Chương 410
“Thưa Anh Grid, anh không hề chống trả cho dù chịu thiệt hại từ một phía bởi bản vá này. Anh đang thừa nhận việc mình bị nerf là điều hợp lý có phải không ạ?”
Năm ngoái, Grid đã có thể đóng một vai trò trong Giải đấu Quốc gia nhờ lớp nghề và vật phẩm của mình. Kết quả không phải do kỹ năng của Grid. Bản vá này là để loại bỏ cái điều vô lý đó, nên ngay cả Grid cũng không thể phàn nàn nếu anh có lương tâm.
Người phóng viên tự cắt nghĩa điều này theo thị hiếu của anh ta.
Từ vị trí của Youngwoo, đó là một thái độ khó chịu. Anh rất tự hào về bản thân, nên nếu là một năm trước, anh sẽ lập tức giận dữ với người phóng viên. Anh hẳn sẽ cáu kỉnh ra mặt.
Nhưng lúc này Youngwoo không làm thế. Anh đại diện cho Vượt hạng vũ trang với Hàn Quốc, và buổi họp báo này là một sân khấu thế giới trực tiếp. Bởi vậy, Youngwoo hít một hơi thở sâu và nhìn người phóng viên. Thẻ ID treo trên ngực phóng viên có tên của họ, tên của công ty truyền thông và cả quốc gia nữa.
‘Người Pháp hửm.’
Một trong các ứng cử viên cho hạng nhất của Giải đấu Quốc gia Năm đầu tiên. Người Pháp chỉ ra Bondre như là người giành chức vô địch về cho đất nước họ. Tuy nhiên, Bondre bị đánh bại trong 4 giây sau khi gặp Youngwoo trong Đấu đối kháng. Nỗi nhục gây sốc này đã đưa Pháp ra xa khỏi chức vô địch.
Sự đối nghịch - bắt nguồn từ thời điểm đó, cũng như sự cảnh giác và lo lắng rằng điều tương tự có thể xảy ra lần này - đã chi phối phóng viên người Pháp. Youngwoo - đã mở mang tầm mắt - cảm thấy thông cảm hơn với những người phóng viên.
‘Lòng tự trọng của anh ta thấp.’
Giống như Youngwoo ngày xưa. Là một người chiến thắng mạnh mẽ, Youngwoo có thể trả lời phóng viên bằng giọng điệu bình tĩnh.
“Tất cả mọi người dường như đã hiểu lầm. Tôi không phải một nạn nhân của bản vá này.”
“Hở?”
Nhà báo Pháp lúng túng và đám đông khán giả kích động.
Một phóng viên Trung Quốc bối rối hỏi.
“Thưa Anh Grid, điểm mạnh vĩ đại nhất của anh chẳng phải là sức tấn công không thể đánh bại sao ạ? Do bản vá này, anh đã mất sức mạnh đó và chắc chắn sẽ ở vị trí bất lợi trong Đấu đối kháng. So với những người chơi xếp hạng khác, không phải kỹ năng kiểm soát của anh tương đối thiếu sao?”
“Tại sao sức tấn công lại được coi là sức mạnh của tôi?”
“Anh là người đã trục xuất Hurent của Hoa Kỳ chỉ trong 5 giây và Bondre của Pháp chỉ trong 4 giây. Sức tấn công hiển nhiên là điểm mạnh vĩ đại nhất của anh rồi ạ.”
“Hrmm.”
Một nụ cười hiện ra trên mặt Youngwoo. Những người đang xem chương trình phát sóng cùng đám phóng viên không thể hiểu ý nghĩa của nụ cười đó. Nhưng Yura, Daehan, và Regas biết ý nghĩa của nó.
‘Đó là nụ cười nhạo báng.’
‘Buồn cười làm sao.’
‘Tính cách tồi tệ nhất đây rồi.’
Youngwoo thích thú những câu hỏi đang lan truyền qua các phóng viên và mở miệng.
“Các anh còn non và xanh lắm.”
“Dạ?”
Đột ngột gọi họ là non và xanh? Nụ cười đó có vẻ như là đang cười vào mặt họ vậy. Youngwoo hỏi một phóng viên người Trung Quốc đang có một biểu hiện khó chịu trên mặt.
“Nguồn gốc sức tấn công mạnh mẽ của tôi là gì?”
“Nó rõ ràng là những vật phẩm mạnh mẽ của anh.”
“Nói cách khác, quyền năng của vật phẩm. Đó mới là câu trả lời đúng.”
“...?”
Youngwoo giải thích cho người phóng viên đang hoang mang.
“Điểm mạnh của tôi không phải là sức tấn công, mà là vật phẩm. Và vật phẩm thì không chỉ giới hạn ở vũ khí thôi đâu.”
“...!”
Đôi mắt của người phóng viên Trung Quốc mở to ra. Anh ta đã hiểu những lời của Youngwoo. Youngwoo đảo ánh mắt khỏi những phóng viên và tuyên bố trước ống kính máy quay.
“Nếu vì bản vá mà tôi không thể tái tạo sức tấn công mạnh nhất, thế thì tôi sẽ thể hiện sức phòng thủ mạnh nhất. Tôi sẽ sử dụng triệt để bản vá này để trông giỏi giang hơn nhiều so với năm ngoái.”
Nerf nhằm vào anh sao? Anh sẽ dễ dàng vượt qua nó.
“Phììì!”
Các phóng viên bật cười. Lời của Youngwoo thật quá lố bịch.
“Lớp nghề thợ rèn được biết là có phòng thủ thấp, và vì giới hạn vốn có của các lớp nghề sản xuất, tôi không nghĩ một thợ rèn huyền thoại sẽ khác biệt nhiều đâu ạ.”
“Tôi chưa bao giờ thấy anh dùng các kỹ năng phòng thủ.”
“Nếu không có bất cứ kỹ năng phòng thủ nào, thì theo thường thức, anh không thể chơi như một người chịu đòn chỉ dựa vào áo giáp đúng chứ ạ?”
“Anh có lẽ đã vượt qua giới hạn lớp nghề của mình bằng các vật phẩm trong Giải đấu Quốc gia Năm đầu tiên, nơi mà chỉ có những người chơi thúc đẩy lần hai, nhưng năm nay sẽ khác. Những tuyển thủ khác đã phát triển mạnh mẽ hơn nhờ những bước nhảy vọt.”
“Thưa Anh Grid, anh quá ám ảnh với vật phẩm rồi đấy ạ.”
Các phóng viên nói không sai. Họ là các chuyên gia trong Satisfy và có cơ sở cho lời nói của mình. Cơ mà, vấn đề ở đây là Youngwoo - một trường hợp đặc biệt.
“Mấy người sẽ sớm thấy thôi. À, tôi sẽ nói trước điều này cho nhé.”
Youngwoo quét ánh mắt chế giễu sang Zibal và Bubat.
“Tôi không nghĩ bất cứ ai tham dự giải đấu này đều không trang bị vật phẩm. Người chơi xếp hạng cấp cao nhận rất nhiều tiền từ các nhà tài trợ, nên thật vô trách nhiệm nếu họ không có vật phẩm tốt. Nếu có lương tâm thì về sau đừng lấy vật phẩm dở ra làm cái cớ.”
Giọng điệu đầy khiêu khích.
Bubat đáp lại lời chế nhạo.
“Chẳng phải anh mới là người dựa vào vật phẩm sao? Đừng có nói nhảm! Tôi cá là năm nay, anh sẽ kiếm được 0 huy chương vàng!”
Zibal cũng vậy.
“Một người chỉ dựa vào vật phẩm lại đang nói điều này... Tôi đoán là Hàn Quốc không có nhiều nhân tài đâu. Có tin đồn là Yura - người đã biến mất khỏi bảng xếp hạng sau khi có được một lớp nghề ẩn - không hề giỏi như trước đây. Chà, tôi nghĩ Hàn Quốc duy trì một phong độ thấp trong giải đấu lần này là đủ tốt rồi.”
Sau đó, các phóng viên không hỏi Youngwoo thêm nữa. Đó là một thái độ như thể họ không còn hứng thú với Hàn Quốc. Vậy nên, một phóng viên Hàn Quốc đưa ra câu hỏi mới cho Youngwoo.
“Grid, anh có kế hoạch tham gia cuộc thi sản xuất của thợ rèn không ạ? Là một thợ rèn huyền thoại, anh sẽ chắc chắn nhận được 1 huy chương vàng nếu tham gia.”
Người phóng viên muốn cho thế giới thấy rằng Hàn Quốc cũng có thể giành được 1 huy chương vàng. Các phóng viên quốc tế đọc được ý định của người này và cứng đờ lại.
“1 huy chương vàng không có cùng giá trị nữa đâu.”
“Giành huy chương vàng trong một bộ môn không được ưa thích thì chẳng có gì quan trọng cả.”
“Thì sao nào... Cho dù nó có là 1 huy chương vàng trong một bộ môn được ưa thích hay không được ưa thích, nó vẫn hiển thị trong điểm số. Có vẻ như Hàn Quốc sẽ không ra về tay trắng đâu.”
“Không nhé, điều đó cũng sai luôn. Anh đã thấy hiệu năng của các vật phẩm làm ra bởi những thợ rèn hàng đầu gần đây chưa? Không có gì đảm bảo rằng Grid có thể giành 1 huy chương vàng, kể cả nếu anh ấy là một thợ rèn huyền thoại.”
“...”
Mặt phóng viên Hàn Quốc đỏ gay vì xấu hổ khi phản ứng khác những gì anh ta nghĩ. Đó là một thực tế bất cứ ai cũng biết, nhưng hầu hết người Hàn Quốc đang xem buổi họp báo đều tức giận vì sự xúc phạm.
Biết được điều này, Youngwoo đã vứt bỏ sự kiên nhẫn của mình và lộ ra chút bản chất thực sự. Anh sẽ mang tới một sự hồi hộp cho công dân Hàn Quốc, cũng như đề cao hình ảnh của anh lẫn Vượt hạng vũ trang.
“Nếu tôi tham dự cuộc thi thợ rèn thì chẳng phải là quá bất công à?”
“...?”
Các thợ rèn tham gia cuộc thi thợ rèn là điều tự nhiên mà. Nhưng nó quá bất công ư? Grid đang cực kỳ kiêu ngạo. Chỉ vì anh là một huyền thoại, anh cho rằng toàn bộ thợ rèn đều xếp dưới anh. Đó là một sự ước định bản thân anh cao hơn mức cần thiết.
Trước mặt những phóng viên đang cau mày, Youngwoo giơ 5 ngón tay.
“Đây là số lượng huy chương vàng tối thiểu Hàn Quốc sẽ có khả năng giành được trong Giải đấu Quốc gia lần này mà không có mặt tôi trong cuộc thi thợ rèn. Ngóng chờ chuyện đó đi.”
“Cái gì cơ...?”
Tất cả mọi người đều câm nín trước lời nói càn điên rồ đó.
***
Grid, anh ấy tuyên bố mình sẽ giành ít nhất 5 huy chương vàng.
Grid sẽ không tham gia vào cuộc thi thợ rèn.
Liệu Hàn Quốc có thể giành một huy chương vàng hay không?
Tầm quan trọng của người đại diện...
Hàn Quốc sẽ hứng chịu nỗi nỗi nhục lớn do sự kiêu ngạo của Grid.
Các tiêu đề truyền thông của mỗi quốc gia đều đã bị Grid thống trị. Mặt khác, chỉ có vài bài viết nhỏ về hạng nhì Zibal.
“Grid, cái gã này...”
Ban đầu, anh ta được cho là nhân vật chính của buổi họp báo, nhưng điều đó đã thay đổi vì Grid. Cái tôi của anh ta bị tổn thương nặng nề lúc anh ta quăng tờ báo qua một bên với khuôn mặt đỏ bừng. Rồi anh ta hỏi người đàn ông trẻ tóc bạc đang thưởng thức tách trà của mình.
“Cậu nghĩ Grid đang nói đến 5 bộ môn nào?”
“Tập kích Trùm, xử lý mục tiêu và vây hãm.”
“Hả? Bộ môn theo đội á?”
“Và tất cả các bộ môn cá nhân liên quan đến chiến đấu nữa.”
“...”
Lauel - chàng thanh niên tóc bạc đang uống trà đen đắt tiền - vừa nói những lời thật lố bịch. Cậu là tổ trưởng nhân sự của Vượt hạng vũ trang và là phụ tá trưởng của Grid, người thân cận nhất với Grid. Dù vậy, cậu lại tới từ Hoa Kỳ.
“Tôi biết Grid kiêu ngạo rồi, nhưng mà thế này... Anh ta thực sự tin mình là kẻ mạnh nhất à?”
Không, Grid luôn nghĩ mình thiếu sót. Đó là lý do nó còn đáng sợ hơn.
‘Anh ấy là người đã phá tan thái thượng chi thiên.’
Lauel lắc đầu và giải thích.
“Grid nói điều đó dựa trên kỹ năng của anh ấy.”
“À, thật đấy hả?”
Zibal nghĩ điều đó thật vô lý.
“Làm thế nào mà cậu có thể đánh giá kỹ năng của Grid cao thế? Giờ các chỉ số trung bình của người chơi đã tăng lên và giá trị của vật phẩm giảm xuống, tại sao cậu lại bị ám ảnh đến vậy với một kẻ chẳng có gì ngoài vật phẩm như Grid?”
“Hahat!”
Lauel phá lên cười và vuốt mái tóc ra sau. Cậu che nửa mặt bằng một bàn tay, từ khoảng trống giữa các ngón tay, đôi mắt màu xanh ló ra.
“Đây là lý do tôi không đánh giá cao anh đấy, Zibal ạ. Tính sốt sắng đánh giá con người và hoàn cảnh dựa trên định kiến của anh chỉ chứng tỏ sự hạn chế của anh mà thôi. Thời khắc tươi sáng nhất dành cho anh là hiện tại chứ không phải tương lai.”
Mặt Zibal đỏ bừng hoàn toàn khi anh ta lay động. Anh ta cố không bực tức với Lauel - người vừa mới chê bai anh ta. Rồi Lauel nói thêm vài từ gây sốc.
“Ngày mai, trong xử lý mục tiêu, Hoa Kỳ sẽ tìm kiếm huy chương bạc.”
“Gì hả?”
Hoa Kỳ sẽ giành huy chương vàng trong các bộ môn đấu đội là điều tự nhiên. Khả năng tổng thể của đội tuyển Hoa Kỳ ở mức cao khi xem xét cấp độ, trang bị, và các kỹ năng trung bình của những tuyển thủ. Thế mà họ lại tìm kiếm một huy chương bạc ư?
Lauel tiếp tục nói nhảm.
“Khi tôi nhìn thấu thế giới bằng đôi mắt này của mình, đội tuyển giành huy chương vàng là Hàn Quốc.”
Ầm!
Zibal đập mạnh lên bàn, đứng dậy và trừng mắt nhìn Lauel.
“Tôi biết cậu trung thành với Grid... Nhưng hãy nhớ rằng quốc gia của cậu luôn là ưu tiên hàng đầu. Cậu là kẻ thù của Grid trong Giải đấu Quốc gia. Đừng có dùng lời lẽ của cậu để đánh lừa đồng minh và cổ vũ cho sự hỗn loạn.”
“Tôi sẽ ghi nhớ điều đó.”
Lauel cười thích thú, như thể điều này thật sảng khoái. Zibal vội vã đi khỏi nơi này. Là vì nếu ở lâu hơn thì anh ta sẽ nghiền nát khuôn mặt đẹp đẽ của Lauel mất.
Và ngày kế tiếp. Sau lễ khai mạc - lớn hơn nhiều so với Giải đấu Quốc gia Năm đầu tiên - bộ môn đầu tiên theo lịch trình đã bắt đầu. Nó là trận đấu xử lý mục tiêu. Quy tắc rất đơn giản.
Tập đoàn S.A thiết kế 21 hòn đảo không người cho Giải đấu Quốc gia lần này. Đại diện của 32 quốc gia sẽ có mặt trên hòn đảo không người tên là ‘Tira’. Mỗi đại diện phải tiêu diệt các mục tiêu nhỏ có đường kính 5 centimét đang di chuyển với tốc độ 40 mét/giây. Mỗi mục tiêu sẽ đều cho điểm, và các đại diện có thể bị tấn công và trục xuất.
Phá hủy một mục tiêu nhận được 1 điểm, và trục xuất người chơi khác không nhận được điểm nào. Quốc gia kiếm được tổng cộng 400 điểm đầu tiên sẽ thắng.
『 Đất nước nào sẽ là đội tuyển đầu tiên giành 400 điểm trong trận đấu này đây? 』
-Waaahhhhhhhh!
Hàng trăm ngàn khán giả cổ vũ trong Sân vận động Quốc gia Stade de France khi người dẫn chương trình nâng cao bầu không khí. Trong số họ, rất ít người chú ý tới Hàn Quốc.
Bất chấp tuyên bố của Grid tại cuộc họp báo, gần như chẳng ai dự đoán Hàn Quốc sẽ giành một huy chương trong các bộ môn theo đội.
Nhưng hãy cùng quay lại tình huống từ điểm khởi đầu đã nhé.
Peng!
Pepepepeng!
Những tia sáng trắng hiện ra từ 4 bàn tay vàng đang tỏa sáng rực rỡ dưới vầng thái dương. Cùng lúc với tín hiệu bắt đầu trận đấu, các mục tiêu nhỏ đã bị phá hủy. Tốc độ đủ nhanh để các đội tuyển khác không theo kịp.
“Ngăn hắn lại!”
Các đại diện ngơ ngác từ khắp nơi trên thế giới đã bao vây Grid.
“Liên Sát Sóng.”
Grid dùng kỹ năng mạnh nhất của mình trong khi cảm thấy biết ơn những kẻ thù đang xông vào anh cùng một lúc. Kết quả ư? Sự câm lặng đã bao trùm lấy Sân vận động Quốc gia Stade de France.