Chương 619
“Ưgh... Phương thuốc chữa hơi nóng sôi sục là một lời phê bình sống còn cho linh hồn cao quý của ta.”
“Khưkhưk! Chẳng lẽ đây là định mệnh của quỷ nhãn tộc vĩ đại sao? Cả thế giới đang nhìn ngắm chúng ta và chúng ta mệt mỏi về nhiều mặt.”
“Sẽ hay biết bao khi ngồi dưới bóng mát và gặp gỡ phước lành của ngọn gió. Hưhưt.”
Nói cách khác, chúng muốn nghỉ ngơi. Sau khi dành 4 ngày với các con quỷ nhãn, Grid đã phát triển một khả năng trực tiếp cắt nghĩa lời của chúng. Nếu không tiếp xúc với Lauel trong vài năm thì chắc Grid không đời nào làm được chuyện này.
“Các ngươi còn muốn nghỉ bao lần nữa? Chịu đựng thêm chút đi.”
Quỷ nhãn tộc có sức khỏe rất kém. Cứ 10 cây số là chúng lại than thở, nên tốc độ di chuyển của họ chậm đi trông thấy.
‘Sẽ mất bao lâu để tới làng quỷ nhãn đây?’
Ngôi làng nằm dưới thế giới ngầm của Vương quốc Gauss. Khi lũ quỷ nhãn cho anh thấy vị trí của ngôi làng, Grid rất mừng vì nó tương đối gần Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Nhưng gần thì được gì đâu? Quỷ nhãn tộc cứ đi vài bước là thở hồng hộc, nên cảm giác nó xa vãi.
‘Mình nghĩ bọn mình sẽ tới trong 3 ngày, nhưng 4 ngày rồi và thậm chí còn chưa đi được nửa đường...’
Nếu anh biết điều này thì hẳn đã đưa Sticks đi cùng rồi. Linh hồn Braham thì thầm khi Grid đang cảm thấy hối tiếc về Dịch chuyển Số lượng lớn.
‘Đừng băn khoăn nữa và tận hưởng phút giây này đi. Cơ hội để nhân loại tương tác với quỷ nhãn tộc hiếm lắm đấy. Bây giờ có thể khó chịu, nhưng hãy suy nghĩ tích cực lên.’
“Ông biết về quỷ nhãn tộc sao?”
‘Tất nhiên. Như ma cà rồng bọn ta, chúng là quỷ tộc đã bị đuổi ra khỏi địa ngục. Mặc dù lý do chúng bị đá ra khỏi địa ngục khác rất nhiều so với lý do bị trục xuất của ma cà rồng...’
Grid nói đùa.
“Chúng bị đá ra vì cái mồm của chúng hả?”
‘Chính xác. Các đại quỷ tránh né quỷ nhãn tộc bất cứ khi nào chúng mở mồm và cuối cùng đã chọn cách trục xuất chúng khỏi địa ngục.’
“Th-Thật luôn á...”
Grid nghĩ điều ấy thật phi lý khi biết về câu chuyện bị trục xuất của quỷ nhãn tộc. Braham bật cười.
‘Đó là điều tốt đấy. Quỷ nhãn tộc rất tiện lợi và hùng mạnh. Nếu quỷ nhãn tộc mà không bị đuổi khỏi địa ngục và vẫn đang phục vụ các đại quỷ, quyền năng của các đại quỷ sẽ mạnh hơn bây giờ nhiều.’
‘Khiến Braham đưa ra lời khen như thế thì đúng là hiếm thật.’
Như Grid kỳ vọng, quỷ nhãn tộc là một chủng loài siêu hạng. Nhưng chúng chỉ là tôm tép đối với Grid thôi.
Lầm bà lầm bầm.
Grid trò chuyện với Braham trong lúc lũ quỷ nhãn nghỉ ngơi. Lũ quỷ nhãn quan sát anh từ dưới bóng râm của một cái cây và cười ha hả.
“Hẳn rồi, Grid là một nhân loại tuyệt vời đến bất thường. Ngài ấy đã đạt tới cảnh giới tự nói chuyện với bản ngã thứ hai của mình. Điều đó còn tuyệt hơn cả các quỷ nhãn bình thường.”
“Ta chỉ có thể cảm thấy ngưỡng mộ khi nhìn Grid. Khi mà nhiều kẻ có khả năng phát hiện ra bản ngã thứ hai trong linh hồn họ, rất hiếm trong số đó giao tiếp được với nó.”
“...”
Mấy cái đứa này, chúng coi anh như đồng loại sao? Grid vô cùng khó chịu, nhưng anh không thể bác bỏ chuyện đó. Cuộc trò chuyện của anh với linh hồn Braham có khác gì một bệnh nhân đau ốm đâu.
‘Shit.’
Grid đỏ mặt vì xấu hổ. Anh không hề biết, chứ hảo cảm của anh với lũ quỷ nhãn đang tăng với một nhịp độ chóng mặt. Đó là bởi Grid hiểu bản chất hoang tưởng của quỷ nhãn tộc. Nó có thể được gọi là công lao của Lauel với Braham. Mặt khác.
‘Mình muốn gặp mẹ...’
Minor đang vật lộn với cơn đau. Cậu ấy không thể không xoắn hết cả tay chân lại mỗi lần Grid và lũ quỷ nhãn tộc nói chuyện. Cậu ấy túa mồ hôi và đầu thì đau nhức. Đúng thế. Quỷ nhãn tộc cực kỳ chết chóc với người thường. Chúng là quỷ tộc cũng có lý do cả.
***
“Bằng cách nào mà mình lại bị giáng chức tới vùng biên giới này chứ?”
Amore.
Anh ta là một người chơi từ Vương quốc Gauss và lớp nghề của anh ta là một hiệp sĩ. Anh ta cũng thuộc về một sư đoàn hiệp sĩ. Nói ngắn gọn thì anh ta là một lớp nghề chiến đấu đỉnh cao. Trên thực tế, anh ta đã giết 34 binh sĩ Vượt hạng vũ trang trong cuộc chiến Borneo. Những nỗ lực bắn hạ các binh sĩ Vượt hạng vũ trang trên tường thành của anh ta là rất đáng kể.
‘Mình là một nhân tài xuất sắc, vậy thì tại sao quốc vương lại điều mình đi bảo vệ ngôi làng này?’
Amore thở dài khi nhìn quanh ngôi làng anh ta được phái đến. Ruộng lúa ở khắp mọi nơi và có mùi cứt bò bay trong không khí. Amore tự hào là quân át chủ bài của Vương quốc Gauss và thất vọng với nhiệm vụ này. Một người đàn ông đến gần Amore đang phàn nàn.
Đó là NPC Weston, người mang danh hiệu ‘Lãnh chúa của Lepio’. Nam tước kiêm lãnh chúa của ngôi làng chào đón Amore.
“Thật vinh hạnh khi được gặp Ngài Amore.”
“Không có chi... Tôi rất mừng khi được gặp Nam tước Weston cao quý.”
Đức tính đầu tiên mà một hiệp sĩ cần phải có là cách ứng xử. Amore mỉm cười rạng rỡ thay vì than thở với Nam tước Weston. Nam tước Weston cảm thấy ưu ái anh ta và lập tức vào thẳng vấn đề.
“Lý do ta yêu cầu hỗ trợ từ vương tộc là vì lũ quỷ tộc thường thấy trong làng gần đây. Xin hãy đánh bại chúng.”
“Quỷ tộc sao ạ?”
Quỷ tộc được phân loại là một chủng loài khác hoàn toàn so với quái vật. Chúng là cư dân của địa ngục. Quỷ tộc mà được nhìn thấy ở nhân giới thì đúng là không phải tin tốt.
“Chúng là ma cà rồng sao?”
Giữa các quỷ tộc, ma cà rồng là loài tương đối dễ thấy. Nam tước Weston lắc đầu với Amore.
“Không phải đâu. Dạo gần đây đã xuất hiện các quỷ tộc xa lạ. Chúng là quái vật với kiểu cơ thể siêu biến dạng.”
“Quái vật với kiểu cơ thể siêu biến dạng...”
Chúng là cái chủng loài kinh khủng gì vậy? Chỉ tưởng tượng thôi cũng làm anh ta hoảng hồn. Amore nhăn mặt và hỏi một câu.
“Chúng gây thiệt hại gì cho ngôi làng vậy?”
Ăn trộm, đốt phá, bắt cóc, giết người...
Quỷ tộc thực hiện đủ các thể loại tội ác thì chẳng có gì lạ. Amore thỏa mãn với phần đền bù của nhiệm vụ và lên kế hoạch điều tra thiệt hại của làng để thu thập đầu mối. Tuy nhiên.
“Chúng làm mọi người lo lắng bằng cách nói đủ thứ nhảm nhí.”
“...?”
Ông ta đang nói gì thế? Amore không hiểu hết được lời của lãnh chúa và hỏi lại.
“Quỷ tộc dùng phép để tạo không khí đáng sợ trong làng phải không?”
“Không, nó không phải phép thuật. Chỉ là nói nhảm thôi. Chính xác thì là một bầu không khí kỳ quái hơn là sợ hãi. Sau khi lắng nghe lũ quỷ tộc, dân làng đều co quắp tay chân và không thể làm nhiệm vụ hàng ngày của họ trong một thời gian.”
“...?”
Cái thứ hư cấu gì đây nữa? Cơn rối não của Amore còn tăng thêm khi nghe lời giải thích của lãnh chúa.
‘Mình không thể nắm được thứ gì về quỷ tộc này.’
Amore đã tức tối vì bị điều tới đây rồi và giờ lại bị rối não bởi cốt truyện nhiệm vụ nữa. Cơ mà, độ khó của nhiệm vụ là hạng S và phần thưởng ngon nghẻ đến mức Amore chẳng thể từ chối. Từ đầu thì quốc vương đã cử anh ta đến đây. Do đó, anh ta không có quyền phủ quyết.
“Hrmm... Tôi phải đánh bại lũ quỷ tộc này sao?”
“Đúng, đúng là vậy. Ta sẽ tin tưởng Ngài Amore.”
Nam tước Weston trở về lâu đài trong khi Amore thì đi thăm làng. Cần thiết phải nắm bắt đặc trưng của làng và lên kế hoạch săn quỷ tộc xung quanh nó.
‘Không có người thật nào cả.’
Đó là một ngôi làng thực sự nhỏ. Dân số chỉ có 1.000, và không có người chơi nào hết. Amore đang nhìn quanh ngôi làng thì anh ta chợt dừng lại khi phát hiện một nhóm người đang đứng ở lối vào ngôi làng cách đó không xa.
‘Vào cái giờ này á?’
Đã nửa ngày từ lúc tách khỏi Nam tước Weston. Đêm đang tới và đây là thời điểm mọi người chìm vào giấc ngủ. Thật không bình thường khi 20 người tới thăm ngôi làng vào thời điểm này. Amore trốn trong một con hèm và cảm thấy khó thở lúc quan sát các vị khách.
‘Siêu biến dạng...!’
Có chính xác 19 vị khách, 2 trong số đó là con trai. Một người là NPC mang tên Minor, trong khi người kia đang che mặt có thể là NPC hoặc người chơi. Trong mọi trường hợp thì họ chẳng quan trọng. 17 con quái vật đi cùng họ mới là vấn đề. Chúng có cơ thể siêu biến dạng và đôi mắt to. Khuôn mặt bầu bĩnh và trẻ thơ của chúng khá dễ thương.
‘Đây là quỷ tộc mà Nam tước Weston đang nói tới.’
Chúng dễ thương, không giống như cái hình ảnh khủng khiếp mà anh ta tưởng tượng.
‘Chà, điều đó không quan trọng.’
Nhiệm vụ của anh ta là đánh bại quỷ tộc. Thật là may mắn khi một cơ hội đã đến chỉ sau nửa ngày anh ta chấp nhận nhiệm vụ.
‘Chúng cũng có 17 con nữa. Mình có thể nhận được phần thưởng lớn nếu giết hết chúng.’
Đây là một thời cơ tuyệt vời. Một cơ hội để có bước nhảy cao hơn!
Clink.
Amore hừng hực khí thế lúc anh ta đặt tay lên bao kiếm. Anh ta định tấn công sau khi xem xét sức mạnh của quỷ tộc. Đám quỷ tộc nhìn qua thì có vẻ yếu, nên ở cấp 303, dường như Amore có thể một mình cân tất.
‘2 người đi cùng với chúng có lẽ là nô lệ. Nếu mình tiêu diệt quỷ tộc và giải cứu họ. mình có khả năng nhận được nhiều nhiệm vụ chuỗi hơn.’
Đó là tình huống tốt nhất. Một nụ cười hiện ra trên mặt Amore.
“Hưhưhưt, khung cảnh một ngôi làng yên tĩnh dưới ánh trăng làm sáng lên tâm trí mệt mỏi của một nhà du hành. Bản năng hoang dã trong một con mắt của ta, thứ bị niêm phong bên trong bóng tối, đang đắm chìm trong khung cảnh của màn đêm tuyệt đẹp này.”
“...?”
“Hờ? Một làn sương mù dày đặc kích thích sự se lạnh trong linh hồn ta. Đây là một cảm giác khá tốt. Đêm nay, ta là một con quái vật ‘không thể đo lường được’ và ‘không thể tưởng tượng được’ khi đầu óc ta minh mẫn và quyền năng thì đang sôi sục.”
“???”
“Hớt, ngươi nên cẩn thận đi đấy? Có khả năng ngọn lửa tàn nhẫn bốc lên từ đôi mắt ta sẽ chặn đứng ‘tội lỗi’ trong con mắt lạnh của ngươi.”
“????”
Đây là lần đầu anh ta trải qua điều này. Cơ thể Amore vặn vẹo ngay khi nghe thấy lời của 17 con quỷ tộc vừa bước vào làng. Đặc biệt là, đôi tay trên bao kiếm của anh ta co rút đến mức không cầm được thanh kiếm.
“Ưgh... Có phải đây là lời nguyền mà Nam tước Weston nói không?’
Tay và chân anh ta co quắp lại ư? Amore chẳng hiểu gì cả. Anh ta không thể đưa bản thân lao vào 17 con quỷ tộc trông có vẻ rất dễ đánh bại một lúc trước đó. Rõ ràng là rất nguy hiểm khi anh ta thậm chí còn chẳng thể kháng cự được cuộc trò chuyện say sưa của chúng.
‘N-Nút bịt tai.’
Đã tới cái ngày anh ta cần thứ vật phẩm tạp nham đó!
“Hở?”
Amore - đang vội vàng - đã tỉnh táo trở lại. Là vì 17 con quỷ tộc và 2 con người đang đi tới giữa làng đã biến mất không một dấu vết.
“Chúng quả thực là quỷ tộc...”
Chúng là những con ma. Sợ vãi. Amore nghiêm túc xem xét việc từ bỏ nhiệm vụ.
***
[Bạn đã tiến vào làng quỷ nhãn!]
[Bạn là người khám phá đầu tiên của làng quỷ nhãn.]
[Trong 10 ngày tới, xác suất tìm thấy các nhiệm vụ ẩn và phần thưởng từ nhiệm vụ sẽ tăng lên.]
‘Cuối cùng thì!’
Grid hào hứng khi đặt chân vào làng. Anh rất vui mừng vì lần đầu tiên có đặc ân tìm thấy một khu vực cụ thể. Anh đang ở vị trí dẫn đầu, y như Kraugel. Điều này đúng là mới mẻ.
‘Nó là một ngôi làng thực sự tuyệt vời.’
Grid mỉm cười, không chút lo lắng nào cả, cho dù bước vào một ngôi làng đầy quỷ tộc. Sự táo bạo của anh khiến Minor cảm thấy kinh ngạc và ghen tị. Cậu ấy một lần nữa lại háo hức được như Grid. Minor nghiến răng và cố gắng trấn định đôi chân run rẩy của mình. Grid tự hào về cậu ấy.
“Ngay tại đây là nơi quốc vương của bọn ta cư ngụ : Lâu đài Ám Hỏa Bạch Băng. Hưhưt.”
“....”
Có phải vì quỷ nhãn tộc nhỏ bé không? Nhìn tổng thể thì lâu đài ở cuối thành phố duyên dáng này trông rất nhỏ, và giống như một dinh thự hơn là một lâu đài. Chiều cao của cánh cổng chỉ có 1,6 mét, nên Grid phải khom lưng để đi vào trong. Một tổng trưởng quỷ nhãn đang chờ anh.
“Đây là tên nhân loại đã giúp các ngươi chiếm được quả trứng cuồng long sao? Ta nghe nói đối với một nhân loại thì hắn khá giỏi đấy.”
“Nhưng ta nghi ngờ liệu hắn có đủ điều kiện để nhìn thấy quốc vương vĩ đại của chúng ta - tồn tại đối phó với ám hỏa và bạch băng, và nhìn thấy sự thật của thế giới - hay không.”
“Chúng ta không phải kẻ thù. Quỷ nhãn vương là một hiện diện tuyệt đối, cướp đi mạng sống và số phận của một người chỉ bằng đôi mắt của ngài ấy. Một kẻ không đủ tư cách gặp ngài ấy sẽ rơi vào địa ngục vĩnh hằng và cuối cùng là chạm đến cái chết. Ta phải kiểm tra ngươi. Quy phục.”
[Bạn đã chạm mắt với một quỷ nhãn.]
[Bạn đã rơi vào trạng thái ‘phục tùng’.]
[Bạn đã kháng cự.]
[Do hiệu ứng của danh hiệu ‘Vị vua Đầu tiên’, ‘Uy nghi của Đại Vương’ đã được kích hoạt.]
[Bạn đã phản công lại trạng thái bất thường.]
“Khưkhưk! Nhân loại vĩ đại, bọn ta hoan nghênh chuyến viếng thăm của ngài với quốc vương vĩ đại của bọn ta.”
“...”
Họ đang độc diễn tốt phết. Grid bước vào đại sảnh thay vì co rúm người. Đó là khoảnh khắc anh đối mặt với quỷ nhãn vương, kẻ được Braham thừa nhận.
T/N : lúc thì ‘chúng ta’ lúc thì ‘bọn ta’, 2 cái này được dùng ở những chỗ khác nhau vì cái đầu bao gồm cả người nghe (Grid) còn cái sau chỉ gồm bên nói (quỷ nhãn tộc).