Trương Hằng mở cửa phòng ký túc ra, ngoài hành lang im ắng hệt như nhà xác trong bệnh viện, chỉ có tiếng bước chân của hắn mà thôi.
Phòng đối diện vẫn chưa đóng cửa, có ánh sáng hắt ra từ trong phòng. Trương Hằng ló đầu vào xem thì thấy có bốn người đang tập trung chơi game.
Trên màn hình, nhân vật của bọn họ đang vượt tháp đuổi theo một Annie sắp hết máu, kỹ năng được phát ra lơ lửng trên không trung, mà vẻ mặt hưng phấn của bọn họ cũng dừng lại ngay lúc ấy, chẳng khác gì bốn pho tượng điêu khắc sống động như thật.
Trương Hằng chú ý tới cái đồng hồ báo thức ở trên bàn của một người trong số đó, thời gian cũng là 00:00
Sau đó hắn lại dạo sang mấy phòng khác cùng tầng.
Có vài phòng trong số đó đã khóa cửa trước khi đi ngủ nên hắn không vào được, mà phòng có thể vào thì chẳng có ngoại lệ, tất cả đều dừng lại ở thời khắc cuối cùng của ngày hôm nay.
Trong phòng vệ sinh có người trốn dì quản lý ký túc lén hút thuốc, đốm lửa trên đầu thuốc vô cùng bắt mắt, nhưng lại không cháy tiếp, khói thuốc đang phả ra cũng bị cố định ở khóe miệng.
Trương Hằng không nhịn được mà rút điện thoại ra, chụp lại cảnh tượng kỳ lạ này.
Lúc bấm nút chụp, hắn lại phát hiện ra một chuyện rất thú vị.
Trong thế giới thời gian ngừng trôi này, không chỉ tất cả mọi người đều bị bấm nút tạm dừng, mà những thứ khác cũng giữ nguyên trạng thái ở giây cuối cùng.
Giống như kỹ năng bay được nửa đường trên màn hình, cái quạt điện bất động, hay điếu thuốc cháy mãi không tàn này.
Nhưng, trong số đó cũng có ngoại lệ.
Để kiểm chứng suy đoán của mình, Trương Hằng rút điếu thuốc đang kẹp trong tay của đối phương ra.
Kết quả, ngay khi đầu lọc vừa tới tay hắn thì lại cháy tiếp.
Quả nhiên là thế.
Trong dòng thời gian chỉ mỗi mình hắn có thể hoạt động này, những thứ chạm vào tay hắn sẽ trở lại bình thường, như điếu thuốc này, điện thoại vẫn hoạt động bình thường, máy tính và cả mp3 nữa. Chẳng qua thời gian hiển thị trên đó vẫn không thay đổi.
Hình như công hiệu chạm vào thứ gì thì thứ đó sẽ bình thường trở lại không có hiệu quả với con người. Trước đó ở trong phòng, hắn đẩy Trần Hoa Đống cả buổi trời mà tên đó chẳng có phản ứng gì.
Vậy, các vật sống khác trừ con người thì sao?
Trương Hằng nổi hứng, bèn xoay người trở về phòng, mở chức năng đèn pin trên điện thoại ra, tìm kiếm xung quanh đám bạn cùng phòng. Hai phút sau, hắn đã tìm thấy mục tiêu của mình trong bóng tối nhờ camera sau kép 20MP.
Đây là con vật thường thấy bên cạnh mọi người nhất, cũng như bị chúng ta ghét nhất, con muỗi.
Chỉ cần có một con chui vào phòng, suốt đêm đừng ai mong ngủ yên.
Phòng của đám Trương Hằng nằm ở tầng ba, cũng xem như khá thấp. Ở độ cao này, muỗi không cần đi thang máy mà vẫn có thể xách giỏ vào ở luôn, cho nên cách phòng chống muỗi của mọi người cũng rất đa dạng. Đốt nhang muỗi, xịt chống muỗi trên da, cả giăng màn chống muỗi, nhưng vẫn thường xuyên có con lọt lưới.
Bây giờ, con muỗi này mai phục bên gối của Ngụy Giang Dương, trưởng phòng ký túc, nhăm nhe tìm cơ hội xông lên đánh chén no nê.
Đáng tiếc mộng đẹp tối nay của nó đã định sẵn sẽ thất bại rồi.
Trương Hằng giơ tay, nhẹ nhàng cầm lấy một bên cánh của con muỗi, bắt nó bỏ vào lòng bàn tay.
Kết quả nó vẫn giữ nguyên tư thế vỗ cánh, giống hệt một diễn viên chuyên nghiệp, như thể không thấy miếng mồi tươi ngon đã dâng tới miệng.
“Xem ra động vật cũng không được.”
Thí nghiệm kết thúc, Trương Hằng tiện tay bóp một cái, nhận được thành tựu trừ hại cho dân.
Cả lầu ký túc xá đã thăm dò xong rồi, tiếp theo nên ra ngoài xem thử một chút.
Sau khi mở vòi nước trong phòng vệ sinh hủy thi diệt tích, Trương Hằng bắt đầu đi xuống lầu một.
Dì quản lý ký túc trực ban đang cầm một ổ khóa lớn hình chữ U đứng trước cửa, có lẽ là đang chuẩn bị khóa cửa.
Đây có thể xem như nét đặc sắc của trường này, chẳng qua các trường đại học sẽ có sự khác biệt rất lớn về mặt quản lý ký túc.
Ví dụ như trường của Trương Hằng, mặc dù có quy định 12 giờ khóa cổng, nhưng nếu thật sự có chuyện phải về trễ thì có thể đập cửa gọi dì trực ban dậy.
Đăng kí xong thì có thể về ngủ, nhưng nếu thường xuyên làm thế sẽ bị phê bình và xử phạt.
Trương Hằng thản nhiên đi qua trước mặt dì quản lý ký túc. Nếu là bình thường, chắc chắn dì ấy sẽ gọi hắn lại, hỏi trễ thế này mà cậu tính đi đâu.
Nhưng lúc này dì ấy như có năng lực nhìn thấu, tiêu điểm của mắt xuyên qua cơ thể của Trương Hằng, tập trung vào tay nắm cửa, giống như không hề thấy có một người sống sờ sờ vừa mới đi qua trước mặt mình.
Nhờ vậy, Trương Hằng ung dung đi ra khỏi ký tức xá, hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, băng qua sân trường vắng, cuối cùng đi tới cổng trường.
Ở đây lại náo nhiệt hơn nhiều.
Diện tích trường học của Trương Hằng không lớn lắm, nhưng vị trí tốt, nằm bên vành đai 3, đối diện là đường cái, mà đêm ở thành phố lớn vẫn luôn dài đến lạ kỳ.
Quán bánh rán trên cầu vượt rất đông khách, có rất nhiều nhân viên văn phòng vừa tan sở với cái bụng đói cồn cào đang trên đường về nhà, rất cần một phần ăn đêm để bổ sung năng lượng. Những công nhân vệ sinh môi trường ở cách đó không xa đang quơ cây chổi quét sạch vỉa hè trong im lặng. Dưới trạm xe buýt, hai ông chú hói đầu mặc đồ tây mang giày da vừa cầm điện thoại vừa chờ chuyến xe buýt đêm chậm chạp chưa tới. Trong cửa hàng tiện lợi 24 giờ đằng sau bọn họ, cô gái đeo kẹp tóc hình gấu con đang ngáp dài trong quầy tính tiền.
Mà tại 00:00, tất cả bọn họ không hẹn mà bị đóng băng thời gian.
Giống như đoạn phim bị ấn nút tạm dừng vậy.
Toàn bộ xe hơi đang lao vùn vụt trên đường cũng đều dừng lại ở khoảnh khắc này.
Trước đây Trương Hằng từng ra trạm xe đón bạn một lần, hắn cũng từng trông thấy thành phố lúc về đêm.
Nhưng quan sát ở khoảng cách gần như thế vẫn là lần đầu.
Hắn có thể nhìn thấy hành băm trong tay anh trai bán bánh rán, nhìn thấy gương mặt ngăm đen với những nốt chai sần trên tay của mấy người công nhân vệ sinh, sống mũi loáng dầu và hình con gái đầy tháng trên màn hình điện thoại của ông chú hói đầu, sticker minh tinh mà cô gái đeo kẹp tóc hình gấu con giấu dưới quầy thu ngân.
Toàn bộ những chi tiết bị bỏ lỡ trong cuộc sống hằng ngày, giờ đây đều hiện ra rõ ràng trước mặt Trương Hằng.
Hắn như có thêm cái nhìn mới về thành phố này.
Trương Hằng dùng wechat để thuê một chiếc xe đạp Mobike, hưng phấn đạp xe thăm thú quanh thành phố.
Tiện thể tiếp tục kiểm chứng suy đoán của mình.
Lúc kim giờ trên đồng hồ Seastar sắp chạy hết vòng thứ hai, hắn vội chạy về ký túc xá trước khi dì quản lý khóa cửa.
Cũng là 00:00, nhưng lần này Trương Hằng không đeo tai nghe.
Một giây sau, vô số âm thanh ùa vào tai hắn như sóng xô bờ.
“Ngon, đầu người này là của tao rồi! Cuối cùng nhẫn vô cực cũng ra rồi!”
“Mau đập tháp, đám kia không dám xông lên đâu.”
“Không được, tao phải về nhà hồi máu đã!”
.. …
Cái quạt điện trên cửa quay đầu phát ra tiếng lạch cạch, tiếng mèo hoang gọi bạn tình truyền đến từ ngoài cửa sổ, cũng có người kéo dép lê lẹt xẹt trên hành lang. Trương Hằng đã thức trắng cả ngày cũng mệt lả người, cắm sạc cho chiếc điện thoại hết pin xong, hắn vội vàng nhảy lên giường, đánh một giấc ngon lành.
Chương 4: Dùng dao mổ trâu giết gà
“Nè, mấy bồ nghe gì chưa? Trước đây có một chị năm tư bên khoa truyền thông lừa nữ sinh khóa dưới bảo rằng có cơ hội thực tập ở công ty lớn, nào ngờ đến nơi mới phát hiện ra là hầu rượu, đã vậy còn bị ép chụp ảnh khỏa thân. Kết quả đêm qua rõ ràng bạn cùng phòng trông thấy cô ta lên giường ngủ rồi, thế mà chớp mắt cái đã không thấy tăm hơi đâu cả.”
“Tớ cũng có nghe qua, chuyện này khiến cả khu ký túc xá nữ số 2 xôn xao hết cả lên, mọi người tìm khắp trường cũng không thấy. Sau đó đồn cảnh sát gọi điện đến, bảo lãnh đạo trường tới giải quyết đây. Nghe đâu có người gửi toàn bộ hồ sơ phạm tội của cô ta đưa cho cảnh sát, trong đó còn có hai tấm hình chụp, trông như chụp chính diện, nhưng nom ánh mắt lẫn vẻ mặt của người trong ảnh cứ như không nhìn thấy ống kính ở trước mặt vậy. Đúng là quái dị hết sức.”
“Nhắc tới quái dị thì chắc truyền thuyết 12 giờ đêm của siêu thị Wumart còn ghê hơn ấy nhỉ?”
“Truyền thuyết 12 giờ đêm gì cơ?”
“Thế mấy bồ không biết gì à, chuyện này đã đồn ầm lên trên website của trường rồi đấy. Cái siêu thị Wumart ở gần thư viện cứ đến thứ hai, thứ tư mỗi tuần thì lại mất một chai Nescafe, nhưng trong quầy lại có đúng bốn đồng rưỡi, chuyện này dọa hai bác thu ngân sợ hết cả hồn, lúc xem lại camera thì phát hiện chai cà phê trên kệ đột nhiên biến mất, nhưng chẳng thấy có ai hết.”
“Woa, nghe cậu kể thế làm mình nổi hết cả da gà lên rồi đây này.”
Vài nữ sinh líu ríu lướt qua Trương Hằng. mà hắn thì lại đang hý hoáy với cái máy ảnh Sony mới mua gần đây.
Kể từ một tháng trước, sau khi phát hiện một ngày của mình có thêm 24 giờ, hắn đã làm rất nhiều cuộc thử nghiệm, cũng hiểu được sơ sơ về năng lực này.
Chuyện chị gái năm tư bên khoa truyền thông chẳng qua là do hắn tình cờ bắt gặp nên mới thử một chút mà thôi.
Theo lý mà nói, nếu bây giờ hắn chuẩn bị ổn thỏa thì cũng có thể khơi mào cả thế chiến thứ ba.
Đương nhiên làm thế chẳng có lợi gì với hắn hết.
Trừ việc này ra, hắn cũng có thể xách rìu lớn đi nghênh ngang giữa phố, đập nát các máy ATM một lần là có thể nhanh chóng bước vào top 100 người giàu nhất thành phố này. Hoặc trực tiếp lấy từ ví mỗi người một tệ, dùng phương pháp gây ảnh hưởng nhỏ nhất để nhanh chóng có hơn hai chục triệu.
Chẳng qua hiện giờ hắn tạm thời không có nhu cầu về phương diện này.
Đối với một sinh viên năm hai, sinh hoạt phí mỗi năm 30 nghìn đã đủ rồi, nếu nhiều hơn nữa thì hắn cũng không biết phải tiêu vào đâu.
Bên gia đình không cần hắn phụ giúp, hai vị phụ huynh đang làm nghiên cứu khoa học vui quên lối về ở nước ngoài thì không cần nhắc tới làm gì. Ông ngoại lại thuộc lứa sinh viên đầu tiên sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học được khôi phục vào năm 1977, tốt nghiệp xong thì trở thành kỹ sư cao cấp của một hạng mục thủy lợi cấp quốc gia nào đó. Khi về hưu cũng có tiền dưỡng lão và một căn nhà có sân vườn, trồng ít rau, thỉnh thoảng thì chơi vài ván cờ, vô cùng hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Hơn nữa, sau khi làm quen với năng lực của mình, dù Trương Hằng thật sự muốn kiếm tiền thì cũng chẳng cần làm việc phạm pháp.
Ví như câu lạc bộ nhiếp ảnh hắn mới xin gia nhập gần đây vậy, tháng sau sẽcó một cuộc thi nhiếp ảnh lấy chủ đề là hình ảnh thành phố. Đàn anh phụ trách ngoại giao đã tìm được nguồn tài trợ khá ngon, tiền thưởng giải nhất có năm nghìn và một ống kính zoom góc rộng EF17-40mm f/4L USM hiệu Canon, giải hai và ba cũng có tiền thưởng ba nghìn đồng và quà.
Trương Hằng học muộn, chỉ mới tham dự hai buổi học và một buổi tọa đàm ở câu lạc bộ, chủ yếu vẫn phải tự học theo các video trên mạng, chỉ mới học tới kết cấu và bắt sáng.
Nhưng mấy người mẫu không chịu phối hợp với hắn, những khoảnh xuất thần chỉ có thể ngộ mà không thể cầu trong mắt các nhiếp ảnh gia bình thường, trong 24 giờ sau của Trương Hằng thì chỗ nào cũng có. Những ánh sáng bất động kia thậm chí không cần chỉnh sửa gì cũng đủ rung động lòng người.
Tuy kỹ thuật của Trương Hằng vẫn chưa tốt lắm, vẫn mù tịt về nhiệt độ màu và độ nét, nhưng dưới ống kính của hắn, thành phố này lại có một sức hút kỳ lạ.
Trương Hằng chọn hai tấm ảnh mình khá hài lòng trong tập ảnh chụp được buổi tối, gửi đến câu lạc bộ để ghi danh dự thi.
Hắn cũng không nhất định phải giành được giải thưởng, chủ yếu là muốn kiểm tra sự tiến bộ của mình trong khoảng thời gian này mà thôi.
Sau khi phát hiện mỗi ngày của mình có thêm 24 giờ từ tháng trước, Trương Hằng chẳng những không rảnh rỗi, trái lại hắn còn bận rộn hơn.
Giai đoạn đầu chủ yếu tiến hành các thí nghiệm, ví dụ những hắn chạm vào có phải sẽ thoát khỏi trạng thái lúc tạm dừng luôn, hay là sau khi hắn rời đi một thời gian thì nhất định sẽ khôi phục trạng thái đứng yên? Lại ví như phạm vi dừng thời gian có xa lắm không, hay chỉ giới hạn trong thành phố này? Vì chuyện này hắn còn đặc mua vé máy bay để đến một địa điểm cách đây hơn nghìn dặm vào thứ bảy...
Những vấn đề như thế đa phần đều tìm được câu trả lời qua kiểm tra thí nghiệm, còn một vài giả thiết khó kiểm chứng thì tạm thời hắn đành bó tay.
Sau đó chính là tính toán xem nên sắp xếp 24 giờ dư ra này thế nào.
Đầu tiên, ngủ thì đương nhiên là phải có, vốn dĩ 00:00 chính là thời gian đi ngủ mà
Lần đầu tiên, có thể do tò mò nên hắn mới có thể lang thang khắp thành phố cả ngày, nhưng khi đã quen rồi thì lại không thể làm thế được.
Trong 24 giờ sau, khi tất cả mọi người đều bất động, chỉ có thời gian trên cổ tay hắn vẫn trôi qua. Cùng lúc đó, các nhu cầu sinh lý của hắn cũng vẫn tồn tại. Hắn vẫn sẽ cảm thấy đói bụng, khát nước, buồn ngủ và mệt mỏi sau thời gian dài hoạt động.
''Thú vị lắm, liệu có phải là tốc độ lão hóa của mình cũng sẽ nhanh gấp đôi người bình thường không nhỉ?'' Trương Hằng nhìn người trong gương như có điều suy nghĩ, nhưng trong thời gian ngắn thì e là hắn không thể có được câu trả lời cho vấn đề này rồi.
Tóm lại, sau khi giải quyết vấn đề ăn ngủ nghỉ, hắn còn dư lại khoảng 14 giờ. Khoảng thời gian dư ra này đã đủ để hắn làm rất nhiều chuyện.
Ví dụ như đọc sách, có thể do bị ảnh hưởng bởi hai vị phụ huynh theo ngành thần học của mình, nên hắn luôn cảm thấy hứng thú với các kiến thức ly kỳ cổ quái. Lúc trước, vì thời gian có hạn nên mỗi tuần hắn chỉ có thể đọc một quyển sách. Bây giờ hắn phải sắp xếp lại thời gian, cứ thứ tư và thứ hai lại rút ra thêm 6 giờ để đọc.
Thư viện sáng sủa rộng rãi biến thành khu vực dành riêng cho hắn. Không cần tới sớm chiếm chỗ, cũng không những người ngồi cùng xấu nết, thậm chí còn có thể thoải mái mặc áo ngủ đi dép lê dạo qua các kệ sách.
Chọn một quyển sách thú vị, lại thêm một ly cà phê đá là có thể hưởng thụ khoảng thời gian đầy thích ý.
Trừ việc này ra, Trương Hằng còn bắt đầu lại hoạt động leo núi vừa làm thẻ xong đã bỏ xó của mình, còn thêm nhiếp ảnh vào danh sách sở thích của bản thân. Thời gian bình thường thì hắn lên lớp đi học, đến thời gian của riêng mình thì mới rèn luyện, củng cố những thứ học đã được.
Ngoài ra gần đây hắn vẫn luôn chăm chỉ luyện bắn cung, không bỏ dỡ buổi nào. Mỗi tuần huấn luyện viên phụ trách hướng dẫn đều phải thán phục trước tốc độ tiến bộ của hắn. Thậm chí còn muốn hắn cân nhắc chuyện phát triển mạnh ở bộ môn này
Đương nhiên, hoạt động Trương Hằng thích nhất trong ngày chính là dạo đêm. Cơ bản thì ngày nào hắn cũng dành ra ít nhất 2 giờ để lang thang bên ngoài.
Thành phố đêm khuya ẩn giấu vô số bí mật.
Trương Hằng mượn những khung thời gian ngưng đọng và chiếc máy ảnh Sony trong tay, yên lặng quan sát và ghi chép lại mỗi một ngóc ngách của thành phố này, giống như đang xem từng bộ phim ngắn bị ấn nút tạm dừng. Phần lớn thời gian hắn chỉ là một người đứng xem yên lặng, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ ra tay thay đổi một vài tình tiết mà mình không thích
Những thay đổi này không liên quan tới tốt hay xấu. Trương Hằng không có hứng thú với việc đóng vai thượng đế hay ma quỷ, hắn chỉ đang hưởng thụ thời khắc thuộc về riêng mình mà thôi.
Chương 5: Minh Ước
Chiều thứ năm là thời gian rảnh rỗi của riêng Trương Hằng.
Vào thời gian này mỗi tuần, bình thường hắn sẽ không sắp xếp bất cứ việc gì mà chỉ tìm một chỗ mình thích, ngồi ngẩn ngơ ở đó để tận hưởng cuộc sống.
Đó có thể là công viên, có thể là chùa miếu, có thể là viện bảo tàng... Đương nhiên cũng có thể là quán cà phê hầu gái giống như bây giờ.
Không tính tới những nhân tố khác, chỉ riêng mức độ bổ mắt thì đương nhiên là không nơi nào bằng.
Vậy nên đây cũng là nơi Trương Hằng tới ngồi nhiều nhất
''Một ly ‘Tình yêu cấm kỵ’, một đĩa ‘Anh ơi hôm nay không được đâu’, cảm ơn.'' Trương Hằng nghiêm mặt gọi mấy món mà chính hắn cũng chẳng biết là gì
''Vâng thưa chủ nhân, xin chờ một lát ạ.'' Cô hầu gái đeo tai mèo vòng tay ôm khay trước ngực, nhỏ nhẹ đáp lại.
Chuyên nghiệp thật! Trương Hằng thầm giơ ngón cái khen ngợi. Mấy cô hầu gái trong tiệm này đều là sinh viên ở ngôi trường gần đây tới làm thêm, khá nổi tiếng trong giới đực rựa nơi này.
So sánh thì mới thấy ông chủ tiệm cà phê hầu gái trên đường Xuân Hi chẳng có chút thành ý gì cả, tuyển toàn mấy bác gái ba, bốn mươi tuổi cho đủ số. Nghe nói lúc không đủ nhân viên thì ông ta còn tự mình ra trận, dùng đôi chân rậm lông kia để hành hạ thần kinh của khách, thay vì nói là ăn uống thì thà bảo là đến để bị tra tấn còn đúng hơn.
Trong khi đợi thức ăn được đưa lên, Trương Hằng tiện tay rút một quyển truyện tranh Shokugeki no Soma trên giá ra, chưa lật được hai trang đã nghe một giọng nói vang lên bên tai.
''Tiếc thật, ta vẫn thích mấy tác phẩm trước của ông ấy hơn.''
Trương Hằng ngẩng đầu lên, phát hiện chẳng biết từ lúc nào, đối diện mình đã có thêm một người xa lạ. Đó là một ông lão thấp bé mặc Đường trang nhưng lại đội mũ phớt và thắt cà vạt, phong cách nửa nạc nửa mỡ kia khiến ông ta trông vô cùng kỳ quặc.
Ánh mắt của mọi người trong quán đều đổ dồn về phía ông.
Trương Hằng nhíu mày, ''Shun Saeki? Trước kia ông ấy là họa sĩ Bibi.”
''Xem ra trí nhớ của ta không lừa ta.'' Ông lão nhếch miệng, để lộ hàm răng vàng khè, ''Tháng vừa rồi thế nào, Trương Hằng? Có thích món quà nhỏ ta tặng cậu không? Yên tâm, việc cậu lo sẽ không xảy ra. 24 giờ này là quà tặng, sẽ không trừ vào tuổi thọ của cậu”
''Là ông đã động tay chân với tôi?''
''Đối với ta bây giờ, muốn làm được việc đó cũng không dễ gì, nhưng ai bảo cậu là người ta coi trọng, kiểu gì cũng phải tặng chút quà ra mắt chứ, đúng không?'' Ông lão giơ tay ra cầm lấy ly tình yêu cấm kỵ trong khay lên, khiến cô hầu gái mới vừa đi tới giật bắn người.
Trương Hằng áy náy cười với cô, ''Cảm ơn, tạm thời ở đây không cần phục vụ đâu.''
''Ta sẽ không chiếm lợi không của cậu, đợi chúng ta trò chuyện xong, cậu vẫn có thể dùng thức uống của mình.'' Ông lão lầm bầm một câu khó hiểu rồi nghiêm mặt: ''Bây giờ quay lại chuyện chính đi. Biểu hiện của cậu trong một tháng vừa rồi tạm khiến ta hài lòng. Nếu thời gian thử việc đã qua, vậy tiếp theo chúng ta nên nói tới điều kiện để trở thành chính thức.''
''Điều kiện trở thành chính thức?''
''Đúng vậy. Nói cho dễ hiểu thì ta cần cậu giúp ta chiến thắng trong một trò chơi. Trò chơi này, ngoại trừ việc có thể cho cậu phần thưởng phong phú ra thì cậu vẫn có thể tiếp tục sử dụng phần quà nhỏ mà ta đã tặng.''
Thấy Trương Hằng há miệng như muốn nói gì, ông lão phất tay: ''Ta biết hoàn cảnh nhà cậu, tiền bạc chẳng có sức hấp dẫn gì với cậu. Huống hồ gì, sau khi có năng lực này, nếu cậu thật sự muốn kiếm tiền cũng dễ như trở bàn tay. Nhưng tin ta đi, thứ trò chơi này có thể mang tới chắc chắn sẽ nằm ngoài tưởng tượng của cậu.''
''Trò chơi gì?'' Trương Hằng hỏi.
''Ngày xưa, bọn ta từng dùng chiến tranh để giải quyết tranh chấp, vừa đơn giản mà lại hiệu quả. Ôi trời, ta nhớ cái thuở xa xưa máu tanh tuyệt vời đó quá. Nhưng thời đại vẫn luôn thay đổi, xã hội văn minh thì không thể dùng lại những thủ đoạn nguyên thủy man rợ đó nữa, đúng không?''
Ông lão nốc một hơi cạn sạch ly tình yêu cấm kỵ: ''Nên bây giờ bọn ta dùng trò chơi để phân định thắng thua, dù sao người đang ngồi trên ngai vàng cũng là tên khốn đáng ghét đó. Vì bị giới hạn bởi những giao ước cũ, nên ta không thể tiết lộ nội dung trò chơi cho cậu biết trước được. Nói đúng hơn thì lần gặp mặt này của chúng ta cũng bị cấm. Nhưng đừng lo, ta vẫn có thể giải quyết chút phiền toái nhỏ này.''
''Nếu trò chơi này quan trọng như vậy, tại sao ông không tự tham gia?''
''Như ta đã nói trước đó, do bị giới hạn bởi một số giao ước cũ, bọn ta không thể tự quyết định kết quả. Cậu cũng như người đại diện của ta, ta đặt tiền cược vào cậu. Cậu thắng, ta cũng thắng. Cậu thua, ta cũng thua. Hai chúng ta như châu chấu trên một sợi dây, chỉ là ta không được may mắn cho lắm, thứ hạng trong mấy trận gần đây đều không được tốt.''
Ông lão thở dài, ''Như cậu thấy đấy, ta cũng ngày càng yếu đi. Vậy nên lần này ta quyết định sẽ đặt cược sớm hơn một chút. Tuy rằng làm vậy thì nguy hiểm cũng lớn hơn, dù sao cậu cũng có nguy cơ bị đào thải giữa đường.''
''Rốt cuộc ông là ai?'' Trương Hằng tò mò hỏi.
''Hiện tại cậu có thể tạm xem ta như nhà đầu tư và người hợp tác. Còn tương lai ấy à, điều ta có thể nói không nhiều lắm, cậu có thể trụ được trong trò chơi này bao lâu thì sẽ đến gần với chân tướng của thế giới này bấy nhiêu. Được rồi, thời gian của chúng ta không có nhiều. Bây giờ, hãy nói ta nghe câu trả lời của cậu đi.''
Trương Hằng nhìn thẳng vào mắt ông ta. Một tràng dài ông ta vừa nói nghe thì có vẻ ngớ ngẩn nhưng lại rất hợp với bầu không khí của quán cà phê này. Nhưng chỉ bằng việc có thể gọi đúng tên Trương Hằng và hiểu rõ mọi chuyện của hắn như thế, e rằng ông lão ăn mặc dở hơi này không phải đang nói đùa.
Trương Hằng nghĩ ngợi một lát rồi đáp: ''Nghe cũng thú vị đấy, tôi phải tham gia như thế nào?''
''Rất đơn giản, để ta nhìn xem trường học của cậu gần với điểm nào trong trò chơi nhất...'' Ông lão lôi một cái điện thoại Xiaomi ra từ túi áo, mở bản đồ ra kéo vài cái: ''Quán bar Sex and the City, điểm trò chơi số 137, Trương Hằng giờ tối nay. Cậu sẽ không hối hận về quyết định của mình đâu.''
''À, suýt nữa thì quên.'' Ông lão vươn một tay ra: ''Bước cuối cùng là ký kết minh ước. Sau khi bắt tay thì cậu chính là người của ta.''
''Làm ơn đừng dùng từ gây hiểm lầm như thế, tôi bắt đầu hối hận rồi đấy.'' Trương Hằng cũng đưa tay phải ra.
Hai bên bắt tay. Trương Hằng cảm thấy thứ mình đang nắm là một tảng nham thạch lạnh lẽo, thô cứng.
Trông ông ta có khá hứng khưởi: ''Cẩn thận với người đại diện của mấy ông lão khác đấy. Chẳng qua trong giai đoạn đầu của trò chơi thì chắc là cậu sẽ không gặp nhau đâu. Ngoài ra, dù xảy ra chuyện gì, nhất định cũng phải ưu tiên giữ mạng.''
''Khoan đã, trò chơi này có thể chết người sao?''
''Không, chỉ là chết trong trò chơi thôi. Thật ra, nói đúng hơn phải là biến mất, chẳng những thân thể không còn mà tất cả những ký ức có liên quan đến cậu cũng sẽ biến mất hoàn toàn như chưa từng tồn tại. Trùng hợp là ta có biết một tên rất giỏi chuyện này.'' Ông ta nói bằng giọng nhẹ bỡn như đang dặn ''Ra ngoài nhớ mua bịch muối'' vậy.
"..."
Trương Hằng còn muốn nói gì đó, nhưng ánh mắt lại như đột nhiên hoa lên, ngay sau đó, bóng dáng của ông lão trước mặt đã biến mất.
Cách đó không xa, cô hầu gái đang bưng một ly đồ uống đỏ sẫm đi về phía này, mỉm cười lộ ra hai cái răng khểnh đáng yêu.
''Chủ nhân, cấm kỵ chi luyến của người, xin từ từ dùng ''
Chương 6: Trò Chơi Bắt Đầu
"Giờ này mà mày định đi đâu thế?"
Trưởng phòng Ngụy Giang Dương mới vừa đi xem phim với bạn gái. Về đến ký túc xá lúc 9 giờ 45 phút tối, toàn thân tỏa ra thứ mùi yêu đương vừa chua vừa thối. Cậu ta vừa mở cửa thì trông thấy Trương Hằng mặc đồ thể thao đang ngồi xổm buộc dây giày.
"Ừ, tối nay tao có việc."
"Có việc á? Chẳng lẽ là đi hẹn hò với cô nào à?" Ngụy Giang Dương tự suy bụng ta ra bụng người rồi cười hề hề, kiểu “anh đây biết thừa”.
Trần Hoa Đống vừa uống Coca vừa xem phim nghe thế thì giật mình: "Cái gì? Không phải người mà Trương công tử mày thích là tao à?"
Lúc này, người lớn tuổi nhất trong phòng - Mã Nguy cũng đặt cuốn sách tiếng anh trên tay xuống, nhịn không được mà lèm bèm: "Trương Hằng, điều kiện của mày tốt như thế, chắc phải dễ kiếm người yêu lắm, vậy mà đến giờ vẫn còn FA. Nếu không phải tao chung phòng với mày chắc tao cũng tưởng mày là gay rồi đấy."
Lời cảm khái của Mã Nguy cũng không phải là vô căn cứ. Trong số bốn người trong phòng này, điều kiện gia đình của cậu ta là tệ nhất. Bố mẹ cậu ta chỉ là nông dân. Hồi cấp ba Mã Nguy từng thích một cô gái, nhưng tình cảm ấy vẫn luôn bị cậu chôn sâu dưới đáy lòng.
Mãi đến học kỳ hai năm nhất đại học, bốn anh em trong ký túc xá tổ chức sinh nhật cho cậu ta ở ngoài, đêm đó cậu ta uống say nên mới kể chuyện này ra. Lúc đó nhóm Trương Hằng mới biết hóa ra cô gái ấy cũng thi vào trường đại học cùng thành phố. Thế là cả lũ xúi Mã Nguy đi tỏ tình, nhưng cậu ta cứ lắc đầu từ chối.
Ba người đều hiểu hoàn cảnh của Mã Nguy, biết cậu ta phải dùng tiền học bổng để đóng học phí nhằm giảm bớt phần nào gánh nặng cho gia đình, nên thường ngày cậu ta là người chăm chỉ học hành nhất. Ngày nào cũng cắm đầu ngồi trong thư viện, thời gian còn lại thì làm gia sư để kiếm tiền, vốn9 không có thời gian để yêu đương.
Song họ cũng chẳng giúp được gì. Mã Nguy có lòng tự trọng cao, khi tham gia hoạt động cùng ký túc xá, mọi người đều muốn bao Mã Nguy nhưng đều bị cậu ta từ chối.
Trương Hằng vỗ vai Mã Nguy, bất đắc dĩ nói: "Chúng mày đừng chọc tao nữa. Tối nay tao không đi hẹn hò thật mà, tao cũng không phải gay, chỉ là chưa gặp được cô gái mà tao thích thôi."
Trần Hoa Đống giơ lon Coca trong tay lên, "Đến lúc mày gặp được thì nhất định phải cho mấy anh em mở mang tầm mắt, để xem rốt cuộc là yêu nữ phương nào mà có thể hớp hồn hot boy ký túc xá - Trương công tử của chúng ta."
...
Khó khăn lắm mới ứng phó xong với hội nhiều chuyện đó, lúc Trương Hằng ra đến cổng trường đã là 10 giờ 5 phút .
Nếu không phải do phát hiện dãy số trên tay phải lúc tắm thì chắc hẳn Trương Hằng sẽ nghi ngờ những gì đã xảy ra trong quán cà phê hầu gái chiều nay chỉ là ảo giác.
Hắn cũng đã thử hỏi cô nhân viên đeo tai mèo đáng yêu kia, cô ta một mực bảo rằng từ khi vào quán đến lúc ra về hắn chỉ ngồi có một mình.
Cô nhân viên phụ trách việc pha chế thức uống cũng tỏ vẻ cô chỉ mới pha có một ly "tình yêu cấm kỵ" trong khoảng thời gian đó mà thôi.
"Đừng bao giờ hoài nghi lời nói của bartender, vì trong mỗi ly nước đều được cho thêm một thứ gọi là tình yêu, con người chẳng ai quên tình yêu của mình cả." Cô nàng kia lạnh lùng đáp.
"..."
Đối với những người còn lại trong quán thì dường như cuộc trò chuyện mấy phút đó chưa từng xảy ra.
Nhắc mới nhớ, ông ta cũng từng nói lần gặp mặt này bị cấm, nhưng ông ta sẽ có cách giải quyết phiền phức này.
Nên Trương Hằng đoán có lẽ đây là cách giải quyết mà ông lão đó đã nói.
Quay ngược thời gian ư?
Trương Hằng càng lúc càng muốn biết rốt cuộc ông ta là thần thánh phương nào. Hình như tất cả năng lực của ông ta đều liên quan đến thời gian, nhưng bây giờ không phải lúc để nghĩ về vấn đề đó. Việc hắn phải làm lúc này chính là ứng phó với trò chơi mà mình sắp sửa tham gia kia.
Sau khi ra khỏi trường, hắn đi theo hướng dẫn trên Baidu, đầu tiên là lên tàu điện ngầm đến một khu công nghiệp ngoài vành đai thứ năm, sau đó thì chuyển sang chạy bộ để làm nóng người.
10 giờ 45 phút, hắn đến trước quán bar Sex And The City.
Nơi này khá hẻo lánh, trên đường đi, Trương Hằng nhìn thấy vài tên côn đồ mặt mày bặm trợn vừa hút thuốc vừa nhìn hắn lom lom, ngoài ra còn có mấy cô gái ăn mặc hở hang uống say bí tỉ đang nôn thốc nôn tháo bên vệ đường.
Trương Hằng không muốn rước lấy phiền phức nên kéo mũ áo thể thao lên, tiếp tục chạy ngang qua họ.
Trái ngược với nơi này, quán bar sôi động hơn hắn tưởng.
Sex And The City là một nhà máy bị bỏ hoang đã được sửa chữa lại, vô cùng rộng rãi. Trên cánh cửa rỉ sét loang lổ đủ nét vẽ nguệch ngoạc kỳ lạ, song trước cửa lại đỗ đầy xe hơi và siêu xe hạng sang.
Bây giờ là thời gian quán bar đông khách nhất, thanh niên khắp thành phố đều đổ về đây.
Còn chưa vào cửa đã nghe thấy những âm thanh đinh tai nhức óc truyền ra từ nhà máy, như muốn xé nát linh hồn con người. Trương Hằng cau mày, tuy vị khách không mời mà đến đã uống chung ly với hắn đã nhấn mạnh là mình không được tiết lộ bất cứ điều gì, đến lúc vào trò chơi hắn sẽ tự biết nhưng trong mỗi câu nói vẫn để lại vài tin tức mơ hồ.
Bất kể thế nào, tổ chức của ông ta hẳn là cũng vô cùng lâu đời và bí ẩn, đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên họ tổ chức trò chơi thế này, nhưng cả thế giới vẫn không biết đến sự tồn tại của họ.
Điều này chứng tỏ bọn họ bảo mật rất tốt.
Nhưng nơi Trương Hằng đang đứng hiện tại có ít nhất bảy tám trăm người, nhìn đâu cũng toàn là đùi với mông, thêm vào đó là ánh đèn laser chói mắt chuyển động theo tiết tấu của DJ. Nếu trò chơi nguy hiểm mà ông ta nói được triển khai ở đây thì Trương Hằng dám cá, ngày mai chắc chắn sẽ có cả đống video tràn lan trên TikTok và Youtube.
Lẽ nào địa chỉ bị thiếu số à?
Đây là lỗi phổ biến mà phần lớn mọi người đều phạm phải, với tuổi của đối phương, mấy chuyện viết sai này cũng không bất ngờ lắm.
Đúng lúc này, Trương Hằng bỗng chú ý đến cái bóng ở phía trên bên phải mình.
Nói đúng hơn thì đó cũng không hẳn là tầng hai, chỉ là một thùng container được cố định bằng giá sắt trên bức tường phía tây, có một chiếc thang sắt nối vào trong. Bên dưới có hai người đàn ông cao lớn mặc vest đen đeo kính râm đứng canh.
Có vài thanh niên uống say muốn chạy lên chơi nhưng đều bị hai người kia ngăn lại.
Một trong số những thanh niên kia có vẻ là cậu ấm lắm tiền nhiều của, thẳng tay ném một xấp tiền vào mặt đối phương. Những người xung quanh thấy thanh niên kia ném cả đống tờ một trăm đô ra thì nhốn nháo giành giật.
Nhưng hai người kia vẫn không có phản ứng gì.
Cậu ấm kia nổi đóa, hắt thẳng ly rượu trong tay vào mặt họ, chắc là ngày thường kiêu căng quen thói rồi nên muốn xông thẳng lên. Ngay sau đó, chẳng ai thấy rõ chuyện gì đã xảy ra, đột nhiên cơ thể của gã bay thẳng ra ngoài, đụng ngã rất nhiều người và bàn ghế, cuối cùng máu me bê bết nằm úp sấp trên mặt đất, chẳng biết còn sống hay đã chết.
Thấy cảnh này, đám bạn say xỉn đi cùng gã bị dọa tỉnh hẳn. Vốn có vài tên định lớn tiếng mắng mỏ, nhưng lúc thấy một trong hai người kia từ tốn lau mắt kính râm thì lập tức sun vòi, vội vác cậu ấm đang bất tỉnh nhân sự kia lên rồi chạy ra bãi đỗ xe.
Đợi mọi chuyện yên ắng trở lại, ánh mắt của những người khác nhìn về phía hai người đàn ông cao to đó đều mang theo vẻ sợ hãi, không dám tới gần nơi đó nữa.
Trương Hằng đợi thêm năm phút, đến lúc chắc chắn không còn ai để ý bên này nữa thì mới hít sâu một hơi rồi bước tới.
Ánh mắt lạnh tanh dưới cặp kính râm của hai người to con kia làm Trương Hằng thấy ớn người, cảm giác giống như mình đang đối mặt với hai con sư tử dũng mãnh chực chờ săn mồi trên thảo nguyên. Hắn kéo tay áo lên, để lộ dãy số trên cánh tay.
Trương Hằng vẫn thấy thấp thỏm, bộ dạng thê thảm của cậu ấm khi nãy vẫn còn in nguyên trong đầu. Tuy Trương Hằng từng đoán có lẽ dãy số trên tay hắn là vé tham gia trò chơi, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng khác.
May mà tình huống bết bát nhất không xảy ra, hắn không phải cosplay quả bóng bowling hình người trên không trung như cậu ấm kia.
Một lúc sau, hai bóng dáng sừng sững như cột sắt kia im lặng tránh sang hai bên, chừa một con đường đi ra phía sau.