Chương 731
‘Mình đâu có muốn chuyện này diễn ra...’
Grid muốn thể hiện sự vượt trội về số lượng mà anh có thể sử dụng với tư cách là vua của một vương quốc. Thật khó chịu khi thấy một người không biết sức mạnh thực sự của ưu thế số lượng là gì. Do đó, Grid đã tập hợp lực lượng chính ở Reinhardt.
Con số cuối cùng là hơn 30.000. Đó là một đội quân lớn xứng đáng với trận tập kích Noll. Nó đủ để khiến Noll trải nghiệm nỗi sợ hãi về ưu thế số lượng. Grid không muốn thêm binh tướng nào nữa. Ấy vậy mà mọi thứ cứ xoắn hết cả lên.
“Maxong, vua của thủy tộc, đã dẫn quân của mình tới giúp Vượt hạng vũ trang Vương!”
“...”
“Laden cùng Phong Binh đã có mặt! Công tước Steim đã cử thuộc hạ đến!”
“...”
“Bland. Cha của thuộc hạ đã đốc xuất thuộc hạ đi bảo vệ Điện Hạ.”
“...”
-Grid-sama, tôi nghe tin đồn ngài đang gặp nguy hiểm. Ngay bây giờ tôi đang cùng các Ngọc nữ của Rebecca chạy qua, nên xin hãy cầm cự một lúc.
-...Thôi đừng có đến.
Quyền lực của thánh chỉ lớn hơn Grid tưởng nhiều. Nhiều lãnh chúa và người chơi ở các địa điểm khác nhau đã hiểu lầm rằng Grid đang gặp nguy hiểm và liên tiếp cử quân đến chỗ Grid. Đến cái mức vào trong thành phố ma cà rồng còn khó khăn nữa là. Đúng là vô dụng.
‘Tất cả lượng thực phẩm được tiêu thụ để di chuyển đến đây... Mình nên làm gì bây giờ?’
Các binh sĩ tiêu thụ nhiều thực phẩm trong thời chiến hơn là trong thời bình. Một cuộc hành quân đơn giản thôi cũng tiêu tốn nhiều thực phẩm hơn mọi khi, và đó là một gánh nặng thực sự đối với một vương quốc. Đặc biệt, Vương quốc Vượt hạng vũ trang có xu hướng phụ thuộc vào xuất khẩu lương thực như một vương quốc nông nghiệp. Thực phẩm là rất quý giá. Grid thở dài lúc bao nhiêu đoàn binh tập hợp lại như một đàn chó.
‘Chuyện gì thế này...’
Ngay từ lần đầu tiên triệu tập quân đội, Grid chỉ cần năng lực của mỗi Piaro với Asmophel. Anh không có ý định cho các binh sĩ tham chiến. Anh chỉ muốn họ đứng đó và hù dọa lũ ma cà rồng. Tại sao nào? Lý do thứ nhất là nếu các binh sĩ tham chiến và mất mạng, đó sẽ là một tổn thất lớn cho vương quốc. Có một lý do quan trọng thứ hai nữa.
‘Mình không muốn chia sẻ kinh nghiệm với nhiều binh sĩ!’
Grid biết rằng ngay cả khi chỉ có Piaro và Asmophel góp mặt trong trận tập kích, lượng kinh nghiệm của các thành viên tổ đội cũng sẽ giảm đi rất mạnh. Grid không muốn điều động các binh sĩ sẽ nhận được kinh nghiệm. Đi tập kích một ma cà rồng trực hệ và chỉ thu được kinh nghiệm ngang cỡ một con chuột thì sẽ không thực tế đến mức nào nữa đây? Vì vậy, Grid cố gắng để các binh sĩ chờ đợi và chỉ đưa Piaro với Asmophel vào trong trận tập kích...
“Giúp đỡ liên minh nào! Tới lúc báo đáp ân huệ rồi!”
“Nổi một cơn sóng thần lên!”
“...”
Kế hoạch này đã đi tong khi Maxong - dẫn theo một đội quân độc lập - bảo quân đội thủy tộc tham gia trận đánh. Giờ thì đây là chiến tranh rồi chứ không phải một trận tập kích nữa. Grid và các thành viên tổ đội chẳng thể hy vọng nhận được điểm kinh nghiệm nữa ngay cả khi họ săn hạ được Noll.
“Hah...”
Grid thở dài khi mất đi động lực. Anh đứng thơ thẩn lúc nhìn cuộc vật lộn của Piaro, Asmophel, và Maxong. Anh chả nghĩ tới chuyện tham gia vào trận tập kích làm gì nữa cả. Sự nhiệt tình đã không còn. Nhưng động lực của anh chỉ bị mất đi trong thời gian ngắn.
“Ta sẽ giết tất cả các ngươi!”
Noll bắt đầu bay loạn lên lúc nó giận dữ với Piaro, Asmophel, và Maxong. Ma thuật to lớn được gọi lên không ngừng nghỉ, gây thiệt hại cho các binh sĩ Vượt hạng vũ trang. Đó là cảnh tượng làm cho Grid thức tỉnh. Grid ngừng hối tiếc đống kinh nghiệm đã vuột khỏi tầm tay và quay về với thực tại. Anh bảo vệ các binh sĩ và dùng đủ kỹ năng bổ trợ trước khi tấn công Noll.
Và rồi.
[Bạn đã hợp lực với những người bạn tin tưởng tuyệt đối!]
[Mảnh ghép ẩn chung dành cho người chơi, ‘Kỹ năng Hợp tác’ đã được mở ra lần đầu tiên!]
[Sát thương khi sử dụng Kỹ năng Hợp tác đã vĩnh viễn tăng lên 20% như một phần thưởng cho lần đầu tiên mở ra kỹ năng!]
Piaro, Asmophel, Maxong, và Grid. 4 cá thể không hề cố ý liên kết các kỹ năng của họ. Họ chỉ nhìn ra thời điểm hoàn mỹ và tin tưởng lẫn nhau. Kết quả thật tuyệt vời.
[Nhờ Kỹ năng Hợp tác, Uy lực của toàn bộ các kỹ năng đã tăng 240%! Sát thương kỹ năng của bạn đã tăng 260%!]
Kwajajak!
Tách đôi Bầu trời của Piaro - mang uy lực của Cối Giã gạo - rất chết chóc đối với Noll.
Kwaruruk!
Kwarururung!
Thanh kiếm của Asmophel chứa đựng một uy lực tương đương. Ảnh hưởng của thanh kiếm đã phong ấn hiệu ứng hồi phục của mục tiêu một cách hoàn hảo.
“Ngòi độc của Biển!”
Tuyệt kỹ của Maxong - gây sát thương tỉ lệ thuận cho mục tiêu - cũng thể hiện ra một sức mạnh làm liên tưởng đến Định mệnh Tiêu vong của Piaro.
“Kuaaa...!”
Kỹ năng của cả 3 đồng loạt trúng đích và thanh máu của Noll đã tụt xuống mức nguy cấp trong nháy mắt. Kỹ năng Hợp tác của cả 3 là cực kỳ chí tử với Noll - kẻ đã mất khả năng phòng thủ trong trạng thái cuồng sát. Noll mất đà và ho ra máu. Trong thị giác mờ dần đi của nó, nó có thể thấy vẻ ngoài của Grid.
“Liên Sát Sóng Điểm!”
“Ngươi...!”
Đó là kiếm kỹ chập 4 đã giết anh em của Noll mà nó tận mắt chứng kiến. Noll không thể không cảm nhận được cái chết của mình. Dĩ nhiên, nó không sẵn lòng chấp nhận đâu. Nó hàng trăm tuổi rồi cơ mà. Do Lời nguyền Lười biếng, nó chỉ có thể ngủ. Nó cuối cùng cũng vượt qua được Lời nguyền Lười biếng và đang tận hưởng cuộc sống. Nó không muốn thấy thế giới này biến mất đi trước mắt nó. Nó phải sống dù có thế nào đi chăng nữa. Nó sẽ ra khỏi thành phố, ra khỏi sa mạc, và bước đi trên thế giới này.
Nhưng.
Phụp!
Phụp! Phụp! Phụp! Phập!
“...!!”
Uy lực trong đòn tấn công của Grid vượt quá sức tưởng tượng của Noll. Đó chính là sự tàn phá của Kỹ năng Hợp tác. Bản thân đòn tấn công của Grid đã là án tử dành cho Noll rồi.
Kwarururung!
Peng!
Pepepepeong!
Noll bị xiên và đâm liên tục trong lúc những ngọn lửa đen nuốt chửng thân thể nó. Đây là một động lượng sẽ biến nó thành tro.
‘Ah... Ahhh...’
Tâm trí của Noll ngày càng mờ mịt. Nó chẳng còn cảm thấy cơn đau đang chi phối thân thể và tâm trí nó nữa. Giờ nó chỉ cảm thấy một điều. Sự ngu xuẩn. Đó chỉ là một ham muốn được sống.
‘Đây cũng là một lời nguyền...’ Noll nghĩ.
Nếu nó vẫn chịu đựng Lời nguyền Lười biếng, thì khoảnh khắc của cái chết này đã không sợ hãi và đau buồn đến thế. Noll tin rằng việc rời khỏi thế giới sẽ không tồi tệ tới vậy nếu nó nghĩ rằng đây là một điều phiền toái. Nhưng lúc này, Noll đã vượt qua được Lời nguyền Lười biếng. Nó đang ở trong trạng thái mà nó muốn tận hưởng cuộc sống. Bị giết trong trạng thái này thì thật quá kinh khủng đối với nó. Cảm giác buồn bã chi phối Noll.
Lóe sáng!
Năng lượng toát ra từ thanh kiếm của Grid như một làn sóng và sau đó lặng xuống như tiếng sét.
‘Mẹ ơi... Đứa con ngu ngốc đáng lẽ không nên được sinh ra này... Sự tồn tại không đáng có này đang rời khỏi thế giới. Con muốn khiến mẹ cảm thấy việc sinh ra con là một điều đáng giá, nhưng số phận của một lời nguyền bẩm sinh thật quá khó để vượt qua.’
Điều duy nhất Noll đã thấy trong chiếc kính vạn hoa của cuộc đời là cỗ quan tài vốn là phòng ngủ của nó và gương mặt của mẹ nó. Noll cảm thấy trống rỗng lúc nó nhận ra chuyện này. Nó cảm thấy có lỗi với mẹ của nó.
‘Nếu... Nếu một cơ hội khác đến với con...’
Nó muốn sống một cuộc đời hoàn toàn khác với lần này. Nhưng đây chỉ là những suy nghĩ viển vông. Đây đã là dấu chấm hết rồi. Noll nhắm mắt lại. Nó sẵn sàng đón nhận cái chết. Thanh kiếm của Grid bây giờ đang ở ngay trước mũi nó.
Nhưng.
“...?”
Noll có thắc mắc lúc nó sẵn sàng ra đi. Là vì thanh kiếm của Grid - thứ đáng ra phải chẻ đôi hộp sọ của nó như một quả dưa hấu - dường như đã dừng lại trước mũi nó.
‘Mình nhầm rồi ư?’
Phải chăng nó đã bị giết và linh hồn nó đang lang thang trong muôn vàn hỗn loạn? Đúng, nó chết rồi. Không cảm thấy một chút đau đớn nào cả. Sau khi một khoảng thời gian ngắn trôi qua, Noll sắp xếp lại suy nghĩ của nó và mở mắt. Nó lo sợ cái khung cảnh ‘Hỗn loạn’ mà linh hồn bị nguyền rủa của nó sẽ sống trong đó mãi mãi. Tuy nhiên.
“Hộc... Hộc...”
Đây không phải khung cảnh của ‘Hỗn loạn’. Mà là Grid đang thở gấp. Thanh đại kiếm to tướng trong tay anh dừng lại ngay trước mắt Noll.
“...”
Có một sự im lặng khó xử. Tất cả mọi người đều chú ý vào Grid. Toàn bộ bọn họ đang tự hỏi tại sao anh không giết Noll.
“Chuyện...gì?”
Ánh mắt của Noll cũng vậy. Nó không thể hiểu được ý định của Grid đằng sau việc không giết nó,
“...”
Grid không nói gì cả. Anh vung thanh kiếm của mình, chỉ để cho thanh kiếm dừng lại một lần nữa trước mũi Noll. Noll cau mày.
“Gì vậy...? Tại sao ngươi lại không giết ta?” Không thể nào đâu. “Ngươi... Ngươi đang đồng cảm với ta sao?”
“...”
Grid không nói gì cả. Anh chỉ có một biểu cảm phức tạp trên khuôn mặt khi liên tục mở miệng và ngậm lại. Noll đã tin chắc.
“Phải rồi... Ngươi đồng cảm với ta. Ngươi nhận ra khao khát được sống của ta và trái tim yếu mềm của ta...”
Noll có một trải nghiệm khó tin đối với một kẻ đã sống hàng trăm năm. Nó có ngoại hình của một cậu bé 13 tuổi xinh đẹp. Cơ thể mỏng manh và giọng nói của nó bắt đầu run rẩy.
“Nhân loại...! Tên nhân loại này...!! Cảm thấy thương hại một hậu duệ trực hệ...!”
Những giọt lệ ứa ra từ đôi mắt Noll lúc nó kêu lên. Nó có cảm thấy bẽ mặt khi một gã nhân loại thương hại nó không? Không hề. Là vì nó mừng lắm. Nó là một kẻ không thể chứng minh lý do mình được sinh ra và chỉ tồn tại như vậy. Nó thậm chí còn chưa từng mơ đến việc ai đó sẽ cảm thông với nó và cứu vớt nó.
Thế mà cái người ấy đã xuất hiện trước mặt nó. Đó còn là một đối thủ đã chiến đấu với nó vài lần trong mấy ngày qua. Noll lờ mờ nhận ra.
“Đúng rồi... Ngài... Ngài hẳn đã nhận thấy giá trị của ta. Qua trải nghiệm của ngài trong vài ngày qua, ngài đã tin rằng ta là một ma cà rồng tốt.”
“...?”
“...Cảm ơn ngài. Vì đã không từ chối ta, vì đã tặng cho ta lợi ích của sự hoài nghi. Từ khi ta được sinh ra, đây là lần đầu tiên ta cảm động.”
“...??”
“Ta có thể được sống là nhờ ơn ngài. Ta sẽ hiến dâng phần đời còn lại của mình cho ngài. Ta sẽ chứng minh giá trị của mình và ở bên cạnh ngài để báo đáp ân tình.”
“...”
Grid không nói gì cho đến cùng. Noll nghĩ Grid không nói là vì anh đang phấn khích. Đây là chuyện hiển nhiên. Một nhân loại trở thành chủ nhân của một hậu duệ trực hệ. Một câu chuyện chưa từng có ai nghe. Nó là một truyền thuyết sẽ chẳng có ai tin, kể cả khi được viết vào trong sử sách. Dĩ nhiên là Noll nghĩ rằng Grid đang phấn khích rồi.
Đúng giây phút ấy, thay vì Grid, Piaro mở miệng.
“Phụng sự Quốc vương Grid là một ý hay đấy. Làm việc trên đồng ruộng với ta đi.”
“....$!@##...”
Noll không thể không thốt ra tiếng chửi bới. Gã Thánh Kiếm điên rồ này - cứ vờ như mình là một ông nông dân và đối xử với nó như một thằng ngốc - khiến Noll rất khó chịu khi nói chuyện cùng. Noll quý mến Grid, nhưng lại thù địch với Piaro.