Chương 424
Khách sạn Ture.
Khách sạn mà Nga, Brazil, và Nhật Bản đang ở có một khu vực đặc biệt. Đó là phòng máy chỉ giới hạn cho Giải đấu Quốc gia. Các đại diện từ nhiều quốc gia có thể chơi Satisfy bất cứ khi nào họ muốn trong khách sạn của họ.
Kraugel tới thăm nơi này. Còn lại 14 giờ 23 phút trước khi bắt đầu ngày thứ hai của Giải đấu Quốc gia. Trong khoảng thời gian đó, Kraugel định cày cấp trong Satisfy. Hầu hết các đại diện đang khám phá Paris hoặc trút bỏ gánh nặng bằng việc nhậu nhẹt, nhưng Kraugel không có điều kiện để tận hưởng hiện tại.
Cái đích duy nhất của anh là thắng Giải đấu Quốc gia, và anh sẽ dùng hết sức bình sinh để đạt được kết quả này. Kraugel sắp ngồi vào cỗ máy thì ai đó gọi anh. Đó là Alexander, một trong các đại diện của Nga.
“Vậy nếu mày chơi game đến lúc chết thì sao nào? Cuối cùng mọi chuyện cũng vì giành các huy chương vàng thôi.”
Alexander tới trước mặt Kraugel. Hắn cao 1 mét 90 và có một hình thể cơ bắp, khiến hắn có vẻ đe dọa với bất cứ ai. Ngón tay dày của hắn chọc vào ngực Kraugel.
“Thái thượng chi thiên cái đéo gì? Đừng đùa giỡn nữa. Rốt cuộc, vì sự bất tài của mày, Nga mới bỏ lỡ huy chương vàng và mày sẽ không có khả năng chữa cho căn bệnh của mẹ mày.”
Gã đầu trọc Alexander đối xử với người da vàng vô dụng hơn cả lũ khỉ. Nga bị Grid đánh bại và Alexander đẩy toàn bộ trách nhiệm cho Kraugel, người đã không tới cứu họ. Kraugel im lặng trong một lúc.
Kwack!
“Ưứh!”
Mặt Alexander nhăn nhúm. Là vì Kraugel đã nắm lấy cổ tay hắn, cái bóp ấy quá mạnh và khủng khiếp.
‘Làm sao một thằng da vàng có sức mạnh như vậy?’
Kraugel nữ tính như một phụ nữ. Alexander không thể tin Kraugel có thể phát huy nhiều sức lực hơn hắn. Với một lực đủ để bẻ gãy cổ tay, Kraugel thì thầm với giọng phiền não.
“Tôi bị buộc phải chịu đựng trong ngày khai mạc, nhưng không có chuyện đấy nữa đâu.”
Đúng, Kraugel vẫn chưa tìm ra xu hướng của đội ở lúc bắt đầu trận đấu. Anh bị buộc phải nhường quyền lãnh đạo cho Alexander, nhưng không còn như vậy nữa.
“Anh không có tư cách nói bất kỳ cái gì đâu. Tôi là người chiếm ưu thế trong mối quan hệ này.”
Lưỡng lự!
Đôi mắt đen của Kraugel sâu hơn cả vực thẳm. Alexander cảm thấy một nỗi sợ lạ lùng vì hắn không thể đọc được chút cảm xúc nào trong đôi mắt đó. Đây chỉ là một người da vàng. Alexander không thể thừa nhận điều ấy và vung tay.
“Con khỉ chó chết này vẫn chưa biết được mình đang chống lại ai...!”
“...”
Khả năng vật lý của cơ thể thật có ảnh hưởng đến cơ thể thực tại ảo không? Ý kiến của các chuyên gia là ‘không’. Cơ thể trong thực tại ảo tách biệt hoàn toàn khỏi cơ thể vật lý. Để di chuyển cơ thể thực tại ảo tốt hơn, yếu tố quan trọng không phải khả năng vật lý mà là sự tương tác của não.
Về vấn đề này, Kraugel nghĩ ‘kinh nghiệm’ là một yếu tố quan trọng. Lấy ví dụ là kiếm thuật. Vung một thanh kiếm 10 lần ngoài đời nghĩa là có thể sử dụng một thanh kiếm trong thế giới ảo mà không cần Tinh thông Kiếm thuật. Dĩ nhiên, khả năng dùng kiếm được truyền đạt thông qua chỉ lệnh từ bộ não.
Trước khi Satisfy được phát hành. Đó là những ngày anh không biết về tình trạng của mẹ mình. Kraugel tham gia nhiều môn thể thao và võ thuật với đam mê thuần túy. Đó là với thái độ trở thành người tối cao trong Satisfy.
Cơ thể mảnh khảnh sao? Chỉ khi mặc quần áo thôi. Những cơ bắp bóng mượt của Kraugel ẩn dưới lớp quần áo của anh có thể sánh với các võ thuật gia chuyên nghiệp.
Bụp!
“Kuack...!”
Kraugel tránh nắm đấm của của Alexander và đi đường quyền vào mặt hắn. Quá trình diễn ra nhanh như chớp, làm cho Alexander ngã xuống và thấy sao bay đầy trời.
Kuuong!
Kraugel đặt bàn chân lên cái cổ dày cộp của Alexander.
Kkuok!
“Kek...! Keeek!”
Alexander cảm thấy đau đớn vô cùng khi dây thanh quản của mình bị ấn vào. Kraugel nói.
“Tôi biết những kẻ như anh. Anh là dạng đầu gấu không nghe lời cho tới khi bị chà đạp. Anh quyết định rằng không thể nhắm vào tôi trong thực tại ảo nên mới nghĩ tới ngoài đời. Có đúng không?”
Kkuok!
Kraugel tăng lực ấn lên bàn chân trên cổ Alexander. Cuối cùng, mặt Alexander trắng bệch ra. Hắn vẫn không thể thấy chút cảm xúc nào trên đôi mắt Kraugel. Alexander nhận ra là Kraugel không sợ làm bị thương người khác.
‘Gã này... Gã này là thứ thiệt.’
Anh có thể giết người. Một người tuyệt đối không nên động vào
Alexander run rẩy khi Kraugel đưa ra cảnh báo cuối cùng.
“Nếu anh còn nhắc tới mẹ tôi với cái mồm bẩn thỉu đó của anh một lần nữa, tôi sẽ kéo cái lưỡi của anh ra. Còn nữa, đừng có níu chân tôi trong bộ môn theo đội kế tiếp. Thuốc mới hả? Nga không phải nơi duy nhất có nó đâu, nên anh không thể điều khiển được tôi.”
“...!”
Tang tang!
Alexander - kẻ đang thở một cách khó khăn - đập tay xuống sàn nhiều lần để thông báo đầu hàng. Tín hiệu đầu hàng đã có, nhưng Kraugel không dễ gì thả hắn ra. Anh ấn xuống cổ Alexander, lặng lẽ nhìn xuống trong một lúc lâu.
Alexander cảm thấy chóng mặt do thiếu oxy và không thể chạm mắt với Kraugel. Mối quan hệ thứ bậc đã được thiết lập hoàn hảo.
‘Ăn miếng trả miếng.’
Kraugel bị buộc phải là một người ngoài vĩnh viễn tại Nga, nơi mà thứ rác rưởi như Alexander sống. Tính cách này đã được tiết lộ trong lần gặp đầu tiên của anh với Piaro. Alexander bỏ chạy sau khi được thả ra.
Kraugel nằm xuống cỗ máy với vẻ mặt khó ở.
‘Nga là đất nước duy nhất có phương thuốc mới.’
Satisfy là nền văn hóa và thương mại lớn nhất thế giới, nên giá trị của Kraugel luôn ở tầm vũ trụ. Có vô số quốc gia muốn anh di cư đến đó. Tuy nhiên, không ai trong số họ đã phát triển được một loại thuốc mới có thể điều trị Alzheimer.
Đúng thế, Kraugel cần dẫn dắt Nga tới chiến thắng.
[Đang quét cơ thể bạn.]
[Nhận dạng tròng mắt…]
[Đang xác thực thông tin của người chơi.]
[Hệ thống bảo vệ cỗ máy đang hoạt động.]
[Đăng nhập vào Satisfy.]
Chiiiiing!
Đôi mắt Kraugel từ từ rõ ràng. 5 giác quan của anh bị hút vào Satisfy. Sau một lúc. Một cỗ máy ở trong góc mở ra. Người vừa đứng dậy là Jishuka.
“Kraugel có tiểu sử vậy sao.”
Cô đã nằm xuống cỗ máy trước Kraugel và nghe thấy một tiếng động trước khi đăng nhập. Rồi cô vô tình biết được câu chuyện của Kraugel. Thông tin này, cô cần nói với Grid và Vượt hạng vũ trang. Jishuka vội vã tới Khách sạn Shang X Rila.
***
“Sự kết hợp giữa mặn và ngọt ngon thật đấy.”
“Nó tan chảy trong miệng tôi này.”
Nhà hàng của Khách sạn Shang X Rila.
Các đại diện Hàn Quốc đang ăn tối ở đó. Nhà hàng có 3 sao Michelin, nên đồ ăn rất thượng hạng. Tới cả Tuyệt đỉnh Kiếm - một người đam mê ẩm thực Hàn Quốc - cũng phải công nhận hương vị này.
“Kỹ năng nấu ăn rất khủng đấy. Tôi muốn thử kimchi hầm do đầu bếp của nhà hàng này chế biến.”
“...”
Khó mà hiểu được tại sao anh ấy lại muốn ăn kimchi hầm do đầu bếp người Pháp làm. Trong bầu không khí này, Grid đang thấy thất vọng.
“Tại sao tốc độ phục vụ chậm đến vậy trong khi lượng thức ăn tại quá ít thế nhờ? Chủ của cái nhà hàng này lười đến khó tin đấy.”
Grid là người Hàn Quốc hiện đại điển hình đã quen với thức ăn giao nhanh. Thời gian trung bình là 15 phút. Ấy vậy mà nhà hàng Pháp mất trung bình tới 2~3 tiếng cho một món, khiến Grid cảm thấy thất vọng khủng khiếp.
“Trong trường hợp này, đun mì gói thì tốt hơn. Michelin chỉ là một sự lãng phí thời gian.”
“Ưm... Mình muốn thử đại tương thang do đầu bếp của nơi này làm...”
“...”
Grid thất vọng và Tuyệt đỉnh Kiếm lảm nhảm. 2 người làm cho việc thư giãn và thưởng thức đồ ăn trở nên khó khăn. Cả nhóm nghĩ rằng họ không nên ăn cùng với Grid và Tuyệt đỉnh Kiếm từ các bữa sau.
Mặt khác, Yura đang mừng rỡ. Cô cảm thấy một niềm hạnh phúc kỳ lạ chỉ từ việc ngồi cùng bàn với Grid. Nếu cô ở với Grid, cô có thể chịu đựng việc ăn mì gói 3 lần 1 ngày trong suốt phần đời còn lại.
“Anh đang ở xa nhà đó, làm một ly rượu vang thì sao nhỉ?”
Một nhà hàng với giai điệu piano đẹp đẽ đang trôi chảy. Một chàng thanh niên tóc bạc lại gần bàn ăn Hàn Quốc đang phát ra những tiếng động khàn khàn. Đôi mắt xanh của cậu đẹp và trong vắt như bầu trời vậy. Đó là Lauel. Cho dù có vẻ ngoài giản dị, cậu trông như một quý tộc khi chìa ra một chai rượu vang đỏ.
Đó là loại rượu vang đỏ cổ điển đương đối gần đây của Romane X. Chỉ 6.000 chai được sản xuất mỗi năm, Nó là một trong những loại rượu có chất lượng thượng hạng với số lượng giới hạn. Lauel đã chuẩn bị thứ rượu vang quý giá như vậy cho Grid và cảm động bởi lòng trung thành của chính mình.
“Thân thể rượu này, như dòng máu chảy trong cơ thể em hàng ngàn năm qua, thật xa hoa và siêu phàm. Thứ rượu vang đỏ này là biểu tượng của em, Lauel... Nó phản chiếu ý chí của em sẽ ở trong tim anh mãi mãi.”
Các thành viên Hàn Quốc trắng hết cả mặt. Tay chân họ bủn rủn từ những lời của Lauel. Nhưng Grid, Tuyệt đỉnh Kiếm, và Yura vẫn ổn. Yura có sự điềm tĩnh xuất sắc, còn Grid với Tuyệt đỉnh Kiếm lại không giỏi tiếng Anh.
“Okay, okay.”
“Do you know God Grid?”
Grid và Tuyệt đỉnh Kiếm trả lời khi chấp nhận chai rượu Lauel mang tới. Tuy vậy, uống soju với rượu gạo vẫn là ngon nhất.
“...”
Lauel không thốt nên lời khi nhìn hàng chục ngàn đôla tan biến trong vô vọng. Trong cái bầu không khí hỗn loạn này...
“Nghe câu chuyện của tôi nè!”
Jishuka chạy vào và bắt đầu kể tình tiết của Kraugel. Không có một phiên dịch viên nên những người duy nhất có thể hiểu được ở đây là Yura với Lauel. Lauel nhìn Grid và nói với Yura cùng Jishuka.
“Hiện tại thì hãy giữ bí mật này với Grid.”
Lauel biết Grid và Kraugel có hảo cảm lớn với nhau. Nếu Grid biết về hoàn cảnh của Kraugel, anh ấy có lẽ sẽ không tập trung toàn lực cho Giải đấu Quốc gia được.
“Tôi sẽ khắc phục vấn đề này.”
Cậu đã biết được cách kéo Kraugel vào Vượt hạng vũ trang. Lauel cười với vẻ hài lòng và hướng về phòng mình.
Rồi ngày kế tiếp. Ngày thứ hai của Giải đấu Quốc gia đã bắt đầu.