Chương 348
“Tôi bị kẹt lại ở bức tường cuối cùng ngăn chặn mục tiêu sau chót của mình. Tôi đề nghị một trận đấu tập với anh để phá vỡ bức tường đó.”
“Hờ, mục tiêu sau chót cậu đang nhắm tới. Mục tiêu đó hẳn là...”
Đó là những lời đầy ý nghĩa.
Piaro cẩn thận hỏi, “...trở thành một thánh kiếm phải không?”
Kraugel không hề phủ nhận điều đó.
“Đúng vậy.”
“Haha.”
Thánh Kiếm. Nghĩa là một vị thánh của thanh kiếm. Một người đạt tới cực hạn kiếm thuật và nhận được sự giác ngộ luôn là người mạnh nhất trong lịch sử. Muller - người đã xoay xở trấn áp và phong ấn thân thể của các đại quỷ như Hell Gao, Drasion, Morax, Astaroth, và Furfu.
Sau Muller, chưa từng có thánh kiếm nào được sinh ra trong 100 năm trở lại đây. Giờ Kraugel đã gần đạt đến một cấp độ mà ngay cả Piaro cũng không thể với tới.
‘Cậu ấy có đủ tài năng.’
Piaro đã rất ngạc nhiên khi lần đầu gặp Kraugel. Đó là vì tài năng của Kraugel cao hơn người được ngợi ca là kiếm sĩ mạnh nhất lục địa. Đúng, Piaro đã nhìn thấu cậu ấy từ đầu. Nếu một ngày nào đó có người vượt qua được anh, người đó chắc chắn là Kraugel.
‘Nhưng mà.’
Anh có cảm giác bị kích thích một cách kỳ lạ sau khi thấy sự tăng trưởng của Kraugel.
‘Mình thậm chí còn chưa bao giờ thấy ngưỡng cửa...’
Thịch.
Thịch! Thịch!
Trái tim anh đập hoang dại. Tinh thần chiến đấu đã mất từ lúc trở thành một nông dân hiện đang quằn quại. Cái tinh thần chiến đấu không thể kiểm soát này khiến máu anh sôi lên như dung nham.
“Cậu có đủ tư cách không đấy?”
Cậu ấy có đủ tư cách đạt được một thứ mà đến cả một huyền thoại như Piaro cũng chẳng thể làm hay không? Kraugel đọc được cảm xúc của Piaro từ câu hỏi khiêu khích của anh và đưa ra một vẻ mặt nghiêm túc.
“Xin hãy tự mình kiểm tra.”
Giống việc Piaro luôn là người mạnh nhất, Kraugel cũng y chang thế. Anh luôn nhận thức được vị trí của mình như là đỉnh cao nhất của 2 tỷ người chơi. Anh không cho rằng mình thua kém người khác, và tràn đầy niềm kiêu hãnh cùng đam mê. Đối với anh, Piaro vừa là một người bạn tốt cũng vừa là một ngọn núi phải vượt qua.
“Tôi sẽ đề nghị một trận đấu tập. Anh sẽ chấp nhận chứ?”
“Dĩ nhiên.”
Piaro gật đầu. Điều này sẽ cho phép Kraugel đạt được các điều kiện tiên quyết của nhiệm vụ.
[Thánh Kiếm]
Độ khó : SSS
Chiến thắng trước một huyền thoại.
Nó là một nhiệm vụ đơn giản và rõ ràng, giả sử rằng anh có thể gặp được một huyền thoại. Nhưng độ khó của nó đủ cao để được mô tả là vô lý. Một người không phải huyền thoại phải chiến thắng một huyền thoại ư? Điều này thật là...
‘Thú vị.’
Chính xác. Thay vì cằn nhằn hay ghê tởm như một người bình thường, anh lại cảm thấy mừng. Những thử thách mới là điều cần thiết để gia tăng niềm đam mê của anh. Mặt khác, Hurent không tin vào tai mình.
‘Thánh Kiếm á? Một thánh kiếm! Không thể nào!’
Chỉ còn một người khác là ứng viên thánh kiếm. Hurent nhìn chằm chằm vào người đàn ông đội mũ rơm. Ông ta muốn nhìn vào kỹ năng của một ứng viên thánh kiếm. Hurent rời khỏi cánh đồng và bám theo sau Piaro cùng người đàn ông kia.
***
“Đâm.”
“Hiyap!”
“Cắt.”
“Haap!”
“Chặt.”
“Huriyat~!”
Cuộc chiến 10 ngày trước khiến binh sĩ Reidan thức tỉnh. Họ không còn lãng phí thời gian phàn nàn trong quá trình huấn luyện thực tế nữa. Họ cần sức mạnh để bảo vệ gia đình, mái nhà, người yêu, và bạn bè mình!
Họ không thể lười biếng vì họ cảm thấy tầm quan trọng của nó thông qua chiến tranh. Bây giờ, ngay cả nếu Asmophel không ép họ, các binh sĩ vẫn nhiệt tình chìm đắm bản thân vào việc rèn luyện và muốn tăng cường độ lên.
Mối hận thù của họ với Grid đã tan chảy. Họ cảm thấy lòng trung thành lớn hơn cả trước kia.
Anh huấn luyện họ để dè chừng sự xâm lược của kẻ thù, cho họ thấy một điệu nhảy tuyệt vời trên chiến trường và tặng họ ‘Bộ đồ Grid Sản xuất Hàng loạt’ uy lực nhất, nên các binh sĩ thấy tôn trọng và cảm ơn.
“Thấy sao nào tiểu lãnh chúa? Những chàng trai trẻ dũng cảm này là binh sĩ của Công tước Grid. Chẳng phải họ thực sự đáng tin cậy sao?”
Asmophel hỏi với vẻ mặt tự tin. Lord thở dài khi nó nhìn ngắm sự rèn luyện của các binh sĩ từ trong vòng tay Ruby.
“Abu... Bububu.”
“...?”
Asmophel sững sờ. Thái độ và biểu cảm cáu kỉnh của Lord trông như thể nó đang nói, ‘Cấp độ của các binh sĩ thật là kém.’
‘Gì cơ?’
Tiểu lãnh chúa có thể hiểu những lời của anh và trả lời chúng ư? Hơn thế, nó có thể thấy sức mạnh của các binh sĩ đã được đào tạo sao? Không đúng, từ đầu thì làm thế nào mà một đứa bé lại thở dài được?
‘...Mình vừa mơ trong chốc lát à?’
Suy nghĩ đó không thuyết phục được Asmophel và anh cảm thấy lúng túng theo nhiều cách. Ruby mỉm cười với anh.
“Vẫn chưa được 1 tháng từ lúc cháu trai em ra đời mà. Nó làm sao hiểu lời anh được chứ? Đừng để ý tới phản ứng của em bé làm gì.”
“...Ừm.”
Đúng, anh đang cắt nghĩa sai cách rồi. Asmophel gật đầu trước lời nói của Ruby, trong khi Lord chỉ ngón tay đi đâu đó. Đó là hướng của tòa tháp ma pháp.
“Ôi chao, thế này nghĩa là cháu muốn thấy các pháp sư đang ở đâu đúng không?”
Ruby hỏi và Lord gật đầu. Asmophel nhìn nó và thấy khiếp sợ.
‘Nhóc thực sự nhận thức được lời nói của bọn ta!’
Anh nghe bảo Lord là một thiên tài, nhưng anh nghĩ đấy là phóng đại thôi. Giờ hóa ra tin đồn quả thực lại đang hạ thấp nó.
‘Có thể giao tiếp với người lớn trong chưa đầy một tháng sau khi ra đời... Không còn nghi ngờ gì nữa, nó sẽ là một học giả hoặc pháp sư xuất chúng trong tương lai.’
Anh nghĩ vậy là điều dễ hiểu thôi. Lord không phản ứng với các binh sĩ mạnh mẽ của Reidan là vì nó không có kiến thức.
‘Nó được sinh ra với trí tuệ chứ không phải cặp mắt để hiểu võ thuật.’
Khi Asmophel đang suy nghĩ...
“Tôi muốn sử dụng nơi này, nên anh có thể yêu cầu các binh sĩ đi chỗ khác được không?”
Piaro - một người bạn lâu năm và là chỉ huy của Reidan - tới thăm và nhờ trợ giúp. Anh ấy đáng ra là đang làm việc đồng áng vào thời điểm này, thế nên Asmophel hỏi anh.
“Anh sẽ làm gì vậy?”
Piaro chỉ vào người đàn ông đội mũ rơm đi cùng mình.
“Tôi sẽ đấu tập với cậu bạn này.”
“Hờ.”
Asmophel phát hiện được sức mạnh của Kraugel chỉ bằng một cái nhìn thoáng qua và bày tỏ sự hứng thú.
‘Người này khó lường đấy.’
Sau Piaro thì đây là lần đầu anh thấy điều này. Asmophel kiểm tra lịch trình và ra lệnh cho các binh sĩ.
“Chạy một vòng sa mạc đi.”
Sa mạc xung quanh Reidan cực rộng, nhưng Asmophel lại hạ lệnh một cách dễ dàng. Thành thật mà nói thì nó là một mệnh lệnh khó. Thế nhưng các binh sĩ lại trả lời đầy nhiệt huyết.
“Rõ!”
Họ sẽ chạy tới lúc chết luôn. Đây là thái độ hiện tại của binh sĩ Reidan. Họ chuẩn bị sẵn sàng và rời khỏi bãi tập vào buổi trưa.
Rồi bãi tập khổng lồ có thể chứa hàng ngàn người chỉ còn sự có mặt của Piaro, Kraugel, Asmophel, Ruby, và Lord. Có tổng cộng 6 người nếu tính cả Hurent.
Ông ta nghĩ không ai chú ý tới mình, nhưng Hurent ngay từ đầu đã bị phát hiện rồi. Asmophel tiếp cận Hurent khi ông ta đang theo dõi từ đằng sau một cái cây to.
“Nơi này không cho phép người ngoài.”
“Héáá?”
Hurent giật mình. Ông ta giấu mình nhiều nhất có thể bằng cách sử dụng hào quang, thế mà vẫn bị tìm thấy trong chớp mắt sao? Cái người tên là Asmophel này, anh ta chắc chắn có những kỹ năng hoành tráng như Piaro.
‘Grid thu thập được những con quái vật này ở chỗ nào vậy chứ?’
Hurent là một người chơi xếp hạng có tiếng, nhưng ông ta không có nhiều kinh nghiệm với các NPC danh tiếng. Kiếm được các NPC danh tiếng làm thuộc hạ ư? Ông ta thậm chí không bao giờ mơ tưởng về điều đó. Các NPC danh tiếng mang ảnh hưởng mạnh mẽ lên thế giới Satisfy và mỗi người có một tính cách riêng biệt, khiến việc trở thành bạn với họ là không dễ.
Hurent đang thán phục Grid thì Asmophel giục ông ta.
“Ông không định đi hả?”
“Hrmm.”
Hurent không muốn lùi bước. Ông ta muốn nhìn trộm các kỹ năng của người đàn ông đội mũ rơm.
“Tôi không thể nhìn dù chỉ một chút hả?”
Asmophel liếc nhìn lạnh lùng với Hurent.
“Tại sao ta lại phải chiếu cố cho một người ngoài vậy?”
Anh không thích lặp lại những lời giống nhau. Hurent co rúm người trước áp lực của Asmophel. Một sức nóng lan tỏa khắp cơ thể ông ta.
‘Mình trở thành một bậc thầy hào quang vào lúc nào nhỉ?’
Sau khi bị Grid đánh bại ở Giải đấu Quốc gia Năm thứ nhất trong 5 giây, ông ta đã đi săn và rèn luyện nhiều lần, nâng hào quang của mình lên xếp hạng độc nhất. Ông ta tin mình là người mạnh nhất. Ông ta chắc chắn mình có thể đánh bại Kraugel và Agnus nổi tiếng. Sự tự tin của ông ta bay vút lên cả bầu trời xanh.
Tuy nhiên, sự tự tin của ông ta đã đổ vỡ sau khi gặp Piaro. Một nông dân huyền thoại đã đè bẹp ông ta bằng 3 chiêu từ một cái cày cầm tay, nên ông ta đã phải tự đặt câu hỏi về khả năng của chính mình.
Do đó.
“Tôi sẽ rút lui...”
Hurent quyết định lùi bước. Đây là lần đầu tiên trong đời ông ta hành động như một con cừu nhu nhược. Hurent nuốt sự xấu hổ của mình vào trong và rời khỏi bãi tập. Ông ta không thể không tự hỏi. Ông ta đã luôn trị vì như người mạnh nhất ngoại trừ cái sự kiện 5 giây đó, thế thì tại sao ở đây ông ta lại yếu đến thế?
Reidan này, nó thật lạ thường. Cứ như thể Alice ở Xứ sở thần tiên vậy.
***
Thánh nữ Ruby.
Em gái Grid và là một nữ sinh trung học. Mục tiêu của cô bé là nhắm đến một trường đại học danh tiếng, nên có rất ít thời gian để chơi game. Cô bé chơi 30 phút mỗi ngày. Đó là lý do cấp độ của cô bé vẫn còn thấp cho dù đã đổi thành một lớp nghề ẩn song song với Yerim. Cô bé là một người chơi hạng nhẹ thực sự.
Nhưng gần đây cô bé đã thay đổi. Đó là từ lúc Lord ra đời. Nó có lẽ chỉ là một đứa trẻ trong trò chơi, nhưng nó là đứa cháu trai dễ thương và xinh xắn của cô bé. Ruby nhìn Lord và bị nó mê hoặc. Dạo này cô bé đã dành hơn 1 giờ mỗi ngày để kết nối vào Satisfy và dành thời gian với bé Lord.
Ngày hôm nay cũng vậy. Cô bé đang tận hưởng khoảng thời gian yên bình trong khi ôm Lord trong vòng tay. Lord rất hạnh phúc khi dành thời gian với người cô xinh đẹp của mình. Nó cực thích mùi hương dịu dàng và dễ chịu của cô. Nhưng có giới hạn với một đứa trẻ sơ sinh.
“Hrmm.”
Lord bắt đầu ngáp. Đó là tín hiệu rằng đã tới thời gian ngủ trưa.
“Giờ mình phải quay về thôi.”
Đã đến lúc quay trở về thực tại. Khi Ruby sắp rời khỏi bãi tập và đăng xuất thì có chuyện gì đó đã xảy ra.
Chaaeng!
Kraugel và Piaro đụng độ với nhau.
“Abu?”
Cơn buồn ngủ tan đi trong ánh mắt của Lord.
“Abu! Abuuuu!”
Lord hào hứng kêu lên, vẫy vẫy 2 cánh tay ngắn tũn của nó. Đôi mắt xanh dương của nó tỏa sáng lúc nó theo dõi cuộc đối đầu giữa Kraugel và Piaro. Asmophel rất kinh ngạc khi anh nhìn thấy điều đó.
‘Tiểu lãnh chúa...!’
Đứa bé không hề xem các binh sĩ Reidan là ‘kém’ vì nó không có khả năng hiểu võ thuật.
‘Mà là vì tầm nhìn của nó quá cao!’
Người đàn ông đội mũ rơm đang vận thanh kiếm của mình vào Piaro. Và Piaro huyền thoại. Hai người đã thu hút được sự quan tâm của Lord. Còn Asmophel thì đang run lên. Đối với anh, thật khó để tìm ra được tính cách gì của Lord sẽ phát triển về sau này.
“Abuoo-!”
Lord xúc động bởi cuộc đối đầu giữa hai người và đang dần dần lớn lên. Theo bản năng, đứa bé có thể cảm nhận điều đó. Ở ngay trước mắt nó lúc này đây là một trong bảy người thầy tương lai của mình.