Chương 512
‘Sao nó lại lớn thế này?’
Grid đang rất ngạc nhiên vì quy mô của Pangea.
‘Mình tưởng một ngôi làng khởi đầu thì nó sẽ nhỏ chứ.’
Ngược lại thì đúng hơn. Pangea đủ lớn để được gọi là một thành phố. Anh chẳng thể nhìn thấy điểm cuối của bức tường, dù có quay ánh mắt thế nào đi chăng nữa. Nó dường như lớn hơn nhiều so với Reidan - thành phố lớn thứ nhì trong Bất diệt, với dân số thậm chí còn cao hơn. Reidan thì thiếu người, trong khi đâu đâu ở Pangea cũng đông đúc.
‘Lãnh chúa ở đây chắc phải thoải mái lắm...’
Ông ta sẽ kiếm được rất nhiều từ tất cả các loại thuế mà công dân trả. Thành phố sa mạc này, thành phố kiên cố này, v.v. Grid chỉ làm chủ các thành phố không sở hữu nhiều tiền, khiến anh cảm thấy ghen tị.
“Ah?”
Grid đang liên tục quan sát khu vực thì nhận thấy điều gì đó.
‘Có rất nhiều sắc tộc thì phải?’
Grid nghĩ Lục địa phía Đông như là phương Đông. Anh tưởng tượng một phong cách sống phương Đông nơi mà con người có mái tóc đen và mắt đen. Tuy nhiên, trong khi có nhiều cư dân của Pangea trông giống người phương Đông, những cư dân khác lại gợi nhớ đến người phương Tây và người Trung Đông. Kiến trúc trên đường phố cũng vậy. Một số tòa nhà trông như tới từ triều đại Joseon của Hàn Quốc, những nơi khác thì như thánh đường từ châu Âu Trung cổ, cả những biệt thự tại Trung Đông cũng góp mặt nữa.
“Wao. Chuyện này rất là...”
Anh nghĩ trưa nay mình nên ăn mì hải sản cay. Anh hơi thất vọng vì đã hy vọng một khí sắc phương Đông cổ kính bí ẩn cơ.
‘Nhưng đây có thể là một lợi thế. Nếu một người chơi quốc tịch khác tới nơi này thì họ sẽ không nổi bật.’
Pangea chỉ là một ngôi làng khởi đầu. Đây hẳn phải là một sự sắp xếp cho những người chơi lần đầu tiên tới từ Lục địa phía Tây.
‘Một thành phố hoặc vương quốc với bầu không khí phương Đông mà mình tưởng tượng có khả năng tồn tại ở đâu đó.’
Lập luận của Grid là thích đáng. Lục địa phía Đông được biết là lớn hơn rất nhiều so với Lục địa phía Tây. Grid nấn ná vài giờ ở Pangea. Anh quan sát các cửa hàng và đường phố đầy ắp người để hiểu các quy tắc, cảm nghĩ, và văn hóa của họ. Đó là một nỗ lực để thích nghi.
Anh không cầm đèn chạy trước ô tô như hồi xưa nữa. Nếu anh nghĩ về nó như hành vi có ý nghĩa thì nó sẽ không khó chịu lắm.
‘Chả có gì đặc biệt cả. Người dân cũng vậy. Bây giờ mình nên tới một xưởng rèn.’
Grid quả quyết rằng mình đã nhìn Pangea đủ nhiều và ngập tràn sự tò mò mới. Anh tò mò không biết các thợ rèn của lục địa này hoạt động như thế nào và họ sản xuất ra loại chiến cụ nào. Anh muốn nghiên cứu nó. Grid không quên nghĩa vụ của mình như là một thợ rèn huyền thoại.
“Thưa tiền bối tôn kính. Tôi có thể hỏi một câu không?”
Grid gọi một ông già béo đi ngang qua.
“Xưởng rèn ở đâu ạ?”
NPC lớn tuổi tên là Bá Ngũ nhìn qua Grid và hỏi.
“Đây là lần đầu cậu tới Pangea hả?”
“Dạ, tôi từ phương xa đến.”
Anh không nói mình tới từ Lục địa phía Tây. Nhận thức của họ về Lục địa phía Tây vẫn còn chưa rõ, nên anh phải cẩn thận hết sức có thể. Grid nói vậy là rất thông minh.
“Ahh, ta hiểu rồi. Ở bên kia chắc là có một hay hai xưởng rèn đấy...”
Bá Ngũ giải thích dựa trên quảng trường trung tâm.
“Trên con đường hướng đông có Xưởng rèn Bạch Phủ này, con đường hướng tây thì là xưởng rèn Hắc Châm, xưởng rèn Hồng Kiềm nằm trên con đường hướng nam, còn ở con đường hướng bắc thì là xưởng rèn Lam Hỏa. Họ là những xưởng rèn nổi tiếng nhất ở Pangea. Nếu cậu tới thăm một trong số họ, cậu chắc chắn sẽ có thể mua thứ gì đấy hợp với mình.”
“Có nhiều thợ rèn làm việc ở đó không ạ?”
“Một số lượng cũng vừa phải. Ít nhất là 100.”
Hàng hóa mà một xưởng rèn sản xuất ra không chỉ là chiến cụ. Có cả nhiều vật dụng cần thiết cho cuộc sống hàng ngày, chẳng hạn như dao làm bếp, búa, nông cụ, v.v. Do đó, nhu cầu sản xuất đối với các thợ rèn trong thành phố với dân số đông cao hơn nhiều. Lục địa phía Tây đặt ra giới hạn về số lượng xưởng rèn trong mỗi lãnh thổ để kiểm soát được lãnh chúa địa phương.
“Đa tạ tiền bối ạ.”
Anh lễ phép chào tạm biệt ông già tốt bụng và đi tới xưởng rèn Bạch Phủ. Anh chọn nó vì nó là nơi gần nhất, chỉ cách đó 5 phút.
***
[Bạn đã vào xưởng rèn Bạch Phủ.]
[Những thợ rèn của Lục địa phía Đông có quan điểm khác với những thợ rèn của Lục địa phía Tây. Hiệu ứng của Hậu duệ Pagma sẽ không hoạt động.]
“Hrmm.”
Ban đầu, Grid được các thợ rèn trung cấp quý mến và được các thợ rèn cao cấp tôn thờ mỗi khi anh tới thăm một xưởng rèn. Các thợ rèn xuất sắc biết Grid là một thợ rèn giỏi giang hơn họ chỉ từ việc nhìn hình thể và bàn tay anh. Nhưng các thợ rèn của Lục địa phía Đông thì không.
Grid thất vọng. Là vì không được đối xử tốt sao? Không, chẳng phải vì cái lý do vụn vặt như vậy. Mà là vì anh nghĩ rằng kỹ năng của các thợ rèn Lục địa phía Đông sẽ không đáp ứng được mong đợi của anh.
‘Họ thiếu con mắt sáng suốt nghĩa là họ thiếu khả năng.’
Có lẽ anh sẽ không thể học được bất cứ kỹ thuật rèn nào từ lục địa này.
‘Mình nên tập trung cày cấp và thu thập các danh hiệu mới như đã định.’
Lưỡng lự.
Grid sắp rời khỏi xưởng rèn thì anh chợt dừng lại.
Ttaaang!
Tiếng búa đập vào sắt lại trong trẻo vậy sao? Grid không tin vào tai mình và đổi hướng bước chân. Rồi anh nhìn chằm chằm vào trong xưởng rèn với ánh mắt mê hồn. Ở đó...
Ttang! Ttang! Ttang!
Hừng hực!
Bụp. Bụp.
Chiiiik!
10 thợ rèn đang làm việc xung quanh một cái lò nung lớn ở trung tâm. Ai đó đang ngồi nện búa trước cái đe, một người khác làm nguội sắt nóng, trong khi người khác nữa đang liên tục đạp bễ thổi. Grid bị ấn tượng lúc anh lập tức nắm bắt được kỹ năng của họ.
‘Họ là những thợ rèn đã đạt tới trình độ cao cấp của kỹ năng Nghề rèn.’
Lý do các thợ rèn của Lục địa phía Đông không nhận ra sự vĩ đại của Grid. Không phải là vì họ ‘bất tài’, mà là vì họ khác biệt. Kỹ thuật của các thợ rèn phương Đông khác với các thợ rèn của Lục địa phía Tây.
‘À không, nó còn đi trước luôn.’
Đặc biệt, kỹ thuật rèn là rất xuất sắc. Họ xếp chồng các lớp kim loại lại với nhau và lặp lại quá trình. Đó là một phương pháp đòi hỏi kiên nhẫn, tinh tế, và sức mạnh thể chất khổng lồ. Nhưng các thợ rèn thông thường của Lục địa phía Tây lại tránh tác vụ này. Gần như lúc nào họ cũng chọn phương pháp dễ dàng.
‘Đây rõ ràng là tư duy chuyên nghiệp vượt trội hơn. Có phải hiện tượng này xảy ra là vì tỉ lệ cạnh tranh cao do có nhiều thợ rèn không nhỉ?’
Grid cảm thấy tò mò mạnh mẽ lúc anh nhìn vào trang thiết bị của họ.
‘Khi rèn sắt thì họ dùng búa sắt. Khi rèn mithril thì họ dùng búa...’
Điều đó là để tăng hiệu quả rèn trong khi chú ý để không xung đột với bản chất của kim loại. Cái này là một ý tưởng mà Thợ rèn Huyền thoại Grid chưa từng nghĩ đến.
‘Cái chất lỏng được họ cho vào nước dùng để tôi kia là gì vậy ta?’
Có khá nhiều điều anh có thể học được từ đây. Khi Grid đang quan sát cặn kẽ công việc của các thợ rèn thì có chuyện xảy ra.
“Cậu muốn học rèn từ bọn tôi hả?”
Ai đó tới chỗ Grid. Anh ta có làn da ngăm đen và đôi môi dày như người tới từ châu Phi. Cơ bắp quanh cổ anh ta phát triển đến mức chúng dày như cơ đùi của Grid. Tên anh ta ấy là Bạch Tử.
Anh ta hiểu nhầm Grid đang cố trở thành một thợ rèn và hòa nhã nói.
“Ái chà chà, cậu muốn học thì thật tuyệt, miễn là cậu chuẩn bị làm việc. Nhưng tôi có rất nhiều người như cậu tới đây mỗi ngày. Không phải ai tôi cũng chấp nhận. Nếu cậu muốn học những kỹ thuật của bọn tôi, trước tiên cậu phải chứng tỏ mình đủ tiêu chuẩn đã.”
“À không, tôi chỉ muốn tham quan sơ sơ thôi...”
Grid không thể kết thúc câu nói. Bạch Tử đã tùy tiện đưa cho anh một cây rìu và một cửa sổ thông báo bật ra.
Ttiring~
[Một nhiệm vụ đã được tạo ra.]
[Chặt Củi]
Độ khó : ???
Bạch Tử, chủ nhân của xưởng rèn Bạch Phủ muốn thử thách bạn.
Mang về 2 cây Bạch Thụ 100 tuổi tại khu rừng phía bắc của Pangea.
Điều kiện Hoàn thành Nhiệm vụ : Đốn 2 cây Bạch Thụ 100 tuổi.
Phần thưởng Hoàn thành Nhiệm vụ : 12% điểm kinh nghiệm. Nhận công việc học nghề tại xưởng rèn Bạch Phủ.
Điều kiện Thất bại Nhiệm vụ : Không có
‘Không phải chứ, đùa nhau đấy à? Đúng là sỉ nhục mà.’
Mắt Grid nheo lại. Một người chơi cấp 317 lại được mong đợi để đi chặt củi sao? Phần thưởng còn là nhận một công việc thợ rèn học nghề nữa. Anh chưa bao giờ tưởng tượng rằng trong cái thế giới này, sẽ có một người đủ điên rồ để thử biến một thợ rèn huyền thoại thành một người học nghề.
‘Chắc chắn là có thứ mình có thể học được. Nhưng nó không đủ lớn để dành nhiều thời gian ở đây.’
Trình độ kỹ thuật của anh vượt xa họ cơ mà. Anh có thể học nhiều ý tưởng đa dạng ở đây chứ không phải vấn đề kỹ thuật. Chả đáng đầu tư thời gian vào nhiệm vụ này.
‘Ngay từ đầu, đây chẳng phải là một nhiệm vụ cho tân thủ trên Lục địa phía Đông sao?’
Grid sắp từ chối thì anh bị bất ngờ bởi điều gì đó. Khi anh hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ nhận được 12% điểm kinh nghiệm á?
‘Điên hết cả rồi.’
Dựa trên một người chơi cấp 317, nó là lượng kinh nghiệm anh có được khi đánh bại 500 ma cà rồng hạ cấp. Anh có thể thu được một lượng lớn điểm kinh nghiệm chỉ bằng việc đốn 2 cái cây. Anh thật lòng không thể tin được, nhưng hệ thống thì không nói dối! Đôi mắt Grid tỏa sáng như đèn pha lúc anh xác nhận lại.
“Thật sao? Tôi chỉ cần đốn 2 cây thôi hả?”
“Ừ..” Bạch Tử gật đầu.
Grid cười tươi.
“Thế thì tôi đi luôn đây!”
Nơi này đúng là thiên đường mà!
‘Lục địa phía Đông là đỉnh nhất!’
Grid nhớ lại những ngày tân thủ của mình khi anh mang theo cây rìu chạy về phía khu rừng. Anh mờ dần ở phía xa xa khi nhìn thông tin nhiệm vụ trên bản đồ. Bạch Tử nhìn phía sau anh trước khi ai đó hỏi anh ta.
“Anh thực sự nghĩ cậu ta có thể đốn hạ một cây Bạch Thụ 100 tuổi à?”
Một cây Bạch Thụ 100 tuổi cứng như sắt và hung tợn như một núi lửa đang hoạt động. Một tiều phu nổi tiếng thậm chí còn chẳng thể gây ra một vết khía trên nó và một phù thủy tâm linh hùng mạnh cũng không thể chế ngự được ngọn lửa. Phải có gì đó thì nó mới được gọi là Đạo Giáo Thụ chứ. Nếu nó được dùng làm củi thì sẽ có thể tạo ra một ngọn lửa hoàn hảo, nhưng chuyện đó là không thể. Bất cứ ai mơ ước trở thành một thợ rèn cũng đều có thường thức như vậy. Nhưng người thanh niên với đôi mắt đen không có cái thường thức đó. Chắc hẳn là anh ta đã không học hành chút gì về nghề rèn.
“Những năm gần đây bọn thấp hèn tới nhiều lắm.” Bạch Tử lắc đầu và về vị trí của mình. Anh ta hét vào mặt đám người của mình. “Này đứa kia! Tập trung hơn nữa vào! Chúng ta phải thắng cuộc thi năm nay!”