Chương 384
“Ríu rít líu lo!”
Một buổi sáng mùa thu se lạnh, trước của nhà Grid. Trước khi hắn nhận ra, Kang Cheolgyu đã chờ đợi ở đây 13 tiếng đồng hồ và đang chảy nước mũi. Hắn lúng túng khi cái cơ thể lạnh lẽo của hắn run lên.
‘Cái xe không rời đi à...’
Đối với Kang Cheolgyu, nhà chỉ là một nơi để ngủ. Theo hắn thì không thể có ai ở trong nhà của họ hơn 13 giờ được cả.
‘Có chuyện gì với tên này vậy?’
Một ngôi nhà 1 tầng. Nó là một ngôi nhà rất nhỏ tầm 25 pyeong, và đã tính cả khu vườn rồi. Kang Cheolgyu, bằng cách nào đó, cảm thấy tiếc khi nghĩ về chàng trai trẻ sống một mình ở đó.
“Tội nghiệp đồng chí.”
Kang Cheolgyu mất cha mẹ từ rất sớm. Hắn sống trong nghèo khó và chẳng có nơi nào để dựa vào. Hắn nhớ những ngày sống trong một căn phòng dưới tầng hầm mì ramyun và lạnh lẽo đến mức nào. Giờ Grid của hiện tại dường như đang trùng lặp với quá khứ của chính hắn, khiến Kang Cheolgyu cảm thấy tiếc trong lòng.
“...Ế không, từ từ đã nào.”
Không phải Grid sống cùng gia đình à?
‘Mình không ở trong một vị trí để lo lắng cho tên này.’
Kang Cheolgyu đột nhiên có đầy hoài nghi.
‘Dù hắn sống với gia đình nhưng sao 13 giờ rồi chưa có ai ra khỏi nhà?’
Những ngọn đèn trong nhà thậm chí còn chẳng được bật lên.
‘Biết đâu...’
Có thể đó là một vụ cướp?
Kang Cheolgyu lo lắng.
‘Có lẽ Grid và gia đình hắn đang bị bọn cướp bắt làm con tin?’
Chuyện đó là không thể. Grid là mục tiêu của hắn. Hắn cần làm Grid bị thương thì mới được trả tiền.
“Như cứt vậy, mình đoán mình phải giải cứu cái nhà này rồi.”
Kang Cheolgyu có thể có khả năng chiến đấu tốt, nhưng đầu óc thì kém. Không phải chỉ vì hắn không đi học và đọc sách báo, mà cả việc hắn sinh ta với một bộ não thậm tệ nữa. Hắn quên luôn lý do mà hắn theo dõi nhà của Grid trong 13 giờ là vì ngôi nhà có dán nhãn an ninh trên nó và bắt đầu trèo lên hàng rào.
Lý do cho việc đưa ra một lựa chọn ngu ngốc như vậy là vì bồn chồn.
Chíp chíp!
Cảm biến phát hiện được Kang Cheolgyu đang treo mình trên hàng rào và còi báo động vang lên. Đó là một tiếng ồn lớn vang khắp cả khu phố.
“Hấy.”
Kang Cheolgyu giật mình và nhảy khỏi hàng rào. Hắn cố trốn thoát thì có ai đó chặn đường lại.
“Một con chuột mò tới đây cơ đấy.”
“...?”
Người đàn ông đang đeo một miếng che mắt phía trước mắt trái. Anh ta là một người Tây với mũi to, đôi mắt xanh lá nhạt và mái tóc xám ngắn.
“Mày là ai?”
Kang Cheolgyu cảnh giác lúc cái gã phương Tây kia nói bằng tiếng nước ngoài không thể hiểu được.
“Khaaạạc~ phẹt!”
Người tây đó không nói nhiều. Anh ta khạc đờm ra và hành động như thể sắp có động thái lên Kang Cheolgyu. Mặt Kang Cheolgyu méo xẹo.
“Thằng chột mắt điên khùng này.”
Họ muốn hành động chống lại người đứng đầu băng đảng Sóng độc ư?
“Tao đéo biết mày là ai, nhưng mày sẽ phải hối hận đấy.”
Những cú đấm của Kang Cheolgyu nhanh và mạnh phết. Đó là 3 cú đấm và thọc liên tiếp, một kỹ thuật giết người hoàn hảo dựa trên quyền anh. Nhưng người tây kia giỏi hơn mấy lần liền. Người tây chặn tất cả những cú đấm của Kang Cheolgyu chỉ bằng tay phải, rồi nắm lấy cổ tay Kang Cheolgyu.
Kang Cheolgyu tái mặt.
‘Thằng này!’
Hắn nhìn thấu những cú đấm nhanh như chớp và thậm chí còn vô hiệu hóa chúng sao? Các động tác ở cấp độ của một võ sĩ quyền anh đẳng cấp thế giới! Người tây thấy đôi mắt run rẩy của Kang Cheolgyu và nhấc một cái chân khá dài của mình lên.
Pakak!
“Khặc...!”
Kang Cheolgyu run rẩy khi nâng tay trái lên đỡ đòn của người tây. Hắn gắng sức kéo cổ tay phải đang bị người tây nắm lấy, nhưng sự kìm kẹp này quá mạnh. Người tây kéo Kang Cheolgyu và lên gối.
Bụp!
“Hớựk!”
Đầu gối cứng đã nghiền nát cái mũi của Kang Cheolgyu. Người tây vẫn nắm chặt cổ tay hắn lúc hắn cố chặn máu cam chảy ra. Kang Cheolgyu xác định rằng hắn không thể thoát ra bằng vũ lực, nên đã xoay người và vung cùi chỏ.
Người tây có một vết sẹo sắc nét trên mũi, như một vết dao cắt vậy.
‘Khá tốt đấy.’
Người tây có phần ấn tượng. Nhưng chỉ đến thế thôi. Sức mạnh của Kang Cheolgyu đã đổ vỡ sau khi hắn hứng chịu thương tổn lớn vào mặt. Ngay từ đầu, người tây đã tài giỏi hơn rồi, vì Kang Cheolgyu đã chịu đòn từ một sự bạo lực không phản kháng nổi.
Bam bam! Bam bam bam!
Người tây rất tàn nhẫn. Anh ta cứ đấm, đấm, và đấm Kang Cheolgyu. Máu chảy xuống từ khuôn mặt của Kang Cheolgyu, và giờ hắn trông thật đáng thương.
“Mày... Mày là thằng đéo nào...?”
Tại sao cái gã người tây này mạnh thế, và tại sao hắn lại đập Kang Cheolgyu đến chết thế này? Người tây tự giới thiệu mình với Kang Cheolgyu.
“Tao là vệ sĩ của Grid, Toon.”
Đúng vậy. Danh tính của người tây này là Toon, Bậc thầy Quái thú. Anh ta đã từng phá vỡ thế cân bằng của mafia Ý, và là người chơi mạnh nhất ngoài đời. Lý do anh ở lại Hàn Quốc là theo yêu cầu của Yura.
“Toon-ssi, anh đang thiếu tiền để mua đất tại Hàn Quốc đúng không? Nếu anh muốn chuyển đến Hàn Quốc như những thành viên khác, tôi sẽ sắp xếp một nơi sống cho anh. Đổi lại, hãy chịu trách nhiệm cho sự an toàn của Grid-ssi.”
Sự an toàn của Grid là mong muốn của toàn bộ thành viên Vượt hạng vũ trang chứ không chỉ riêng Yura. Bởi vì có Grid thì Vượt hạng vũ trang Hội mới có thể tồn tại. Bởi vì có Vượt hạng vũ trang Hội thì họ mới có thể ở vị thế hiện tại.
Cụ thể là, Toon có xu hướng dựa vào Vượt hạng vũ trang rất nhiều. Sự tồn tại của những đồng sự mà anh ta có thể dựa vào là rất quan trọng với một đứa trẻ mồ côi.
“Động vào, Grid, giết.”
Ớn lạnh.
Mắt Toon lạnh lẽo như một con quái thú khi anh nói bằng tiếng Hàn bồi. Kang Cheolgyu gật đầu.
“H-Hiểu rồi. Tôi sẽ không bước vào cái bóng của Grid trong tương lai!”
Giây phút hắn tuyên bố câu này.
Kẹt kẹt.
Cửa nhà Grid mở ra và một người đàn ông trẻ xuất hiện. Grid đã nằm trong cỗ máy tới 13 giờ và chạy ra đây khi nghe thấy tiếng báo động.
“Gì? Cái gì xảy ra đấy? É? Toon à? Sao lại ở đây thế? Tới Hàn Quốc hồi nào vậy?”
Có một người đàn ông lạ mặt và Toon. Grid không thể hiểu vì sao cả. Lúc này, 3 chiếc xe của công ty an ninh đã tới trước nhà Grid.
“Anh an toàn rồi!”
Các nhân viên của công ty an ninh xuống xe và kiểm tra sự an toàn của Grid. Grid không chỉ là một khách hàng, anh còn là thần tượng của họ.
“Ớ... À, tôi ổn.”
Grid đáp lại khi đứng cạnh Toon, nên sẽ không có hiểu lầm nào cả. Trong khi đó, các nhân viên từ công ty an ninh bắt giữ Kang Cheolgyu và báo cáo cho sở cảnh sát. Các sĩ quan ngạc nhiên lúc thấy mặt Kang Cheolgyu.
Vào lúc bình minh. Tin tức bùng nổ trên TV và Internet.
Grid, anh ấy đã đóng một vai trò quan trọng trong việc bắt giữ một kẻ buôn ma túy.
Kang Cheolgyu - thủ lĩnh của những kẻ buôn ma túy tại Hàn Quốc - đã bị bắt bởi Grid và người đồng sự của anh là Toon.
Thành phố Seoul đang trao một huy chương công dân danh dự cho Grid và Toon.
Cơ quan Cảnh sát Quốc gia sẽ cấp một bằng khen và tiền thưởng cho Grid và Toon.
Nhà Xanh đang suy nghĩ về một lời tuyên dương từ tổng thống.
“...À, mình phải chơi game mà.”
Grid thậm chí còn chẳng biết vì sao anh lại nhận được huy chương công dân danh dự. Đó là một vinh dự, nhưng biểu cảm của Grid cho thấy nó là một sự bất tiện đơn thuần thôi. Anh không muốn lãng phí thời gian đến Tòa Thị chính và sở cảnh sát Seoul với Toon, cũng như có mấy cái cuộc phỏng vấn với các phóng viên.
“Tôi chả có thời gian chơi nữa đây này.”
“...”
Toon cảm thấy có lỗi một cách mơ hồ về phía Grid.
***
[Bạn đã tiến và đảo thứ 40.]
Grid giáo dục Lord và chế tác một cây thương với một cây cung để dùng. Anh đã chuẩn bị đầy đủ và quay trở lại Quần đảo Behen. Sticks chào đón anh.
“Cậu cuối cùng cũng tới.”
“Tôi sẽ bắt đầu thử thách ngay lập tức.”
Grid không hỏi liệu các thành viên khác của Vượt hạng vũ trang đã tới đảo thứ 20 hay chưa. Anh có niềm tin rằng họ sẽ làm tốt, và giờ anh phải tập trung vào sự phát triển của riêng mình. Lý do Grid lo lắng đến vậy ư?
Đơn giản thôi. Giải đấu Quốc gia Năm thứ hai được tổ chức tại Paris, Pháp. Grid phải đóng một vai trò lớn tại đó.
‘Mình phải giành 3 huy chương vàng vô điều kiện.’
Là vì anh thèm muốn thần khoáng adamantium sao? Tất nhiên rồi. Nhưng cái đó là phụ thôi. Lý do Grid muốn hành động trong Giải đấu Quốc gia là vì anh ý thức được vị trí của mình với tư cách người đại diện của đất nước.
Grid gánh trên lưng hy vọng của 50 triệu người dân và gia đình mình. Grid không muốn làm họ thất vọng. Đúng thế. Bây giờ Grid đã cảm thấy một tinh thần trách nhiệm mạnh mẽ. Đó là một thái độ cao quý không thể đem ra so với cảm xúc cá nhân của anh trong Giải đấu Quốc gia Năm đầu tiên.
“Hôô.”
Grid thở sâu lúc bước chân vào cổng tới đảo thứ 41. Thị giác của anh tối sầm lại trước khi một cảnh quan mới mở ra trước mắt anh. Đây là một khu rừng tre thanh bình.
[Bạn đã tiến và đảo thứ 41.]
[Một nhiệm vụ sẽ được tạo ra.]
[Đảo thứ 41]
Chiến đấu với chính mình và chiến thắng.
Phần thưởng Hoàn thành Thứ nhất : Bạn có thể tăng cấp độ của một kỹ năng.
‘Không có điểm thách đấu nào à?’
Nhưng Grid không thấy thất vọng. Grid có các kỹ năng huyền thoại khó tăng cấp, nên anh khá hài lòng với việc tăng cấp cho một kỹ năng.
‘Thế này cảm giác như một màn thưởng vậy.’
Nhiệm vụ của đảo thứ 41 là chiến thắng ‘bản thân trong quá khứ’ và vượt lên trên ‘bản thân trong hiện tại’ của anh. Nó như một bài kiểm tra. Cái gì đang nằm ở phía cuối của Quần đảo Behen, thứ đã buộc những người thách thức phải phát triển không ngừng?
Grid thắc mắc trong khi lo lắng nhìn xung quanh.
Sururuk.
Một người trông giống hệt Grid xuất hiện. Có 4 bàn tay vàng di chuyển xung quanh hắn ta.
‘Các Bàn tay Thần được tái tạo luôn cơ à?’
Có vẻ như bản sao của Grid đã mô phỏng toàn bộ vật phẩm và kỹ năng của Grid. Grid trở nên căng thẳng. Rồi bản sao đã di chuyển trước sự sửng sốt và kinh hoàng của Grid.
“Kiếm Vũ Pagma, Liên Sát Sóng.”
“...Hả?!”