Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 641: Chương 641

Chương 641

“Nó tới từ hướng của Nhà tù Dung nham.”

Các lưỡng ban nhanh chóng nắm bắt được nơi vụ nổ xảy ra. Xét trên khoảng cách giữa hoàng cung và Nhà tù Dung nham ở đây, thính giác của các lưỡng ban đã vượt trên phạm trù con người.

“Ta chẳng hiểu vì sao kinh đô lại có náo động nữa. Chiến tranh nổ ra à?”

“Không đời nào đâu.”

Những vương quốc khác biết các lưỡng ban hiện đang ở Kars. Họ sẽ không dám gây huyên náo. Tất cả mọi người đều biết rằng những kẻ không lễ phép với các lưỡng ban sẽ gặp một kết cục khủng khiếp.

“Ta nghe nói Hàn Thức Bằng đang bị giam trong Nhà tù Dung nham. Có vẻ là một nhóm người đang cố giải cứu Hàn Thức Bằng và gây náo loạn.”

“Hờ... Chúng không sợ chúng ta sao.”

“Chúng sợ chứ. Nhưng có những kẻ sẵn lòng giải cứu Hàn Thức Bằng. Cha con nhà Hàn Thức Bằng là những quý tộc đại diện cho Thảo Quốc và có rất nhiều người đi theo.”

“Hrmm, ta nghe nói có một ô mã cương thi tại Nhà tù Dung nham. Trong Thảo Quốc có bất cứ ai đủ sức đối mặt với ô mã cương thi không?”

“Thập Kiếm của Thảo Vương có thể đấy.”

“Thập Kiếm hả? Không phải Thảo Vương là người quyết định Hàn Thức Bằng sẽ bị hành quyết à? Không lý nào một trong các thân tín của ông ta lại giải cứu Hàn Thức Bằng đâu nhỉ? Ah, đừng có bảo là?”

“Điều đó phù hợp đấy. Thảo Vương nổi tiếng vì tình cảm tốt đẹp của ông ta với Hàn Thức Bằng còn gì.”

Lý do Thảo Vương công bố rằng ông ấy sẽ hành quyết Hàn Thức Bằng là vì các lưỡng ban. Thảo Vương thực chất muốn cứu Hàn Thức Bằng. Ông ấy ra tay để giải cứu Hàn Thức Bằng thì chả có gì lạ.

“Rốt cuộc Thảo Vương lại đứng đằng sau nhóm người cố gắng giải cứu Hàn Thức Bằng sao? Khưkhưk... Thảo Vương dám lừa dối lưỡng ban cơ à?”

Kwaduduk!

Một người ăn mặc vô cùng sang trọng tỏ ra hào hứng. Cái tên của người giận dữ đó là Garam. Hắn nổi tiếng vì cảm giác ý thức mạnh mẽ của mình. Hắn sẽ không tha thứ cho bất cứ ai làm tổn hại đến tên tuổi của các lưỡng ban. Ngoài lưỡng ban ra, toàn bộ tính mạng nhân loại chỉ là thứ tầm thường.

“Ta sẽ khiến Thảo Vương khóc ra máu.”

Hai người đàn ông còn lại để ý tới Garam - người vừa đứng dậy để ra khỏi căn phòng.

“Ta chả quan tâm ngươi làm gì, nhưng hãy nhớ rằng đây không phải Hoàn Quốc. Chúng ta phải giữ phẩm giá của lưỡng ban trước mặt các cư dân.”

“Ta sẽ lưu ý chuyện đó.”

Garam bực bội lập tức hướng về đại sảnh. Nhưng Thảo Vương không có mặt ở đó.

“Bệ Hạ đã tới pháp trường rồi ạ. Như ngài biết đấy, đó là buổi hành quyết Hàn Thức Bằng...”

‘Ông ta là kẻ giật dây của cuộc giải cứu Hàn Thức Bằng, thế mà lại vờ như không biết chuyện gì sao?’

Một tên khốn xảo quyệt. Garam bay lên một cách lạnh lùng và chợt dừng lại trong không trung. Cặp mắt hắn - thứ có thị lực xuất sắc hơn cả một con diều hâu - tập trung vào Nhà tù Dung nham.

“Kế hoạch giải cứu Hàn Thức Bằng mà thất bại thì mới thú vị hơn chứ nhỉ? Khưkhưkhưk!”

Pahat!

Garam lơ lửng trên bầu trời đầy tro bụi. Hắn cử động đôi bàn chân thật nhẹ nhàng và biến mất không một dấu vết.

***

“Vượt hạng vũ trang...? Vượt hạng vũ trang Vương?”

Kẻ này bắt giữ được ô mã cương thi vì là Vượt hạng vũ trang Vương ư? Tam Đa Tú chẳng thể hiểu nổi. Từ đầu thì hắn có biết vượt hạng vũ trang là gì đâu. Nhưng hắn hiểu rõ từ ‘vương’. Hàn Thức Bằng và Tú Hoa cũng vậy.

“Vương...? Grid giờ là vua rồi á?”

“Ah.”

Grid muộn màng nhận ra trước câu hỏi của Hàn Thức Bằng. Anh nhận ra mình chưa từng nói với cha con nhà Hàn Thức Bằng về danh tính thật sự của mình.

‘Mình đã chú ý đến quá nhiều thứ khi lần đầu tới Lục địa phía Đông.’

Nhưng giờ thì ổn rồi. Grid tin tưởng cha con nhà Hàn Thức Bằng. Chẳng phải họ lo lắng cho anh ngay cả khi tính mạng của họ gặp nguy hiểm ư? Họ đã chính trực kể cả ở những giây phút cuối cùng của họ.

‘Bản chất được hé lộ trước cái chết là sự trong sạch.’

Họ hoàn toàn khác với anh. Grid gật đầu với một nụ cười.

“Chính xác. Tôi là một vị vua.”

“...”

Mặt Hàn Thức Bằng với Tam Đa Tú đanh lại như tượng đá. Chỉ có 4 người trên lục địa có thể tự xưng là vua. Nhưng Grid không nằm trong số họ. Nói cách khác, Grid là một tên man rợ không phục vụ bất cứ vị vua nào.

“Ôi trời ơi...”

Vị cứu tinh của ông ấy là một vị vua man rợ ư? Hàn Thức Bằng tái mặt. Tam Đa Tú chỉ tay vào ông ấy và kêu lên, “Hàn Thức Bằng ông thật bẩn thỉu! Bề ngoài thì hành động như thể ông không có gì phải xấu hổ! Thế mà ông lại thân thiện với một man rợ vương! Ông chắc chắn sẽ bị đày xuống âm phủ!”

‘Man rợ vương?'

Grid cảm thấy khó hiểu trước phản ứng của Hàn Thức Bằng và lời lẽ của Tam Đa Tú.

“Man rợ vương cái gì? Người dân của Lục địa phía Đông gọi Lục địa phía Tây là lũ man rợ à?”

“?!!”

“!!!”

Hàn Thức Bằng, Tú Hoa và cả Tam Đa Tú đều sốc. Họ ngạc nhiên vì Grid gọi bản thân là một người đến từ Lục địa phía Tây.

Tú Hoa nhìn anh và cẩn thận hỏi, “Anh tới từ Lục địa phía Tây sao?”

“Ừ.”

Grid thản nhiên trả lời, khiến Tam Đa Tú phá lên cười. Hắn hét.

“Ngươi đang nói dối để che giấu việc ngươi là một tên man rợ thôi! Ngươi đã băng qua Biển Đỏ á? Làm sao mà ta tin được thứ nhảm nhí đó? Hup!”

Tam Đa Tú la hét giận dữ chỉ để ngậm cái mồm lại ngay sau đó. Grid đang nhìn hắn như thể hắn là con mồi. Kẻ đó là một quái vật đã giết một con ô mã cương thi. Hắn phải nghĩ về thứ hắn cần làm, bằng không cái cổ hắn sẽ bị thổi bay đi mất.

Hàn Thức Bằng thật lòng nhẹ nhõm.

“Ta hiểu rồi... Cậu là một người từ Lục địa phía Tây.”

Lục địa Đông và Tây bị cô lập khỏi nhau. Là do Biển Đỏ nằm giữa hai lục địa. Nhưng theo miêu tả trong lịch sử, đã có những dịp khi người dân từ Lục địa phía Tây đến Lục địa phía Đông. Những người gặp nạn đã được cứu vớt khỏi Biển Đỏ.

“Grid đang gặp nạn...”

Tú Hoa nhìn anh bằng ánh mắt động lòng trắc ẩn. Grid dường như là một người thất lạc và cô đơn.

Grid mỉm cười với cô. “Không nhé. Đến nơi này là sáng kiến của riêng tôi. Tôi có một cách để quay về Lục địa phía Tây mà.”

“...!!”

Hàn Thức Bằng và Tam Đa Tú lại sốc tiếp. Trong hàng trăm, hàng ngàn năm qua, 2 lục địa đã không có bất kỳ mối trao đổi nào. Thế mà Grid lại nói mình hoàn toàn có thể di chuyển giữa các lục địa. Đây là một tuyên bố gây sửng sốt làm phá hủy hoàn toàn thường thức. Tam Đa Tú suy nghĩ tiêu cực.

“Chuyện này thật vớ vẩn...! Làm sao mà điều đó có thể?”

Nếu lời của Grid là thật, nó sẽ là một vấn đề nghiêm trọng. 2 lục địa đã tồn tại mà không có sự can thiệp vào nhau. Nếu có thể trao đổi, có thể sẽ nảy sinh một vài sự nhầm lẫn!

‘Hộc!’

Tam Đa Tú tỉnh táo lại. Hắn nhận ra giờ không phải lúc để nghĩ về điều này. Đáng ra hắn đang lôi Hàn Thức Bằng tới pháp trường mới phải.

‘Nhưng mà bằng cách nào?’

Làm cách nào để hắn đánh bại con quái vật đã giết ô mã cương thi đây? Tam Đa Tú rối trí, cảm thấy bồn chồn còn Grid thì có sự nghi hoặc.

‘Tại sao nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành thế này?’

Nhiệm vụ ẩn ‘Giải cứu Cha và Con gái nhà Hàn Thức Bằng’ yêu cầu anh giải cứu Hàn Thức Bằng và Tú Hoa. Giờ Grid đã giải cứu hai người rồi, nhưng nó vẫn chưa hoàn thành. Nghĩa là nhiệm vụ chưa kết thúc.

‘Ah... Mình phải đưa họ ra khỏi Kars bình an vô sự hả?’

Grid nghĩ vậy và hối thúc cha con nhà Hàn Thức Bằng.

“Cùng nhau ra khỏi đây đã. Còn trì hoãn nữa thì có thể nguy hiểm đấy.”

Grid nghĩ cha con nhà Hàn Thức Bằng sẽ đi theo mình một cách tự nhiên. Nhưng anh nhầm. Hàn Thức Bằng từ chối nắm lấy bàn tay Grid.

“Ta không thể đi được.”

“Hở?”

Grid bối rối trước câu trả lời. Hàn Thức Bằng bắt đầu giải thích.

“Ta là tử tù vì ta đã khiến lưỡng ban của Hoàn Quốc thất vọng. Họ muốn tung tích của nghệ nhân bậc thầy, nhưng ta không biết cậu ở đâu và không thể đưa ra câu trả lời họ muốn.”

“Các lưỡng ban tìm tôi á? Vì sao thế?”

“Họ hứng thú vì cậu đã làm ra một cây Chu Tước Cung tốt hơn bản gốc. Thực tế thì đó không phải chuyện xấu. Ta đã hy vọng Grid sẽ dùng cơ hội này để kết bạn với các lưỡng ban. Nhưng giờ ta đổi ý rồi. Có lẽ các lưỡng ban không thích việc cậu đến từ Lục địa phía Tây.”

“...Hrmm.”

Grid nghĩ chuyện đó là có khả năng. Đối với thế lực số 1 trên Lục địa phía Đông như lưỡng ban, họ sẽ không thích sự xuất hiện của người phương Tây có tay nghề cao hơn họ. Họ sẽ lo lắng rằng vị thế của mình sẽ yếu đi.

‘Ấn tượng của mình không hề tốt khi mình thấy họ ở Pangea.’

Grid tin chắc vậy và chìa tay ra với Hàn Thức Bằng.

“Vậy thì hãy đi với tôi.”

“Ta không thể đi được.”

“Hử?”

“Nếu ta bỏ trốn với Grid… Lưỡng ban sẽ yêu cầu Thảo Quốc trả giá cho tội lỗi của ta và ta không biết điều gì sẽ xảy ra với Thảo Quốc nữa. Ta sẽ ở lại đây và bị xử tử như lịch trình. Ta chỉ muốn thỉnh cầu cậu. Xin hãy mang con gái của ta đi cùng với cậu.”

“Không, gì chứ...”

Khoảnh khắc Grid chuẩn bị tranh cãi.

-Chạy đi.

Linh hồn Braham thì thầm sau một thời gian dài. Ông ấy vẫn nói với thái độ thờ ơ như mọi khi nhưng có sự thiếu kiên nhẫn trong giọng ông ấy.

“Tại sao ông tự nhiên lại bảo tôi chạy đi?”

-Một kẻ mà nhóc không đủ sức chống lại đang tới.

‘Gì cơ?’

-Xì, quá muộn rồi. Dùng Đồng hóa đi.

‘Hả...?’

Bỗng dưng Braham nói chuyện gì vậy? Grid không thể nắm được tình hình và đã quá muộn. Một giọng nói lạ lọt vào tai anh.

“Hrmm? Ngươi không phải là một trong Thập Kiếm à?”

“....!!”

Giọng nói vang lên ngay trên đầu họ. Grid ngẩng đầu lên mà đôi mắt anh mở to ra. Có một chiếc áo choàng màu xanh da trời tung bay trên không trung lúc chủ nhân của giọng nói nhìn xuống họ. Quần áo, ngoại hình và khí tiết đều giống Pagma.

“Ngươi...!”

Kẻ mà Grid đã thấy ở Pangea đang lơ lửng trên bầu trời. Đó là một lưỡng ban.

‘Lưỡng ban...!’

Từ đâu rơi xuống cái tình huống gì thế này? Đôi mắt Grid rung chuyển như thể một trận động đất đang diễn ra.

“Hrmm, sao ngươi trông quen thế nhỉ?”

Lưỡng ban Garam cũng có quen với Grid.

“À, cái gã ta thấy ở Pangea. Ta không thể không nhận ra cái mùi của kẻ nhu nhược đó từ ngươi.”

Kẻ nhu nhược mà Garam đang đề cập đến...

“Mùi của Pagma. Khưkhưk, hiểu rồi. Đó không hề là một sai lầm. Là ngươi đúng không? Ngươi đã tái tạo Chu Tước Cung.”

[Bạn có một thôi thúc phải cúi đầu.]

[Bạn đã kháng cự.]

“Ngươi là Hậu duệ Pagma hả?”

Thịch!

Tim Grid đập thình thịch.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!