Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 326: Chương 326

Chương 326

Có chưa tới 400 học sinh theo học tại Trường THPT Young Ladies. Tuy vậy, quy mô của trường lại cực kỳ lớn. Tổng diện tích 161.150 ㎡. Có 2 sân chơi, cũng như cả bể bơi trong nhà lẫn bể bơi ngoài trời. Trường được trang bị đầy đủ với các phòng rèn luyện, các sảnh trưng bày, phòng tập thể dục, và các cơ sở khác nữa.

Nó ngang độ lớn của một trường đại học, nên đối với một trường trung học thì như vậy là rất đáng chú ý. Tại sao một trường trung học thế này lại được xây dựng? Lý do chính là hệ tư tưởng của Kim Jeongsook, người sáng lập trường và là chủ tịch của tổ chức.

Một môi trường phong phú là điều cần thiết để nuôi dưỡng một tiểu thư cao quý!

Đó là triết lý của bà ấy.

Trên thực tế, Trường THPT Young Ladies đã có thể trở thành một trong các trường danh giá nhất sau 50 năm. Do cơ sở vật chất thượng hạng và phong cảnh đẹp nên có rất nhiều cô gái muốn nhập học.

Điều này nghĩa là mặt bằng rộng lớn của Trường THPT Young Ladies đang hoạt động vì họ.

***

Lễ hội Trường THPT Young Ladies đang diễn ra vô cùng sôi nổi.

Trong đám đông này, có 2 người đàn ông. Hai người che kín mặt bằng kính râm và khẩu trang chẳng phải ai khác ngoài Youngwoo và Daehan.

“Uầy, cái trường này sao mà to thế nhờ? Tôi nghe những lời đồn đại rồi nhưng không kỳ vọng là nó lại như thế này.”

Youngwoo học ở một trường đại học địa phương. Đó là nơi mà anh có khả năng thu xếp được, và kích thước rất là nhỏ. So sánh với chỗ đó thì Trường THPT Young Ladies lớn hơn tới 3 lần.

“Đây là trường của em gái cậu còn gì? Thế mà lại là lần đầu cậu thấy nó à?”

“Tôi toàn chờ ở cổng trước thôi. Đây là lần đầu tôi thấy bên trong.”

“Thì ra là vậy... Hở?”

Daehan nhíu mày khi trò chuyện với Grid. Anh bủn rủn hết cả mình mẩy.

“Takoyaki? Okonomiyaki? Yakisoba? Mẹ nó! Đây có phải Nhật đếch đâu! Sao mấy cái món này lại được bán ở một lễ hội trường trung học Hàn Quốc chứ?”

Daehan tức tối. Nhiều gian hàng nối đuôi nhau từ cổng trước tới tận trong khuôn viên trường có các biển hiệu viết bằng tiếng Nhật. Cứ như là đi bộ trên những con phố ở Hongdae mà lại đập vào mắt một quán rượu Nhật vậy. Thật khó để chỉ ra rằng đây là Hàn Quốc hay Nhật Bản.

“Người dân Hàn Quốc rất tốt bụng và hào phóng! Tổ tiên của chúng ta đã phải hứng chịu trong thời kỳ chiếm đóng của Nhật Bản, nhưng con cháu họ đã tha thứ cho Nhật Bản và chấp nhận nền văn hóa đó! Trời ơi là trời! Lòng khoan dung của chúng ta quá là bao la rồi!”

“...”

Daehan là chủ tịch của Hiệp hội Yêu nước Hàn Quốc và yêu Hàn Quốc rất nhiều. Anh có xu hướng suy nghĩ quá tích cực. Youngwoo tặc lưỡi và nhìn xung quanh.

‘Có quá là nhiều người.’

Mấy cái gánh hàng rong bán đồ ăn Hàn Quốc, Nhật Bản hay Trung Quốc chẳng thể làm Youngwoo hứng thú. Youngwoo chỉ lo lắng cho Sehee thôi.

‘Kim Doohyun!’

Youngwoo quyết tâm ngăn cản Doohyun tiếp cận Sehee và dùng địa vị minh tinh thế giới lên cô bé. Nhưng mà có một vấn đề. Đó là cái đám đông khổng lồ này. Nhấc một bước chân thôi cũng không dễ vì nó đông hơn anh tưởng. Đi 100 mét chắc anh sẽ phải mất tới 10 phút.

‘Có lẽ nhiều người hâm mộ đã tới vì họ nghe Kim Doohyun đang đến...’

Youngwoo đang mải suy nghĩ thì...

“Nè nè, oppa đẹp zai ơi~.”

Một học sinh tới gần họ với vẻ mặt bẽn lẽn. Đó là một học sinh nhỏ người đeo tạp dề và mũ nấu ăn. Cô bé rất dễ thương và xinh xắn.

“Hở, sao em lại gọi anh?”

Nhìn nữ sinh làm anh nhớ tới Sehee, nên anh rất tốt bụng và thân thiện. Nó không khớp với vẻ ngoài thường thấy của anh, làm cho Daehan nổi cả da gà.

“Câu lạc bộ tráng miệng bọn em có một món mới được đưa ra bán trong dịp lễ hội này. Anh có muốn thử không ạ? Chỉ 3.000 won thôi.”

Cô bé nữ sinh ve vẩy cái tạp dề để cám dỗ họ. Đúng thế. Cô bé rất tích cực trong việc thu hút doanh số bán hàng trên đường phố cho gian hàng mà câu lạc bộ của cô bé đang vận hành. Youngwoo không muốn tiêu tiền. Nhưng mà, người này có thể là bạn của Sehee. Youngwoo cuối cùng cũng gật đầu.

“Ừ, đưa anh một món nào."

“Hihi! Cảm ơn anh!”

Cô bé nữ sinh kéo Youngwoo với Daehan tới quầy của mình. Nhưng thực đơn gắn liền với quầy hơi là lạ.

‘Kem Kimchi? Bánh Kimchi?’

Một cảm giác không lành trỗi dậy trong anh. Youngwoo tái mép, trong khi mắt của Daehan sáng lên như đèn pha.

“Ủ uôi! Mấy đứa nhóc này là duy nhất này! Lấy kimchi làm một món tráng miệng để người nước ngoài dễ tiếp cận hơn, tuyệt lắm!”

“...Kinh ngạc thật.”

Từ đầu thì, sao lại cần ép buộc người nước ngoài ăn kimchi chứ? Chưa kể, không còn món nào khác đại diện cho Hàn Quốc ngoài kimchi à? Youngwoo chẳng hiểu chút nào. Rồi anh nghe thấy giọng nói của nữ sinh đang cầm một cốc kem kimchi.

“Coi kìa. Tui mang tới vài người rồi đó thôi? Tui cười một cái là họ đi theo tui ngay.”

“Hehe, có vẻ họ là mấy tên thiếu kinh nghiệm với các nữ sinh.”

“...”

Nói thế thì làm ơn đừng để người ta nghe thấy. Youngwoo nhắc nhở bản thân về em gái mình và nuốt giận khi với tay lấy 2 cái kem.

“8.000 won!”

“Hả? Em nói nó 3.000 won cơ mà?”

“Hai cái đó giá 8.000 won!”

Youngwoo nhìn cái mặt tươi cười của nữ sinh và biểu cảm trên mặt anh trở nên âm u. Bọn trẻ con dạo này đáng sợ thật đấy. Youngwoo thở dài và búng trán của cô bé.

“Hành xử cho vừa phải thôi, con nhóc. Nghĩ mình là ai đấy hả?”

“H-Hik.”

Cô bé nữ sinh trung học nước mắt lệ nhòa.

Youngwoo có khung xương khỏe và sức mạnh của anh khá là tốt do đã tập thể dục được một thời gian. Anh không biết cách kiểm soát sức mạnh của mình. Youngwoo bối rối khi thấy cô bé khóc và xoa trán. Đó là một nỗ lực để giảm cơn đau.

“Đ-Đừng khóc mà. Vậy thì giá tiền...”

“Hnng.”

Cô bé phát ra một thanh lạ lùng khi bị chạm vào trán. Cổ, tai và má cô bé đỏ ửng lên trong khi hai chân thì bủn rủn. Youngwoo hoảng hồn khi anh thấy đôi mắt mơ màng của cô bé.

‘Cái chỉ số khéo tay bố láo của mình...!’

Nó hiệu quả là tốt, nhưng có lúc có chỗ thôi! Youngwoo không muốn bị gọi là một kẻ quấy rối tình dục, nên anh vội vã kêu lên với Daehan.

“Trả tiền lẹ lên!”

“Ơ? Ư-Ừ!”

Có vấn đề gì thế nhỉ? Daehan chẳng hiểu nổi tình huống này. Chẳng phải cậu ấy là người muốn mua kem từ đầu sao? Anh trả 8.000 won và theo sau Youngwoo.

Sau một hồi.

“Ồồồồồồồồ!” Món này ngon thật sự đấy! Kimchi ngọt ngào tan chảy trên lưỡi luôn này! Người nước ngoài sẽ yêu nó lắm đây!”

“...Ăn hết dùm cái.”

Youngwoo đưa kem của mình cho Daehan đang vui sướng. Rồi anh mở điện thoại lên. Anh kiểm tra tin nhắn nhận được từ Yerim một giờ trước.

Tại lễ hội này, Sehee với em hoạt động trong một nhà ma đấy *^0^* Em là một con ma ♥ gợi tình

“Khặc...”

Một bức ảnh được đính kèm với những dòng chữ. Yerim đang mặc một bộ đồng phục để lộ cặp đùi trắng nõn và một phần ngực, trông không phù hợp với độ tuổi chút nào.

“Đây rõ ràng là một con ma còn trong trắng.”

Không có con ma đực nào cả. À thì, đi xem thì vẫn hấp dẫn mà. Tuy nhiên, anh lo âu và không thoải mái khi nghĩ em gái mình ăn mặc thế này. Kim Doohyun chắc chắn sẽ nhắm tới cô bé! Youngwoo lo lắng cố tìm một đường đi qua đám đông thì anh nhớ tới một điều.

‘Sự khéo tay của mình.’

Anh đã chế tác hàng ngàn vật phẩm trong Satisfy và làm thỏa mãn Irene, rèn luyện sự khéo tay của mình. Nó đã đạt tới mức anh quyết định dùng những kỹ thuật này ở ngoài đời.

‘Nó sẽ ổn thôi. Mình đã tìm ra mánh sau khi bóc tỏi mỗi tối rồi.’

Nó đang được dùng để chống lại các nữ sinh ư? Đây đâu phải là những gì mà Youngwoo đã dự định lúc đó.

Ttuduk! Dduk.

Youngwoo mở bàn tay ra và bảo Daehan.

“Bám sát theo sau nhá.”

“Hmm?”

Cậu ta sẽ làm cách nào để đi qua cái đám đông này nhỉ? Daehan trông có vẻ không hiểu trong khi ăn cái kem.

“Hnng!”

“Hat!”

“Kyaak!”

Bất cứ lúc nào hai bàn tay Grid chạm nhẹ vào eo hoặc lưng của một phụ nữ cản đường họ, người phụ nữ đó sẽ cất lên một thanh lạ kỳ và ngồi sụp xuống.

‘C-Cái gì vậy chứ?’

Như thể phép màu của Moses đang được tái hiện vậy. Những người phụ nữ ngồi xuống và mở đường bất cứ khi nào Youngwoo di chuyển, nên hiện tượng này chỉ có thể được mô tả như một phép màu.

“Đ-Đúng thật là God Grid...!”

Anh không biết cái nguyên lý đằng sau nó, nhưng God Grid đúng thật là vĩ đại mà. Daehan tự hào đi theo sau Youngwoo.

***

Lễ hội được tổ chức trong tổng cộng 3 ngày, với trung bình 10.000 du khách trong lễ hội. Nó vượt xa khái niệm về một lễ hội trường trung học, và cũng đóng một vai trò kinh tế lớn. Lễ hội Trường TPHT Young Ladies thường được đề cập trên bản tin đúng là một hình thức tiếp thị có chủ ý.

“Tôi rất vui vì Doohyun-ssi đã quyết định tham dự lễ hội của chúng tôi.”

Hiệu trưởng của Trường THPT Young Ladies, Lee Cheongsun, nhiệt liệt chào mừng Kim Doohyun. Mỗi năm vào dịp lễ hội, bà ấy chi rất nhiều tiền để mời các thần tượng. Tuy nhiên, Kim Doohyun quyết định tham dự lễ hội mà không vì đồng phí tham dự nào hết, cho dù là một minh tinh đẳng cấp thế giới.

Nhờ điều này, Lee Cheongsun đã rất hài lòng. Bà ấy sẽ được đánh giá cao bởi ban giám đốc.

“Không có gì đâu.”

Kim Doohyun bắt đầu kiểm tra lịch trình lễ hội. Anh chỉ kiểm tra các sự kiện liên quan tới Satisfy.

Cuộc thi thú nuôi Satisfy.

Giải bơi lội Satisfy.

Giải đấu đối kháng Satisfy.

“Grid có quyết định tham gia sự kiện nào không?”

Sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, Doohyun đưa ra câu hỏi mà anh thực sự muốn biết. Hiệu trưởng Lee Cheongsun tối sầm mắt lại.

“Cậu ấy không tham gia bất kỳ sự kiện nào cả. Tôi có gửi một lời mời tham dự lễ hội, nhưng cậu ấy đã từ chối.”

Doohyun ngượng ngùng. Nếu anh là Grid thì anh đã muốn nâng cao thân phận của em gái mình bằng cách tham dự các sự kiện tại trường rồi, nên việc cậu ấy không tới thật đáng ngạc nhiên.

‘Những ưu tiên cần được tách riêng ra... Hẳn rồi, bản chất Grid phù hợp để làm chủ nhân của Noe. Mình phải học hỏi từ cậu ấy.’

Doohyun hiểu lầm và hỏi lại.

“Ruby... À không, Tiểu thư Sehee có tham gia vào sự kiện nào không?”

“Nhìn chỗ này này. Giải đấu đối kháng.”

“...”

Ngạc nhiên thật. Anh kỳ vọng cô bé tham dự cuộc thi thú nuôi hoặc giải bơi lội cơ, nhưng lại là giải đấu đối kháng á? Mà dù sao thì, lịch trình đã như thế này rồi. Anh sẽ tiếp cận Sehee theo cách tự nhiên và rồi làm quen với Grid.

Doohyun đưa ra quyết định.

“Tôi cũng muốn tham gia vào giải đấu đối kháng. À, cuộc thi thú nuôi...”

Doohyun thưởng thức trò chơi Satisfy. Vào những ngày anh không bận rộn, sẽ thật bất thường nếu anh không chơi đùa với con chó cưng của mình hoặc chơi Satisfy. Anh đã nhắc tới điều đó vài lần trong các buổi phỏng vấn. Hầu hết mọi người sẽ nghĩ anh chỉ đang làm gì đó anh thích.

‘Mấy đứa nhóc trong cuộc thi thú nuôi sẽ dễ thương đến mức nào nhỉ?'

Thịch thịch.

Con tim Doohyun đập mạnh cùng sự tiên liệu. Khuôn mặt anh trông hấp dẫn hơn bình thường rất nhiều. Hiệu trưởng Lee Cheongsun - dù năm nay đã 60 tuổi - nhưng vẫn không thể không cảm thấy bị cuốn hút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!