Một tháng trước, Trương Hằng phát hiện một ngày của mình bỗng có thêm 24 giờ.
Thứ thay đổi đầu tiên chính là đồng hồ đeo tay của hắn, đó là chiếc đồng hồ cơ Tissot Seastar III sản xuất tại Thụy Sĩ, do cha mẹ ở tận Iceland tặng hắn hôm sinh nhật mười tám tuổi.
Đặt hàng trên taobao cực kỳ qua loa, shop giao hàng mới phát hiện phần địa chỉ còn ghi sai.
Trương Hằng cũng chẳng muốn nói nữa, lúc hắn chưa tốt nghiệp tiểu học thì hai ông bà đã vội vàng dọn hành lý bay sang Châu Âu để bắt đầu cuộc sống mới.
Hai người quen nhau trong một buổi giao lưu học thuật, nghề nghiệp đều là nhà thần học, nghĩa cũng giống như tên, chính là chuyên gia nghiên cứu các tôn giáo thần thoại. Tất nhiên ở một đất nước theo chủ nghĩa duy vật này thì khó mà làm ăn gì được.
Nhưng khác với đám thầy bà giả danh lừa bịp, cha mẹ của Trương Hàng đúng là hàng thật giá thật. Một người thì tốt nghiệp đại học Oxford, chuyên nghiên cứu thần thoại Hy Lạp và Bắc Âu, người kia là nghiên cứu sinh học bằng thạc sĩ của đại học Durham, lấy thần thoại Cơ Đốc giáo làm đối tượng nghiên cứu, từng viết vài bài luận văn rất có sức ảnh hưởng trong nghề.
Kết quả, sau khi về nước lại không làm nên cơm cháo gì.
May sao thầy của ba Trương có một hạng mục đang thiếu người. Cả hai bàn bạc với nhau, ném Trương Hằng cho ông ngoại của hắn chăm sóc, sau đó bắt đầu cuộc sống nghiên cứu rày đây mai đó trên khắp thế giới.
Về sau thì cả năm mới về nhà một lần, nên lúc bé Trương Hằng chỉ sống cùng ông ngoại.
Có lẽ là do cảm thấy hổ thẹn với con trai, cho nên hai người không hề keo kiệt với ông cháu hắn về mặt tiền bạc.
Không tính các khoảng học phí với tiền thuê nhà, phí sinh hoạt một năm đại học của Trương Hằng đã là ba mươi ngàn, tuy không bằng đám nhà giàu khác, nhưng so với các học sinh bình thường thì đã là nhiều lắm rồi.
Quay lại vấn đề chính.
Chuyện chiếc đồng hồ nọ rât kỳ lạ, Trương Hằng ngủ một giấc dậy, giơ tay định xem giờ theo bản năng thì phát hiện chữ số khắc trên mặt đồng hồ đã từ mười hai biến thành hai mươi bốn.
Trương Hằng ngẩn tò te một lúc, tiếp theo hắn bình tĩnh đặt đồng hồ về chỗ cũ rồi trùm chăn ngủ tiếp.
Kết quả một tiếng rưỡi sau, đám anh em chung phòng nhắn tin đầy nuối tiếc báo rằng hắn đã bị điểm danh trong lớp toán cao cấp.
Không phải là mơ ư?
Trương Hằng mất chừng mười phút để vệ sinh cá nhân, đoạn hắn ngồi vào bàn học dưới giường rồi mở máy tính lên.
Đầu tiên hắn lên taobao, tìm “ đồng hồ đeo tay gấp đôi giờ, chơi khăm”, kết quả hiện ra là “Không tìm thấy kết quả phù hợp”.
Trương Hằng bèn xóa “ chơi khăm” ở phía sau đi.
Nhưng vẫn chẳng thấy bất kỳ kết quả phù hợp nào.
Không phải chơi khăm à?
Trương Hằng xoa cằm thầm nghĩ, nếu không nhìn mười hai vạch chỉ giờ đột nhiên xuất hiện thì thời gian trên đồng hồ cũng giống như máy tính. Vả lại, sau khi nhìn kỹ, cuối cùng Trương Hằng cũng xác định chiếc đồng hồ khắc hai mươi bốn vạch kia chính là chiếc Seastar mà hắn luôn đeo trước đây.
Kể cả vết xước dưới đáy đồng hồ với nếp hằn trên dây đeo, trừ chủ nhân là hắn ra, người khác chắc chắn sẽ không biết đến những chi tiết này.
Đương nhiên cũng không loại trừ vài chuyên gia làm giả có thể mô phỏng giống hệt hàng thật, nhưng ai lại ăn no rửng mỡ làm tới mức đó vì một trò đùa cơ chứ, có tay nghề và tinh thần thế này thì vào Cố Cung sửa văn vật không tốt hơn à?
Tóm lại, Trương Hằng đã biết là mình có chuyện rồi.
Người bình thường gặp phải hiện tượng thần bí thế này thì đã sợ mất mật rồi, nhưng Trương Hằng không phải là người bình thường, việc này phải cảm ơn hai vị phụ huynh cực phẩm của hắn.
Cha mẹ người ta đều kể chuyện cổ tích bé thỏ, bé sóc để dỗ con mình đi ngủ. Hai vị này lại khác, bọn họ không hề lãng phí kiến thức chuyên môn của bản thân, lúc Trương Hằng còn bé toàn được nghe thần thoại Bắc Âu với kinh thánh để đi ngủ.
Dù cuối cùng bản thân hắn không phụ chín năm giáo dục bắt buộc, trở thành một người theo chủ nghĩa duy vật vinh quang, nhưng dư âm lúc nhỏ vẫn còn đó.
Khả năng tiếp nhận những chuyện thế này của Trương Hằng cao hơn người bình thường rất nhiều.
Dùng khái niệm trong game “Tiếng gọi Cthulhu” khá hot hiện nay để giải thích thì chính là điểm tinh thần của hắn giảm xuống rất chậm.
Thay vì sợ hãi thì hắn lại vô cùng tò mò với việc xảy ra trên người mình.
Trên mặt đồng hồ bình thường chỉ khắc mười hai vạch, kim giờ quay hai vòng đại biểu hết một ngày, giờ chiếc Seastar bản giới hạn số lượng toàn cầu có hai mươi bốn vạch của hắn chỉ cần quay một vòng là hết ngày.
Nếu thế thì hình như cũng chẳng có gì ghê gớm lắm, sau khi quen rồi thì sẽ thấy khá thú vị.
Nhưng Trương Hằng tin chắc, bất kể là ai làm chuyện này đi chăng nữa thì tuyệt đối sẽ không thỏa mãn với việc đơn giản như đổi mặt đồng hồ của hắn.
Trực giác nói cho Trương Hằng biết, chắc hẳn phải đợi sau khi kim giờ chạy hết một vòng thì chuyện thú vị thật sự mới bắt đầu.
Bây giờ vẫn còn 15 giờ mới hết ngày, tất nhiên Trương Hằng cũng chẳng định sẽ ngồi không trong khoảng thời gian này.
Lớp toán cao cấp buổi sáng không cần đi nữa, dù sao cũng bị điểm danh rồi, dựa theo quy định của giáo sư thì thành tích kiểm tra cuối kỳ sẽ tự động trừ đi 5 điểm.
Vụ này hết cứu nổi rồi.
Trương Hằng dứt khoát tới sân thể dục chạy bù cho buổi sáng.
Lúc bạn cùng lớp nhắc tới Trương Hằng đều cảm thấy tên này rất dị. Sau khi lên đại học, ai cũng ghét phải dậy sớm, chỉ có hắn vẫn kiên trì chạy bộ buổi sáng. Nhưng đại hội thể thao lại không thấy hắn tới đăng ký, mà các hoạt động tập thể khác hắn cũng ít khi tham gia. Nếu tiếp xúc với hắn thì lại phát hiện hắn chẳng lạnh lùng như vẻ ngoài, thậm chí còn rất hóm hỉnh.
Nhóm nữ sinh vẫn rỉ tai nhau rằng Trương Hằng đa tài, đa nghệ. Có người nghỉ sớm trở về trường nói rằng trông thấy một mình hắn ở trong phòng dạy đàn, đánh bản Grandes Etudes de Paganini "La Campanella", đây là bản độc tấu piano do Franz Liszt soạn lại từ Concerto for violin No. 2, in B minor, Op. 7 của nhà vĩ cầm người Ý Paganini, nổi tiếng bởi độ khó, viết theo kiểu điệp khúc, mỗi một chủ đề đều thay đổi cách diễn tấu, thử thách kỹ thuật trình diễn của người đánh đàn.
Còn có người bảo từng trông thấy hắn tới hội quán bắn cung ở ngoài trường, theo như cậu bạn cùng phòng với Trương Hằng lén tiêt lộ thì hình như hắn còn là thành viên của câu lạc bộ leo núi nào đó.
Mấy tin tức trên đều là sự thật, nhưng cũng không hẳn là sự thật.
Thực tế Trương Hằng không quái dị như mọi người vẫn đồn đãi, việc hắn chạy bộ buổi sáng là do ông ngoại ép, chạy mãi thành thói quen, nhưng tốc độ và sức bền chỉ hơn người bình thường một chút chứ chẳng thể bì được với mấy học sinh có sở trường thể dục được đặc cách tuyển thẳng.
Vụ bắn cung thì do gần đây hắn bỗng nổi hứng nên mới tập thử, vừa học được ba buổi, miễn cưỡng xem như người mới nhập môn. Còn leo núi thì sau khi đăng kí, nhận thẻ tập xong thì hắn lại hết hứng thú nên đã tạm biệt em nó rồi.
Duy chỉ có đàn piano thì hắn đã tập từ nhỏ, nhưng trình độ cũng thuộc dạng nghiệp dư cấp tám chín gì đó mà thôi. Bản Grandes Etudes de Paganini "La Campanella” kia thì hắn đã lưu sẵn trên điện thoại rồi mở nghe trong phòng nhạc, không ngờ lại tạo ra tin đồn này.
Vì thế cứ ngỡ Trương Hằng là người bất thường, nhưng thật ra hắn lại bình thường đến không tưởng.
Hắn thường sinh hứng thú với mọi thứ xung quanh, nhưng thời gian luôn công bằng với mỗi người.
Dù có quý trọng nó hay không, có định tranh thủ dùng từng phút một cách hiệu quả nhất hay không, hay chỉ muốn nằm ì trên giường thì mỗi người cũng chỉ có 24 giờ một ngày.
Không nhiều hơn hay ít hơn dù chỉ là một giây.
Chương 2: Chọn sách theo phân phối chuẩn
Trương Hằng chạy quanh sân thể dục bảy vòng, hết 2800 mét
Chạy xong, hắn vào nhà tắm công cộng tắm rửa, thay quần jeans và áo phông trắng sạch sẽ rồi ung dung ngồi trong căn tin ăn sáng. Sau đó mới cầm theo quyển “ Kính Vạn Hoa Yoiyama” (2) vừa xem xong tới thư viện.
Cũng giống như chạy bộ vào mỗi buổi sáng, đọc sách cũng là một trong những thói quen của Trương Hằng. Hắn vẫn duy trì tốc độ mỗi tuần một quyển sách.
Nhưng khác với việc bị ông ngoại ép ra ngoài chạy bộ vào mỗi buổi sáng, đọc sách có thể mang lại khá nhiều niềm vui cho hắn, xem như một thú tiêu khiển mà bản thân hắn cũng vẫn luôn lấy làm hưởng thụ.
Kỳ thật, nếu như không phải thời gian có hạn thì hắn rất mong mỗi tuần có thể đọc được nhiều sách hơn nữa.
Làm thủ tục trả sách ở quầy xong, Trương Hằng rút điện thoại trong túi ra.
Mở Chương trình tên Trình tạo số ngẫu nhiên lên, cài đặt tám số rồi bắt đầu quay số đầy hứng khởi.
Phải thừa nhận không phải tự nhiên mà tên này bị mọi người cho là dị hợm.
Người bình thường mượn sách trong thư viện tuyệt đối sẽ không làm ra cái trò quay số ngẫu nhiên để chọn sách thế này.
Thế nhưng Trương Hằng có một sở thích, hoặc nên nói là sở thích kỳ quặc khi đọc sách. Có thể do đã đọc quá nhiều sách nên tên này đọc khá tạp, sức miễn dịch max điểm, từ tác phẩm nổi tiếng thế giới đến mấy quyển sách ba xu, thậm chí ngay cả tiểu thuyết tổng tài trên Tấn Giang hắn cũng có thể đọc say sưa. Hơn nữa tình trạng này ngày càng nặng hơn. Đến nay, ngay cả “catalogue bản thảo” và “cẩm nang nuôi heo một cách khoa học” mà hắn cũng có thể nuốt nổi, đúng là hết thuốc chữa.
Để tránh phải đau đầu trong việc chọn sách, đồng thời được hưởng thụ niềm vui đơn thuần khi ngẫu nhiên chọn được sách hay, hắn đã viết ra một app chọn sách ngẫu nhiên.
Tiếc là khi đi xin cấp phép và phần thưởng nghiên cứu khoa học của nhà trường thì xui xẻo bị đánh rớt, nên không có vốn để phát triển tiếp.
Vậy mới nói, thị trường tư bản chẳng có tầm nhìn gì cả.
Trương Hằng đi tới kệ sách tương ứng với hai số cuối trong dãy số vừa quay được.
Lần này xem như khá may mắn, tuy không phải dòng văn học chính thống gì nhưng quản lý cũng thú vị lắm. Ít ra thì hay hơn quyển “Dự toán khối lượng báo giá công trình cấp thoát nước, sưởi ấm, gas” mà hắn quay được hồi tháng trước.
Hắn vươn tay rút mục tiêu lần này ở trên giá ra.
“Tìm hiểu về bản chất và nguồn gốc của cải của các quốc gia” – Adam Smith.
Xem ra nay có thể có một buổi sáng vui vẻ rồi.
Trương Hằng tìm một chỗ gần cửa sổ rồi ngồi xuống, bắt đầu thời gian đọc sách nhãn nhã của mình.
Xem tới đây, chắc hẳn sẽ có người nhịn không được mà muốn lật bàn bức xúc, như vậy cũng được à? Hắn cứ mặc kệ cái đồng hồ thành tinh của mình như thế ư?
Trương Hằng bày tỏ, đúng là hắn chẳng quản nổi vụ này.
Sau khi xảy ra chuyện, phản ứng tích cực là đúng, nhưng phải là chuyện nằm trong phạm vi bạn có thể giải quyết. Chứ loại hiện tượng siêu nhiên thế này, trong tình huống quá ít manh mối, có lẽ không làm gì hết mới là sự lựa chọn chính xác nhất. Không thấy trong phim kinh dị, đám tò mò khi bị vỗ lưng trong một căn nhà cũ tối om mà quay đầu lại đều chịu chung cảnh đi lãnh catxe sớm à.
Trái lại, nếu bạn như nó không tồn tại, cứ bình tĩnh đi thẳng tới cuối đường, nói không chừng sẽ là một chuyến khám phá nhà ma hơi đáng sợ nhưng không hề nguy hiểm chút nào.
Cho nên, đôi khi giữ bình tĩnh mới là chuyện quan trọng nhất.
Bây giờ Trường Hằng vẫn vô cùng bình tình. Nhìn từ bên ngoài, tuyệt đối sẽ không nhìn ra bản thân hắn đang vướng vào một sự kiện linh dị. Tên này dùng thời gian trốn học để chạy bù buổi sáng, đọc“Tìm hiểu về bản chất và nguồn gốc của cải của các quốc gia” trong thư viện suốt cả buổi sáng, đến chiều lại ngoan ngoãn lên lớp để học môn tư duy phản biện tự chọn. Buổi tối thì thực hiện lời hứa của mình, mời đám bạn cùng phòng đi ăn thịt xiên nướng ở phố ẩm thực đối diện trường. Thậm chí lúc ăn xong về phòng hắn còn có tâm trạng xem vài tập phim Mỹ.
Tới Trương Hằng giờ 30 thì ký túc xá đúng giờ ngắt điện.
Tuy laptop của Trương Hằng vẫn còn pin, có thể dùng thêm vài giờ nữa, nhưng hắn không muốn ảnh hưởng tới việc nghỉ ngơi của đám bạn cùng phòng nên cũng tắt máy ngay.
Còn nửa tiếng nữa thì ngày hôm nay sẽ kết thúc rồi. Đồng hồ của người khác đã chạy được hai vòng, nhưng kim giờ trên chiếc Seastar vừa quen thuộc lại lạ lẫm của hắn chỉ mới gần hết một vòng.
Sẽ xảy ra chuyện gì ư? Trương Hằng không biết.
Việc duy nhất hắn có thể làm lúc này chính là chờ đợi.
Trương Hằng đeo tai nghe, mở mp3 lên, nằm trên giường, lẳng lặng vượt qua nửa tiếng cuối cùng trong ngày.
00:00
Khi ba cây kim trên mặt đồng hồ cùng dừng lại tại một điểm, đại khái là chỉ dừng lại một thoáng rồi tiếp tục chuyển động.
Trương Hằng cũng không thấy có gì khác thường cả.
Đoán sai rồi ư? Hắn tháo tai nghe ra.
Nhưng hắn lập tức cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Xung quanh quá yên tĩnh.
Đêm hè lúc nào cũng khá ồn ào, tiếng lạch cạch phát ra từ cái quạt điện khi quay, tiếng muỗi vo ve bên tai. Vòi nước trong nhà vệ sinh sát vách bị rỉ, tiếng nước rơi tí tách vào bồn rửa, tiếng mèo hoang kêu khi chạy qua qua vườn hoa dưới lầu. Đương nhiên còn có tiếng ngáy phát ra từ giường đối diện...
Nhưng đêm nay, hết thảy đều biến mất.
Dường như toàn bộ âm thanh trên thế giới này bỗng chốc biến mất, trở nên yên tĩnh đến lạ.
Nếu như không phải còn nghe loáng thoáng tiếng nhạc phát ra từ tai nghe trước ngực, Trương Hằng đã hoài nghi thính giác của bản thân có vấn đề gì đó rồi.
Nhờ ánh sáng lờ mờ phát ra từ màn hình mp3, hắn thử nhìn lại thời gian trên đồng hồ.
Bây giờ là 00:01
Thường thì giờ này, phòng ngủ đối diện vẫn còn đang nối máy đánh chơi Liên Minh, có thể nghe thấy tiếng hú hét phấn kích khi giết địch hoặc kêu gào cổ vũ khi chạy trốn.
Ngoài ra, Trương Hằng còn phát hiện một chuyện kỳ lạ khác, bên mé phải mặt đồng hồ Seastar có hiện ngày tháng. Theo lý mà nói, sau khi quá 0 giờ thì chỗ ngày tháng cũng phải thay đổi theo, nhưng lần này nó vẫn dừng lại ở ngày hôm qua.
Một suy nghĩ lướt qua đầu Trương Hằng, dường như hắn đã nghĩ ra điều gì đó.
Tối nay lúc lên giường hắn vẫn chưa cởi đồ, nên cứ nhảy thẳng xuống giường.
Khởi động máy tính, quá trình mở máy chưa đến bảy giây, vô cùng thuận lợi. Giao diện đăng nhập QQ (1) cũng bật ra, nhưng Trương Hằng không chú ý đến cái đó. Hắn chuyển mắt tới thanh công lão, ngày tháng lẫn thời gian trên đó vô cùng chói mắt.
00:00
20/09/2017
Qủa nhiên đúng là khoảnh khắc cuối cùng của “ngày hôm qua” ư?
Trương Hằng lại đợi thêm một lát, hắn không xem giờ trên đồng hồ của mình mà ép tay đếm nhịp tim tới tầm 200. Dựa theo nhịp tim 72 nhịp một phút của hắn thì ít nhất đã hơn hai phút, nhưng thời gian trên máy tính vẫn dừng lại ở 00:00.
Trương Hằng nhíu mày, nhưng vẫn không đưa ra kết luận vội.
Hắn đi tới giường đối diện, đẩy Trần Hoa Đống đang ngủ say một cái. Cậu ta là đứa dễ tỉnh nhất phòng, bình thường buổi tối ai mà xuống giường uống nước đều có thể làm tên này giật mình thức giấc, nhưng lần này dù Trương Hằng đẩy kiểu gì thì cậu ta cũng chẳng có phản ứng nào hết.
“Xin lỗi người anh em, dù tao không có bạn gái đi nữa, nhưng cũng không phải loại như mày nghĩ đâu...”
Trương Hằng vừa đưa ngón tay xuống dưới mũi đối phương, vừa có thể kéo thời gian trong bầu không khí quỷ dị này.
Chỉ có thể nói, tố chất tâm lý của tên này thật sự quá tốt.
Qua năm phút, Trương Hằng vẫn không cảm nhận được hơi thở.
Nếu bảo đây là một phần của trò đùa dai, vậy thì khả năng nín thở của Trần Hoa Đống cũng đỉnh quá rồi, có thể đăng ký tham gia kỷ lục Guinness luôn ấy chứ.
Đã làm một lần, ngại gì không chơi thêm lần thứ hai thứ ba.
Tiếp theo Trương Hằng lặp lại kê ngón tay dưới mũi của hai đứa còn lại.
Kết quả cũng giống hệt Trần Hoa Đống.
Trương Hằng đã có thể kết luận đại khái rằng đúng là mình đã gặp phải hiện tượng siêu nhiên mà khoa học không thể giải thích được.
Bây giờ hắn đang ở trong một khoảng thời gian không nên tồn tại.
Hay nói cách khác, giống như dòng thời gian đã phân ra một nhánh nhỏ khác dành riêng cho hắn.
(1) Phân phối chuẩn – phân phối Gauss là một phân phối quan trọng trong thống kê, thường được dùng trong thống kê suy luận dùng suy luận trung bình tổng thể và kiểm định giả thiết thống kê.
(2) Tác phẩm văn học nhật của Tomihiko Morimi (07/2009)