Chương 644
‘Tại sao hắn ta lại không đuổi theo?’
Tim Grid đập thình thịch vào khoảnh khắc Garam trúng Liên Sát Sóng Điểm thứ hai. Garam chỉ để lọt 3 nhát từ Liên Sát và tránh được từ nhát thứ tư, nên hắn không hề bị ảnh hưởng bởi Sóng và Thiên điểm.
‘Cơ thể hắn trúng đòn trực diện, nhưng hắn đã tránh né các đòn tấn công sau đó...’
Thật sự là một con quái vật. Hắn ta dường như không được tạo ra để đánh 1 chọi 1. Vết thương không gây tử vong, nên Grid đã dự tính Garam sẽ đuổi theo anh ngay lập tức. Anh đã chuẩn bị dốc toàn lực để ngăn chặn Garam và câu giờ cho Hàn Thức Bằng với Tú Hoa trốn thoát. Thế mà Garam lại không đuổi theo vì lý do nào đó. Hắn né được đòn từ thứ tư tới thứ bảy và chỉ ngồi đó trong tư thế gục xuống.
‘Là hệ thống cốt truyện bắt hắn phải ngừng bám đuổi mình chăng?’
Nó là một giả thuyết hợp lý. Các lưỡng ban quá mạnh. Người chơi tại thời điểm này sẽ không thể đối mặt với các lưỡng ban.
‘Dù gì thì chuyện này cũng tốt.’
Họ đã có thể trốn thoát mà không hề hấn gì. Anh chẳng thể bỏ lỡ cơ hội này khi mà Garam vẫn đang nín lặng.
“Chạy mau lên và đừng nhìn lại!”
“Vâng!”
“Hiểu rồi!”
Grid và cha con nhà Hàn Thức Bằng đẩy nhanh tốc độ trốn chạy.
***
Tóc.
Tóc tóc!
Máu đỏ đã thấm vào trong đất. Đó là máu của lưỡng ban - thứ quý giá hơn cả cơn mưa trong mùa nắng hạn.
“...”
Garam gục xuống trước cú đánh bất ngờ của Grid. Hắn vẫn giữ bình tĩnh trong một lúc và Tam Đa Tú tự hỏi điều gì đã xảy ra.
“Ngài G-Garam...?”
Tam Đa Tú cẩn thận gọi Garam. Nhưng không có phản ứng nào từ Garam cả. Hắn chỉ lặng lẽ chảy máu.
‘Có phải vết thương quá nặng nên cơ thể ngài ấy chưa hồi phục không?’
Lưỡng ban?
‘Một con người bình thường đã giáng một đòn chí mạng cho một lưỡng ban... Vượt hạng vũ trang Vương... Tất cả các vị vua trên Lục địa phía Tây đều mạnh như vậy ư?’
Hắn sợ những người sớm muộn sẽ tới từ Lục địa phía Tây. Tam Đa Tú nuốt nước bọt và thận trọng tiến một bước để đỡ Garam dậy. Giây phút hắn tiếp cận Garam...
“Khư...!”
Vai Garam rung lên.
“H-Hik!”
Chắc là hắn không điên tiết với Tam Đa Tú đấy chứ? Tam Đa Tú hoảng sợ nhắm tịt mắt lại.
“Kuhahahaha!”
Garam bật cười. Vết thương trên ngực hắn vốn đã lành rồi. Các lưỡng ban có Khí huyết của Chu Tước, nên có khả năng hồi phục bất thường.
“Nó sỉ nhục đến nỗi đầu ta trống rỗng luôn sao? Khưkhưk, ta để vuột mất cái thứ gặm nhấm đó rồi.”
Garam lẩm bẩm trong khi chạm vào bộ quần áo rách nát của hắn. Hắn đặt thanh kiếm mềm trở lại trong vỏ đeo ở thắt lưng và chỉnh trang quần áo. Những mảnh quần áo rách nát bắt đầu được phục hồi dần. Áo choàng của Garam được làm từ vảy của một con thanh long và đây là khả năng khôi phục từ Khí huyết của Thanh Long.
“Ưmm.”
Sau khi xác nhận rằng quần áo mình đã sạch sẽ, Garam hướng ánh mắt sang Tam Đa Tú. Đôi mắt hắn đang đầy sát khí. Tim Tam Đa Tú rụng rời và quần hắn ướt sũng.
“Giữ im lặng về những gì ngươi thấy ngày hôm nay.”
“Vâng... Hơ?”
Lời nói của Garam thật không ngờ. Nói thật thì Tam Đa Tú nghĩ Garam sẽ chỉ huy toàn bộ quân đội trong Thảo Quốc truy đuổi Grid cơ. Nhưng hắn phải giữ im lặng á? Tam Đa Tú sững sờ trong khi Garam tặc lưỡi.
“Ta bị thương bởi một kẻ không phải là một lưỡng ban. Tốt hơn hết là giữ bí mật điều này vì nó quá xấu hổ nếu bị lộ ra. Quyết định của ta có lợi cho Thảo Quốc còn gì?”
“Hat...! Dạ! Đúng ạ! Tiểu nhân khâm phục suy nghĩ sâu sắc của ngài!”
Thảo Quốc đã vượt qua được cơn bĩ cực này nhờ lòng kiêu hãnh của Garam! Tam Đa Tú rất xúc động và cúi đầu cảm ơn. Vẻ mặt của Garam không hề tốt.
‘Xì.’
Thực tế thì Garam muốn giết luôn Tam Đa Tú. Niềm kiêu hãnh của Garam khiến hắn không muốn bất cứ ai thấy dáng vẻ đáng xấu hổ của mình còn sống. Nhưng nếu hắn giết Tam Đa Tú, các lưỡng ban khác sẽ có thể nghi ngờ tình hình. Hắn đánh giá rằng giải quyết việc này một cách lặng lẽ nhất có thể thì tốt hơn.
‘Mình sẽ bị cười nhạo nếu chúng biết mình bị Hậu duệ Pagma đánh trúng.’
Thành thật mà nói, cụm từ ‘đánh trúng’ không thích hợp lắm. Garam hẳn đã thắng dễ dàng nếu hắn chiến đấu với Grid đến cùng. Garam thậm chí còn chưa tung một kỹ năng nào. Không, Grid sẽ chẳng có khả năng chạm vào hắn nếu hắn khai mở một trong các khí huyết của linh thú. Nhưng Garam đã bất cẩn và để Grid trốn thoát vì cái sơ hở đó.
‘Lần sau gặp mặt mình sẽ giết hắn ngay từ đầu.’
Cơn giận của Garam bay thấu trời với tình cảnh hiện tại. Nhưng nó thú vị một cách kỳ lạ. Cứ như Grid đã đem lại sức sống mới cho cuộc đời hắn - vốn đã nhàm chán sau khi thi đỗ bài kiểm tra của Xi Vưu.
‘Đã 300 năm rồi... Hrmm, mình nên bắt đầu luyện tập trở lại.’
***
“Ngài chắc chứ ạ?”
Quảng trường hành quyết của Kars. Ban đầu, nó là nơi diễn ra cuộc hành quyết Hàn Thức Bằng. Thời gian hành quyết đã qua và Hàn Thức Bằng vẫn chưa xuất hiện. Rồi lưỡng ban Garam ra mặt. Garam gật đầu trước lời nói mang tính hoài nghi của Thảo Vương.
“Đúng vậy. Ta đã thả cha con nhà Hàn Thức Bằng đi. Ta nghĩ rằng thật quá khắc nghiệt khi xử tử chúng chỉ vì chúng không biết người làm ra Chu Tước Cung đang ở đâu.”
“Ahh...! Ngài Garam thật quá tốt bụng!”
“Các lưỡng ban xứng đáng được tôn trọng!”
Hàn Thức Bằng là một quý tộc được người dân Thảo Quốc yêu quý và kính trọng. Nhiều người không hài lòng với việc xử tử Hàn Thức Bằng. Một khi Garam nói rằng ông ta đã tha mạng cho Hàn Thức Bằng, mọi người đều vui mừng và sùng kính ông ta. Thảo Vương thay mặt dân chúng nói với Garam.
“Đội ơn ngài! Đội ơn ngài rất nhiều! Trẫm sẽ trung thành mà không quên đi lòng thương xót ngài đã thể hiện!”
“Hoan hô Ngài Garam!”
“Hoan hô Hoàn Quốc!”
“Hoan hô lưỡng ban!”
“Waaahhhhhhhh!”
Không một ai thắc mắc khi vị vua của họ họ cúi đầu trước lưỡng ban. Đó là lẽ tự nhiên. Mọi người đều bận rộn ngợi ca Garam và Hoàn Quốc. Biểu hiện của Garam không bị ảnh hưởng khi hắn nhìn họ, không như khi hắn đối mặt Grid. Nó là một bộ mặt không hề vui vẻ thích thú.
“...Một lũ đần độn ngu ngốc.”
Garam lẩm bẩm khi hắn rời đi.
“Chuẩn bị xe! Trẫm sẽ tới Pangea!”
Thảo Vương hạ lệnh ngay khi Garam biến mất. Ông muốn đoàn tụ với người bạn thân thiết sớm nhất có thể. Ông muốn xin lỗi vì đã không thể giúp đỡ Hàn Thức Bằng khi ông ấy gặp khó khăn và chúc mừng ông ấy đã tai qua nạn khỏi.
Nhưng Thảo Vương không thể đạt được mơ ước này. Cuộc hội ngộ giữa Thảo Vương và Thức Bằng chỉ có thể xảy ra trong tương lai xa.
***
“Dường như không có kẻ bám đuổi.”
Là người thừa kế của Hàn Thức Bằng, Tú Hoa đã trải qua đủ các thể loại rèn luyện. Vốn sinh ra đã có tài, nên dù mang thân hình của một phụ nữ, cô vẫn trở thành chiến binh cừ khôi nhất của Pangea. Cô cũng thông thạo tất cả các lĩnh vực liên quan đến học tập và thư pháp.
Tên : Hàn Tú Hoa.
Tuổi : 25
Giới tính : Nữ
Cấp độ : 277
Sức mạnh : 930
Thể lực : 722
Nhanh nhẹn : 1.511
Trí tuệ : 885
Kỹ năng : Vẽ (A), Hát (A), Tìm kiếm Kẻ thù (A), Tinh thông Vũ khí Trung cấp (Mức 9), Kiếm thuật Gia tộc Hàn (A), Tinh thần Chiến đấu (S+), Thư pháp trong Bóng tối (SS-), Vẻ đẹp Vô song (SS), Ham muốn Không thể cưỡng lại (SS+)
Con gái của Hàn Thức Bằng. Cô ấy có tài năng bẩm sinh, sắc đẹp, và địa vị, và đã nhận được sự tôn trọng của toàn bộ cư dân tại Pangea. Không như cha của cô, cô có kỹ năng viết thư pháp giống với ông nội của mình. Cô trông hoàn hảo khi nhìn bề ngoài, nhưng có một khao khát không thể kiểm soát nằm sâu trong tim. Nếu cô không thể gặp được một mối lương duyên, có khả năng cô bị làm cho hư hỏng.
* Con gái của tổng trấn thành Pangea.
* Các chỉ số tăng 10% tại Pangea.
* Thủ lĩnh của Nhóm Chu Tước.
Các chỉ số của thành viên Chu Tước tăng 10% khi ở dưới sự lãnh đạo của cô ấy.
* Chiến binh mạnh nhất tại Pangea.
Có điểm thưởng trong thành thạo kỹ năng chiến đấu.
* Đệ nhất mỹ nữ của Thảo Quốc.
Có xác suất cao mê hoặc kẻ thù.
Grid quan sát Tú Hoa bằng Kiếm của Đại Lãnh chúa. Đúng như Grid mong đợi, Tú Hoa là một NPC danh tiếng có những chỉ số vượt trội. Nhưng đáng ngạc nhiên là cô ấy lại không có nhiều kỹ năng chiến đấu. Việc này khiến Grid bàng hoàng.
‘Chiến binh cừ khôi nhất của Pangea chỉ có kiếm thuật hạng A...’
Tú Hoa có tài. Anh không biết cô ấy sẽ có thể phát triển bao xa nếu được dạy dỗ bởi Sticks, Piaro, và Asmophel.
‘Cơ mà...’
Có một phần cực kỳ đáng lo ngại. Ham muốn Không thể cưỡng lại á? Nếu cô không thể gặp được một mối lương duyên, có khả năng cô bị làm cho hư hỏng sao?
‘Cô ấy thật là biến thái...’
Tú Hoa có thể trở thành một con quỷ nếu cô không được kết duyên với một người đàn ông có thể chịu đựng được ham muốn của cô ấy.
“Tại sao chúng ta không nghỉ ngơi ở đây nhỉ?”
Vùng ngoại ô của Kars. Nhóm Grid vẫn ở trong lãnh thổ của Thảo Vương, cho dù đã chạy được nửa ngày. Trên thực tế thì không có thời gian để nghỉ ngơi, nhưng kỹ năng Tìm kiếm Kẻ thù của Tú Hoa rất xuất sắc và cô không thấy bất cứ kẻ nào truy đuổi. Dường như họ đã có thể nghỉ ngơi trong chốc lát.
Hàn Thức Bằng thì đã hết hơi rồi. Giờ là lúc thích hợp để nghỉ ngơi cho đã. Grid cũng nghĩ như Tú Hoa.
“Vậy thì chúng ta sẽ dừng chân. Tôi sẽ đi đưa về những đồng bạn của mình đang ẩn náu ở Kars.”
Hàn Thức Bằng giật mình.
“Cậu sẽ quay lại Kars nữa ư? Cậu đã chạy nửa ngày không nghỉ sau khi chiến đấu với Garam rồi còn gì? Cậu vẫn di chuyển được à?”
“Tôi hơi bị khỏe đấy.”
Grid là một người toàn diện. Tại sao anh lại có thể thực hiện vai trò của một người chơi hệ chống chịu? Điều đó là khả thi khi dựa vào các vật phẩm cũng như chỉ số thể lực cao của anh. Thể lực của Grid ở mức tràn trề. Tú Hoa nhìn Grid bằng đôi mắt ướt át.
“Khỏe...”
“...?”
Cảm giác rùng rợn một cách mơ hồ. Grid lúng túng, vội vàng bước đi ngay khi anh chạm mắt Tú Hoa.
“Vậy thì tôi sẽ quay lại sớm thôi!”
“Bảo trọng... Hah...”
Tú Hoa đỏ mặt, nhìn tấm lưng Grid đang nhanh chóng rút lui. Lý do cho đôi má đỏ ửng và tiếng thở dài của cô đã được bỏ qua.