Chương 704
[Đế chế Saharan đã tuyên chiến với Vương quốc Valhalla!]
[Mối quan hệ giữa Vương quốc Valhalla và Đế chế Saharan đã trở thành ‘thù địch’!]
[Có nhiều hạn chế khác nhau về giao thương và các hoạt động của người dân 2 nước!]
Các cửa sổ thông báo này hiện ra cho toàn bộ người chơi thuộc về Valhalla. Nhưng không có nhiều người lúng túng hay hoảng sợ. Từ thời điểm Đội quân Ares giải cứu hậu duệ của Bất bại Vương, hoặc khi họ từ chối dâng cống phẩm cho đế chế, người dân của Valhalla đã sẵn sàng cho sự kiện này rồi.
“Ta không mong đợi gì chiến tranh!”
Rì rầm rì rầm!
Giọng nói mạnh mẽ của Ares vang vọng khắp quảng trường kinh đô. Vẻ bề ngoài của Ares đã gieo vào lòng người dân sự nể sợ và tin tưởng.
“Trong tương lai, chúng ta sẽ bước vào một cuộc chiến bất tận với đế chế! Cuộc chiến này sẽ không kết thúc cho đến khi một trong hai bị hủy diệt!”
Ares là thần chiến tranh. Chiến trường đã chứng minh lý do cho sự tồn tại của ông ấy. Ông ấy lên kế hoạch để phát triển bản thân và quân đội của mình, rồi đến Valhalla, qua những cuộc chiến tranh. Ứng viên Hậu duệ Bất bại Vương - Oasis - có một câu hỏi.
‘Điều gì đứng đằng sau sự tự tin này nhỉ?’
Sau khi gia nhập Valhalla, Oasis đã rất kinh ngạc khi nắm được thế lực của Valhalla. Sau khi hấp thụ Vương quốc Belto, dân số của Valhalla giờ vào khoảng 700.000. Nhưng binh lính thì chỉ có 50.000. Sự chênh lệch trong tiềm lực quốc gia so với đế chế - được biết đến là có một đội quân 10 triệu người mạnh mẽ - là không thể tranh cãi nữa. Valhalla không đời nào sống sót nổi trong cuộc chiến với đế chế. Nó có thể bị phá hủy chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi.
Ares bước xuống bục sau bài phát biểu của mình và giải thích cho thắc mắc của Oasis.
“Đội quân mà ta trực tiếp chỉ huy nhận thêm 200% điểm kinh nghiệm trong khi một cuộc chiến diễn ra. Ta cũng có kỹ năng Cướp đoạt nữa. Ta có thể cướp đi lương thực, tài sản và binh lính của kẻ thù hoặc lãnh thổ của chúng. Nếu ta dùng nó hợp lý, Valhalla sẽ có thể tạo nên đột phá trong cuộc chiến này.”
Ares là một hiện diện chuyên về chiến tranh. Đội quân của ông ấy không chỉ mạnh, mà còn có sự bền bỉ phi thường nữa.
“Một căn cứ có thể thù địch với đế chế. Chà, phát triển từng bước bằng cách chống lại một quốc gia nhỏ thì hẳn sẽ lý tưởng hơn là chống lại đế chế.”
Thật không may, chuyện đó là bất khả thi. Hầu hết các vương quốc trên lục địa đều dâng cống phẩm cho đế chế. Nếu họ đụng vào bất cứ thứ gì thuộc về đế chế, họ sẽ trở nên thù địch với đế chế. Bởi vậy, nơi đầu tiên mà ông ấy cố nhằm vào là Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Nhưng Ares chọn trở thành đồng minh thay vì làm kẻ thù của Grid.
Oasis hỏi ông ấy.
“Tôi hiểu các khả năng của ông. Nhưng đối thủ của ông là đế chế đấy. Nếu họ điều một lượng lớn quân đội tới tiêu diệt ông ngay lập tức, khả năng của ông sẽ chẳng có nghĩa lý gì cả.”
Ares cười lớn. Đó là một nụ cười phấn khởi.
“Ta không hành động thiếu suy nghĩ đâu. Lý do ta chọn một cuộc chiến với đế chế là do sự bất ổn của đế chế. Đế chế lúc này đang bị chia rẽ ra nhiều phe cánh và không đủ sức để tập trung vào một nơi.”
“Nhưng còn Xích sắc Kỵ sĩ đoàn...”
Oasis biết sự kinh hoàng của Xích sắc Kỵ sĩ đoàn. Các kỵ sĩ đơn số. Trong số họ, từ kỵ sĩ số 5 trở lên nằm ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Ares cũng biết sự thật này.
“Xích sắc Kỵ sĩ đoàn ngay bây giờ không hề đáng sợ.” Có một nụ cười đầy ẩn ý trên mặt Ares. “Ta đã nhận tin tình báo rằng kỵ sĩ số 1 với số 2 đã bị quản chế. Qua kinh nghiệm bọn ta đã biết thì Kỵ sĩ số 4 chỉ ra mặt trong các trường hợp đặc biệt và một mình kỵ sĩ số 3 với số 5 không thể cản bước đội quân của ta.”
Còn một lý do nữa cho sự tự tin của Ares. Người ta cần đi qua Rừng Liberon để từ Đế chế Saharan tới được Valhalla. Nó đầy song trùng và Ares có kế hoạch khai thác hết mức khu vực với địa hình khó khăn này.
“Đế chế sẽ chỉ là miếng mồi cho đội quân của ta mà thôi. Phưhưhư!”
***
“Rừng Liberon đã ở trước mắt.”
Làn sóng quân đội 50.000 người thật là ngoạn mục. Phần tuyệt nhất là các Xích sắc Kỵ sĩ ở hàng đầu của đội quân vĩ đại. Xích sắc Kỵ sĩ đoàn. Các kỵ sĩ mạnh nhất lục địa, biểu tượng cho quyền lực của đế chế, đã tập hợp lại ở tiền tuyến của 50.000 quân.
“Hmmm... Chẳng phải nơi này lớn hơn ta nghĩ nhiều sao?”
Người đàn ông tóc trắng đang nhìn ngoại cảnh của khu rừng là Kỵ sĩ Số 3, Lorex. Ông ta dường như đã hơn 40 tuổi và một trong ngũ trụ - Kyle - đứng ngay cạnh ông ta. Kyle trắng toát từ đầu tới chân. Tóc trắng, lông mày, da dẻ, tới cả môi và đôi mắt cũng trắng. Đó là một ấn tượng kỳ lạ.
“Khu rừng là nơi lý tưởng để đặt bẫy và phục kích...”
Kyle bắt đầu quan sát Rừng Liberon. Đó là lẽ thường tình vì những bụi cây rất dày đặc và không nghe được tiếng động vật nào cả. Lorex bật cười. Chẳng có chút thái độ tôn trọng nào hết.
“Rừng Liberon khác với những khu rừng thông thường. Nó nhiều song trùng đến mức khó mà đặt bẫy được.”
“Nhưng từ góc nhìn của kẻ thù, chẳng phải Rừng Liberon là lãnh thổ của chúng sao? Chúng sẽ dễ dàng tìm ra địa hình hơn đúng không?”
“Không đâu. Ngài sẽ sớm trải nghiệm thôi, nhưng khía cạnh đáng sợ nhất của Rừng Liberon là nhiệt độ cùng độ ẩm cao của nó. Người thường gần như là không thể làm việc hay chờ đợi ở đó. Đặc biệt nếu chúng là lính thiết giáp.
Đây là lý do Lorex cho ngừng hành quân phía trước khu rừng. Với tốc độ bình thường thì mất khoảng 4 giờ 30 phút mới băng qua được. Lorex quyết định rằng điều quan trọng là phải để các binh sĩ hồi phục thể lực trước khi hành quân qua đây.
Lộp bộp lộp bộp!
Kyle gật đầu và vỗ tay một cách chắc chắn. Rồi hắn cười và khen ngợi Lorex.
“Ngài Lorex nói đúng. Ta đã nghe nhiều câu chuyện về Kỵ sĩ Số 3 và quả đúng là có lý do cho nó. Ngài giỏi nắm bắt vị trí của kẻ thù và vô cùng cẩn thận. Ta thán phục ngài đấy.”
“Hở... Điều này thật là...”
Lorex làm một biểu hiện giễu cợt và gãi gáy.
Kyle là ai? Hắn là một trong ngũ trụ, tuy chưa thể tích lũy bất kỳ thành tựu nào, nhưng hắn đã có được sự ân sủng của hoàng đế. Danh tiếng của ngũ trụ cao hơn Xích sắc kỵ sĩ đoàn, những kẻ đã chiến đấu không ngừng nghỉ, nên Lorex thật sự ghét họ. Ông ta coi họ là ai đó được hoàng đế chống lưng. Tới giờ ông ta vẫn tức tối khi biết rằng Kyle sẽ dẫn đầu Xích sắc Kỵ sĩ đoàn thế chỗ cho Mercedes.
Nhưng điều gì đã thực sự xảy ra? Kyle khiêm tốn và biết cách tôn trọng Xích sắc Kỵ sĩ đoàn. Cho dù được bổ nhiệm làm chỉ huy trưởng của cuộc chiến này, hắn giao mọi quyền hành cho Lorex và hòa nhã với các Xích sắc Kỵ sĩ.
‘Quả thực, ngũ trụ không có kinh nghiệm trực tiếp. Nhờ Bệ Hạ mà chúng mới được nâng đỡ đến vậy.’
Ý chỉ của hoàng đế là thay thế Mercedes và Kyle chỉ đang thực hiện chỉ thị của hoàng đế mà thôi.
‘Limit nói mình nên đề phòng. Mình sẽ không buông lỏng sự căng thẳng, nhưng cũng không rảnh đi ghét hắn.’
E hèm, Lorex hắng giọng trước khi ra lệnh cho quân đội.
“Giờ giải lao kết thúc! Chúng là sẽ tiến vào trong rừng!”
***
“Chúng đang tới đấy.”
Rừng Liberon. Nó là một vùng đất bị bỏ rơi hoàn toàn khi còn thuộc về Vương quốc Belto. Nhưng từ khoảnh khắc Ares suy xét một cuộc chiến với đế chế sau khi thâu tóm được Vương quốc Belto, ông ấy đã coi Rừng Liberon như một căn cứ quan trọng. Lý do còn lại là tất cả các binh sĩ của Valhalla đều có khả năng ‘Điều chỉnh Khí hậu’ để thích nghi với nhiệt độ của khu rừng.
Chính xác. Các binh sĩ của Ares đã thích nghi với nhiệt độ của Rừng Liberon. Chưa kể, họ còn có thể nắm bắt được địa hình khu rừng thông qua luyện tập.
“Khả năng dò tìm kẻ thù của Xích sắc Kỵ sĩ đoàn là xuất sắc nhất. Hãy chờ chúng vào sâu trong rừng. Tấn công ngay khi nhìn thấy chúng.”
Ares chỉ huy các binh sĩ và họ lặng lẽ gật đầu. Họ đóng quân ở khắp nơi trong Rừng Liberon, nên họ không thể gây ra âm thanh để lạy ông tôi ở bụi này.
“Tới lúc rồi!”
“Waaahhhhhhhh!”
Phía cuối Rừng Liberon. 50.000 lính đế chế đã mệt mỏi vì quá trình di chuyển qua rừng trong hơn 3 giờ. Lúc này, đội quân Ares khổng lồ gồm 50.000 người do Ares dẫn đầu đã xuất hiện từ các lùm cây và tấn công bằng tên hoặc kiếm. Quân đội đế chế không đối phó nổi.
“Ch-Chuyện gì thế này?”
“K...Kẻ thù! Kuaaaak!”
“Có phục kích...!”
Quân đội đế chế đã kiệt sức vì di chuyển qua khu rừng nóng bức. Họ di chuyển mà không tính đến chuyện mai phục và bất lực trước đòn tấn công bất ngờ của Valhalla. Các binh sĩ đế chế tan thành bụi xám trong khi binh sĩ của Valhalla được bao quanh bởi những cột sáng. Đó là tín hiệu của sự lên cấp và là màn dạo đầu cho cuộc tấn công dữ dội hơn.
“Cứ giữ cái đà đó!”
Mỗi lần Ares tấn công, nhuệ khí và chỉ số của quân đội Valhalla lại tăng lên. Do quân đội Valhalla đang trở nên mạnh hơn từng phút từng giây, cơn rối trí của quân đội đế chế cũng ngày càng dữ dội.
“H-Hik...!”
“Kuaaaack!”
Có một cuộc phục kích không ngờ và kẻ thù trở nên mạnh hơn khi chiến đấu sao? Khi số lượng đồng sự ngã xuống tăng lên, nỗi sợ hãi của quân đội đế chế cũng tăng lên như thế.
Lúc này.
“Areeees!”
Kỵ sĩ Số 3 Lorex lao vào Ares. Trước đó ông ta đã chiến đấu với Ares và thắng cuộc. Ông ta nghĩ mình có thể khuất phục Ares trong 5 chiêu như trước.
“Lần này ta sẽ lấy đầu ngươi!”
Ông ta không thể để yên cho sai lầm này! Lorex tức giận khi nhớ lại sự mất mát của các binh sĩ và bật nhảy về phía Ares, chiếc rìu lớn của ông ra vung theo hình bán nguyệt. Hồi trước, Ares chỉ huy 10.000 quân và đã chống trả đòn này không thành công, phải chịu thương tích rất nặng. Nhưng Ares hiện đang dẫn đầu một đội quân 50.000 người. Điều này giúp tăng thêm 25% các chỉ số của ông ấy! Ngoài ra, sức tấn công và phòng thủ cũng tăng nhẹ nữa.
“Ta khác trước rồi đấy!”
Peeeeeong!
“Hả?”
Chiếc rìu của Lorex ngừng lại ư? Lorex giật mình. Ông ta không thể tin rằng cái gã đã ngã xuống từ một đòn của chiếc rìu này vài tháng trước bây giờ lại có thể phát huy uy lực đến vậy. Lorex liên tiếp vung chiếc rìu của mình.
“Cùng xem ngươi cản chiêu này ra sao!”
“Ái dà, ghê quá nhỉ?”
Bàn tay phải của Ares tê đi chỉ vì chống đỡ một đòn. Ông ấy không tự tin vào việc tự vệ. Ares vội vã tránh chiếc rìu và giao chỗ này lại cho Scott với Luck.
“Kìm chân thứ quái vật đó lại!”
“Cả hai bọn tôi sẽ tiến lên!”
Peeng!
Luck trả lời đầy hăng hái! Tấm khiên nhỏ của anh ta đập vào gáy Lorex và kéo thù hận ra khỏi Ares. Tiếp đó là thanh kiếm của Scott. Cả hai người họ đều dùng những kỹ năng đẳng cấp cao.
“Mấy thứ ngớ ngẩn thế này!”
Nó thậm chí còn chẳng tạo nên một vết lõm trên thanh máu của Lorex. Kỵ sĩ Số 3. Ông ta tuy yếu so với kỵ sĩ số 1 và số 2, nhưng không phải ở cấp độ mà người chơi có thể đối phó được.
Kwajak!
Kwa kwa kwa kwang!
Chiếc rìu mà Lorex vung lên đã cùng lúc thổi bay cơ thể của Scott với Luck. Tuy nhiên, Quân đội Ares không hề chùn bước. Màn vũ điệu của Lorex vốn đã ở trong phạm vi mà họ đã đoán trước.
“Cùng nhau chặn tất cả lại đi!”
Những người chơi xếp hạng hàng đầu của Đội quân Ares bắt đầu giúp đỡ Scott và Luck. Lorex không rảnh tay nổi khi hàng chục người chơi thúc đẩy lần thứ ba tấn công cùng một lúc.
“Mấy kẻ này! Giúp đỡ Ngài Lorex mau!”
Kỵ sĩ Số 5 và các Xích sắc Kỵ sĩ khác đang bận rộn với quân đội giờ mới cố gắng giúp đỡ Lorex. Ares thấy cảnh đó và hét lên.
“Bây giờ đấy! Kích hoạt bẫy đi!”
“…!!”
Mắt của các Xích sắc Kỵ sĩ căng ra. Mặt đất đột ngột sập xuống và họ bị một cái hố lớn nuốt chửng. Ares ôm bụng cười từ phía bên trên.
“Puhahat! Lũ đần~ Ta kiểu gì chẳng chuẩn bị trước đám quái vật như các ngươi...hơơơớp!”
Ares thét lên. Cái hố sâu 20 mét mà ông ấy cho lính của mình đào bới. Kỵ sĩ Số 5 đã nhảy bật ra khỏi cái hố to tướng mất tới 2 tuần mới hoàn thành. Đúng là một khả năng thể chất lố bịch.
“Nài, thế có khác gì lừa đảo không hả!?”
Tệ rồi đây. Ares - đang cố giết binh sĩ kẻ thù càng nhiều càng tốt trong khi các Xích sắc Kỵ sĩ bị kìm hãm - rất thất vọng vì khả năng thể chất của Kỵ sĩ Số 5 đã vượt quá mong đợi của ông ấy. Giây phút Ares phát hiện ra nguy hiểm.
Peng!
Pepepepeok!
Những tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên từ phía quân đội đế chế. Cặp mắt của các Xích sắc Kỵ sĩ, Ares cùng tất cả những người khác trên chiến trường đều quay về hướng đó.
“Chuyện gì đây...?”
Tia chớp đỏ giáng xuống từ trên trời. Nó xuyên qua cơ thể của các binh sĩ thiết giáp và phá tung doanh trại quân sự của đế chế.
“Một quỷ vương xuất hiện ư...?”
Những ngọn lửa đen nuốt chửng toàn bộ doanh trại đế chế ở trong rừng. Sát thương tóe bật ra liên tục và hàng trăm binh sĩ nối đuôi nhau xuống suối vàng. Một sức tấn công không thể tin được.
“C-Cái gì đây chứ? Một con quái vật không có giới hạn mana à?”
Thể loại sinh vật điên rồ nào lại có thể giết một đội quân vĩ đại với những kỹ năng sử dụng vô tận như vậy đây? Ares nuốt nước bọt. Ông ấy không nghĩ một trùm quái vật như thế lại ngủ trong Rừng Liberon.
“Ares! Chúng ta không thể để quân đội của mình cuốn vào trong đó! Chúng ta nên rút lui thôi!”
Scott thoát ra khỏi Lorex trong tình trạng hỗn loạn và kêu lên. Anh ta mong đợi con quái vật bí ẩn sẽ đến được đây sau khi cắt ngang qua lực lượng của đế chế. Ares cũng nghĩ vậy. Ông ấy không thể xác nhận diện mạo của con quái vật một cách trực quan vì nó đã bị quân đội che đi, nhưng ông ấy có thể tưởng tượng ra là nó không hề tầm thường.
“Toàn lực rút binh! Rút binh!”
Lorex và các Xích sắc Kỵ sĩ đang cố gắng kiểm soát quân đội của họ một cách bận rộn. Giờ là lúc để rút lui. Khoảnh khắc Ares hạ lệnh không chút do dự và quay đầu ngựa.
“Ta là Công kích Cơ bản Vương.” (Basic Attack King)
Con quái vật không xác định vừa xuyên thủng quân đội đế chế đã xuất hiện và tự giới thiệu mình là ‘Công kích Cơ bản Vương’.