa rồi, nên hãy trở về Reidan trước đi.”
Pahat!
Cơ thể Grid đã biến mất cùng với ánh sáng.