Chương 559
Tại trung tâm của Bairan.
Hơn 9.000 người đang bị trói thành hàng. Chuyện này xảy ra là bởi lời nói của Công tước Lucilliv.
“Các ngươi không rời khỏi đây cho dù Bairan đã trở thành nơi ẩn náu của phiến quân. Đó rõ ràng là một tội ác. Tiền thuế và sức lao động của các ngươi đã lấp đầy dạ dày của phiến quân. Kết quả là các ngươi cũng chống lại vương thất.”
Cư dân Bairan không còn là người của Bất diệt nữa.
Công tước Lucilliv ra phán quyết. “Chúng không đủ tư cách để sống trên đất của Bất diệt. Giết chúng đi. Toàn bộ các thế hệ sẽ bị tru di và mồ mả tổ tiên chúng sẽ bị phá bỏ.”
“...!”
Các cư dân của Bairan nghĩ chuyện này thật bất công. Ai đó có can đảm cố gắng cầu xin lòng thương xót, nhưng họ lại không được phép mở miệng. Các pháp sư cấp cao đã dùng phép câm lặng để buộc dân làng ngậm miệng.
“Hup...! Oof!”
Họ không thể nói ư? Nỗi tuyệt vọng ngập tràn trong đôi mắt cư dân. Ít nhất, họ muốn Công tước tha chết cho con cái hoặc cha mẹ họ. Nhưng Công tước Lucilliv ra lệnh mà chẳng quan tâm.
“Giết chúng đi.”
“Oof! Oof!”
Các cư dân cố gắng chống cự. Họ không thể di chuyển vì đã bị dây thừng trói chặt. Các binh sĩ chế ngự họ và họ trở thành mục tiêu của những cây cung.
“Điều này là không thể...”
Hơn một nửa trong số 100.000 binh lính là những người bị ép nhập ngũ. Họ run rẩy sợ hãi lúc nhìn cảnh tượng khó tin trước mặt họ.
“Họ thực sự sẽ giết những người này à?”
“Chuyện này thật vô nghĩa... Tại sao họ lại có tội được? Ngay từ đầu, đất đai bị phiến quân cướp đi là vì sự kém cỏi của đất nước chứ có phải lỗi của người dân đâu? Tại sao lại đặt tội lỗi lên người dân vậy?”
“Họ đối mặt với cái chết chỉ vì có mặt cùng một chỗ với phiến quân! Ngay cả những đứa trẻ còn nhỏ không biết gì!”
Chỉ huy của họ là một kẻ không quan tâm đến tính mạng của người dân. Ngay khi họ nhận ra sự thật này, nhuệ khí của các binh sĩ bình thường đã giảm mạnh. Họ mất niềm tin vào chỉ huy của họ. Đó là giây phút tinh thần họ suy sụp sau khi sức mạnh thể chất bị đẩy tới giới hạn từ cuộc hành quân vất vả.
‘Từ lúc này, chỉ có thể dùng sự sợ hãi để điều khiển họ.’
Ars tỏ vẻ khó chịu.
‘Mình đoán tối nay sẽ có thêm người đào ngũ.’
Số người đào ngũ trên đường từ Partu đến Bairan đã gần 6.000. Nó sẽ sớm lên hơn 10.000. Ars nhìn chằm chằm vào lưng Công tước Lucilliv.
‘Sẽ có một cơ hội rất sớm thôi.’
Công tước Lucilliv có một sơ suất nhỏ mà ông ta không hề hay biết. Hệ thống chỉ huy của quân đội cuối cùng sẽ bị phá vỡ và gây ra hỗn loạn. Công tước Lucilliv để lộ sơ hở vào lúc đó hẳn sẽ là lý tưởng nhỉ? Dựa trên kết quả quan sát của anh, Công tước Lucilliv đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu. Ông ta luôn được bảo vệ bởi 300 vệ binh và 10 pháp sư cao cấp, nên Ars thấy khó mà tìm được cơ hội ám sát ông ta.
‘Nếu không được thì mình cần phải lao lên phía trước.’
Nếu tình thế mà tới mức đó, anh không ngại hy sinh mạng sống của mình cho chủ nhân. Bởi ngay từ đầu, cái mạng của anh đã được Grid cứu. Do đó, anh có thể dâng mạng sống của mình cho lãnh chủ.
‘Mình sẽ giao chuyện trả thù hoàng hậu cho Piaro.’
Khoảnh khắc nụ cười cay đắng hiện ra trên gương mặt Ars.
Paaaat!
Một tia sáng lóe lên trên bầu trời và Grid xuất hiện.
“L-Lãnh Chủ...?”
Binh nhì Ars tới từ Partu. Danh tính thực sự của anh là Asmophel của Vượt hạng vũ trang và giờ anh đang cảm thấy sốc.
‘Tại sao Lãnh chủ lại ở đây?’
Đây là tình huống mà binh lính bảo vệ Bairan đã hoàn toàn rút lui! Thế thì tại sao chủ nhân của anh lại chạy tới nơi này một mình?
‘Đừng có bảo là?’
Lãnh chủ của anh ấy tới đây để cứu những người còn lại sao?
“Thật không thể tin được...”
Một lãnh chúa đối mặt với 100.000 quân để bảo vệ người dân của mình. Ngực Asmophel nóng bừng lúc anh nhìn lên trên bầu trời.
“Mình muốn nhìn thấy vương quốc mà Lãnh chủ sẽ thiết lập.”
Một vị vua nghĩ về con dân hơn là cuộc sống của chính mình. Điều ấy chắc chắn là ngu ngốc. Vua là một tồn tại không thể thay thế, ấy vậy mà cậu ấy lại đang liều mạng để bảo vệ người dân ư? Hồi Asmophel còn là một quý tộc, anh hẳn sẽ cười vào cái suy nghĩ của một vị vua như thế.
Nhưng giờ Asmophel đang nhìn thế giới từ con mắt của một binh sĩ và tâm hồn anh đã khác đi. Anh nghĩ Grid trông thật đẹp đẽ. Anh tự hỏi vương quốc của Grid sẽ nhìn như thế nào. Vì vậy, anh sẽ bảo vệ lãnh chủ.
‘Tôi sẽ bảo vệ ngài. Tôi sẽ là lực lượng thực hiện đức tin và ý chí của Lãnh Chủ.’
Kkuok!
Đôi tay Asmophel rung lên khi anh cầm thương. Anh bắt đầu di chuyển giữa 100.000 binh lính lúc một trận oanh tạc được Grid phóng ra.
***
“Ấy?”
Grid không tin vào mắt mình khi anh tới Bairan cùng Sticks. Những gương mặt thân quen không còn ở đó nữa và một đội quân đang tràn ngập thành phố.
“Sao ở đây chả có...?”
Grid phát hiện ra cờ của Bất diệt cắm trên các bức tường và những binh sĩ mặc áo giáp vàng.
“...Các ngươi? Bỏ mẹ rồi.”
Mặt Grid tối sầm lại khi anh hoang mang trong chốc lát.
“Họ chết rồi sao?”
Bọn khốn này đã cướp đất của anh! Các đồng sự cùng binh sĩ đã tử trận của anh! Grid không kìm nổi cơn giận của mình trong khi Sticks - đã quá mệt vì liên tiếp dùng Dịch chuyển Số lượng lớn - vội vã trấn an anh.
“Phù... Phù... Bình tĩnh đã Grid. Cậu nghĩ các binh sĩ và hiệp sĩ của cậu dễ bị đánh bại vậy sao?”
Ngay lúc này, họ đang ở giữa lòng địch trong khi số lượng binh sĩ như là cát trên sa mạc. Nếu Grid mất bình tĩnh và hành động theo cảm tính, việc anh chết là chuyện khó tránh khỏi. Grid may mắn lấy lại được cái đầu lạnh của mình trước lời nhắc nhở của Sticks và hỏi trong cửa sổ chat của hội.
&Grid : Có chuyện gì xảy ra với các thành viên đang bảo vệ Bairan thế?
&Pon : Không thể bảo vệ nó nên bọn tôi đã rút lui. Xin lỗi, bọn tôi không giữ nó được Grid ạ. Bọn tôi chắc chắn sẽ lấy lại nó.
&Ibellin : Người anh em Grid! Tại sao lại quay về sớm vậy? Chẳng phải anh định ở lại Lục địa phía Đông một thời gian dài sao?
&Vantner : Cây cung cậu cho Jishuka ghê gớm thật đấy! Nó thực sự rất khủng luôn!
“Hầy...”
Grid thở phào khi anh thấy câu trả lời của Pon. Anh đã nghĩ đây là tình huống tồi tệ nhất khi mọi thế lực tại Bairan bị tiêu diệt rồi cơ.
“Đi nào. Đó là một cuộc rút lui chiến thuật.”
Số lượng kẻ thù thật sự nhiều không đếm xuể. Ngay cả trên TV Grid cũng chưa từng thấy con số đông tới vậy. Khó mà tưởng tượng được việc chiến đấu với họ một mình.
“...?”
Grid đang thấy choáng ngợp thì nhận ra người dân của Bairan. Họ đều bị kết án tử hình, bất kể giới tính hay tuổi tác. Anh nhìn chằm chằm vào những mục tiêu mà các cây cung đang nhắm đến.
Lưỡng lự.
Grid dừng lại tại chỗ.
Smith - người đã dạy anh làm những mũi tên jaffa. Những thanh niên cùng anh sửa chữa tường thành sau khi ngăn cản cuộc xâm lược của Giáo hội Yatan. Cô gái tặng anh trái cây và những người già kể cho anh các câu chuyện. Grid thấy những người mà anh đã xây dựng mối quan hệ trong những ngày mới bắt đầu của mình.
‘Họ sẽ bị thương ư?’
Cơn giận của Grid tăng vọt. Anh là người coi trọng những mối quan hệ của mình. Nói cách khác, Bất diệt cố gắng ‘đánh cắp’ những thứ thuộc về anh là không thể chấp nhận được.
“Grid?”
Các cung thủ và pháp sư của địch đã bắt đầu tấn công. Sticks thi triển một thần chú khiên chắn và làm vẻ mặt khó chịu khi ông ấy thấy những đòn tấn công đang lấp đầy bầu trời. Grid trông rất nghiêm túc.
“Sticks, ông tới Patrian trước đi.”
Hẳn là thế rồi.
“Có nhất thiết phải một mình chống lại một đội quân lớn như vậy không? Số lượng là không cần bàn nữa rồi. Có tới 100.000 kẻ thù. Ta biết sức mạnh của cậu, nhưng một mình đối phó 100.000 thì chỉ là tự sát thôi...”
“Nhưng lùi bước thế này thì đáng xấu hổ lắm còn gì? Tôi, thủ lĩnh của Vượt hạng vũ trang, lại rút lui khi gặp kẻ thù á? Chuyện này sẽ là mối nhục cho danh dự của các đồng sự đã chiến đấu vì tôi.”
Grid ý thức về các máy quay từ các đài truyền hình trên khắp thế giới.
‘Căng mắt ra mà xem.’
Năng lực của anh đã tăng tiến đều đặn từ Giải đấu Quốc gia Năm thứ hai. Giờ anh đã gần đến vị trí của người giỏi nhất chưa? Đó là một cơ hội tốt để mọi người đánh giá anh. Chưa kể, bản thân anh cũng tò mò. Anh tự hỏi liệu mình có thể đóng một vai trò tích cực khi đó là trận chiến 1 chọi 100.000 hay không.
‘Còn 20 phút cho tới lúc tiếng báo động của Đạn Phép vang lên.’
Anh sẽ chiến đấu toàn lực cho tới lúc đó.
‘Ưu tiên hàng đầu của mình là đảm bảo đường thoát cho người dân.’
Braham thì thầm với Grid.
‘Nhóc có hiểu không vậy? Đối với một huyền thoại, khái niệm số lượng là vô nghĩa. Một huyền thoại không ngại chống lại một triệu người chứ nói gì một trăm ngàn. Tức là nếu nhóc và ta ở cùng nhau, một trăm ngàn binh sĩ... À mà cũng không nhất thiết phải ở cùng nhau.’
Điều duy nhất có thể vượt qua một tồn tại thượng thừa là ai đó có sức mạnh tương đương. Chỉ có một số ít người có khả năng đó. Grid gật đầu và cười.
‘Tôi sẽ xem xét tình hình và gọi ông nếu cần.’
‘Meh. Nếu nhóc nài nỉ thì ta sẽ làm.’
Grid xác nhận câu trả lời của Braham và đôi mắt anh nghiêm túc trở lại.
‘Đây là cơ hội để đánh giá khoảng cách giữa mình và các huyền thoại đời trước.’
Kẻ đầu tiên hiện ra trong đầu là Lantier trên Quần đảo Behen.
“Mình sẽ kiểm tra và khiêu chiến ông ta lần nữa!”
Chiiiiing!
Grid có hàng trăm quả cầu màu trắng xung quanh mình. Điều đầu tiên anh cần làm là đối phó với các cung thủ đang nhắm cung vào người dân của Bairan.
“Kiếm Vũ Pagma, Thượng tâm.”
[Sức tấn công được nhân đôi. Các đòn tấn công cơ bản của bạn sẽ chuyển thành các đòn tấn công cự ly xa.]
“Các đòn công kích bình thường sẽ đủ để làm vậy.”
Kwa kwang!
Kwa kwa kwa kwa kwa kwa kwa kwa!
Grid tách Ma Kiếm ra làm 2 mảnh và vung tay không ngừng. Từ trên trời, 7~8 lưỡi kiếm năng lượng bay ra mỗi giây trút xuống đầu các cung thủ của Bất diệt.
“Kuaaaack!”
Chiến trường bỗng chốc trở thành kinh đô của địa ngục. Hàng trăm binh sĩ chết ngay tức khắc. Đó là một hỏa lực điên cuồng!
“Eek! Tắt phép bay trước đi!”
Hầu tước Bera kêu lên vội vã. Một pháp sư từ lãnh thổ của ông ta liền thi triển một thần chú. Nó ảnh hưởng tới mạch mana của toàn bộ pháp sư trong phạm vi, khiến việc dùng phép Bay là không thể. Thế nhưng nó lại không hiệu quả với Grid. Grid dùng phép Bay qua Giày Braham thay vì phép của chính anh.
“Không được rồi! Phép thuật không hoạt động à?”
“Là do tạo tác ma pháp!”
Các pháp sư hoảng sợ vì lãng phí vô ích một thần chú khó. Nhưng có tới 100.000 binh sĩ. Những người khác đang tấn công trong khi các pháp sư vật lộn trong vô vọng.
“Bắn tên! Tiếp tục bắn đi!”
Các binh sĩ tinh nhuệ tập hợp từ nhiều nơi. Họ phá bỏ thành công lớp khiên chắn của Sticks bằng những mũi tên và phép thuật trước khi tập trung các đòn đánh lên Grid. Grid là một mục tiêu dễ dàng ngay khi bị phơi bày hoàn toàn.
‘Ở trên trời mà trúng đòn thì coi như xong.’
Sau khi để lọt vài đợt oanh kích phép thuật, Grid đổi giày và đáp xuống đất. Rồi anh ngạc nhiên. Anh cố tình đáp xuống một không gian hẹp giữa các tòa nhà. Cơ mà tứ phía đã đầy rẫy kẻ thù.
“Chết đi!”
Các binh sĩ Bất diệt xô đẩy tới Grid. Do số lượng quá đông, họ đã quên đi sức mạnh của Grid và đang rất can đảm.
“Hiyaaaah!”
Ngay trước mặt.
10 binh sĩ đâm những cây thương của họ cùng lúc. Khán giả khắp thế giới tự hỏi Grid sẽ đáp trả bằng cách nào.
-Phản công toàn bộ 10 người là chuyện bất khả thi.
-Tôi nghĩ anh ta sẽ quét sạch tất cả bằng một kỹ năng tấn công. Nhưng dùng một kỹ năng thì tiêu tốn rất nhiều thể lực.
-Tiện thể thì Grid sẽ giết bao nhiêu người đây?
-Các binh sĩ Bất diệt có cấp độ trung bình là 160... Tôi nghĩ Grid sẽ giết ít nhất 5.000 người.
Đó là một khoảng thời gian thực sự ngắn. Khoảng thời gian người xem viết ra được một câu.
“Cút hết cho ta.”
Grid lôi Phế phẩm ra và vung nó. Phải, anh chỉ vung nó thôi. Đó là một đòn tấn công cơ bản.
Jjeejeeeong!
“Kuaaaak!”
10 thương sĩ Bất diệt trúng đòn và chết.
-...
-...
Cửa sổ trò chuyện của các trang web phát sóng trên Internet ngừng lại như bị lag.
“Chuyện này buồn cười thật đấy.”
Khi cả thế giới câm như hến thì Grid lại cười ha hả. Anh phấn khích khi nhớ lại là thế giới đang chú ý tới mình. Tuy nhiên, anh không hề bất cẩn. Có một lượng hiệp sĩ và pháp sư tinh nhuệ trong 100.000 binh lính, nên anh luôn luôn đề phòng.
Tuy vậy, một nhóm lính đã qua lần thúc đẩy thứ ba đang bị một binh nhì tấn công.