Chương 724
Khi nghĩ đến sát thủ thì tên ai hiện ra đầu tiên? Từ đứa trẻ 3 tuổi tới người già 80 tuổi, hầu hết mọi người đều nghĩ về cái bóng đang bảo vệ Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Vị thần giết chóc, Faker. Cho dù chỉ có lớp nghề thường, anh vẫn bộc lộ các kỹ năng PK mạnh nhất và thứ bậc của anh đang dâng lên từng ngày. Hẳn nhiên là phải nghĩ đến anh đầu tiên giữa các sát thủ.
Tuy vậy, câu chuyện thay đổi khi đề cập đến ‘sát thủ có chơi trong Giải đấu Quốc gia’. Vì Faker chưa bao giờ xuất hiện trước công chúng ngoài buổi lễ thành lập Vương quốc Vượt hạng vũ trang, mọi người dĩ nhiên là nghĩ tới Tarma rồi.
Sát thủ Tarma từ nhóm game thủ ám muội, Lễ hội Máu.
Vào thời điểm Giải đấu Quốc gia Năm thứ hai, hắn đã tham dự vì tiền và khoe khoang các kỹ năng của mình. Ít nhất là, cho đến khi hắn gặp Grid.
‘Mình sẽ báo thù cho mất mát trong Giải đấu Quốc gia.’
Từ hồi Lễ hội Máu bị Grid hủy diệt, Tarma đã ẩn mình trong một vương quốc toàn cát của Lục địa phía Đông. Trong vài tháng qua, hắn thực hiện đủ loại nhiệm vụ, học cách đối phó với gió và cát, và nhận ra hắn đã mạnh hơn tới mức nào. Hắn có thể dễ dàng săn các sinh vật mà bản thân không thể cách đó 3 tháng, nên làm gì có chuyện hắn không nhận ra cho được. Grid - kẻ mang cảm giác hùng mạnh mỗi lần hắn nhìn lại - giờ có vẻ yếu kém rồi.
‘Nếu mình có sức mạnh này, ngay cả Grid...!’
Thanh kiếm của con hồ ly bị bàn tay của Tarma bắt lấy và nó lập tức biến thành cát. Đó là uy lực của Ăn mòn, một kỹ năng chủng tộc đặc biệt mà Tarma đã nhận được. Nó là khả năng phân hủy các đối tượng được phân loại là ‘đồ vật’. Các vật phẩm mà quái vật hoặc người chơi trang bị đều được phân loại là ‘đồ vật’. Đây là khả năng thiên địch hoàn hảo dành cho các vật phẩm của Grid.
‘Thời lượng của Ăn mòn là 5 giây.’
Sau khi tiêu diệt các quái vật trong hẻm núi, Tarma nhắm mắt lại và tập trung. Đó là khởi đầu của phương pháp giả lập. Hắn mường tượng một trận chiến dựa trên Grid của quá khứ đã trở nên mạnh hơn. Kết quả là?
‘Chiến thắng!’
Tarma thấy rất rõ. Vẻ ngoài của Grid sau khi toàn bộ các vật phẩm mới mà mình tự hào bị ăn mòn!
“Được rồi...”
Một nụ cười thâm hiểm vụt qua bộ mặt tinh quái của Tarma. Hắn chắc chắn mình có thể hoàn trả mối thù từ Giải đấu Quốc gia và nâng danh tiếng bản thân lên một tầm cao mới so với trước.
‘Thế thì mình nên tìm một nhà tài trợ mới được.’
Ai sẽ hưởng lợi nhất nếu Grid hứng chịu thiệt hại? Lúc hắn đang cân nhắc điều này, Tarma nhớ lại cuộc chiến tranh ở Vương quốc Belto.
‘Agnus thù địch với Grid đó thôi?’
Hắn là chủ nhân của Bất tử đoàn, nhân vật tự xưng là vua của người sống lẫn người chết, nhưng đã rút lui trước Grid và Ares. Agnus nhất định sẽ coi Grid là một rào cản lớn.
‘Nếu mình làm cho Grid chỉ giành 1 huy chương vàng trong Giải đấu Quốc gia, đó sẽ là một sự cám dỗ hắn không thể chối từ.’
Như Giải đấu Quốc gia năm ngoái, Tập đoàn S.A hứa hẹn các phần thưởng đặc biệt cho những người giành được huy chương. Khiến Grid không thể kiếm huy chương sẽ là một mất mát lớn và nó sẽ là một lợi ích khổng lồ dưới góc nhìn của những kẻ thù chống lại Grid. Điều này đã thuyết phục Tarma và hắn liên lạc với Agnus. Rồi hắn nhận ra tại sao Agnus lại bị gọi là điên rồ.
“Ngươi muốn tiền để giết Grid à? Ta không hiểu con chó dại này đang sủa cái gì cả. Hử~~?”
“Anh không hiểu là sao? Anh không biết mình sẽ có lợi ích lớn thế nào nếu Grid không thể giành 1 huy chương à?”
“Kikikik? Grid là mục tiêu của ta. Ngươi nghĩ ngươi có thể đánh bại hắn à?”
“Không phải thế, đánh bại Grid thì liên quan gì tới chuyện hắn là mục tiêu của anh chứ?”
“Ta sẽ giết những kẻ động tay vào con mồi của ta.”
“...??”
Hắn điên rồi chắc? Cuộc trò chuyện ngày càng sai hướng và không có nghĩa lý gì cả. Cứ như đang nói với người ngoài hành tinh vậy. Tarma tặc lưỡi.
‘Có phải hắn đang đóng kịch vì không muốn trả tiền mình không? Hắn lại là loại người này cơ đấy.’
....Không, giả sử hắn thông minh một cách đáng ngạc nhiên thì tốt hơn việc coi hắn là một gã bủn xỉn.
‘Hắn biết mình sẽ đánh bại Grid, kể cả khi hắn không chấp nhận yêu cầu của mình.’
Chuyện Tarma có thù hằn với Grid là thứ mà hầu như ai trên thế giới cũng có thể đoán được. Agnus cũng thế. Tarma đoán vậy và gật đầu.
“Vậy thì tôi sẽ tìm kiếm một khách hàng khác.”
Sururuk.
Tarma đào thoát vào trong bóng tối. Agnus nhìn chằm chằm vào chỗ hắn vừa biến mất và hỏi Veradin.
“Hắn là kẻ nào?”
“Haha, anh chả nhớ lũ tép riu đâu nhỉ? Tôi không biết liệu anh có nên đối xử với anh ta như một con tép riu không nữa...”
Veradin mỉm cười hài lòng. Đôi mắt hắn tràn đầy mong đợi.
‘Tarma đã đấu với Grid vài lần rồi. Anh ta hẳn phải có một cơ sở chắc chắn để tự tin đến vậy trong việc săn Grid.’
Tarma sẽ đóng một vai trò lớn một cách không ngờ chứ?
‘Mình đặc biệt mong chờ Giải đấu Quốc gia năm nay. Không may là Agnus không thể tham dự.’
Agnus vốn đã xuất hiện trước thế giới từ cuộc chiến tại Vương quốc Belto. Nhưng anh ta vẫn không ở một vị trí để tham dự Giải đấu quốc gia. Anh ta không có khả năng kiểm soát bản thân, nên không thể biết được anh ta sẽ làm gì trong một sự kiện có nhiều quy tắc.
***
Bầu trời sẽ không bao giờ sụp đổ. Hao rất tự tin vào điều này lúc anh đi theo Kraugel.
“Chúc mừng anh lên cấp 260.”
Hao đang tràn đầy thán phục và thất thần. Khả năng cày cấp bá đạo của Kraugel đã nằm ngoài thường thức rồi. Đó là quá trình đi săn không cho phép bất cứ chuyển động hay thời gian thừa thãi nào. Anh ấy chứng minh hiệu quả tối ưu trong bất kỳ bãi săn nào và áp đảo quái vật bằng vũ lực.
Khả năng cày cấp của Kraugel hoàn mỹ đến mức không thể so sánh nổi. Tốc độ lên cấp của Hao cũng tăng lên 1,4 lần lúc anh quan sát Kraugel từ bên cạnh. Tuy vậy, Kraugel cảm thấy mình đang thiếu sót.
“Trong 2 tuần vừa rồi, Grid đã lên gần 10 cấp. Tôi vẫn còn thiếu sót so với cậu ấy.”
Alexander phủ nhận.
“Chẳng phải anh ta có thể phát triển nhanh chóng là nhờ phần thưởng hoàn thành Quần đảo Behen sao? Anh ta cũng có vẻ đang tập trung vào các trận tập kích danh tiếng sau đó.”
Đúng, không ai có thể giải thích tốc độ cày cấp hiện tại của Grid trừ khi đó là một cuộc tập kích trùm danh tiếng. Ngoài ra, mục tiêu của cuộc tập kích trùm danh tiếng đâu phải lúc nào cũng có mặt ở đó. Các con trùm danh tiếng chẳng hề dễ tìm. Kraugel đánh giá cao phần này về Grid.
“Có một môi trường nơi chúng ta có thể tập trung vào các trận tập kích trùm danh tiếng thì đúng là quá tuyệt vời. Bao nhiêu người trên thế giới có thể độc chiếm các bãi săn có các trùm danh tiếng xuất hiện cơ chứ?”
Dĩ nhiên, Kraugel cũng đã độc chiếm nhiều con trùm danh tiếng. Anh săn các con trùm danh tiếng bật ra ở những nơi mà người thường không thể tưởng tượng nổi.
Vấn đề là Kraugel gặp rắc rối trong việc tìm kiếm các bãi săn, nơi mà một lượng lớn quái vật và những con trùm lộ diện cùng một lúc. Nói cách khác, anh không có khả năng chiếm một bãi săn như thành phố ma cà rồng. Hầu hết các con trùm danh tiếng mà Kraugel chiếm được đều ở trong những vùng cỏ dại mọc hoang um tùm.
‘Đây là lý do mình có lẽ không bắt kịp được.’
Kraugel mỉm cười lúc nghĩ vậy. Cảm giác nôn nóng đã kích thích anh theo một hướng tích cực. Anh đã luôn ở tiền tuyến và giờ anh đang theo sau một ai đó khác. Anh thấy chuyện này thật mới mẻ và vui vẻ. Một game thủ trời sinh.
‘Mình muốn đạt cấp 300 trước Giải đấu Quốc gia cơ... Nhưng với tốc độ hiện tại, mình sẽ ở cấp 272 sau 2 tháng.’
Anh có đọc được biểu cảm đau buồn đó của Kraugel không?
Hao cẩn thận hỏi.
“Anh định tham gia bộ môn Đấu đối kháng à?”
Grid với Kraugel có cách biệt gần 80 cấp. Hơn nữa, Kraugel vẫn chưa đạt cấp 300, nên các chỉ số của anh vẫn chưa thức tỉnh lần thứ ba. Bây giờ các chỉ số của Grid cao đến mức áp đảo rồi. Kraugel có nên ghi danh vào bộ môn Đấu đối kháng - nơi chắc chắn sẽ bao gồm những người chơi xếp hạng hàng đầu, trong đó có cả Grid - hay không? Đó là một mức phạt lớn. Một cuộc chiến chẳng hề cân sức. Hao hy vọng Kraugel sẽ không góp mặt trong bộ môn Đấu đối kháng năm nay. Đó sẽ là một trải nghiệm đau đớn khi chứng kiến thần tượng của mình bị đánh bại.
Kraugel gật đầu trước nỗi lo của Hao.
“Tôi sẽ tham dự.”
Alexander bị bất ngờ.
“Gì chứ? Anh hoàn toàn bị ấm đầu rồi chắc? Gạt Grid qua một bên, anh có thể thua ai đó như Chris hay Damian nữa đấy? Anh cần phải kéo danh tiếng của mình xuống như thế này à?”
“Tôi đồng ý với Alexander. Nhất là, tôi không muốn anh đấu với Grid.”
Hao tôn trọng Grid nhiều như với Kraugel vậy. Anh biết họ coi nhau như kỳ phùng địch thủ. Chiến đấu trong một hoàn cảnh bất lợi đều đau đớn cho cả hai người bọn họ. Không, tất cả mọi người trên thế giới sẽ đều cảm thấy tiếc cho họ.
Hao bày tỏ ý kiến của mình. “Tôi tin rằng trận tái đấu của anh chỉ nên xảy ra khi hai người đã chuẩn bị hoàn hảo cho nhau thôi. Mọi người sẽ cùng chia sẻ ý kiến của tôi.”
Hẳn rồi, đó là một cuộc đối đầu của thế kỷ cơ mà. Tất cả mọi người trên thế giới đều kỳ vọng một trận đấu đáng nhớ giữa hai người họ. Nó không nên là một thứ vô nghĩa. Hao chắc chắn về việc này và Alexander gật đầu đồng tình.
Giây phút ấy.
“Hai người đang giả sử là tôi sẽ thua à?”
Mắt Kraugel chùng xuống. Đó là ánh mắt bình thản gợi nhớ về những ngày anh lẻ loi và khó đọc được cảm xúc.
“Tôi đã nhất quyết chiến đấu và tôi tin mình có thể thắng.”
Hao và Alexander không nên quên. Kraugel đó giờ là thái thượng chi thiên. Lúc này anh đã có lớp nghề huyền thoại mạnh nhất là Thánh Kiếm, anh sẽ không bị ý niệm về cấp độ kìm lại.
“Từ đầu thì tỉ lệ thắng của tôi năm nay là cao nhất mà.”
“...?”
Hao và Alexander bị hối thúc bởi sức ảnh hưởng của Kraugel và cảm thấy khó hiểu. Đó là vì Kraugel ngụ ý rằng năm nay là cơ hội chiến thắng cao nhất của anh. Kraugel nhún vai với họ.
“Hai người đã bao lần nói với tôi rồi nhỉ? Tiềm năng của Grid là mạnh nhất. Cậu ta sẽ phát triển mạnh mẽ hơn khi thời gian trôi qua. Nếu tôi cố cân bằng cấp độ của mình với cậu ấy nhiều nhất có thể, tôi có lẽ không thể thắng thêm lần nữa đâu.”
“...”
Thật nực cười. Ai đó có lẽ sẽ nghĩ vậy. Nhưng Kraugel thì rất chân thành.
‘Cậu ấy khác với một người chỉ dùng kiếm thuật như mình.’
Grid có thể sử dụng kiếm thuật, cũng như các vật phẩm và phép thuật. Ở thời điểm hiện tại khi Kraugel không có một lớp nghề thứ hai, anh đánh giá rằng tiềm năng của Grid cao hơn hẳn anh. Dĩ nhiên, cơ sở cho phán xét này là tài năng của Grid.
‘Tinh thần kiên cường sẽ thúc đẩy sự trưởng thành của cậu ấy.’
Khi họ cạnh tranh lần đầu hoặc khi họ cạnh tranh lần thứ hai. Kraugel không thể quên được đôi mắt Grid. Tình cảnh càng tuyệt vọng thì đôi mắt đó càng rực cháy quyết tâm.
Thịch, thịch, thịch.
Cũng như khi Grid nghĩ về Kraugel, Kraugel cũng hứng khởi khi anh nghĩ về Grid.