Chương 85
“Kia là Jishuka đó à ?”
“Uầy, là người phụ nữ đáng tự hào đó ư?”
“Sao hội chủ của Tzedaka lại cãi nhau như trẻ con thế kia?”
Nghe những lời chỉ trích đó khiến Jishuka nghiến răng ken két. Cô muốn đòi đền bù thiệt hại cho sự sụp đổ hình ảnh lẫn danh tiếng của mình.
Trong khi đó, Grid chả biết gì đang xảy ra xung quanh vì anh tuyệt vọng lắm rồi. Hàng trăm triệu won bị ăn cắp ngay trước mắt chứ ít đâu. Giờ trong đầu Grid chỉ còn suy nghĩ đòi lại bằng được Khiên Thánh.
“Cho tôi mượn Regas đi mà!”
“...Hahh.”
Grid không định rút lui nữa, nên Jishuka buộc phải nhún nhường.
“Thôi được rồi, cứ để cho Regas vậy.” Jishuka thả tai Regas ra và đặt gánh nặng lên vai anh ấy. “Anh phải biết hội mình đang ở tình thế tuyệt vọng hơn ai hết chứ? Anh vẫn còn thời gian giúp người ta à?”
“Ưhh...”
Trong lúc Regas do dự, Grid cầu xin, “Tôi thỉnh cầu anh đấy Regas, tôi chỉ còn anh để dựa vào thôi.”
Nỗi lo của Regas không kéo dài. Grid thổ lộ là anh ta đã mất tất cả và thậm chí muốn tự sát. Vào lúc này, Grid còn nói Regas là người duy nhất mà anh ta có thể dựa vào nữa chứ.
“Tôi sẽ giúp mà!”
Sau cùng thì Regas cũng nắm lấy bàn tay của Grid.
Xẹt xẹt.
Có tiếng gì đó nảy tanh tách trong đầu Jishuka. Người đi đường đều nhìn vào cô. Tuy nhiên, cả Grid và Regas đều không nghe thấy điều đó.
“Đội ơn anh đấy, Regas à! Tôi sẽ coi anh là ân nhân cả đời!”
“Haha, có gì đâu. Trách nhiệm của tôi là bảo vệ công lý và giúp đỡ người nghèo mà!”
Regas đã được tiêm động lực. Jishuka muốn đấm anh lắm mà không thể vì còn bao người nhìn xung quanh.
“Thế quyết định rồi chứ gì? Được thôi, Tôi hiểu. Chúc may mắn.” Đôi môi đỏ tươi ấy giật giật mấy cái trong lúc cô kìm nén ý định chửi thề. Giọng nói của cô như không hề có sức sống.
Regas cúi đầu và xin lỗi, “Tôi xin lỗi! Hiểu cho tôi đúng lần này thôi mà! Tôi làm xong sẽ về giúp cô ngay! Còn giờ thì đi thôi, Grid!”
“Ừm”
Grid và Regas rời đi, bỏ Jishuka lại 1 mình.
“Bỏ mặc một người bạn bao năm chỉ vì một gã mới quen...”
Người ngoài nhìn cô ấy lẩm bẩm rồi bắt đầu tám nhảm.
“Jishuka chỉ là nữ phụ đam mỹ...”
“Con gái thì chả sao, đằng này lại là đàn ông.”
“Tuyệt...”
“......”
Jishuka quyết không nghe tiếng vo ve chảy vào tai mình.
‘Mình nhất định sẽ bẻ xương hai tên này.’
Rồi người xem bỗng lôi ra một câu chuyện lý thú :
“Nhưng mà cái cậu kia ấy, chả phải là một thợ rèn à ? Anh biết chứ? Cậu ta đối đầu với 1 đại mỹ nữ trong cuộc thi chế tác vật phẩm ấy.”
“Ààà ~~~ Cái người hợp lực với Khan trong cuộc thi 2 đấu 1 mà vẫn thua cô bé đó hả?”
Mắt Jishuka căng ra vì ngạc nhiên.
‘Anh ta là học trò của Khan ư?’
Bên cạnh việc tìm tung tích của Euphemina, Hội Tzedakah cũng muốn tìm học trò của Khan. Anh ta đã đấu với Euphemina, nên chắc hẳn anh ta biết gì đó về Euphemina.
Tuy nhiên, khó mà tìm được anh ta vì Khan không hề hé môi về danh tính của người đó. Jishuka nhanh chóng bật chat riêng với Regas
-Regas! Cái người đi cùng anh có vẻ là học trò của Khan đấy! Chúng ta cần nói chuyện ngay bây giờ! Anh đang ở đâu rồi?
[Người nhận đã chặn mọi cuộc trò chuyện.]
“...Tên đểu này.”
Regas đã chặn mọi cuộc trò chuyện vì sợ Jishuka sẽ đe dọa qua thì thầm. Jishuka bật bàn phím ảo lên rồi nói trong bảng trò chuyện của hội.
{Ê này, Regas! Regas Regas Regas Regas Regas Regas Regas Regas Regas!}
{Hội chủ à (ㅡ.ㅡ) Đừng có spam kênh chat chứ.}
{Ngậm mồm = _ = Giờ không phải lúc để đùa.}
{ㅠㅠㅈㅅㅈㅅ}
{Regas! Anh có thể thấy đúng không? Này nhé! Anh thực sự muốn chết đúng không?}
{Nếu hắn mà im ỉm trước sự công kích của em thì chắc là chặn chat hội rồi? Có vụ gì đấy? Regas dính vô lùm xùm gì à?}
{Regas đang đi cùng với học trò của Khan mà không hề biết anh ta là học trò của ông ấy}
“Ể? Học trò của Khan á? ㅡ ㅡ ; Sao người đó lại ở cùng Regas?}
{Sao cũng được, tìm Regas về ngay! Nếu anh ta là học trò của Khan, anh ta có vẻ có manh mối về Euphemina!}
Lúc này, Jishuka cùng thành viên hội Tzedakah không thể tưởng tượng rằng học trò của Khan - người mà họ chỉ muốn hỏi về tung tích của Euphemina - chính là nghệ nhân vô danh mà họ muốn tìm!
***
“Hmmmm…”
Grid giải thích cả câu chuyện cho Regas. Dĩ nhiên là bỏ qua hoặc thay đổi đôi chỗ vì Regas nghĩ anh là chiến binh chứ không phải là thợ rèn. Ngay từ đầu, Grid chỉ cần mô tả tướng mạo của tên trộm.
“Thế tức là, Grid nhận 1 nhiệm vụ và tới lâu đài Winston, nơi mà một tên lính bỗng biến thành một lão già và ăn trộm vật phẩm của anh? Anh muốn đuổi theo lão già nhưng cuối cùng lại hít khói?”
“Phải, đúng là vậy. Một thứ hào quang màu đen hiện ra từ người tên lính và hắn tự dưng biến hình…”
“Hào quang đen ư?”
“Chính xác.”
Regas suy nghĩ cẩn trọng. “Chẳng phải nghe giống kẻ nào đó tới từ Giáo hội Yatan sao?”
Có một thứ như vậy á? Các tín đồ của Giáo hội Yatan được cho là sẽ cảm thấy đau đớn chỉ từ việc đối mặt với Khiên Thánh. Nhưng lão già đó cầm Khiên Thánh ngon ơ.
“Tôi không nghĩ đó là tín đồ Yatan đâu...” Tôi phản bác một cách cẩn trọng, nhưng Regas lắc đầu.
“Đó chắc chắn là một tín đồ Yatan. Những kẻ có liên hệ với hắc thuật tới 90% là bọn chúng. Phải đi tìm nơi ẩn náu của chúng gần đây đã. Nếu chúng ta đánh bại từng đứa một thì sẽ tìm ra kẻ cướp đồ của anh thôi.”
Grid giải thích thêm. “Không, thực ra thì, vật phẩm mà lão già ăn trộm là một thứ sẽ gây sát thương lớn cho lũ tín đồ Giáo hội Yatan, thế mà lão chạm vào như không, nên lão không thể nào là một phần của Giáo hội Yatan...”
“Nếu kẻ biến hình là một Tư tế cấp cao, hắn có thể không bị ảnh hưởng bởi vật phẩm dựa trên đức tin mãnh liệt của hắn.”
“Có đúng vậy không? Hmmm...” Sau một lúc lo lắng, Grid cuối cùng cũng quyết định. “Thôi được. Tôi sẽ tin lời Regas. Tiện thể thì Giáo hội Yatan ẩn náu chỗ nào?”
Regas gãi đầu.
“Tôi không chắc. Chẳng phải chỉ việc tìm thôi sao?”
“......”
Regas là 1 người mạnh mẽ mang danh Bậc thầy Taekwondo. Sức chiến đấu chắc chắn là khủng. Nhưng có vẻ về mặt trí tuệ thì hơi thiếu thốn.
***
“...Nơi này là?”
Irene tỉnh dậy trong bóng tối. Cô chẳng thể biết đây là nơi nào. Cứ như cô đã ngủ quên rất lâu rồi vậy. Giọng một người đàn ông vang lên khi cô đang cảm thấy mơ hồ.
“Đừng sợ. Bóng tối cũng dễ làm quen thôi. Cô sẽ sớm nhận ra đây là nơi nào.”
Trong lúc ông ta nói, đôi mắt của Irene dần thích nghi với màn đêm. Sau một lúc, cô đã nhận ra nơi này.
“Là Đền thờ Yatan!”
“Sai rồi. Đây chỉ là một cái hang như bao cái khác. Là ta trang trí nó giống như một đền thờ.”
“Ông là …?”
Irene thấy một người đàn ông đang quỳ gối trước tượng Thần Yatan. Ông ta quay đầu và tự giới thiệu. “Ta là Malacus.”
“......!”
Irene biết Malacus là ai. Không, có quá ít người trên lục địa này không biết cái tên đó.
Malacus—hắn là Bề tôi thứ Sáu của Thần Yatan và chịu trách nhiệm cho các cuộc hiến tế của Giáo hội Yatan. Chính Malacus là kẻ quyết định số lượng trinh nữ bị hiến tế hàng năm. Một lời từ miệng hắn điều khiển vô số sinh mạng của trinh nữ trên lục địa này.
“Sao mà ngươi...? Đây là nơi nào? Và tại sao ta lại ở đây?”
Malacus đứng dậy rồi chậm rãi tiếp cận Irene đang rối trí. “Lâu đài Winston biết cách chế tạo Khiên Thánh. Thế nên ta đã có thỏa thuận với một tên thợ rèn có tay nghề.”
“......”
“Ánh sáng tồn tại chỉ để bị bóng tối nhuộm màu. Cô biết chứ? Cái điều sẽ xảy ra khi Khiên Thánh chứa đựng ma pháp bóng tối ấy?
Malacus nở một nụ cười tà ác. Irene nắm chặt lấy chiếc nhẫn của Doran bằng đôi bàn tay run rẩy.
‘Doran... Doran!’
Doran là một dạ ảnh đã bảo vệ dòng họ Steim từ rất lâu. Irene đã được Doran cứu bao lần từ những hiểm nguy thời niên thiếu. Tuy nhiên, lúc này ông ấy đã qua đời. Sự thật đó khiến Irene chìm trong tuyệt vọng.
Cô nhớ về lời trăn trối của Doran.
‘Nếu Công nương tìm thấy người biết về chiếc nhẫn này, cứ nương tựa vào cậu ta. Nhờ ơn cậu ấy mà tôi mới có thể cứu Công nương lần này... cậu ấy chắc chắn sẽ là sự trợ giúp đắc lực nếu ở bên cạnh Công nương. Hãy chắc chắn giữ chặt cậu ấy bên mình.’
Khi nào thì cái người mà Doran nói mới xuất hiện chứ? Irene tha thiết hy vọng vào điều đó.
‘Doran... hãy giúp cháu gặp anh ta.’
Mặt khác, Grid và Regas đã tới Dãy núi Rolf, Grid thở hổn hển.
“Hộc... hộc... nếu toàn bộ chuyện này vô ích thì sao?”
Một ngày đã trôi qua và họ đi xuyên mọi khu rừng cùng các dãy núi gần Winston, tìm kiếm nơi ẩn náu của Giáo hội Yatan. Grid mệt mỏi và thiếu ngủ, nhưng Regas lại tràn đầy năng lượng.
“Nếu chỗ này vô ích thì cứ qua dãy núi khác là được còn gì?”
“......”
Regas nói không hề do dự và cười ngoác mồm. Grid bình thường sẽ bít mồm anh ta rồi. Nhưng hiện tại anh đang ngập trong ý định tìm lại Khiên Thánh, nên anh theo sau Regas mà không phàn nàn gì.
Sau đó, khi anh tới giữa Dãy núi Rolf.
[Bền bỉ của bạn đã tăng lên.]
Lúc Grid kiểm tra dòng thông báo vốn đã hiện ra 10 lần, Regas réo lên. “Chính là chỗ này!”
Grid quay ra nhìn vào chỗ mà Regas chỉ. Anh thấy một hang động lớn được canh phòng bởi các tín đồ Yatan.
“Số lượng không đùa đâu... ít nhất 30 mạng đấy nhờ?”
Binh lính Winston đã xuất chinh vài lần với mục đích khuất phục Giáo hội Yatan. Tuy thế, Grid chẳng dám mơ rằng vẫn còn nhiều tín đồ như vậy ở Winston.
‘Đội quân do hiệp sĩ mạnh nhất phương Bắc dẫn đầu, ông ta được trang bị Thanh gươm Tự Xuất thần, thế mà vẫn thua. Ông ta thật là bất tài.’
Grid vẫn còn đang bận chỉ trích Phoenix.
“Quẩy lên nào! Lũ tà ác kia!”
“Hớ.”
Grid sửng sốt. Anh muốn di chuyển kín đáo hết mức để tránh bị nhìn ra, nhưng Regas hét lớn và nhảy bổ vào giữa lòng địch.
‘Tên này khùng rồi!’
Bất chấp Grid gắt gỏng hay không, Regas đang thấy rất kích động.
“Thế này chẳng phải ngon à? Công kích Giông tố!”
Soạt soạt!
Hai chân Regas bật nhanh như gió. Mấy tín đồ gần anh gục xuống như rạ. Regas còn thấy sướng khi một tín đồ ăn đòn xong vẫn dậy được.
“Hay lắm! Mấy tên này khỏe này! Quẩy lên đê! Chưởng Lực!”
Pepepepeng!
Trận chiến 1 chọi 30 bắt đầu.
“......”
Ở với Regas càng lâu, Grid càng thấy khó ăn nhập với Regas.
‘Mình cần lấy lại cảm giác.’
Grid không thấy lão già trong 30 kẻ ngoài cửa hang. Anh tiến về phía hang, hy vọng lão già sẽ ở bên trong. Khá là dễ dàng khi Regas đang thu hút sự chú ý từ lũ tín đồ.
Khoảnh khắc anh đặt chân vào trong hang...
“Ta không ưa lũ khách không mời.”
Một giọng nói kỳ quái phát ra từ trong hang, tạo ảo giác như hai giọng nói cất lên đồng thời. Rồi một cửa sổ thông báo bật lên.
[Bề tôi thứ Sáu của thần Yatan, Malacus đã xuất hiện.]
[Năng lượng bóng tối mạnh mẽ đã kích hoạt hiệu ứng sợ hãi, yếu ớt và bất động.]
[Một huyền thoại không cảm thấy sợ hãi một cách dễ dàng.]
[Bạn đã kháng cự toàn bộ các hiệu ứng bất thường.]
[Malacus đã tung ra một đòn công kích ma pháp bất ngờ.]
Kwa kwa kwa kwang!
"......!"
Grid bắt được chuyển động của những lưỡi kiếm màu đen bay ra từ trong hang và nhanh chóng trốn thoát.
Tuy nhiên, Regas thì khác. Mặc dù ở bên ngoài, anh vẫn choáng ngợp bởi pháp lực của Malacus và đứng im như tượng. Do đó, anh không thể thoát khỏi ma thuật đang bay và đã hứng chịu sát thương lớn.