Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 361: Chương 361

Chương 361

[Bạn đã tiến vào đảo thứ 20.]

“Hộc... Hộc...”

Nước da Grid trông thật hốc hác khi anh thở hổn hển. Hiển nhiên thôi. Anh đã dành tổng cộng 45 giờ 19 phút để vượt qua 19 hòn đảo. Tức là hơn 15 giờ ngoài đời. Kết nối thực tế ảo 15 giờ một ngày là không dễ dàng gì. Nhu cầu sinh lý là một vấn đề cơ bản, và anh cũng thiêu đốt rất nhiều sức mạnh thể chất lẫn tinh thần.

‘Từ đảo 11 trở đi, mình tốn nhiều thời gian quá.’

Các đảo từ 11 tới 19 là đi săn hoặc những nhiệm vụ tập kích. Mất nhiều thời gian là chuyện không tránh khỏi, khiến tình trạng kiệt sức của Grid tăng mạnh.

‘Mình nên kết thúc vào hôm nay thì hơn.’

Không có giới hạn thời gian cho Quần đảo Behen. Chả có lý do gì để tự gây nguy hiểm cho bản thân bằng sự nóng vội. Cấp độ của anh đã tăng lên 306 và Grid chuẩn bị đăng xuất thì đột nhiên dừng lại.

‘Gì đây?’

Một cái bóng khổng lồ từ trên trời bắt đầu phủ tối bề mặt của đảo. Trông có vẻ như là thời gian ban đêm vậy.

“Thứ này...!”

Grid ngẩng đầu lên và sốc. Một vòng tròn lớn đang che mặt trời. Nó là một vòng tròn được tạo thành từ hàng chục ngàn con mắt.

“Ụa.”

Grid cau mày với sự ghê tởm. Anh phải nuốt xuống để nén cơn buồn nôn của mình. Vẻ ngoài của vòng tròn kỳ quái đó. Có vô số thứ như những mạch máu trên bề mặt đang vặn vẹo khi những con mắt chớp nháy. Những nhãn cầu phồng lên kích thích nỗi sợ hãi và ghê tởm của con người tới giới hạn.

Nhiệm vụ này là gì đây? Cửa sổ thông báo quen thuộc hiện lên lúc Grid mặc kệ những con mắt.

[Một nhiệm vụ sẽ được tạo ra.]

[Đảo thứ 20]

Tránh ánh mắt của mặt trăng địa ngục!

Phần thưởng Hoàn thành Thứ nhất : 130 Điểm Thách đấu.

[Nhiệm vụ sẽ bắt đầu sau 30 phút kể từ bây giờ.]

‘Mặt trăng địa ngục hả?’

Mặt trăng địa ngục trông như thế này sao?

‘Có lẽ nào.’

Grid đã có trải nghiệm viếng thăm địa ngục. Địa ngục anh đã thấy chẳng khác gì nhân giới. Thật khó tin là một mặt trăng khủng khiếp đến vậy lại xuất hiện.

‘Nhưng ai mà biết? Mình tới địa ngục vào ban ngày mà.’

Nhìn thôi cũng thấy kinh tởm rồi. Tuy nhiên, quan sát mục tiêu để hiểu mục đích của nhiệm vụ là điều bắt buộc. Khi Grid đang nhìn lên mặt trăng địa ngục thì...

[Một tiên trợ giúp đã xuất hiện.]

Một hệ thống không tồn tại cho tới đảo thứ 19 được ra mắt.

“Xin chào Người khiêu chiến.”

Cao 50 centimét thôi đúng không? Một vị tiên nhỏ bé hiện ra từ một chùm ánh sáng và chào hỏi anh. Hành vi và giọng điệu cực kỳ lịch sự, nhưng biểu cảm của cậu ta lại đầy vẻ tinh nghịch.

“Nhóc là ai?”

Vị tiên giải thích cho sự khó hiểu của Grid.

“Ta là Bini, một vị tiên của tình yêu và công lý, được Nhà hiền triết Sticks nhờ vả để giúp đỡ những người khiêu chiến.”

“Sticks nhờ vả nhóc hả?”

“Ừa, Sticks đang hồi hộp chờ đợi một người khiêu chiến vĩ đại có thể đánh bại Quần đảo Behen.”

“Chờ đợi ư...?”

Grid nghĩ các thử thách tồn tại trên mỗi đảo là sản phẩm của Sticks cơ. Anh nghĩ rằng rằng điều đó là để chứng minh tư cách của ‘những người muốn tới Lục địa phía Đông’. Giờ anh nhận ra là mình nhầm.

“Nếu không phải Sticks thì ai tạo nên toàn bộ thử thách cho mỗi đảo?”

“Ta không biết. Từ đầu nó đã như thế này rồi.”

“Đảo cuối cùng có cái gì?”

“Ta cũng không biết luôn. Anh có thể hỏi Sticks nếu gặp được ông ấy.”

“...Ta tưởng nhóc là một tiên trợ giúp mà. Nhóc không hữu ích lắm nhỉ.”

“Không nhá, ta chắc chắn mình sẽ giúp. Vai trò của ta là giúp đỡ những người khiêu chiến vượt qua gian nan.”

“Thế thì sao nhóc không xuất hiện sớm hơn?”

“Ta không thể giúp lũ thấp hèn được! Ta chỉ giúp những người khiêu chiến đã tự mình tới được đảo thứ 20 thôi! Vì vậy kể từ giờ hãy chú ý đến ta nha!”

Bini lấy ra một cặp kính và bắt đầu giải thích.

“Để thoát khỏi đảo thứ 20, anh phải tránh ánh mắt của mặt trăng địa ngục. Có giả thuyết cho rằng mặt trăng địa ngục có 66.666 con mắt. Không có nơi nào trên đảo này mà mắt nó không thể chạm tới.”

“Thế thì ta thoát khỏi nó kiểu gì?”

“Giả vờ rằng anh không phải là một con người.”

“Hả?”

Giả vờ mình không phải một con người là sao?

‘Hượm đã.’

Grid đang cạn lời trước yêu cầu nực cười thì anh nhớ đến Hắc hóa.

“Nếu ta biến thành quỷ thì sao?”

“Uầy, một người khiêu chiến có quyền năng Hắc hóa cơ à? Hẳn rồi, anh là một người đã xoay xở tới tận đây mà! Nhưng không may là sai rồi. Đó không phải là câu trả lời đúng. Mặt trăng địa ngục thù địch với tất cả các sinh vật sống.”

“Thế tức là từ đầu, mục tiêu của nó là sinh vật.”

“Người khiêu chiến là một con người, nên ta cố giải thích nó theo mắt nhìn nhận của anh. Hehet.”

“Thế ta phải làm sao để giả vờ mình không phải là một sinh vật đây?”

“Dừng lại.”

“...?”

“Mặt trăng địa ngục không coi bất kỳ thực thể đang đứng yên nào là một sinh vật. Chỉ việc dừng lại khi những con mắt của mặt trăng địa ngục mở ra là xong. Và chính xác 5 giây một lần, anh phải từ từ di chuyển một bước trong khi toàn bộ những con mắt của mặt trăng địa ngục nhắm lại.”

‘Nó giống như Đèn Xanh Đèn Đỏ ấy nhỉ?’

Grid được gợi nhớ về một trò chơi quen thuộc khi anh nhìn qua hòn đảo. Rồi anh nhíu mày. Kích thước của đảo rất đáng kể. Dường như nó to gấp đôi hoặc gấp ba kích thước của Đảo Yeoui.

“Cứ 5 giây đi được một bước... Điểm đến của ta là ở đâu?”

Grid hỏi với giọng run run.

Bini trả lời cùng một cái miệng cười toe toét, “Tới đầu kia của đảo. Cánh cổng tới đảo tiếp theo nằm ở đó.”

“...”

Nếu năng lực tư duy của một người tăng lên, liệu tính cách của họ có thay đổi không? Cái đó không phải vấn đề. Anh có thể đang phát triển, nhưng sự mở rộng năng lực tư duy này không hề thay đổi bản chất cốt yếu của anh.

“Nhóc bị điên à?”

Grid cuối cùng cũng tiết lộ bản chất thực sự của mình lúc anh nắm lấy cái tã mà Bini đang mặc. Bini rất xấu hổ vì bị hở ra một nửa mông.

“Anh đang làm cái gì đấy!?”

Bini rùng mình khi mặt Grid tiến gần đến.

“Phương pháp giúp đỡ ta của nhóc là bảo rằng di chuyển một bước mỗi 5 giây là cách tốt nhất để vượt qua đảo này hả? Thay vì giúp đỡ thì nhóc chỉ đang biến ta thành trò cười thôi.”

Anh không thể tưởng tượng sẽ mất bao nhiêu ngày để tới đầu kia của đảo theo phương pháp của Bini. Ngay từ đầu thì, thật đáng nghi ngờ liệu anh có thể duy trì sự tập trung và kiên nhẫn của mình hay không.

‘Điều tệ nhất là mình phải dừng lại khi một con quái vật tấn công.’

Bini vội vã giải thích cho Grid lúc anh tức giận.

“12 giờ! Trong 12 giờ, mặt trời sẽ mọc! Một khi mặt trời mọc, mặt trăng địa ngục sẽ tự ẩn nó đi!”

“Ta chỉ có thể di chuyển một bước mỗi 5 giây vào ban đêm, nhưng có thể hành động tự do vào ban ngày sao?”

“Chính xác! Di chuyển vào ban ngày và chiến đấu với mặt trăng địa ngục vào ban đêm! Anh chỉ phải chịu đựng vài ngày thôi! Sẽ có khó khăn vì thiếu ngủ, nhưng chuyện đó là khả thi!”

‘Độ khó là quá cao.’

Đây là giây phút anh ngưỡng mộ Kraugel vì đã tới được đảo thứ 30.

‘Chờ đã... Mình có thể dùng cái đó không nhỉ?'

Grid thả cái tã ra khi anh có một ý tưởng phi thường. Vật phẩm thứ hai mà anh sáng tạo ra sau Phế phẩm. Anh có thể tận dụng nó không?

“Mặt trăng địa ngục có dựa vào giác quan khác ngoài thị giác không?”

“Không. Ta chưa bao giờ nghe về điều đó.”

Có lẽ lúc này Sticks đang theo dõi...

Nước mắt tủi hổ chảy ra từ mắt Bini khi nó trả lời.

“Thế hả?”

Khuôn mặt Grid nở một nụ cười tăm tối. Anh nảy ra một cách để tránh ánh mắt của mặt trăng địa ngục. Nhưng giờ không phải là lúc. Anh cần thời gian nghỉ ngơi, cả về thể chất lẫn tinh thần.

“Đăng xuất.”

***

“À, tốt quá đê.”

Một đêm ngon giấc cảm thấy khỏe thật đấy. Youngwoo duỗi người lúc anh ra phòng khách, Sehee đang ở đó.

“Em nhận một cuộc gọi từ Trưởng Nhóm Do Minjun.

“Trưởng Nhóm Do Minjun á?”

Cô ấy là một nhân vật trẻ tuổi ưu tú của Công trình Thánh. Công trình Thánh. Nó là công ty xây dựng tốt nhất không thuộc về bất cứ hiệp hội lớn nào, và nó xếp hạng 5 tại Hàn Quốc. Nó cũng là công ty chịu trách nhiệm xây dựng cho tòa nhà 10 tỷ won của Youngwoo.

“Trưởng Nhóm Do Minjun muốn gì thế?”

“Một báo cáo tạm thời về việc công trình đang tiến triển tốt. Cô ấy nói Oppa đến thăm khu xây dựng đi. Đây là lần đầu tiên một khách hàng chưa hề đến thăm tòa nhà của chính mình đấy.”

“Anh đào đâu ra thời gian tới đó bây giờ? Anh quá bận chơi game rồi.”

“Shin Youngwoo, dạo này anh quá tin tưởng người khác rồi đấy. Hồi xưa, anh sẽ nghĩ họ đã làm điều gì đó tệ hại vì anh không thể thấy họ. Anh hẳn sẽ giám sát công trình 24 giờ mỗi ngày luôn.”

“Chả phải Công trình Thánh làm việc nhân danh anh à? Chưa kể, nó là một công ty mà Yura đề xuất. Chà, anh không quan tâm. Sehee này, có muốn đi cùng bố mẹ không em?”

“Có chứ, hiểu rồi.”

Hồi đầu, Sehee nghĩ về anh trai mình như một đối tượng cần được chăm sóc. Nhưng điều đó đã thay đổi. Cô bé tin tưởng và làm theo anh trai mình. Lời nói và hành vi của anh trai cô bé đang dần có giá trị hơn.

Tại sao cô bé lại tin tưởng? Có phải vì anh trai cô bé đang kiếm được rất nhiều tiền không? Hay vì anh là một người nổi tiếng? Không phải mấy thứ nhỏ nhặt đó. Mà vì chính bản chất của Youngwoo đã thay đổi.

“Kraugel ý, lúc em tìm kiếm trên mạng, chẳng phải anh ấy là một anh chàng tuyệt vời đến khó tin sao?”

“Anh ta không chỉ ở mức độ tuyệt vời thôi đâu.”

“Anh không hứng thú về việc chiến thắng một người như thế à?”

“Không có căn cứ cho điều đó. Anh có lẽ sẽ thua nếu anh ta đấu với anh trong cùng điều kiện.”

“...”

Giờ anh ấy trang bị cả khiêm tốn rồi á? Sehee có một nụ cười vui buồn lẫn lộn khi cô bé nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh trai mình.

‘Sao hôm nào anh ấy cũng thay đổi thế này?’

Anh trai cô bé đang phát triển từng ngày, nhưng Sehee không cảm thấy tốt. Nó cứ như thể anh trai cô bé đang ngày càng trở nên xa cách hơn. Cơ mà, cô bé cũng cảm thấy tự hào nữa.

“Em sẽ mặc quần áo và ăn sáng.”

***

“Khi nào thì cậu ta mới tới vậy?”

Những kẻ được các vị thần ban phước hoặc nguyền rủa không được chết. Nói cách khác, Sticks có nhận thức về sự tồn tại của người chơi. Ông ấy bình tĩnh chờ đợi người đàn ông tóc đen đột ngột biến mất khỏi đảo thứ 20.

Toóc. Toóc toóc.

Sticks gõ vào cây trượng của mình khi nhìn pháp cầu. Đôi mắt sâu thẳm trong chiếc áo choàng của ông ấy chứa đựng sự căng thẳng và kích thích. Khoảnh khắc người đàn ông tóc đen xuất hiện trở lại.

“Thuốc. Thuốc của mình.”

Ông ấy nuốt thuốc của mình trước để chuẩn bị cho những gì sẽ xảy ra. Nó là một phương thuốc tự chế. Ông ấy hít một hơi thở sâu để duy trì sự điềm tĩnh của mình trước khi hướng mắt về phía pháp cầu lần nữa.

‘Cậu ta có thể đột phá đảo thứ 20 không đây?’

Thật lòng mà nói thì khả năng là thấp. Cho tới nay, mới chỉ có một người vượt qua đảo thứ 20. Nghĩa là độ khó của đảo thứ 20 cực cao. Cần có sự kiên nhẫn cao độ để tránh ánh mắt của mặt trăng địa ngục. Đồng thời, họ cần khôn ngoan để ngăn chặn các cuộc tập kích của quái vật.

‘Đừng có thất vọng. Làm đầu óc trống rỗng đi nào.’

Nhưng tại sao vậy? Những kỳ vọng của ông ấy cứ tiếp tục tăng lên. Người đàn ông tóc đen này, tới nay anh ta đã vượt qua kiến thức của Sticks rồi.

“Bắt đầu!”

Ực!

Có điều gì đó xảy ra lúc Sticks đang nhìn vào các con mắt của mặt trăng địa ngục và nuốt nước bọt.

“Cậu ta biến mất rồi!!”

Đó là một khả năng tàng hình hoàn toàn mà những kỹ thuật ẩn thân chẳng thể nào so sánh được. Người đàn ông tóc đen đột ngột biến mất đã tránh được ánh mắt của mặt trăng địa ngục.

“Cái này...! Đây đâu phải là phép thuật tàng hình!”

Như mong đợi từ một nhà hiền triết. Sticks nhanh chóng tìm ra lý do vì sao không thể nhìn thấy người đàn ông nữa. Chuyện này thậm chí còn khiến ông ấy ngạc nhiên hơn.

“Áo choàng tàng hình...! Một di sản từ tế đàn của các huyền thoại...!”

Báu vật lịch sử này chỉ còn lại 2 chiếc, vậy thì tại sao người đó lại có nó? Chẳng có manh mối nào về danh tính của người đó cả.

“Ớ hự... Khụ...!”

Đây là giây phút mà sự thông thái của nhà hiền triết trở nên mờ đục.

Bịch!

Sticks một lần nữa trải qua một cú chấn động lớn, ôm ngực mình khi ngã quỵ xuống. Ông ấy uống thuốc được kê đơn bởi một dược sĩ chuyên nghiệp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!