Chương 350
“Cối Giã gạo!”
Khoảnh khắc Piaro lôi ra tuyệt kỹ của mình.
Kurururu!
Một âm thanh khủng khiếp vang lên từ mặt đất. Sấm ư? Không. Nó là một cảm giác đe dọa và nhân tạo hơn.
Kuooooh!
Bóng đổ càng lớn, bầu không khí càng trở nên nặng nề.
Jjirak. Jjirak.
Cơ thể Kraugel tràn ngập một nỗi sợ hãi bản năng.
‘Không thể tin được.’
Kraugel đứng trên mặt đất hỗn loạn. Anh nhìn lên trời và đối mặt với một thảm họa. Nó to như một căn nhà và đang rơi xuống với tốc độ nhanh.
Kuwaaaaaah!
“...!”
Kraugel thậm chí còn chẳng thể hét lên nữa. Cái cối khổng lồ gây nên sự sợ hãi và đau đớn vô hạn khi tâm trí và thân thể bị đập vụn ra. Nó là một áp lực có thể giết chết một ai đó.
***
[Bạn đã trúng một đòn chí tử!]
[Độ bền của Mũ Rơm Giản dị (Thường) đã mất hoàn toàn và đã bị phá hủy vĩnh viễn.]
[Độ bền của Y phục Bạch Vân (Độc nhất) đã giảm 128.]
[Độ bền của Giày vải Bạch Vân (Độc nhất) đã giảm 150.]
[Độ bền của Găng tay Bạch Vân (Độc nhất) đã giảm 163. Có nguy cơ hư hại.]
[Độ bền của Bạch Nha (Huyền thoại) đã giảm 61.]
[Bạn sẽ không chết trong chế độ đấu tập. Máu bạn đã giảm xuống mức tối thiểu, nên chế độ đấu tập đã kết thúc!]
Cái cối có kích thước của một ngôi nhà đã biến mất như một ‘ảo ảnh’ sau khi nghiền nát Kraugel.
“...”
Không còn đám mây nào trên trời nữa. Đây là hậu quả của việc bị xé ra bởi mãnh lực của Cối Giã gạo. Kraugel không nói nên lời và nhận ra trong muộn màng.
‘Mình thua rồi.’
Có phải anh thua vì Piaro trên cấp 400 không? Điều đó là vô nghĩa. Khác biệt trong trò chơi là dựa vào khác biệt về kỹ năng. Tức là quá trình tăng trưởng của anh đã bị tụt lại phía sau.
‘Mình đã thua hoàn toàn rồi.’
Nếu họ đấu lại thì sao?
‘Kết quả vẫn sẽ như thế thôi.’
Piaro của hiện tại khác với quá khứ. Anh là một huyền thoại đã hoàn toàn khắc phục được sự non nớt của mình sau khi vừa mới trở thành một nông dân và dựa vào kiếm thuật.
‘Anh ấy là một bức tường không thể vượt qua.’
Trái tim Kraugel có chìm trong tuyệt vọng sau khi nhận ra điều này không? Không hề.
‘...Mình chưa thể vượt qua anh ấy.’
Người ta ca ngợi Kraugel như một thiên tài. Anh vượt qua nhiều thử thách và nghịch cảnh, chỉ tin vào tài năng này. Dĩ nhiên, đó là một sai lầm lớn.
‘Một ngày nào đó mình sẽ vượt xa anh ấy.’
Liệu có bất kỳ thiên tài nào đạt được điều đó một cách dễ dàng không? Không như những gì người khác nghĩ, Kraugel đã quen với thua cuộc và thất bại. Anh luôn đối mặt với những thử thách, vì anh đã luôn thách thức các tình huống khó khăn. Nhưng anh không hề bỏ cuộc. Bằng cách chăm chỉ hoạt động và vượt qua thử thách, anh đã tự rèn luyện và bồi đắp bản thân. Trong tương lai anh sẽ tiếp tục làm như thế.
“Khư... Khưkhưkhưk.”
Chiếc mũ rơm bị hủy hoại đã làm lộ ra người đàn ông tóc đen với một khuôn mặt dính thương tích.
[Kraugel]
Cái tên lỗi lạc nhất thế giới bật cười khi anh nằm trên mặt đất.
“Kuhahahahat!”
Đó là một tiếng cười thật ngầu khiến người nghe hạnh phúc. Anh rất vui mừng bởi trận đấu tập đã cho phép anh nhận ra các thiếu sót của mình.
***
Ruby và Lord đang có mặt tại khu ngoại vi của bãi tập, nơi Piaro với Kraugel đang đấu với nhau. Mặc dù vậy, vì lý do gì mà Piaro có thể dùng tuyệt kỹ của mình? Đó là do anh tin tưởng vào Asmophel.
Kuuuuuuong!
Khoảnh khắc cái cối to tướng đâm sầm vào Kraugel và bãi tập.
“Hup!”
Asmophel đã bảo vệ Ruby và Lord. Anh ôm hai đứa trong tay để bảo vệ chúng khỏi cơn động đất, tạo ra một rào chắn từ cơn bão cát. Có một làn sóng năng lượng tỏa ra.
“C-Cảm ơn anh.”
“Abuuuu!”
Ruby bày tỏ lòng biết ơn trong khi Lord gào to.
“Thế giới này có thể diệt vong, nhưng tôi sẽ bảo vệ cả hai người.”
Asmophel quả quyết. Sự trung thành của anh đã làm cảm động tấm lòng của Ruby. Mặt khác, Lord tỏ ra không quan tâm đến Asmophel.
“Abu! Abuuuu!”
Làm thế nào mà một đứa bé lại mạnh đến vậy? Sau khi đẩy Ruby ra một cách mạnh mẽ, Lord rơi xuống đất và bắt đầu bò về phía trung tâm của bãi tập. Tốc độ bò làm cho người ta không tin được rằng nó là một đứa trẻ sơ sinh.
“Hộc... Hộc... Umm?”
Piaro mệt bở hơi tai sau khi dùng Cối Giã gạo. Anh rộn ràng sung sướng khi thấy Lord đang tới gần.
“Bé Lord...! Cậu công nhận kỹ năng của ta đúng không?”
Piaro có một con mắt sáng suốt. Anh đã thoáng thấy thiên tư của Lord từ rất sớm. Anh muốn trù định cả đời làm công việc đồng áng cùng nhau, nên anh thèm muốn tài năng của Lord.
‘Đúng như mong đợi từ tiểu lãnh chúa.’
Nó hiểu sức mạnh của Piaro thông qua trận đấu này. Nó muốn Piaro phụng sự như một người thầy và họ sẽ cùng làm việc với nhau trên các cánh đồng! Bé Lord sẽ là môn đệ giỏi nhất của anh.
‘Không đúng, mình vẫn chưa đủ tốt!’
Giây phút Piaro đang ngập tràn kỳ vọng. Lord đang bò đến chỗ Piaro. Rồi nó cứ thế bò qua Piaro luôn.
“...”
Hiu hiu~
Một ngọn gió thổi qua. Piaro ngượng chín mặt.
‘Đứa bé này...?’
Mặt đất bị nén xuống do cái cối đập vào. Kraugel thấy đứa bé đang bò tới chỗ mình và tỏ ra lúng túng. Có khi thực tế đến nỗi anh không thể nói bất cứ câu nào với Lord cả.
“Abu! Abuuuu! Bubu!”
“...?”
Kraugel chẳng thể hiểu ngôn ngữ của một đứa bé mới sinh. Nhưng anh lờ mờ hiểu được ý nghĩa. Đôi mắt xanh dương đang nhìn chằm chằm vào anh. Có sự ghen tị rõ ràng trong đôi mắt đang tỏa sáng rực rỡ như đá quý đó.
***
[Lôi Cung]
Xếp hạng : Độc nhất
Độ bền : 366/490
Sức Tấn công: 370~601
* Không thể gài các mũi tên.
* Mỗi lần tấn công sẽ tiêu thụ 100 mana.
* Kỹ năng ‘Tia chớp Xuyên thấu’ sẽ được tạo ra.
* Tốc độ bắn tăng 10%.
Một vật gia truyền của gia tộc Bon trong Vương quốc Bất diệt.
Một cây cung làm từ hỗn hợp pháp thạch và lôi thạch, nó tiêu thụ mana của người sử dụng mỗi lần dây cung được kéo về sau để tạo ra một mũi tên ánh sáng.
Nếu gài một mũi tên thông thường, nó sẽ không thể chịu được tia sét và trở thành tro bụi.
Điều kiện Sử dụng : Cấp độ 300 trở lên. Chỉ số nhanh nhẹn trên 2.000. Tinh thông Cung thuật Cao cấp mức 5 trở lên.
Đây là cây cung rơi ra từ cung thủ giỏi nhất trong Vương quốc Bất diệt, Ferrell. Nó là thứ mà nhiều cung thủ sẽ thèm muốn. Nhưng với Grid, anh không đánh giá cao hiệu năng của Lôi Cung.
‘Có bao nhiêu cung thủ sở hữu nhiều mana tới vậy chứ?’
Tiêu thụ 100 mana chỉ để bắn một mũi tên sao? Đến cả Jishuka, một chuyên gia cung thủ, cũng sẽ chẳng bắn nổi hơn 40 phát khi cầm nó. Sức chịu đựng của thứ này rất kém.
‘Sức tấn công cao gấp đôi so với những cây cung tương tự.’
Từ đầu thì sức tấn công của bản thân cây cung chẳng hề quan trọng.
‘Sức tấn công của mũi tên mới là thứ quan trọng hơn.’
Thế mà lại không thể gài mũi tên sao? Cái này thực sự có thể gọi là một cây cung à?
“Rác rưởi thì có.”
Grid đã đi đến kết luận này và tháo dỡ Lôi Cung. Anh không do dự chút nào. Lý do anh thèm muốn nó ngay từ đầu là vì ‘lôi thạch’.
“Thế thì bắt đầu thôi nào.”
Grid tiếp cận lò nung. 4 Bàn tay Thân giữ cho nhiệt độ lò ở mức cao. Khả năng điều khiển bễ thổi của chúng đã ở mức độ thợ rèn cao cấp.
“Tầm này là đủ rồi.”
Grid xác nhận nhiệt độ và quăng Lôi Cung đã được tháo dỡ vào trong lò. Điều này là để phân hủy rỉ sét, các mảnh vụn và tạp chất khác qua quá trình nung chảy để trích xuất ra lôi thạch tinh khiết.
Sau một hồi.
[Bạn đã tinh chế khoáng chất thành công!]
[Đã nhận được 3 mảnh lôi thạch.]
Ttiring~
[Lôi Thạch]
Một khoáng chất chỉ được tạo ra khi đại quỷ Astaroth hiện diện tại nhân giới.
Có thể ban thuộc tính sét cho một vật phẩm và nó cũng rất tốt cho việc nuôi dưỡng các quỷ thú.
Quỷ thú sẽ rất vừa lòng khi được cho ăn khoáng chất này.
Nặng : 5
“Khái niệm của thứ này tương tự như hỏa thạch hiện ra khi Hell Gao xuất hiện... Ế?”
Grid đang đắm chìm trong việc đọc phần giải thích vật phẩm thì đột ngột làm một vẻ mặt ngớ ngẩn.
“Cho quỷ thú ăn cái này á?”
Anh bị điên chăng?
“Loại người dở hơi nào lại bón những khoáng chất quý giá này cho một quỷ thú cơ chứ?”
Nó là một tính năng thực sự vô dụng. Anh không có ý định cho Noe ăn thứ này. Grid đặt 3 mảnh lôi thạch vào trong kho đồ của mình. Anh đang có kế hoạch dùng nó như nguyên liệu để làm các vật phẩm mới.
Đúng lúc đó.
Kuuong!
Xưởng rèn lớn chứa 100 thợ rèn rung chuyển mạnh. Mọi thứ được trưng bày ở một bên của xưởng rèn rơi hết xuống đất, và ngọn lửa trong hàng chục lò nung bắn vọt lên. Các khoáng chất bị đốt cháy và mất đi giá trị của mình.
“Đ-Động đất à?”
“Còn làm cái gì thế? Thu nhặt các khoáng chất mau lên!”
Xưởng rèn trở thành một mớ hỗn độn trong nháy mắt. Một trận động đất ở giữa một thành phố sa mạc sao? Các thợ rèn không quen với thiên tai nhưng họ đã thể hiện được sự chuyên nghiệp của mình bằng cách tập hợp các khoáng chất và dập lửa.
Mặt khác, Grid đang tức giận.
‘Vụ này không phải động đất.’
Chỉ số thấu hiểu của anh cho anh biết. Sự rung chuyển vừa xong là do hậu quả của chiến đấu.
“Khan, xin hãy xử lý tình hình ở đây ạ.”
Thật tốt khi có người nào đó để tin tưởng. Grid giao phó xưởng rèn cho Khan và rời đi.
***
Kraugel đã phục hồi thể lực của mình tới một mức độ nhất định.
“Người anh em à, anh thực sự rất bá đạo đấy. Tôi đã có thể học được nhiều điều. Tôi không hề nói dối khi bảo rằng tôi ngưỡng mộ anh.”
“...”
Piaro luôn muốn trở thành người mạnh nhất. Kết nối với những người mạnh mẽ chính là định mệnh của người mạnh nhất. Nhưng có thứ gì đó không thể tránh được. Tài năng của Kraugel nằm ngoài dự đoán nên Piaro phải chuẩn bị sẵn sàng.
“Thật hả? Ngày nào đó cậu sẽ vượt qua tôi thôi.”
Anh đã học được điều này từ bé Lord. Bé Lord đã đến với Kraugel. Bé Lord cảm thấy hôm nay người chiến thắng là Piaro, nhưng trong tương lai điều đó sẽ khác. Kraugel hỏi trước sự ghen tị của Piaro.
“Tiện thể thì, đứa bé này bị làm sao vậy?”
Thoạt nhìn thôi cũng thấy em bé này không tầm thường. Và người trả lời cho câu hỏi của Kraugel đang cảm thấy bối rối không phải là Piaro.
“Con trai tôi.”
Một giọng nói nặng nề vang vọng khắp bãi tập.
“Thuộc hạ bái kiến Lãnh chủ!”
Piaro, chắc chắn là người mạnh nhất - có thể từ trên cao nhìn xuống cả thế giới, và hiệp sĩ số một Asmophel, đều cúi đầu. Đây là chuyện chấn động với Kraugel.
Kịch, kịch.
“Abu! Abuuuu!”
Lord cười rạng rỡ. Chủ nhân của giọng nói - Grid - cười với Kraugel.
“Người chơi hạng nhất đang làm gì ở vùng đất của tôi thế này?”
Grid đang thể hiện sự thù địch rõ ràng. Điều đó là hiển nhiên thôi. Anh không cảm thấy tốt đẹp gì khi chứng kiến một người anh không quen biết cười nói với gia đình và bạn bè mình. Chẳng phải anh ta cũng là thủ phạm cho sự tàn phá của bãi tập hay sao?
“...”
Kraugel câm nín. Piaro thay mặt anh lên tiếng.
“Thưa Lãnh chủ, người này tên là Kraugel. Cậu ta là một người anh em có tình bạn thân thiết với tôi.”
‘Người anh em ư...’
Kraugel thấy ấm lòng. Anh cảm động vì Piaro cố bảo vệ anh. Nhưng ấn tượng này không kéo dài lâu. Piaro không ‘bảo vệ’ mà là ‘báo cáo’. Anh em sao? Thứ đó quan trọng thật đấy, nhưng lòng trung thành tới trước.
“Sau khi không gặp một thời gian dài, cậu ta đề nghị một trận đấu tập và tôi đã chấp nhận, kết quả là bãi tập trở thành thế này. Tôi sẽ trừ khử cậu ta theo quyết định của Lãnh chủ.”
“...”