Chương 672
“Irene!!”
“Quốc vương Grid!”
“Hahahaha!”
“Hohohoho!”
“...”
Sức tấn công một tỷ, Sao băng có thể được kích hoạt lập tức mà không cần điều kiện nào, v.v. Nó không hề là một vật phẩm trong mơ, nhưng Grid đã chế tác thành công vật phẩm tốt nhất. 3 năm sau khi bắt đầu Satisfy, anh đã thành công trong thành tích này. Niềm vui mà Grid cảm thấy lớn đến mức khó mà đo đếm được. Hiển nhiên là anh sẽ vui mừng sau khi đoàn tụ với Irene rồi.
“Em đã trở nên xinh đẹp hơn kể từ lần cuối anh nhìn thấy em!”
Grid cười ngoác mồm lúc anh vuốt mái tóc mềm mại của Irene. Bàn tay Grid di chuyển và để lộ ra vầng trán nhỏ xinh của Irene. Đó là một vầng trán rất đáng yêu nên Grid đã hôn nó. Anh chả bận tâm đến các hiệp sĩ và hầu gái đang ngắm nhìn. Làn da trắng như sữa của Irene đỏ ửng lên khi cô ấy xấu hổ.
“Em hạnh phúc lắm. Em nhớ những nụ hôn ân cần của anh.”
Thực tế thì gần đây Irene đã rất lo lắng. Yura, Jishuka, Euphemina, Laella, và những người khác nữa. Grid luôn có các mỹ nữ xung quanh anh. Nhưng dạo này, người phụ nữ tên là Tú Hoa xuất hiện và Irene nhận ra rằng Grid không thể cưỡng lại ham muốn của mình và sẽ có một vài vợ lẽ. Grid có quyền của nhà vua. Nhưng không như mối lo ngại của Irene, Grid không lấy người vợ lẽ nào cả.
Dĩ nhiên là Irene biết. Lý do Grid không có vợ lẽ không phải vì anh chỉ yêu mình cô, mà là vì anh quá bận.
‘Ngày nào đó anh ấy sẽ có vợ lẽ.’
Irene cảm thấy đau lòng. Cô ấy buồn khi nghĩ rằng sự tiếp xúc cùng hơi thở ấm áp của Grid sẽ bị sẻ chia cho những người phụ nữ khác. Nhưng cô không định độc chiếm Grid. Cô biết mình không thể độc chiếm anh. Một quý tộc nên có nhiều con cái. Vì tương lai của vương quốc, Grid cần có nhiều con.
‘Hơn nữa.’
Grid được ban phước bởi các vị thần. Anh là một hiện diện vượt qua dòng chảy của thời gian. Đã 5 năm từ hồi cô kết hôn với Grid. Irene đã ở khoảng giữa 20, trong khi Grid trông vẫn thế. Giờ họ nhìn có vẻ đúng tuổi, nhưng sau 10 năm thì sẽ khác.
‘Mình không thuộc về anh ấy.’
Những người phù hợp với Grid là Yura và Jishuka. Đôi mắt Irene trở nên đỏ hoe lúc cô nhớ lại thực tế đau đớn.
“Irene?”
Grid ngạc nhiên khi mà Irene đang mỉm cười hạnh phúc bỗng dưng rơi lệ. Anh lo lắng rằng mình đã mắc sai lầm. Irene vô cùng xấu hổ.
“Em hạnh phúc quá. Em rất vui khi được dành thời gian với Điện Hạ.”
“...”
Grid là một người không có ý thức về người khác. Anh không biết rằng Yura với Jishuka chất chứa một tình yêu với anh. Nhưng anh không phải tên ngốc. Irene là người phụ nữ anh đã chia sẻ cuộc đời và con tim mình. Grid đã nhìn thoáng qua được những gì cô ấy đang nghĩ lúc này.
‘Irene... Khan... Lord...’
Cuộc sống hữu hạn là một phần tự nhiên của cuộc sống. Thời gian của Satisfy trôi qua khác với thực tại. Grid chán nản trước suy nghĩ ngày nào đó những người quý giá đối với anh sẽ biến mất. Nhưng Grid không bày tỏ ra. Anh muốn Irene được hạnh phúc mà không cảm thấy chút buồn bã nào. Anh có thể hạnh phúc là nhờ cô ấy, nên anh muốn đền đáp nó bằng hạnh phúc của chính cô.
“Irene!”
“Điện Hạ... Hup...um.”
“...Hup.”
Các hiệp sĩ cùng thiếu nữ đứng canh bên cạnh Grid và Irene đã đỏ mặt và quay ánh mắt vào tường. Cặp môi Grid phủ lấy bờ môi nhỏ nhắn của Irene trong một nụ hôn sâu. Hai người trao nhau một nụ hôn nóng bỏng, như thể họ là những người duy nhất tồn tại trên đời.
[Tình yêu của Vượt hạng vũ trang Vương Grid và Hoàng hậu Irene đã làm gương cho người dân.]
[Tỉ lệ kết hôn và sinh đẻ trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang đã tăng 20%.]
[Tỉ lệ gia tăng dân số của Vương quốc Vượt hạng vũ trang đã tăng lên.]
“Hở? Trúng số?”
Lauel thì mừng rỡ trong văn phòng của mình.
“...Shit.”
Còn anh hói Vantner thì nước mắt tuôn rơi. Anh buồn rầu vì đã độc thân từ khi lọt lòng và bị Pon cười vào mặt.
***
“Đáng kinh ngạc...”
Piaro thấy khâm phục khi nhìn dấu vết trận đấu trên bãi tập. Cú sốc của anh còn lớn hơn vì anh đích thân đào tạo Damian trên các cánh đồng.
“Nông dân thời vụ số hai... Nhầm, Điện Hạ đã trở nên đủ mạnh để đánh đuổi Đức Thánh Cha rồi sao?”
Asmophel gật đầu với câu hỏi của Piaro.
“Đúng vậy. Cậu ấy sẽ trở nên mạnh hơn tôi trong 2 đến 3 năm tới.”
“Haha...”
Asmophel là người không cường điệu. Vậy thì lời của anh hẳn phải là thật. Piaro nhớ lại lần đầu anh gặp Grid. Một đứa trẻ đần độn không thể xử lý khả năng của chính mình sao cho đúng.
“Nhưng giờ cậu ấy đang áp đảo một thiên tài.”
Đây là sức mạnh của nỗ lực và dòng chảy thời gian. Một nụ cười âm u hiện ra trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của Piaro. Grid và Kraugel. Anh tự hào và biết ơn rằng cánh cổng mở ra kỷ nguyên của thế hệ mới đang tới gần. Anh nghĩ là ngay cả Đế chế Saharan - đang gây áp lực với Vương quốc Vượt hạng vũ trang ngay bây giờ - cũng sẽ không tồn tại mãi mãi.
‘Có một vấn đề là.’
Cái người mang danh Kẻ khế ước với Baal. Một nhân vật nham hiểm cũng xuất hiện khi mở đầu kỷ nguyên mới. Hắn ta chắc chắn sẽ can thiệp trên đường đi của Grid, khiến Piaro cảm thấy bất an.
‘...Vai trò của mình là trừng phạt hắn ta.’
Hiện diện của Agnus lớn đến nỗi Piaro đưa ra một lời thề tha thiết.
***
Valhalla. Nó là vương quốc được thành lập bởi Thần Chiến tranh Ares và mối quan tâm đến nó là rất nóng bỏng. Nhiều người chơi hy vọng di chuyển tới Valhalla và gia nhập đội quân của Ares. Giống như Vương quốc Vượt hạng vũ trang có quyền năng của vật phẩm, Valhalla cũng có cơ hội phát triển trong một tổ chức có hệ thống mang tên quân đội.
Người chơi có nhiều lựa chọn vương quốc hơn và dân số của Đế chế Saharan cũng từ đó mà giảm theo. Nó không đến mức thảm khốc, song đế chế sẽ nhận tổn thất chắc chắn về lâu dài. Đó là một hiện tượng rất khó chịu từ góc nhìn của hoàng tộc đế chế.
“Vương quốc Vượt hạng vũ trang vẫn chưa tự hủy à?”
Các nhà lãnh đạo của Đế chế Saharan đã tập trung tại thủ phủ Titan. Hầu hết trong số họ khẳng định rằng các vương quốc mới như Vượt hạng vũ trang với Valhalla nên bị trừng phạt và phá hủy ngay lập tức. Nhưng chuyện đó không dễ. Đế chế vẫn đang theo đuổi chính sách tận diệt dân nhập cư trong nhiều thập kỷ và đang trong xung đột liên miên.
Các binh sĩ và người dân đã mệt rồi. Đế chế của ngày hôm nay chẳng còn hơi đâu để xâm lược cả Vượt hạng vũ trang với Valhalla. Đó là lý do họ muốn Vương quốc Vượt hạng vũ trang tự hủy. Họ đòi hỏi cống phẩm cao từ Vương quốc Vượt hạng vũ trang, buộc vương quốc phải bước đi trên con đường thất bại một cách tự nhiên. Ấy vậy mà, Vương quốc Vượt hạng vũ trang lại kiên cường đến đáng kinh ngạc.
“Chuyện này thật sự kỳ lạ. Làm sao chúng có thể tiếp tục sản xuất chiến cụ và nuôi sống nhân dân khi không có tiền chứ?”
“Chúng đang dùng thuế để lừa đảo và giữ lại một khoản tiền sao?”
“Không đâu. Bọn ta đang theo dõi tỉ mỉ và chuyện đó là bất khả thi.”
“Thế thì ngài giải thích tình hình bây giờ như thế nào? Không thể giải thích tình hình này trừ khi chúng có các khoáng chất và thực phẩm tăng sinh vô hạn.”
“Khoáng chất với thực phẩm tăng sinh vô hạn sao... Đùa vui quá đấy.”
“Có khả năng là các vương quốc khác đang giúp đỡ Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Ta nghĩ rằng chặn hết các con đường ngoại giao của Vương quốc Vượt hạng vũ trang là điều tốt nhất.”
“Lấy gì ra để biện hộ đây? Cứ gây chiến sẽ thoải mái hơn nhiều.”
“Valhalla là vấn đề đây này. Valhalla chỉ được thành lập nhờ vào sự giúp đỡ của Vượt hạng vũ trang Vương. Vương quốc Vượt hạng vũ trang không có bất kỳ đồng minh nào ngoài Valhalla cả. Chuyện này sẽ dễ dàng nếu chúng ta cô lập Vương quốc Vượt hạng vũ trang với Valhalla.”
“Chẳng phải sẽ thật đơn giản nếu chúng ta cùng lúc xâm lược Vương quốc Vượt hạng vũ trang với Valhalla sao?”
“Chúng ta có thể dành quân đội vào đâu được đây? Vì dân nhập cư mà lúc này đế chế hoàn toàn không thể điều động quân sự quy mô lớn.”
“Lúc chiến tranh tiếp diễn, các bộ lạc đang phải trải qua nạn đói. Nhận viện trợ cho chiến tranh từ đồ cống nạp của họ là bất khả thi, và họ sẽ phải vắt xương máu của chính đồng bào mình, gây nên một vấn đề nội bộ. Họ không thể gây chiến trong một vài năm tới.”
“Sứ giả đang tới đại Đế chế Saharan để thảo luận về nạn đói... Tất cả là do sự dai dẳng của lũ cặn bã đó.”
“Trước tiên cần phải loại bỏ dân nhập cư đã. Rồi đến Vượt hạng vũ trang và Valhalla sau.”
Sự lộn xộn này xảy ra là do Vương quốc Vượt hạng vũ trang vẫn tồn tại mặc dù được cho là sẽ diệt vong trong vài tháng. Tại sao Vương quốc Vượt hạng vũ trang lại không phải chịu nạn đói? Đế chế khó mà hiểu được điều này.
***
“Quý này cũng bội thu rồi. Xin chúc mừng Điện Hạ.”
“Tất cả là nhờ Piaro.”
Nền nông nghiệp của Vương quốc Vượt hạng vũ trang là một hiện tượng phi thường. Xuân, hạ, thu, đông, mùa nào cũng bội thu. Đó đều là nhờ kỹ năng nội tại của nông dân huyền thoại Piaro. Bản thân sự tồn tại của Piaro thôi cũng đã là hư cấu rồi.
“Tôi thật may mắn là cho dù bị đế chế lấy đi hầu hết tài sản, cả người dân và các binh sĩ của tôi đều không bị đói.”
Rabbit lắc đầu với sự nhẹ nhõm của Grid.
“Chỉ yên bình ở bề ngoài thôi ạ. Tình trạng của Vương quốc Vượt hạng vũ trang thực ra rất nguy hiểm. Không có tiền để đầu tư vào các lĩnh vực khác và sự phát triển không diễn ra. Cuối cùng chúng ta sẽ chết cả thôi.”
“Rốt cuộc, chúng ta phải thoát khỏi việc cống nạp cho đế chế chứ gì?”
“Dĩ nhiên là vậy.”
Rabbit gật đầu. Nhưng anh ta không đưa ra bất kỳ giải pháp tốt nào cả. Hiện diện của Valhalla có lẽ đã ngăn chặn cuộc xâm lăng của đế chế, nhưng Vương quốc Vượt hạng vũ trang không thể tuyên bố tự do với đế chế được. Không có cơ hội để ngăn chặn đế chế tiến tới.
“Hmmm...”
Khoảnh khắc Grid chìm đắm trong suy nghĩ của mình.
-Vượt hạng vũ trang Vương, cậu đang làm gì đấy?
Một tin thì thầm tới từ Valhalla Vương Ares.
-Chuyện gì vậy?
Ngày nào đó họ có thể trở thành kẻ thù nhưng ngay bây giờ, Ares là đồng minh đáng tin cận nhất đối với Grid. Ares giải thích sau khi nghe câu hỏi của Grid.
-Đế chế đã cử tới một đặc sứ. Hắn bảo tôi phải dâng cống phẩm cho đế chế như một dấu hiệu cho lòng trung thành.
-Hẳn rồi, Valhalla cũng bị vậy...
Grid nghĩ rằng Ares đương nhiên sẽ chấp nhận đòi hỏi của đế chế. Tuy nhiên, Ares là một người đàn ông ghê gớm như Lauel đã nói.
-Tôi bảo hắn cút cmm đi.
-Hế?
-Làm sao tôi có thể nguyện trung thành với chúng khi chúng cử Agnus đến cản trở tôi chứ? Lũ cặn bã đó, Tôi sẽ cho chúng nổ như bỏng ngô và uống máu chúng như uống côcacôla.
-...Ông đang cho đế chế một cơ hội xâm lược đấy à?
-Chúng sẽ không xâm lược ngay đâu. Chúng đang e ngại Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Chà, một khi chúng xử lý xong các bộ tộc thiểu số nhập cư, chúng sẽ điều quân tới Valhalla.
-Ông sẽ làm gì?
-Xem nào... Cậu nên chăm sóc cho tôi đấy Vượt hạng vũ trang Vương.
-Ông muốn tôi gửi quân tiếp viện à?
-Không, gửi các vật phẩm cho tôi là đủ rồi.
-...?
-Tôi muốn trang bị cho các binh sĩ của tôi bằng vật phẩm của cậu. Dĩ nhiên, tôi sẽ mua chúng với cái giá hợp lý và tôi sẽ không quên ân huệ này cho tới cuối đời.
Ares tin rằng nếu đội quân hùng mạnh nhất được trang bị các vật phẩm uy mãnh nhất, thì sẽ chẳng cần phải sợ cuộc xâm lăng của đế chế nữa. Nhưng Grid vẫn thấy khó mà tin được Ares. Anh không thể loại trừ khả năng Đội quân Ares được vũ trang vượt hạng sẽ trở thành kẻ thù. Ares dường như đọc được suy nghĩ của anh và nói thêm.
-Để xem xét thì tôi thật sự quý cậu. Tôi không muốn làm kẻ thù của cậu đâu.
-...Nghĩ lại thì, ông là ông chú.
-Hở?
-Không, không có gì đâu. Tôi cần thảo luận điều này với Lauel.
Tại sao chỉ có đàn ông mới quý mến anh thế này? Grid vô cùng lo lắng lúc anh bảo Ares anh sẽ nghĩ về điều đó. Rồi anh có một cuộc bàn bạc với Lauel. Lauel thành thật nói.
“Nếu Ares đưa ra đề xuất này vào hôm qua, thuộc hạ hẳn đã từ chối. Nhưng...”
“Nhưng sao?”
“Nó khác với quá khứ rồi. Chấp nhận yêu cầu của Ares đi. Bán các vật phẩm và kiếm tiền thôi.”
“Tại sao?”
“Ares cố gắng đánh vào sau gáy ngài thì đã làm sao nào? Cứ dùng tia lửa bóng tối bị phong ấn trong lưỡi kiếm rực cháy là xong. Khưk! Khưkhưkhưk!”
“...”
Lauel tuyên bố rằng quyền năng của Grid giờ đã ở tầm vóc quốc gia.
“Hãy để việc giao thương với Valhalla lại cho thuộc hạ và đi ngay đi. Xin hãy chinh phục Quần đảo Behen và quay trở về.”