Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 547: Chương 547

Chương 547

“Weeeeeek!”

Thức ăn và chỗ ở. Chúng là những yếu tố cơ bản của cuộc sống và là một nguồn vui của con người. Con người thật khó sống khi thiếu thức ăn và chỗ ở. Họ là những sinh vật mong muốn một ngôi nhà to và đẹp hơn, quần áo đắt tiền hơn, và đồ ăn ngon hơn.

Tuy nhiên, Grid đã mạnh dạn từ bỏ điều này. Mong muốn được mạnh mẽ của anh to lớn hơn mong muốn ăn đồ ăn ngon. Tất nhiên là nó không dễ như thế.

“Khụ khụ! Tên khốn Idan! Thế quái nào mà thịt thăn bò lão ta nấu lại có vị như cứt thế này?”

Phòng tắm trong nhà hàng của Idan. Grid nước mắt nước mũi tùm lum. Đó là hậu quả của việc nôn thứ đồ ăn rác rưởi ấy ra. Chuyện khủng khiếp là các chỉ số của anh không hề tăng cho dù ăn cái loại rác như thế. Grid bực bội với thế giới tràn ngập khái niệm xác suất này. Nó đủ để khiến anh run rẩy.

“Nhưng rốt cuộc, mình là người chọn ăn đồ của Idan... Kết quả có thể dở, nhưng mình không hối tiếc về lựa chọn của mình.”

Anh không thể trông như đang nói chuyện nghiêm túc khi vẫn nôn. Cơ mà, Grid tự hào về bản thân mình. Anh duy trì được sự kiên nhẫn và bền chí cho tới khi có được các kết quả anh muốn. Anh giờ đã nhận thức được rằng đây không phải thứ mà ai cũng có thể làm được.

“Chà... Tin tốt là cái dạ dày trống rỗng của mình đã được giải quyết.”

Thể lực của anh đã khôi phục lại bình thường.

Khạạạcc phù. Grid đi khỏi và tới thẳng Thành Pangea. Anh nằm xuống giường trong căn phòng được giao cho anh và đăng xuất thẳng luôn.

***

“Ựa... Mình vẫn cảm thấy buồn nôn.”

Nước da Shin Youngwoo tái nhợt lúc anh ra khỏi cỗ máy. Mùi vị thức ăn của Idan vẫn còn đọng lại trong miệng anh.

“Nó sẽ không sao nếu mình ăn thứ gì đó ngọt.”

Anh chỉ từ bỏ đồ ăn ngon trong Satisfy thôi. Bây giờ anh đang thèm thuồng một ly latte khoai lang. Nó vừa ấm, vừa mềm lại ngọt ngào. Nếu anh mua một ly trên đường về sau khi chạy bộ buổi sáng, toàn bộ mệt mỏi của anh sẽ tan biến. Nó là thứ xa xỉ anh thậm chí chẳng dám nghĩ đến khi nghèo khổ. Giờ nó chẳng là gì với một Shin Youngwoo tự chi 6.000 won cho bản thân. Anh ủng hộ 3.300 won cho Đại học X, nên sao có thể chần chừ khi mua một đồ uống 6.000 won được?

So sánh đi. Youngwoo vốn chỉ keo kiệt với người khác thôi. Anh đã chẳng mua một con xe 800 triệu won nếu keo kiệt với chính mình.

“Mình sẽ đi ăn.”

Youngwoo duỗi người một lúc lâu trong vườn rồi vào thang máy. Sau đó anh tới chuỗi cửa hàng café nổi tiếng dưới tầng 1 của tòa nhà.

“Chào mừng quý khách.”

Một quán café bao quát. Nó là một không gian ấm cúng so với một quán café trong trong tâm thành phố. Một nhân viên chào đón anh với một nụ cười rạng rỡ và Youngwoo gọi một ly latte khoai lang. Anh ngồi bên cửa sổ đầy nắng và có một biểu cảm nhẹ nhàng.

‘Các tòa nhà của thành viên hội sẽ sớm được hoàn thành.’

6 tòa nhà cao tầng hiện đang được xây dựng bên cạnh tòa nhà của Youngwoo. Chúng là các tòa nhà thuộc sở hữu của Yura, Jishuka, Pon, Huroi, và Vantner. Youngwoo cảm thấy mình như một con người mới. Anh thấy hạnh phúc vì bản thân từng nợ nần trước đây giờ đã là chủ đất và các đồng sự của anh đều đang làm ăn tốt. Lòng anh đủ hạnh phúc để lấp đầy thế giới.

Người nhân viên đưa đồ uống cho anh với nụ cười nhẹ trước khi hỏi với vẻ mặt lo lắng. “Tôi đã xem tin tức rồi. Vượt hạng vũ trang Hội gần đây đang gặp khó khăn. Mọi chuyện có ổn không vậy?”

“?”

Vượt hạng vũ trang Hội đang gặp khó khăn á?

‘Bọn mình vẫn đang quẩy nhiệt mà nhỉ?’

Youngwoo không nói nên lời và người nhân viên giải thích cho anh.

“Tôi nghe nói từ những người chơi thuộc Vương quốc Bất diệt. Họ bảo là Bairan với Patrian đã hoàn toàn bị kẻ thù cô lập rồi. Đáng buồn thật đấy. Tôi hẳn sẽ chiến đấu cho Vượt hạng vũ trang nếu cấp độ của tôi cao hơn chút.”

“...Người chơi gì cơ?”

Youngwoo nhận ra sai lầm của mình.

‘Thằng khốn Aslan đó đã giao nhiệm vụ giết Vượt hạng vũ trang!’

Lauel đã nói rằng Vượt hạng vũ trang có thể chặn bất cứ đòn tấn công nào của kẻ thù kể cả khi Grid không ở đó. Cứ trở nên mạnh mẽ tại Lục địa phía Đông và quay trở về. Lúc ấy, Grid đã ngoan ngoãn gật đầu.

‘Mình không mong đợi là những người chơi sẽ can thiệp vào.’

Anh vẫn thật là ngu ngốc.

Khục!

Anh nhảy ra khỏi chỗ ngồi. Anh đang chạy tới thang máy thì đứng lại tại chỗ. Là vì chủ quán café vừa mang ra một cái bánh trông ngon phết.

“Mình sẽ ăn cho đã đời.”

Làm sao anh có thể cưỡng lại một bữa ăn miễn phí chứ! Youngwoo thu thập cái bánh và lên thang máy. Anh ấn nút cho căn hộ áp mái và lấy điện thoại ra.

“...À không được. Cậu ấy sẽ chỉ nói với mình là đừng lo.”

Youngwoo đã nghĩ tới chuyện liên lạc với Lauel. Anh đổi ý và rút trong ví ra một tấm danh thiếp, gọi vào số đó. Cuộc gọi được cài đặt người nghe trả tiền. Lý do là vì?

“Bunny Bunny hả? Ừ, ầm... Bật phiên dịch tiếng Anh kiểu gì nhỉ?”

Đó là một cuộc gọi quốc tế!

***

Bairan.

Một thành phố nhỏ tiếp giáp với Winston ban đầu thuộc quyền hạn của Hầu tước Steim. Sau khi đạt được những thành tựu lớn tại phương bắc, nó được trao cho Jishuka và sau đó là Grid. Yura muốn bảo vệ nó. Bairan là một lãnh thổ mà Jishuka - một thành viên sáng lập của Vượt hạng vũ trang - đã mang tới như một món quà.

Yura chỉ đưa bản thân tới Vượt hạng vũ trang. Ngoài ra, sau đó cô chẳng làm được gì nhiều. Cô chỉ giúp đỡ trong trận tập kích Tiramet. Từ quan điểm của Vượt hạng vũ trang, chả phải là cô ấy vô giá trị sao?

‘Mình cần chứng tỏ giá trị của mình.’

Đó không chỉ là mong muốn một chiều để trông đẹp mắt hơn đối với Grid. Đóng góp cho tổ chức mà cô ấy thuộc về là lẽ tự nhiên.

Kịch.

Yura bước trên tường của pháo đài nhỏ. Cô lấy ra một dây buộc tóc màu vàng và buộc lại mái tóc đen dài của mình. Linh hồn của hàng ngàn người chơi địch đang ngắm nhìn cô đã bay mất đi một lúc. Tay chân thon gọn và khuôn mặt hoàn hảo. Tỉ lệ cơ thể của Yura phi thực tế đến mức họ tự hỏi liệu cô có phải do Chúa nhào nặn ra hay không.

“Wao... Mặt cô ấy trở nên nhỏ hơn sau khi mái tóc được búi lên kìa.”

“Cô ấy còn hơn cả các NPC. Đó là người thật à?”

“Xinh đẹp quá…”

Mọi người từ nhiều chủng tộc kêu lên. Làn da trắng hơn hoa tuyết. Đôi môi và cặp mắt long lanh quyến rũ bất cứ ai nhìn thấy. Hiển nhiên là mọi người có mặt ở đó sẽ bị cô ấy thu hút rồi. Pon thấy phản ứng của kẻ thù và cười.

‘Họ mất trí cả rồi. Lần nào gặp mình cũng ngưỡng mộ vẻ đẹp của cô ấy.’

Pon chỉ quan tâm tới việc trở nên mạnh mẽ trong trò chơi. Nhưng ngoài đời anh là một người đàn ông không thể sống thiếu phụ nữ. Đối với anh, Yura là một người phụ nữ thực sự đáng mơ ước. Nhưng anh đã từ bỏ Yura rồi. Anh không định trở thành địch thủ của Grid.

“Theo báo cáo thì có 10.000 kẻ thù. Một nửa trong số đó là người chơi.”

Một mặt, thật đáng khích lệ khi người chơi được sáp nhập vào quân đội. Là vì hệ thống quân đội của vương quốc đã khiến việc cử gián điệp đi dễ dàng hơn. Dĩ nhiên, nó không đủ yếu để lẻn vào danh sách thành viên của Vượt hạng vũ trang. Nhưng tính cách của Pon lại ôn hòa và anh có nhiều đầu mối liên lạc.

“Vụ này thú vị đây. Cấp độ trung bình của các binh sĩ vương quốc là 180, và của người chơi là 140.”

“Xem xét hầu hết các bãi săn gần đây đều là cấp thấp đến trung bình, nghiễm nhiên là cấp độ của người chơi thấp rồi. Nhưng tôi không ngờ là cấp độ của binh sĩ vương quốc lại cao đến thế.”

“Đồng quan điểm. Cấp độ trung bình của các binh sĩ tấn công Patrian chỉ là 160. Tại sao họ lại cử đội quân này tới đây thay vì Patrian nhỉ?”

“Là vì Bairan gần kinh đô hơn Patrian chứ sao. Từ góc nhìn của vương quốc, có một căn cứ ở Bairan sẽ thuận tiện hơn nhiều.”

“Tôi hiểu rồi. Chậc, họ sẽ không dám tấn công Bairan nếu Hầu tước Steim về phe chúng ta. Ông ấy không biết mình trở thành hầu tước là nhờ có Grid à?”

“Anh phải hiểu địa vị của Hầu tước Steim. Bản chất của ông ấy là một thần dân trung thành của Bất diệt. Kể cả nếu quốc vương giết anh trai mình, phản bội hắn ta cũng không hề dễ dàng đâu. Hơn tất thảy, chiến tranh là thứ đáng sợ. Ông ấy e ngại những người dân quý giá của mình sẽ bị nó cuốn đi. Tôi tôn trọng tấm lòng của ông ấy.”

Yura là cựu thành viên của Giáo hội Yatan và quen thuộc với việc tàn sát. Cô luôn dính đầy máu của kẻ thù và có biệt danh là Huyết Phù thủy. Nhưng hồi đó, cô chỉ trung thành với vai diễn của mình. Không như Lauel, cô không coi mọi người là công cụ và đánh giá cao tấm lòng của Hầu tước Steim. Cô biết rằng một người đàn ông trân trọng con dân của mình rất đáng giá.

‘Một người tài năng cần thiết cho vương quốc của Youngwoo.’

Họ sẽ chiến thắng cuộc chiến mà không gây áp lực lên Hầu tước Steim. Yura cam kết và rút ra một thanh kiếm. Đúng, nó là một thanh kiếm thay vì một khẩu súng. Nó chẳng phải một lưỡi lê có lưỡi ở một đầu, mà là một thanh kiếm thuần túy dài 1 mét. Pon nghiêng đầu sang một bên.

“Kiếm à? Vũ khí chính của Tróc Quỷ không phải một khẩu súng ma pháp cơ khí sao?”

“Kiếm cũng có thể được sử dụng như một vũ khí chính. Một Tróc Quỷ có chung cấp độ Tinh thông Súng và Tinh thông Kiếm thuật.”

Lý do cô chọn một khẩu súng là vì cựu Tróc Quỷ đã làm vậy. Cô nghĩ đối với một Tróc Quỷ, một khẩu súng sẽ tốt hơn một thanh kiếm. Nhưng kể từ Giải đấu Quốc gia thì suy nghĩ của cô đã thay đổi. Cô đã chịu cực khổ trong đấu giáp lá cà như hồi còn là một hắc thuật sư. Cô không muốn phải e ngại kẻ thù tiếp cận thêm nữa.

Chưa kể, một lý do cốt yếu cho lựa chọn dùng kiếm của cô là Grid. Grid không thể tự mình làm súng. Anh cần sự giúp đỡ từ phép thuật và giả kim thuật. Mặt khác, Grid có thể tự làm một thanh kiếm. Dùng một thanh kiếm nghĩa là sẽ dễ nhận một vũ khí từ Grid hơn.

Thế nên, Yura chọn kiếm. Đây là một lựa chọn rất hay.

Hắc thuật sư. Cô vẽ thể thức và sắp xếp phép thuật với những phản ứng nhanh lẹ vượt ra ngoài lẽ thường và thể hiện khả năng chiến đấu mạnh mẽ. Khả năng tính toán trực tiếp từng giây kết hợp với kiếm thuật của cô làm cho cô chết chóc như những mũi gai trên cây hoa hồng vậy.

“Bất cứ khi nào thời gian hồi các kỹ năng cơ bản của tôi chạy hết, tôi sẽ mở cổng và hành động.”

“...Hở?”

“Kẻ thù có cấp độ 200. Nếu tôi ra ngoài và giết 100 người, chúng ta sẽ có thể chiến thắng cuộc chiến này nếu điều đó lặp đi lặp lại.”

“...”

Bộ não của cô giống Lauel, trong khi tính cách lại như Grid. Pon lúng túng trước cái chiến lược điên rồ này và cố ngăn cô lại.

“Không được, dù cô mạnh đến đâu thì cách này cũng không hiệu quả. Thể lực của cô là một vấn đề rồi, và pháo đài...”

Anh quá chậm. Yura đã nhảy xuống bức tường và ra lệnh cho các binh sĩ mở cổng.

Kiiiiik!

“Hả?”

“Chúng tự mở cổng à?”

“Họ bị điên rồi chắc?”

Các binh sĩ và người chơi của vương quốc bật cười lúc nhìn cổng thành Bairan mở ra. Họ có 10.000 người, trong khi phe kia có 2.000. Bairan nên khép mình như một con rùa chứ không phải mở cổng.

“Hahaha! Bairan ơi là Bairan! Mấy người không thể chiến đấu và giờ muốn đầu hàng à? Hụaaa!”

Họ dự kiến sẽ vào thành mà không đổ máu. Rồi cơ thể của những người chơi phấn khởi bắt đầu tan thành bụi xám từng người một.

Peeng!

Peng! Pepepeng!

Một bữa tiệc u ám với những cột trụ màu xám vươn lên bầu trời. Yura đang ở trung tâm. Vẻ mặt cô không thay đổi trong khi thanh kiếm được cho là để tiêu diệt những con quỷ thì giờ đang lấy đi mạng sống con người. Cô là một thần chết xinh đẹp như một nữ thần.

“Phiên bản nữ của Kraugel à?”

Yura sử dụng Hình tượng Thăng hoa giữa trận bắn phá của mũi tên và phép thuật. Pon không thể không nghĩ tới điều này lúc anh ngắm nhìn Yura di chuyển qua kẻ thù như một tia chớp. Cô là người chơi cựu hạng 5. Cô cũng là một thiên tài, và giờ cô là một huyền thoại.

***

“Điên rồ quá... Mấy cái người này là thứ gì vậy?”

Thành phố kiên cố Patrian.

Người chơi của Vương quốc Bất diệt mặt cắt không còn giọt máu. Mỗi lần Jishuka bắn một mũi tên, hàng tá đồng minh lăn đùng ra chết. Hàng trăm binh sĩ bị đôi khiên của Vantner với Toban cản lại. Lần nào các thành viên Vượt hạng vũ trang tham chiến với Regas ở tuyến đầu là lần đấy quân đội tan tác. Đối với những người chơi bình thường và cấp độ thấp không thể đối phó với nhiều hơn 1 hoặc 2 binh sĩ, các thành viên Vượt hạng vũ trang chính là những thượng nhân.

Ngày thứ hai của chiến tranh. Những người chơi xếp hạng cấp cao lặng nhìn các binh sĩ Bất diệt và người chơi thông thường co cụm lại trước ngã ba đường. Họ có nên góp sức mình cho Vương quốc Bất diệt và công phá Vượt hạng vũ trang như đã lên kế hoạch không, hay là đứng lại đây?

‘Nếu Vương quốc Bất diệt mà mạnh hơn tí thì mình đã đóng góp sức mạnh của mình rồi.’

‘Quân số thì không nhiều, nên mình không sẵn lòng ra tay giúp đỡ.’

Ở lúc bắt đầu trò chơi. Hầu hết người chơi đều chọn Đế chế Saharan làm điểm khởi đầu. Đế chế có nhiều loại cơ sở hạ tầng giúp việc thưởng thức trò chơi dễ dàng hơn. Vương quốc Bất diệt so với đế chế ư? Nó như một ngôi làng nằm ở phương bắc của lục địa vậy.

Mức độ nhận thức chỉ là hạng ba. Sự thật là, lượng người chơi thuộc về Vương quốc Bất diệt không nhiều và chất lượng thấp. Khi những người chơi xếp hạng cấp cao quyết định rời đi thì có chuyện xảy ra.

“Quân tiếp viện tới rồi!”

Một giọng nói gầm lên trên chiến trường. Sự chú ý của mọi người hiển nhiên là quay về hướng đó. Rồi người chơi của Vương quốc Bất diệt lấy lại được thần thái của mình.

Jeff, Ralph, và Bubat. Các hội chủ của Bảy Bang hội trước kia đang dẫn đầu bang hội của họ để can thiệp vào cuộc chiến. Bubat - người có CC mạnh nhất và danh tiếng là vô song trên chiến trường - mỉm cười hài lòng.

“Tôi không thể bỏ lỡ cơ hội phá phách Grid được.”

Bubat không phải một thành viên của Bất diệt và không hề được giao các nhiệm vụ giết Vượt hạng vũ trang. Nhưng điều đó chả có nghĩa lý gì với anh ta. Grid đã khiến anh ta nản chí vài lần trong Giải đấu Quốc gia và cuộc xâm lăng Reidan, nên anh ta chỉ mơ ước báo thù mà thôi.

“Xung phong! Xóa sổ Vượt hạng vũ trang!”

“Waaahhhhhhhh!”

Sự xuất hiện của quân đội hùng mạnh đã nâng cao nhuệ khí. Những người chơi xếp hạng cao cấp để ý thấy chuyện này và cũng tham gia vào tấn công. Khuôn mặt xinh đẹp của Jishuka nhăn lại.

“Lũ cún con trở thành đàn chó rồi.”

Có một chút nguy hiểm rồi đây.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!