Virtus's Reader
Thời Gian Chi Chủ

Chương 7: CHƯƠNG 7: SINH TỒN TRÊN HOANG ĐẢO(1)

Trương Hằng men theo cầu thang sắt để đi lên tầng hai, giơ tay đẩy cánh cửa sắt màu xanh ở trước mặt ra.

Nghĩ đến những gì đã thấy lúc nãy, cùng với đám nam nữ đang lắc lư hết mình theo điệu nhạc dưới kia, Trương Hằng còn tưởng dù trên này không giống bên dưới thì cũng không khác nhau là mấy.

Song, thực tế nơi này lại giống phòng dành cho khách VIP ở sân bay quốc tế hơn.

Sau khi mở cửa, Trương Hằng cảm giác như mình đã lạc bước vào một thế giới khác. Ánh đèn êm dịu, tấm thảm Ba Tư đỏ tía, dàn sô pha da thật vô cùng xa hoa, lại còn bộ đồ ăn màu bạc trên bàn trà. Trên quầy buffet bày đủ món điểm tâm nhẹ và hoa quả, bên phải còn có một quầy bar nhỏ. Thậm chí sau khi hắn đóng cửa lại có tiếng dương cầm du dương văng vẳng bên tai.

Phải biết giờ âm thanh bên dưới đã hơn 100 decibel.Tuy Trương Hằng không rành mấy thứ này lắm, nhưng hắn biết rõ cấu tạo và vật liệu làm nên thùng container bình thường gần như không có hiệu quả cách âm.

Nhưng bây giờ nó lại đang thật sự diễn ra trước mắt hắn, khi cánh cửa sắt đóng lại, tất cả tiếng ồn ngoài kia đã bị ngăn cách hoàn toàn.

Có lẽ vì Trương Hằng từng gặp nhiều chuyện kỳ lạ hơn, nên đã có khả năng miễn dịch nhất định với những chuyện thế này. Hắn chỉ trầm ngâm một lúc rồi bước tới.

"Hoan nghênh đã đến đây." Người phụ nữ mặc lễ phục màu đỏ đứng sau quán bar lên tiếng.

Trương Hằng nhìn lướt xung quanh. Trừ hắn ra, trong phòng nghỉ này còn khoảng mười mấy người. Bọn họ đều ngồi trên chiếc ghế dài cách đó không xa, có vài người tụm lại trò chuyện, cũng có người một mình một chỗ, nhưng lạ là rõ ràng người ngồi gần hắn nhất chỉ cách có vài mét, nhưng hắn lại không thấy rõ mặt mũi của đối phương.

Đây là một trải nghiệm rất kỳ lạ, hắn cảm giác được thị lực của mình không có vấn đề gì, võng mạc có thể nhìn rõ ràng, nhưng hình như có thứ gì đó đã ngăn không cho những thông tin này truyền về não bộ.

Trương Hằng chẳng tin lại có chuyện quái dị thế này nên cố tập trung nhìn, khi có hắn cảm thấy bản thân sắp vượt qua rào cản vô hình đó thì bụng dạ lại cuộn lên, phải vịn lấy quầy bar mới có thể đứng vững được.

Đúng lúc này lại có một ly nước chanh được đẩy tới trước mắt hắn.

"Thả lỏng đi, đây là chuyện mà người chơi mới đến nào cũng phải trải qua một lần ở Sex And The City này. Trừ khi đối phương cho phép, nếu không thì mặt mũi của người chơi sẽ được mặc định ở trạng thái không thể nhìn rõ. Thật ra ngay cả giọng nói các cậu cũng đã được xử lý đặc biệt, thứ cậu nghe thấy không phải là giọng thật đâu. Làm vậy cũng là để đảm bảo an toàn ở mức cao nhất cho các cậu."

"Nhưng tôi vẫn thấy rõ gương mặt của cô mà." Trương Hằng nhận lấy ly nước chanh rồi nói tiếng cảm ơn. Vừa rồi do ánh đèn khá mờ, hắn cũng chỉ tập trung nhìn những người khác nên lúc này mới phát hiện gương mặt sau quầy bar khá quen mắt. Dù đối phương đã thay quần áo, tô son, khí chất khác hẳn ban ngày, nhưng Trương Hằng vẫn nhận ra: "Cô là... bartender ở quán cà phê hầu gái ban sáng ư?"

"Khá lắm, khả năng quan sát của cậu nhạy bén hơn tôi tưởng đấy." Cô ta bình thản lau ly, vẫn giữ vài phần lạnh lùng của ban ngày: "Chẳng ai quy định một người chỉ được làm một công việc trong một ngày đúng không? Nhân tiện cũng xin nói luôn, tôi chỉ là nhân viên tiếp tân ở đây nên không cần che giấu gương mặt như người chơi."

"Ngại quá, từ khi tôi vào đây đến giờ cô đã nhắc đi nhắc lại mấy từ như người chơi, lễ tân.v..vv. Nhưng thứ cho tôi nói thẳng, tôi vẫn không biết rốt cuộc mình sắp chơi trò gì, blackjack? Xì phé? Tam Quốc Sát? Hay là esports?" Trương Hằng ngồi xuống chiếc ghế chân cao trước quầy bar.

"Thường thì tôi không thích khoe khoang về chủ của mình trước mặt khách hàng, nói đúng hơn là chẳng bao giờ. Nhưng bây giờ tôi nhất định phải nói, chúc mừng cậu, cậu Trương Hằng. Cậu cực kỳ may mắn vì được tham gia vào trong trò chơi vĩ đại nhất của nhân loại từ trước đến nay, tôi chắc chắn những trò cậu từng chơi đều thua xa nó. Nó sẽ thay đổi cuộc sống của cậu hoàn toàn."

"Đánh giá cao tới vậy à."

"Trái lại ấy chứ, dù có dành bao nhiêu lời khen ngợi cũng không sánh được với nó. Giờ hãy trả lời một câu hỏi của tôi, cậu cho rằng thứ gì khiến một người sống đúng với bản chất của mình?" Cô bartender này để chiếc ly thủy tinh trong suốt xuống, sau đó nghiêm mặt hỏi.

"DNA?" Trương Hằng nhấp một ngụm nước, sau đó nghĩ ngợi rồi nói.

"Nói vậy cũng không sai. Mỗi chúng ta đều có DNA độc nhất vô nhị. Từ lúc sinh ra thì một số bộ phận trên cơ thể của chúng ta đã được mã hóa, ví như ngoại hình, gia đình, bệnh di truyền trong dòng họ... Nhưng may mắn chính là chúng ta có rất nhiều lựa chọn. Cậu có thể học đại học, làm việc, gầy dựng sự nghiệp, trở thành một giáo viên tiểu học hoặc phi hành gia các kiểu."

Ánh mắt cô ta lóe lên tia sáng lạ, tốc độ nói mỗi lúc một nhanh: "Quên những thứ đã được định sẵn đó đi, để tôi đổi cách hỏi chính xác hơn nhé. Theo cậu, tại sao cậu lại trở thành bản thân của ngày hôm nay? Tại sao phi hành gia có thể bước đi trong vũ trụ bao la này? Làm thế nào mà một võ sĩ quyền anh có thể đánh bại đối thủ trên võ đài khốc liệt? Và cớ gì một giáo viên lại bắt đầu dạy học chứ?"

"Trải nghiệm? Ý cô là trải nghiệm và học hỏi đưa đến chúng ta của ngày hôm nay sao?" Trương Hằng hiểu ý cô bartender này ngay, nhưng rồi hắn lại cau mày: "Tôi vẫn không hiểu rốt cuộc chuyện này liên quan gì đến trò chơi tôi sắp tham gia chứ."

Song lần này cô ta không đáp nữa.

"Tai nghe không bằng mắt thấy, cậu Trương Hằng, vòng thứ nhất của trò chơi bắt đầu, mong cậu quý trọng những trải nghiệm hiếm có này, hẹn gặp lại."

Cô bartender nháy mắt đầy gian xảo, sau khi cô nói xong thì kim đồng hồ trên tường cũng đúng lúc chỉ vào Trương Hằng giờ.

Ngay sau đó, một cảm giác choáng váng xộc thẳng vào đầu của Trương Hằng, tầm mắt của hắn dần mờ đi.

Mình trúng chiêu rồi sao?!

Suy nghĩ đầu tiên của Trương Hằng chính là ly nước chanh đó có vấn đề, nó là thứ duy nhất hắn uống, do từ lúc bước đến quầy bar thì hắn vẫn giữ nguyên cảnh giác. Nhưng có lẽ là vì không ngờ sẽ gặp được người quen ở đây nên hắn mới lơ là cảnh giác như thế. Hắn cũng không rõ rốt cuộc cô ta đã ra tay từ lúc nào, không biết đã bỏ loại thuốc mê gì mà chỉ mới nhấp một ngụm đã có hiệu quả đáng sợ như vậy. Hắn cảm thấy đầu của mình ngày một nặng trĩu, cuối cùng không trụ được nữa mà gục xuống bàn.

Trương Hằng không biết mình đã ngất xỉu bao lâu. Có lẽ là vài ngày, cũng có thể là chỉ vài giờ hoặc vài giây.

Một giọng nói xa lạ vang lên bên tai hắn.

[Đang kiểm tra thân phận người chơi... ]

[Thông qua kiểm tra, đang chọn ngẫu nhiên phó bản cho người chơi 07958... ]

[Đã chọn xong - Phó bản sinh tồn trên hoang đảo]

"Cậu đã lên một con tàu du lịch chở khách ra biển du ngoạn, khi đến gần xích đạo thì gặp một cơn bão lớn, chiếc tàu đi chệch khỏi tuyến đường ban đầu. Cùng lúc đó, radar định vị sóng âm, GPS và điện thoại vệ tinh trên thuyền đều mất sóng một cách bất thường. Các cậu mất phương hướng, lênh đênh trên biển ròng rã suốt cả tháng trời, không may gặp thêm một cơn bão lớn hơn. Lúc xảy ra chuyện thì cậu đang đứng trên boong thuyền, một cơn sóng lớn cuốn cậu rơi xuống biển. Khi cậu tỉnh lại lần nữa thì phát hiện mình đang nằm trên một bãi biển xa lạ."

[Mục tiêu nhiệm vụ: Sinh tồn trên hoang đảo 40 ngày]

[Hình thức: Một người]

[Tốc độ thời gian trôi: 480] [1 giờ trong hiện thực bằng 20 ngày trong trò chơi, 40 ngày sau người chơi sẽ được đưa về thế giới thực]

Nhắc nhở thân thiện, trò chơi sẽ bắt đầu trong 5 giây nữa, xin người chơi chuẩn bị sẳn sàng.

Chương 8: Sinh Tồn Trên Hoang Đảo(2)

Những cơn sóng đua nhau vỗ lên người Trương Hằng, lại có một con ốc mượn hồn bò qua trước mắt hắn.

Trạng thái của Trương Hằng hiện giờ rất tệ. Sau khi tỉnh lại thì hắn vừa đói vừa khát, lại còn mệt lả, cảm giác giống hệt như mình đã thật sự trôi nổi trên biển vài ngày vậy.

Hắn tìm một nơi khô ráo rồi miễn cưỡng ngồi dựa lưng vào vách đá.

Nhìn về phía mình bị sóng đánh xô vào bờ chỉ thấy nước biển mênh mông.

Chuyện gì đây? Hiện trường quay show sống còn phiên bản người thật à?

Có lẽ do di chứng từ ly nước chanh kia, hoặc do nhịn ăn quá lâu nên lúc này đầu óc của Trương Hằng rất hỗn loạn. Hắn ép bản thân phải bình tĩnh lại, bắt đầu nghĩ về tất cả những chuyện đang xảy ra với bản thân.

Mình đã trở thành người đại diện của ông lão mặc Đường trang lập dị kia, sau đó tới quán bar tên Sex And The City để tham gia một trò chơi thần bí theo yêu cầu của ông ta. Khó khăn lắm mới tìm được chính chủ, kết quả lại bị đối phương bỏ thuốc, sau đó ném lên hòn đảo hoang này.

Vậy thì lại có vấn đề, tại sao đối phương lại làm vậy? Bọn họ có được lợi gì không?

Lẽ nào giọng nói bí ẩn lúc đăng nhập vào trò chơi vẫn đang văng vẳng trong đầu hắn chỉ là ảo giác thôi ư? Nếu không phải thì nó có nghĩa là gì?

Thân thể của hắn thì vẫn còn nguyên vẹn, nhưng không thấy bộ đồ thể thao đâu nữa, thay vào đó là chiếc quần cộc đi biển và áo sơ mi hoa hòe, con dao găm Thụy Sĩ nhét trong túi để đề phòng bất trắc cũng biến mất.

Nhưng chiếc đồng hồ trên tay phải của hắn vẫn còn đây, đây cũng là thứ duy nhất không bị mất đi.

Nhưng khi Trương Hằng nhìn vào mặt đồng hồ lại giật nảy mình.

Ngày tháng trên chiếc Seastar không thay đổi, vẫn dừng ở đêm hôm thứ năm hắn vào quán bar Sex And The City, còn kim đồng hổ chỉ chếch lên một phút kể từ lúc hắn bất tỉnh.

Trương Hằng nhìn kỹ một lúc thì bỗng phát hiện kim giây không chạy.

Hỏng rồi à?

Trương Hằng khá bất ngờ, lúc trước hắn từng thí nghiệm rất nhiều lần, chiếc đồng hồ này không thể chỉnh giờ được, thời gian luôn chính xác. Việc có thêm 12 vạch giờ cũng chỉ có mỗi mình hắn thấy được, dù có cho vào nước hay lấy lửa đốt thì nó vẫn không bị gì, bền đến mức chẳng giống thứ gì trên đời này.

Trương Hằng từng thử ném nó từ độ cao 200 mét xuống nền xi-măng bên dưới, kết quả nền thì bị lõm xuống một lỗ, nhưng chiếc đồng hồ này vẫn không bị gì.

Hắn từng nghĩ, dù mình có chết thì chiếc đồng hồ này vẫn sẽ chạy tốt đến lúc tận thế, không ngờ lại có ngày nó lại bị chết máy thế này...

Nhưng ngay sau đó lại có một suy nghĩ lóe lên trong đầu Trương Hằng, vì hắn nhớ tới giọng nói thần bí xuất hiện trong đầu của mình khi nãy. Lúc gần kết thúc đối phương có nhắc đến tốc độ thời gian trôi là 480.

Trương Hằng chớp mắt vài cái, chẳng lẽ ý nghĩa của nó đúng là như vậy?

Nếu người khác muốn xác minh chuyện này, có lẽ họ chỉ có thể đợi đến 40 ngày sau. Nhưng với Trương Hằng thì vẫn còn rất nhiều cách khác.

Trương Hằng giơ tay đè lên mạch của mình, hai mươi phút sau, cuối cùng hắn đã xác nhận một chuyện vô cùng đáng sợ.

Chiếc Seastar trên tay hắn không hề hư.

Chiếc đồng hồ này vẫn chạy theo thời gian trong hiện thực, chẳng qua tỉ lệ đổi là một giây biến thành tám phút.

Cho nên... đây thật sự chỉ là một trò chơi thôi ư?

Trương Hằng cảm thấy không chắc chắn, khung cảnh trước mắt chân thật là vậy, bãi cát vàng óng trải dài, hàng dừa đong đưa theo gió, chiếc sơ mi ướt đẫm dán sát vào người, những viên đá gồ ghề đâm vào lưng phát đau và cảm giác đói khát, yếu ớt đang bám riết lấy hắn, khiến hắn cảm nhận được sức sống đang tàn lụi dần thật rõ ràng.

Mặc kệ thế nào đi nữa, việc quan trọng nhất lúc này chính là phải nghĩ cách khôi phục thể lực trước đã.

Với Trương Hằng lúc này, ngay cả việc suy nghĩ cũng vô cùng khó khăn.

Trương Hằng biết mình nhất định phải ăn và bổ sung nước, dù hắn có tố chất tâm lý tốt hơn người thường, nhưng chung quy hắn cũng chỉ là một sinh viên bình thường. Là một người hiện đại, hắn chẳng biết chút gì về chuyện sinh tồn trên hoang đảo cả.

Hắn không phân biệt được loại thực vật nào có thể ăn, cũng chẳng biết làm sao để săn bắn, tìm nguồn nước và dựng nơi ở tạm thời...

May mà hắn còn biết cây dừa.

Phía bên trái, cách chỗ hắn 20 mét có vài cây dừa, trên đó còn có vài quày dừa xanh mởn. Nước dừa trong đó có thể làm dịu đôi môi và cổ họng khô khốc của hắn, cơm dừa có thể cung cấp vitamin và năng lượng cần thiết cho cơ thể.

Trương Hằng nhặt một hòn đá to cỡ bàn tay ở dưới chân lên, tìm một cây dừa xiêu vẹo, có lẽ từng bị bão thổi nghiêng.

Ném hòn đá trong tay về phía đọt dừa. Tổng cộng bảy trái, cách mặt đất chừng 3 tới 4 mét.

Nếu là lúc bình thường, những chuyện thế này chẳng khó khăn gì mấy, nhưng với tình trạng cơ thể của Trương Hằng lúc này thì phải phải tốn bao công sức mới làm được.

Đợi Trương Hằng đập vỏ dừa và uống được nước bên trong thì cũng đã hơn nửa giờ, sau đó hắn lại dùng một hòn đá để cạy cơm dừa ra ăn. Cuối cùng Trương Hằng cũng lấy lại chút sức lực để tiếp tục suy nghĩ về tình cảnh của mình hiện tại.

Trương Hằng đã không phân nổi rốt cuộc mình đang ở trong trò chơi hay hiện thực.

Nếu tất cả mọi thứ đang diễn ra trước mắt đều là giả tạo thì lại không thể giải thích được tại sao cảm quan và trạng thái thân thể của hắn lúc này lại chân thật như vậy. Nhưng nếu hắn vẫn đang ở trong hiện thực, vậy đối phương đã đưa hắn từ thành phố đến hòn đảo này chỉ trong nháy mắt như thế bằng cách nào?

Trương Hằng lắc đầu, dùng cách cũ là tạm gác những vấn đề không thể lý giải được qua một bên.

Theo những gì ông lão mặc đồ Đường đã nói, dù đây là trò chơi hay hiện thực thì hắn đều phải nghĩ cách để sinh tồn.

Nhưng một người hiện đại bình thường quen sống ở thành phố như hắn có thể chinh phục nơi hoang dã bí ẩn này thật sao?

Trương Hằng cười khổ, hắn là người lạc quan, nhưng đối mặt với tình hình hiện tại, hắn cũng không cho là mình có thể sống trên hòn đảo hoàn toàn xa lạ này suốt 40 ngày.

Được bốn ngày đã là tốt lắm rồi.

Hắn thiếu kiến thức và kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã, tình trạng cơ thể lại không được tốt, lại còn một thân một mình. Trương Hằng thật sự rất mong là mình đang ở trong trò chơi, vì theo lý thuyết thì một trò chơi xuất sắc sẽ không có bất kỳ kết cục phải chết nào, vì đây thật sự vẫn là ải đầu dành cho người mới mà.

Giống như đáp lại hy vọng của hắn, ngay sau đó trên những ngọn sóng đằng xa lại có ba đốm đen xuất hiện.

Trương Hằng vứt vỏ dừa trên tay xuống rồi đứng dậy, chạy hết tốc lực dưới ánh nắng chói chang. Cuối cùng cũng thấy rõ ràng hơn, hóa ra đó lại là ba người đang nổi lềnh phềnh trên biển.

Cả ba đều là đàn ông, lại còn là người nước ngoài.

Một trong số đó mặc nguyên bộ áo gió và giày leo núi, hình như bên hông còn giắt một con dao găm, nhưng vì sóng lớn quá nên Trương Hằng không chắc lắm. Hơn nữa trông anh ta có vẻ bình tĩnh nhất trong ba người. Ngoài người đó ra còn có một ông anh mặt mày lạnh tanh chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi, cùng với một ông chú đầu hói trần như nhộng.

Tình cảnh của ba người đều vô cùng nguy hiểm. Tuy họ muốn đến gần hòn đảo, nhưng hình như vì một lý do chưa biết nào đó mà liên tục bị sóng biển cuốn ra xa hơn.

Trương Hằng biết mình phải cho ra quyết định, tuy nhờ mấy trái dừa kia mà hắn đã khôi phục chút thể lực, nhưng một hơi cứu cả ba người rõ ràng là không thể nào. Với thể lực của hắn lúc này, chỉ có thể thử nghĩ cách cứu một người mà thôi.

Cuối cùng hắn chọn ông chú trần như nhộng kia, nguyên nhân rất đơn giản, vì ông ta ở gần bờ nhất trong số ba người.

Chương 9: Sinh Tồn Trên Hoang Đảo(3)

Khi Trương Hằng kéo được ông chú kia lên bãi cát thì cả hai đều đã mệt lả.

Thậm chí Trương Hằng còn chẳng biết đoạn cuối mình đã bơi vào bờ bằng cách nào. Lúc đến gần đối phương hắn mới phát hiện eo của ông ta bị thương, đùi cũng bị đá ngầm rạch trúng nên không di chuyển được, chẳng trách chỉ có thể xụi lơ cho sóng nước đẩy đi.

Muốn kéo ông ta về cũng không phải chuyện dễ dàng gì.

Lúc bơi về, có mấy lần Trương Hằng nhịn không được mà muốn bỏ cuộc, nhưng không ngờ ông ta lại lạc quan, liên tục động viên hắn.

Cuối cùng Trương Hằng vẫn cắn răng, cố gắng kéo ông ta vào bờ.

Hai người nằm sấp trên bãi cát một lúc, Trương Hằng thật sự chẳng muốn cục cựa mảy may. Nếu có thể, hắn hận không thể nhắm mắt ngủ luôn tại chỗ.

Nhưng không ngờ chỉ hai phút sau, ông chú khỏa thân kia đã nói: "Này, anh bạn. Bây giờ chúng ta đang ở gần xích đạo, nhiệt độ giữa trưa có thể lên tới 35-36 độ, cứ nằm thế này thì chúng ta sẽ mất nước nhanh lắm."

"..."

"Bây giờ tôi sẽ đưa ông tới chỗ râm mát." Trương Hằng lấy hơi vài cái, tích chút sức kéo ông ta tới sau vách đá rồi cởi áo của mình ra, băng sơ vết thương trên đùi cho ông ta.

Sau đó, Trương Hằng hoàn toàn kiệt sức, đến tảng đá cũng chẳng ném nổi, may mà nhặt được mấy trái dừa rụng trên mặt đất ở gần đó.

Người kia kia thấy Trương Hằng định đập dừa thì há miệng, muốn nói lại thôi.

"Hửm?"

"Tôi cũng không muốn ra vẻ được voi đòi tiên, nhưng nếu được thì cho tôi xin dừa tươi nhé. Mấy trái rụng dưới đất đều già hết rồi, chất lỏng màu trắng đục trong đó uống vào dễ bị tiêu chảy lắm, trên một hòn đảo hoang chẳng có gì như thế này thì dễ toi lắm.”

"Ông có kiến thức sinh tồn nơi hoang dã cũng phong phú đấy nhỉ?"

"Tôi đã đi lính một thời gian, từng dành hai năm đi xuyên rừng Amazon. Nếu tính đến chuyện sinh tồn nơi hoang dã thì tôi nghĩ là mình cũng có thể xem là chuyên gia đấy."

Trương Hằng biết mình đã thành công. Quả nhiên, một trò chơi xuất sắc sẽ không có ải nào hoàn toàn đẩy người chơi vào chỗ chết. Hắn biết rõ người đàn ông trước mắt chính là hy vọng để mình sống sót trên hoang đảo này.

Nhưng hắn lại lấy làm tò mò, rốt cuộc hai người còn lại là thần thánh phương nào.

Xét về độ khó, cứu ông chú này là dễ nhất, theo lối tư duy cố hữu của bên thiết kế trò chơi, nếu trả giá càng lớn thì phần thưởng sẽ càng cao.

Nhưng Trương Hằng không hối hận, hắn hiểu rõ tình trạng cơ thể của mình hơn ai hết.

Cứu ông chú này đã là cố sức lắm rồi, dù có bơi đến gần hai người kia thì hắn cũng chẳng có sức để kéo về.

Huống hồ gì, ông chú đầu trọc này có vẻ khá dễ gần.

Nếu làm thầy dạy nhập môn, đôi khi thái độ quan trọng hơn năng lực nhiều.

Quả nhiên, sau đó hắn bỗng nghe đối phương nói: "Anh bạn à, cậu tìm vài trái dừa tươi giúp tôi được không. Cổ họng tôi khô quá, xong rồi tôi sẽ chỉ cậu cách tìm nguồn nước."

"Không thành vấn đề." Trương Hằng đã lấy lại chút thể lực sau khi nằm nghỉ một lúc, đúng lúc có thể đáp ứng yêu cầu của đối phương.

Lần này hắn ném một mạch mười bốn trái dừa, cho ông ta năm trái, bản thân thì chỉ lấy ba, sáu trái còn lại thì để dành.

Uống nước dừa xong, ông chú kia có vẻ khá hơn nhiều, còn vươn tay ra bảo: "Còn chưa tự giới thiệu, tôi tên là Ede Wilson, người Anh, cựu thượng úy lục quân thường trú tại Afghanistan. Cậu cứ gọi tôi là Ede là được. Cảm ơn cậu đã cứu mạng tôi."

"Tôi tên Trương Hằng, người Trung Quốc, hiện đang học năm hai đại học, không cần khách sáo." Trương Hằng bắt tay chào hỏi với cựu thượng úy lục quân này.

Đoạn, ông ta chợt thấp giọng: "Tiếc cho hai chàng trai kia quá, gần đây chỉ có mỗi hòn đảo này, không lên được e là họ sẽ lành ít dữ nhiều rồi."

Nhưng người đàn ông tên Ede này lại giỏi điều chỉnh tâm lý của bản thân, chỉ buồn bã một lúc đã lạc quan trở lại: "Được rồi, dựa theo thỏa thuận thì tiếp theo tôi sẽ chỉ cậu cách tìm nguồn nước nhé."

"Khi tôi lênh đênh trên biển đã ước lượng thử rồi, hòn đảo này rộng cỡ 120ha, tôi phát hiện một vài dấu chân động vật trong các lùm cây gần đây. Điều này chứng tỏ có thể trên hòn đảo này có dòng suối, đi theo dấu chân động vật thì có thể tìm thấy nó, nhưng điều này đồng nghĩa với việc trên hòn đảo này có thú săn mồi. Bây giờ đã sắp tối rồi, đi sâu vào trong đảo tìm nước mà trong điều kiện không có đuốc chẳng phải hành động sáng suốt đâu. Câụ có thể bị lạc hoặc bị thú dữ tấn công..."

Ede kiên nhẫn hướng dẫn từng kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã cho Trương Hằng, còn cố ý nói chậm lại để hắn nghe rõ.

Nhưng thỉnh thoảng Trương Hằng vẫn ngắt lời của Ede để hỏi nghĩa của một vài từ vựng. Dù Trương Hằng có cha mẹ làm việc ở nước ngoài, nhưng hai người bọn họ rất ít khi ở nhà, cũng không ra sức bồi dưỡng trình độ tiếng anh cho Trương Hằng. Cho nên tiếng Anh của hắn chỉ là cấp 6 bình thường, giao tiếp hằng ngày thì không sao cả, nhưng dính đến mấy từ chuyên ngành nào đó thì Ede phải giải thích mới được.

Một người dạy, một người nghe, 20 phút sau, cuối cùng Trương Hằng cũng biết cách tìm nước ngọt nơi hoang dã. Theo đề nghị của Ede thì cứ tạm thời lấy nước dừa làm nguồn nước chính, đồng thời sẽ tìm quanh mấy vách đá gần đây. Chẳng những thành công tìm thấy vài vũng nước đọng mà còn phát hiện một cái hang động tự nhiên.

Hang động này chừng 10 mét vuông, bên trong đầy phân chim, mặc dù hơi thối nhưng địa thế tương đối cao, không lo ban đêm đi ngủ sẽ bị thủy triều cuốn đi. Quan trọng nhất là nó nằm ở nơi khuất gió, sáng sớm và tối muộn trên những hòn đảo ở giữa biển rất lạnh, khi gió táp vào người thì sẽ dễ mất thân nhiệt hơn.

Khi mặt trời ngả về tây, nhờ những tia sáng cuối cùng nơi chân trời, Trương Hằng lại hái thêm được mấy trái, cộng chung với đống cũ xem như bữa tối. Sau đó, hai người cùng ngủ trong hang động.

Là một người thành phố thì đây là lần đầu tiên Trương Hằng ngủ ở nơi hoang dã, dù biết tinh thần và cơ thể của mình đã kiệt sức, cần nghỉ ngơi ngay, nhưng nằm mãi mà hắn vẫn không chợp mắt được. Dù là mùi phân chim trong không khí hay nham thạch cứng rắn sau lưng, hoặc đám sâu bọ không biết tên bò qua tay giữa màn đêm... Mỗi một thứ ở đây đều đang giày vò thần kinh của Trương Hằng, khiến hắn khó mà tập trung được.

Ede đột nhiên lên tiếng: "Trương, tôi có nói với cậu điều quan trọng nhất khi sinh tồn trong tự nhiên là gì chưa nhỉ?"

"Là gì thế?" Trương Hằng chờ mãi vẫn không nghe thấy động tĩnh gì nữa, còn tưởng là ông ta đã ngủ rồi.

"Kỹ năng sinh tồn đương nhiên rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn cả chính là phải giữ tinh thần lạc quan trong mọi hoàn cảnh. Khi cậu thấy khó khăn hoặc tuyệt vọng thì hãy nghĩ về những chuyện vui vẻ, tự nói với mình rằng có lẽ ngày mai sẽ có một chiếc thuyền đi ngang qua nơi này, đưa chúng ta trở về thế giới văn minh." Tâm trạng của Ede vẫn rất tích cực.

Trương Hằng lại thầm thở dài, nếu đây thật sự là trò chơi thì chắc chắn trong 40 ngày tới sẽ không có chiếc thuyền nào đi ngang qua đây. Nhưng lời Ede nói cũng giúp tâm trạng của hắn tốt hơn nhiều, quan trọng nhất là khiến hắn nhận ra lúc này mình không hề đơn độc.

Trương Hằng vốn cũng không phải là người thích oán trời trách đất.

Chỉ là chỉ cố gắng sống trên hoang đảo 40 ngày mà thôi, trong tình huống có người hướng dẫn thế này, Trương Hằng tin là mình có thể làm được. Hắn thử gạt hết những cảm xúc tiêu cực trong đầu đi, chẳng mấy chốc thì cơn buồn ngủ đã kéo tới, hắn dần nhắm hai mắt lại.

Chương 10: Sinh Tồn Trên Hoang Đảo(4)

Mặt trời nhô lên khỏi mặt biển, một ngày mới đã bắt đầu.

Trương Hằng tỉnh giấc, phát hiện Ede đã ngồi dậy: "Chào buổi sáng, Trương."

"Chào buổi sáng." Trường Hằng đáp.

"Ôi trời, ứớc gì bây giờ có một tách cà phê nóng, trứng gà xúc xích và bánh mì nướng nhỉ." Cựu thượng úy lục quân thở dài nói: "Nhưng với tình hình hiện giờ của chúng ta thì chẳng thể đòi hỏi quá được. Tiếc là lượng calo mà mấy trái dừa kia cung cấp cho chúng ta quá ít. Một trái dừa chắc chỉ cho được tầm 200 calo. Dù không vận động gì nhiều thì một ngày ít nhất cũng tiêu hao hết 2000 calo. Ngoài ra chúng ta cũng phải mở rộng danh sách thức ăn mới để có được nguồn dinh dưỡng phong phú hơn. Ừm, hiện giờ chúng đang ở giữa biển, tôi nghĩ chúng ta có thể tận dụng lợi thế này."

"Tôi phải làm gì?" Trương Hằng hỏi.

"Đừng vội, cậu sống ở thành phố nên hệ tiêu hóa khá yếu. Dù tôi có chỉ cậu cách bắt được tôm cá ngoài biển, nếu như không nấu chín được, một con cua cũng có thể khiến cậu mất nước nặng vì bị tiêu chảy. Nên chúng ta cần lửa, nguồn nước mà cậu tìm được trước đó cũng phải đun sôi thì mới uống được. Chỉ cần nấu cỡ ba phút thì gần như có thể giết chết phần lớn vi khuẩn rồi, nên tôi sẽ dạy cậu cách nhóm lửa trước.”

Ede dừng một lúc rồi lại kiên nhẫn giải thích: “Muốn nhóm lửa, quan trọng nhất là phải tìm được đúng loại củi thích hợp. Loại bần mọc nhanh này là tốt nhất, que đánh lửa với tấm phản thì có thể dùng que cây đã lột vỏ, phơi khô ở nơi nhiều nắng...”

Trương Hằng tập trung lắng nghe, nhưng khi chính thức bắt tay vào làm thì hắn mới phát hiện chuyện này không hề đơn giản như mình vẫn tưởng.

Suốt cả buổi sáng hắn đều loay hoay ở việc nhóm lửa.

Nhưng kết quả cuối cùng đều là thất bại, do chà que đánh lửa quá nhiều nên tay hắn bị rách da, đau đến nhe răng. Đồng thời do không có thời gian ra ngoài tìm thức ăn nên hắn và Ede chỉ có thể ăn tạm mấy trái dừa còn chừa lại trước đó để lót bụng.

Nhưng điều khiến người ta chán nản nhất chính là tốn biết bao công sức mà chẳng thu hoạch được gì.

“Trương à, cậu không thể từ tay mơ thành chuyên gia chỉ trong một ngày được.” Ede an ủi: “Mới bắt đầu thì cái gì cũng khó khăn cả.”

“Đạo lý thì là vậy, nhưng thất bại vẫn sẽ khiến người ta cảm thấy khó chịu mà.” Trương Hằng vứt que đánh lửa đã gãy trong tay xuống, bất đắc dĩ đáp.

“Thất bại cũng là một kinh nghiệm quý báu, thời xa xưa tổ tiên của chúng ta cũng liên tục tiến hóa giữa vô vàn thất bại đấy thôi.” Ede vẫn cứ tâm lý như thế: “Cậu là một người học trò thông minh, nên đừng sốt ruột. Vẫn còn đủ thời gian để cậu học tập và tiến bộ mà, giờ nói cho tôi biết đi, cậu đã học được gì từ lần thất bại này?”

“Loại gỗ này không dùng được, tôi chà đến rách cả da cũng không có tia lửa nào, để lần sau tôi thử loại khác.” Trương Hằng đáp.

Nhưng trời đúng là mưa gió thất thường, đến xế chiều thì trên đảo bắt đầu nổi gió, mây đen vần vũ. Trương Hằng còn chưa kịp thu dọn thì đống gỗ lột vỏ phơi trên vách đá đã bị mưa xối ướt.

Công sức cả ngày của hắn xem như đổ sông đổ bể.

Trương Hằng dang rộng chân tay nằm bẹp trong hang, hai mắt đờ đẫn nhìn lên đỉnh: “Ede, tôi không biết lúc này bát soup tâm hồn của anh có còn tác dụng nữa không.”

“Thế thì bỏ đi.” Ede bình tĩnh nói.

“Hả?”

“Nhưng chỉ giới hạn trước khi mưa tạnh thôi. Cậu có thể phát tiết toàn bộ bực dọc của mình, vậy thì sau đó mới có thể tập trung làm việc.”

“Anh vẫn luôn tích cực và lạc quan như thế à?”

“Có lẽ do lúc đi xuyên rừng Amazon tôi đã từng gặp nhiều tình huống còn tệ hơn thế này, khi đó dù khó khăn cách mấy tôi cũng có thể vượt qua, bây giờ lại càng không thể nào bỏ cuộc được.” Ede đáp.

“Kinh nghiệm khiến chúng ta trở thành chính mình của hôm nay à.” Trương Hằng lẩm bẩm, hắn lại nhớ tới lời mà cô bartender kia đã nói, cảm giác như mình đã loáng thoáng bắt được cái gì đó.

“Chắc trước khi trời tối thì mưa sẽ không ngừng đâu, ngủ sớm một chút đi, ngày mai còn nhiều việc phải làm lắm.” Ede nói xong thì cũng nằm xuống.

Tối hôm nay, cả hai người đều nhịn đói.

...

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng thì Trương Hằng đã dậy, chủ yếu là đói đến tỉnh. Trước tiên hắn chạy đi hái mấy trái dừa lót dạ. Hàng dừa thấp mọc gần đây đều sắp bị hắn hái sạch rồi, chỗ còn lại đa phần đều khá cao, khó mà ném đá tới được. Trương Hằng biết rõ thời gian còn lại của mình không còn nhiều nữa, hắn phải nhanh chóng học được cách nhóm lửa, bằng không sẽ khó mà tiến làm tiếp được.

Nên lần này hắn quyết định phải mạo hiểm một chút, sau khi mang bữa sáng về cho Ede thì hắn lại đi sâu vào khu rừng rậm sau bãi cát.

Thành quả sau cùng khá khả quan, chẳng những tìm được một loại cây thích hợp để nhóm lửa mà Trương Hằng còn phát hiện một loại động vật khá giống gà. Tiếc là đám đó quá nhanh, Trương Hằng còn chưa kịp tới gần thì chúng đã vỗ cánh bay mất dạng, ít nhất thì hiện tại Trương Hằng vẫn không thể làm gì được chúng.

Hắn bẻ một vài nhánh cây để mang về bờ biển, làm theo đúng cách hôm qua, đến xế chiều thì cũng có khói bốc lên từ mấy mảnh gỗ vụn. Trương Hằng lại dựa theo những gì mà Ede đã dạy, đặt vài mảnh lá khô vào đó để nhóm lửa, cẩn thận thổi hơi để chúng bắt lửa, đốt cháy ngòi lấy lửa ở bên dưới.

Một lúc sau, hai người trên đảo cuối cùng cũng nhóm được lửa.

“Làm khá lắm, bây giờ chúng ta không sợ bị đau bụng nữa!” Ede mừng rỡ nói.

Trước kia Trương Hằng thật sự không ngờ mình lại có ngày kích động khi thấy lửa như thế, đang định nói gì đó thì lại nghe được một giọng nói thứ ba vang lên bên tai.

[Nhóm lửa thành công, nhận được kỹ năng mới – Sinh tồn nơi hoang dã level 0, điểm trò chơi +3, đồng thời kích hoạt bảng nhân vật cá nhân, có thể xem trạng thái cá nhân.]

Thanh âm này khá quen tai, Trương Hằng cố nhớ kỹ lại, phát hiện đây đúng là thanh âm đã vang lên bên tai lúc mình hôn mê.

Trương Hằng hỏi Ede: “Ede, vừa rồi anh có nghe thấy gì không?”

Ede ngẩn ra: “Nghe thấy cái gì cơ?” sau đó ông ta lại nghiêm mặt, nói: “Trương, không phải vì cậu mất nước quá nhiều nên sinh ra ảo giác đấy chứ?”

“...”

Trương Hằng cũng hoài nghi không biết có phải mình bị cảm nắng nên mê sảng hay không, bởi vì trước mắt hắn lại xuất hiện một thẻ thuộc tính mờ ảo.

Tên: Trương Hằng

Giới tính: Nam

Tuổi: 19

ID người chơi: 07958

Số vòng trò chơi đã vượt qua: 0

Điểm trò chơi hiện tại: 3

Kỹ năng đang có: Đàn dương cầm level1, tinh thông ngôn ngữ level1 (hai loại ngôn ngữ đạt tiêu chuẩn giao tiếp căn bản)

Đánh giá: Người chơi bình thường, không có điểm nào xuất chúng, cũng không có sở trường đặc biệt gì, dự đoán không thể vượt qua ba vòng trò chơi.

Trương Hằng câm nín, đoạn đánh giá khắc khe bên dưới thì tạm thời không bàn tới đi, nhưng tại sao ở mục kỹ năng của hắn chỉ có hai cái chứ?

Được rồi, hắn còn thấy một dòng chữ nhỏ dưới thanh kỹ năng – kỹ năng level 0 không đáng để liệt kê.

Với trình độ đàn dương cầm cấp 9 nghiệp dư của hắn mà chỉ giành được đánh giá level1 thấp tè như thế? Định nghĩa của trò chơi này với kỹ năng đúng là khắc khe quá thể. Chuyện như tay không nhóm lửa này cả trăm người chưa chắc đã có một người làm được, thế mà cũng chỉ miễn cưỡng đến ngưỡng level 0.

Hình như trò chơi này còn khó hơn tưởng tượng của hắn nhiều.

Chương 11: Sinh tồn trên hoang đảo(5)

Cuối cùng Trương Hằng cũng nhóm được lửa.

Thế là trái dừa không còn là món duy nhất trong thực đơn của hắn nữa. Sau đó Trương Hằng làm theo sự chỉ dẫn của Ede mò được một ít ốc biển ở bãi đá ngầm, cũng may mắn thấy được cả cua và hàu.

Hàu vừa ngon lại giàu chất dinh dưỡng, chứa nhiều canxi, sắt, phốt pho và vitamin B2. Hàu được ví như "bánh kem" của đại dương, nhưng tiếc là hàm lượng calo của chúng không cao, chỉ khoảng 70 calo mỗi con. Trong mắt mấy kẻ mê ăn uống thì đây đúng là món ngon, nhưng để có thể cung cấp đủ năng lượng cho cơ thể hoạt động trên đảo hoang thì Trương Hàn lại coi trọng các loại thực phẩm có hàm lượng calo cao hơn.

Mấy ngày nay hắn đã ốm hơn hẳn, nên không cần lo việc ăn đồ chứa quá nhiều calo sẽ khiến bản thân phát phì nữa.

Đêm nay chắc là sẽ có một bữa ra trò đây.

Trương Hằng bắt hơn 70 con ốc biển nhỏ, 6 con hàu, 4 con ốc mượn hồn. Chỉ tiếc mấy con ốc mượn hồn khá nhỏ. Hắn nghe Ede nói loại ốc này có thể ăn được nhưng mùi vị thì bình thường. Chẳng qua bây giờ hai người bọn họ không phải đang ngồi trong nhà hàng đạt chuẩn sao Michelin, nên mùi vị các kiểu đều bị gác qua một bên từ lâu rồi.

Thật ra Trương Hằng còn thấy vài con cá đang bơi qua bơi lại gần bờ, nhưng hắn không có công cụ để bắt nên đành trơ mắt nhìn chúng bơi lội tung tăng ở đó.

Ngoài ra, mấy vũng nước nhỏ mà Trương Hằng tìm thấy hai ngày trước, sau khi dùng vỏ sò mình nhặt được để múc nước từ bên trong ra thì mới phát hiện mình gặp rắc rối với chuyện lấy gì để nấu nước.

Trên một hòn đảo hoang mà ngay cả cái bát còn không có, vỏ sò thì lại cách nhiệt quá tốt nên dù có để trực tiếp trên lửa thì cũng rất khó đun sôi.

Ede suy nghĩ một lúc rồi nói: "Cậu hãy đi tìm một tảng đá về đây cho tôi, đừng lấy cục nào nhiều lỗ hoặc dẹp quá nhé".

Trương Hằng gật đầu rồi tìm một vài tảng đá theo đúng yêu cầu của Ede về, họ mất 20 phút để đốt nóng chúng lên. Sau đó lại dùng nhánh cây kẹp đá nóng cho vào vỏ sò, chỉ một lúc thì nước bắt đầu sôi.

"Chỗ nước này khá ít nên chắc dùng hai tảng đá là đủ rồi." Ede lên tiếng.

Bước cuối cùng là để nước trong vỏ sò sôi khoảng 15 phút nhằm tiêu diệt phần lớn các vi khuẩn gây bệnh.

Trương Hằng im lặng ghi nhớ tất cả những kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã này.

Tuy rằng vết thương ở eo khiến Ede không thể cử động, nhưng ông ta thật sự là một người thầy tốt với vốn kiến thức sinh tồn nơi hoang dã vô cùng phong phú, giúp Trương Hằng được lợi ích không nhỏ, nên hắn chưa từng than thở nửa câu về việc phải phụ trách tìm kiếm nguồn thức ăn và nước uống cho cả hai người.

Nhưng Trương Hằng chưa từng có ý nghĩ sẽ dựa vào Ede mãi, cái hắn muốn là biến những kiến thức của ông ta thành kỹ năng của mình.

Như vậy cũng không có nghĩa là sau này hắn muốn vứt bỏ Ede, thực ra chỉ bằng ơn dạy bảo lúc này, dù Trương Hằng chỉ còn một miếng thức ăn cũng sẵn sàng chia sẻ một nửa cho ông ta, nhưng trong lòng hắn lại luôn có một dự cảm xấu.

Trương Hằng chú ý thấy sắc mặt của Ede không tốt bằng ngày đầu tiên được cứu lên bờ.

Việc nghỉ ngơi trong khoảng thời gian này vẫn không khiến vết thương ở eo của Ede đỡ hơn.

Tệ hơn nữa chính là vết thương ở đùi ông ta, tuy rằng Trương Hằng đã băng bó để cầm máu nhưng những lại không thể làm gì được nữa.

Trên hòn đảo hoang này không có bệnh viện, nên khó mà tìm được kháng sinh như trong thành phố, nếu lỡ vết thương bị nhiễm trùng thì rất dễ mất mạng.

Trương Hằng biết vị cựu thượng úy lục quân trước mặt này hiểu rõ điều đó hơn bất cứ ai, nhưng mấy ngày nay Ede luôn vô tình hoặc cố ý né tránh vấn đề này.

Chính điều này lại khiến Trương Hằng có thêm cơ sở để chứng thực dự cảm xấu của mình.

Trương Hằng không thể làm gì khác được, hắn chỉ biết cố gắng chăm sóc cho Ede thật tốt. Ông ta thì ra sức dạy cho hắn biết thêm rất nhiều kiến thức để sinh tồn như chế tạo đồ đá đơn giản, dùng than củi để đánh răng, hứng nước mưa, dùng vỏ cây bện dây thừng, làm bè gỗ đơn giản, lợi dụng san hô để bắt cá...

So với lúc vừa mới lên đảo thì hai người đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất. Thậm chí còn dư thực phẩm để dự trữ, Trương Hằng phơi khô mấy con cá còn thừa rồi treo ở đỉnh hang. Như vậy, dù không thể ra ngoài tìm kiếm thức ăn vào những lúc thời tiết xấu thì hai người cũng sẽ không bị đói.

Tình hình có vẻ đang dần tốt lên, nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn thuận lợi như vậy thì việc sinh tồn 40 ngày ở đây theo đúng giao ước không phải là mục tiêu quá khó để hoàn thành.

Ngay khi Trương Hằng nghĩ vậy thì xui xẻo cũng ập tới.

Đến tối ngày thứ 16 thì Ede bắt đầu sốt cao. Trương Hằng phải tập trung chăm sóc vị cựu thượng úy lục quân, nên phạm vi tìm kiếm đồ ăn, thức uống của hắn cũng bị thu hẹp lại do không có đủ thời gian ra ngoài. Cũng may phần thức ăn dự trữ lúc trước có thể giúp hai người tạm thời không phải đối mặt với nguy cơ sinh tồn.

Điều Trương Hằng lo lắng nhất là suốt ba ngày liền mà tình hình của Ede không hề có chuyển biến tốt.

Sau khi mở chiếc áo sơ mi quấn trên đùi ông ta ra, Trương Hằng phát hiện miệng vết thương sâu đến tận xương kia đã thối rữa vì nhiễm trùng.

Bắt đầu từ hôm qua, vị cựu thượng úy lục quân đã rơi vào hôn mê.

Hai người sắp sửa đối mặt với tình cảnh hết đạn cạn lương, vì phần thức ăn dự trữ trước đó cũng gần như hết sạch.

Cuối cùng, đến buổi tối ngày thứ 19, Ede đột nhiên mở mắt rồi nói với Trương Hằng đang nửa tỉnh nửa mê ở bên cạnh: "Cậu có biết điều gì là quan trọng nhất khi sinh tồn ở nơi hoang dã không? Đó là thái độ không ngừng cầu tiến, đừng bao giờ hài lòng với những gì đã đạt được trong hôm qua. Mỗi ngày đều phải sống tốt hơn, cậu nhất định phải tìm ra cách để chinh phục thiên nhiên nơi đây."

"..."

Trương Hằng dụi mắt cười khổ đáp: "Ede, lần trước anh có nói vậy với tôi đâu."

Nhưng người đối diện không hề trả lời.

Trương Hằng đặt thử một ngón tay lên mũi Ede thì phát hiện ông ta đã không còn hô hấp nữa.

Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc này từ trước, nhưng khi vị cựu thượng úy lục quân thật sự ra đi thì hắn vẫn cảm thấy khó chịu. Tuy hai người bọn họ tiếp xúc với nhau chưa lâu, nhưng tất cả những kỹ năng giúp hắn sống sót trên hoang đảo này đều do Ede dạy.

Tình cảm giữa hai người vừa là thầy trò, vừa là bè bạn.

Trương Hằng đào một cái hố ở khu rừng gần hang để chôn cất thi thể Ede. Sau khi chôn xong,hắn lại cắm những cây gỗ đã được tước nhọn ở xung quanh để đề phòng dã thú đến phá hoại.

Làm xong xuôi, hắn mới cố lê cơ thể đang đói khát của mình đến bờ biển để tìm thức ăn.

Tin tốt là mục tiêu 40 ngày của nhiệm vụ đã qua được một nửa, tuy bây giờ chỉ còn một mình, nhưng Trương Hằng tin rằng bản thân có thể sống sót trên hòn đảo này.

Đặc biệt là vào buổi chiều ngày thứ 20, Trương Hằng bắt được một con cá lớn nặng cả kilogram trong bẫy san hô. Thế này có nghĩa là tối nay hắn sẽ được một bữa no nê, ngay lúc hắn cho rằng xui xẻo đã qua đi thì giọng nói lâu ngày không nghe đột nhiên vang lên bên tai.

[Cảnh báo!!! Cảnh báo!!! Mục tiêu phó bản có điều khác thường! Thời gian bị lệch nghiêm trọng!]

[Đang phán đoán lỗi...]

[Mở quyền hạn cấp hai, thông qua kiểm tra, hủy báo cáo...]

[Xóa lỗi vĩnh viễn khỏi danh sách xử lý...]

[Mục tiêu nhiệm vụ không thay đổi, thời gian trở về được đổi từ 40 ngày thành 520 ngày, xin người chơi chú ý!]

?!

Đầu óc Trương Hằng bị đống thông báo liền tù tì làm choáng váng, chờ hắn hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra thì sắc mặt bỗng thay đổi, vội nhìn về phía tay phải của mình.

Ba kim chiếc kim trên mặt đồng hồ đang nằm cùng một chỗ.

Không phải chứ, Trương Hằng giật mình kinh ngạc. Dạo gần đây, cuộc sống của hắn khá phong phú, cứ mãi lo học kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã và trải qua đủ thứ chuyện khác, nên vô tình quên mất chiếc đồng hồ Seastar khắc 24 vạch giờ trên tay mình.

Mấy đêm đầu khi vừa tới đây, hắn không thể đi vào thế giới đứng im kia nữa. Ban đầu hắn còn tưởng là thứ này không có tác dụng gì trong trò chơi, nào ngờ cuối cùng còn cả chiêu hiểm hóc thế này.

Gần như chỉ chớp mắt thì Trương Hằng đã hiểu ra 520 ngày là từ đâu tới. 24 giờ dư ra sau 00:00 giờ mỗi ngày của đồng hồ đã bị nhân lên, biến thành một con số đáng sợ ở trong thế giới này.

Chương 12: Sinh tồn trên hoang đảo(6)

Nên tất cả những thứ này thật sự chỉ là một trò chơi thôi ư?

Ở thế giới thực, khi kim đồng hồ Seastar điểm lúc 00:00 giờ thì thời gian sẽ rơi vào trạng thái ngừng trôi. Nhưng bây giờ gió đang biển đang thổi bên tai, và hàng dừa thì vẫn đung đưa ở sau lưng của Trương Hằng. Ngoại trừ giọng nói vừa xuất hiện thì tất cả đều không có gì thay đổi.

Trước đây, lúc thời gian ngừng trôi thì Trương Hằng từng thử chơi vài game online.

Chỉ cần đối tượng không phải là con người thì công năng chạm vào thứ gì, thứ đó sẽ trở lại bình thường của hắn đều sẽ vận hành rất tốt.

Nhưng bây giờ không phải là lúc xoắn xuýt về chuyện này.

Ánh sáng thắng lợi đã ở ngay trước mắt, ngờ đâu độ khó của trò chơi bỗng tăng thành level địa ngục.

Trương Hằng không còn sức để cười khổ khi nhận ra, thay vì 20 ngày nữa là hoàn thành thì mình còn phải ở trên hòn đảo hoang này tận 500 ngày.

Hắn ngồi bất động trên bờ biển, nhìn mặt biển xa xăm mãi đến khi mặt trời khuất dạng. Lần đầu tiên, hắn cảm thấy cuộc sống này tràn đầy ác ý như thế.

Nhưng việc đã đến mức này thì có phàn nàn cũng chẳng làm được gì.

Dù muốn tìm người để tính sổ thì cũng phải sống sót qua 500 ngày tiếp theo mới được.

Trước khi trời tối hẳn, cuối cùng Trương Hằng cũng lấy lại tinh thần. Hắn không phải loại người dễ bị đánh gục bởi khó khăn. Từ khi học được cách buông bỏ, trút hết những cảm xúc tiêu cực ra ngoài như lời Ede nói thì hắn đã lấy lại bình tĩnh phần nào.

Trương Hằng mang cá và cua về hang động làm một bữa no nê. Sáng hôm sau, hắn lại vùi đầu vào cuộc chiến chống chọi lại thiên nhiên.

Lửa giúp hắn nấu chín thức ăn, đun nước, giữ ấm vào ban đêm. Nhưng đồng thời hắn cũng có trách nhiệm giữ cho lửa cháy.

Mỗi ngày ra ngoài, Trương Hằng không chỉ kiếm thức ăn và nước ngọt, mà còn phải tìm được loại củi gỗ dễ bắt lửa. Công việc này thường trở nên khó khăn hơn sau những cơn mưa.

Trương Hằng luôn muốn tích trữ nhiều củi để chuẩn bị cho những ngày mưa dầm, nhưng trước đây hắn phải dồn hết sức để tìm kiếm thức ăn. Hiện tại, vì Ede đã mất nên lượng thức ăn mỗi ngày cũng giảm đi phân nửa, cuối cùng hắn cũng có thời gian để làm nhiều việc hơn.

Ngoài việc thu gom củi, Trương Hằng còn thử làm cả rìu đá. Ede không giỏi việc chế tạo công cụ nên ông ta chỉ nói sơ qua các bước. Lúc trước, Trương Hằng thường dùng cạnh sắc của vỏ sò để chặt cây, nhưng hiệu quả không cao vì cưa một cành nhỏ thôi mà đã tốn từ 2 đến 3 giờ đồng hồ.

Hiện tại, hắn muốn thử chế tạo công cụ bằng đá được người nguyên thủy hết sức tôn sùng này. Nhưng không biết sai ở đâu mà vừa vung nhát rìu đầu tiên thì phần lưỡi đã bay đo mất, hoặc chỉ mới chặt đôi ba nhát thì đã suýt rơi trúng người mình.

Trương Hằng đành tự an ủi bản thân rằng "thất bại là mẹ thành công".

20 ngày nhanh chóng trôi qua, giọng nói quen thuộc lại vang lên bên tai hắn.

[Hoàn thành nhiệm vụ...]

[480 ngày nữa sẽ trở về...]

Hai câu chẳng có vấn đề gì, nhưng khi gộp lại với nhau thì chẳng khác gì tấu hài.

Trương Hằng cũng phớt lờ giọng nói bí ẩn đó. Ngay sau bữa trưa, hắn muốn ra bờ biển tìm thêm vài cái vỏ sò để múc nước vì đống vỏ cũ đã cháy cả rồi. Trong lúc đang say sưa lựa chọn, khi vô tình ngẩng đầu lên vô tình nhìn thấy hai chấm đen nhỏ xuất hiện gần đó.

Ồ?! Cốt truyện này có vẻ quen thế nhỉ.

Hai người đang giãy giụa giữa từng ngọn sóng lớn lại càng quen hơn.

Đây chẳng phải là lựa chọn B - nhà thám hiểm và lựa chọn C - ông anh mặc quần đùi à?

"..."

Trương Hằng câm nín. Cái quái gì đây, sức sống của hai người này cũng cứng cỏi thật đấy. Hắn vất vả lắm mới sống sót nổi trên hòn đảo hoang này, hai người này thì hay rồi, trôi lênh đênh giữa biển suốt 40 ngày mà vẫn còn khỏe như vâm thế.

Trương Hằng cảm thấy hơi có lỗi khi nhớ tới trước lúc lâm chung, Ede còn cảm ơn mình đầy thống thiết vì đã cho ông ta cơ hội được chết ở đất liền chứ không phải chôn thây trong bụng cá như hai người kia.

Nếu như hắn không "cứu" Ede thì có khi bây giờ ông ta vẫn đang sống nhăn răng và lênh đênh trên biển giống họ ấy chứ.

Đây không phải là ngày đầu Trương Hằng tham gia trò chơi, hắn biết tình huống của mình lúc này chính là gặp phải BUG của trò chơi.

Nguyên nhân sâu xa có thể là do một ngày của hắn có thêm 24 giờ nên vô tình làm nhiễu loạn hoạt động của phó bản.

Theo lý thuyết, cốt truyện sau ngày thứ 40 vốn dĩ không hề tồn tại. Chắc hẳn những người chơi khác đều đã trở về thế giới thật, chỉ còn mình hắn ở đây cắn răng chịu đựng.

Nếu là trò chơi bình thường thì 80% sẽ chết máy hoặc sập game. Nhưng riêng việc trò chơi này vẫn có thể tiếp tục đã đủ để gọi là quá đỉnh rồi.

Bây giờ, Trương Hằng đã hơi tin vào lời giới thiệu của cô nhân viên bartender nói rằng đây là trò chơi vĩ đại nhất của nhân loại. Từ khi đến đây, hắn cảm thấy mọi thứ đều rất chân thực. Động thực vật giống hệt với thế giới bên ngoài, ngay cả Ede mà hắn từng tiếp xúc cũng không khác gì người bình thường.

Nhưng cuối cùng cái thế giới hoàn mỹ này đã xuất hiện sơ hở.

"Vì không có cốt truyện tiếp theo nên nó đành lặp lại nội dung cũ sao?"

Nhưng khác với sự tuần hoàn máy móc, Ede đã bị chôn ở rừng cây nhỏ không còn xuất hiện nữa, điều này chứng tỏ trò chơi vẫn đang vận hành rất logic.

Trương Hằng nhanh chóng cởi đồ ra. Hắn đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội nhận quà miễn phí này.

Trong 40 ngày vừa qua, Trương Hằng đã ăn uống đầy đủ và tranh thủ tập luyện trong khi làm việc, nên cơ thể của hắn đã khỏe hơn nhiều so với lúc vừa lên đảo.

Cơ thể gần như đã khôi phục đến trạng thái tốt nhất.

Trương Hằng ước chừng khoảng cách giữa mình và hai người đó. Dựa theo nguyên tắc càng cố gắng thì phần thưởng đạt được càng lớn của các bên phát hành trò chơi, hắn quyết định cứu ông anh mặc quần đùi ở xa nhất.

Dưới sự chỉ dẫn của Ede trước đó, Trương Hằng căn bản cũng xem như đã thoát khỏi rắc rối trong việc tìm kiếm thức ăn. Hắn tò mò không biết ông anh mặc quần đùi mà mình định cứu lần này sẽ khiến cuộc sống của bản thân thay đổi thế nào.

...

10 ngày sau, Trương Hằng dứt khoát quỳ lạy khi nhìn thấy lò gạch và nhà gạch trước mặt.

Hóa ra trên đời này thật sự có người dùng tay không để xây nhà như thế! Trương Hằng một đường quan sát kể từ khi ông anh mặc quần đùi kia bắt đầu tìm đất sét, đến dựng khung nhà, xây lò nung gạch, cuối cùng là hoàn thiện ngôi nhà gạch cao khoảng nửa thước này. Ngoài ra ông anh mặc quần đùi còn biểu diễn cho Trương Hằng xem cách chế tạo rìu đá chính xác. Sau đó là dựng lều gỗ, làm đồ gốm, lồng bắt tôm, giày xăng-đan, vải dệt từ vỏ cây, cung tên và cả dây ném đá.

Vì không cần phải lo lắng chuyện đồ ăn nên hắn dành hết tất cả thời gian có thể để học tập.

Tiếc là ông anh này chẳng bao giờ mở miệng nói năng gì, chỉ lặng lẽ phô bày các loại kỹ năng chế tạo công cụ và xây dựng phòng ốc dựa theo yêu cầu của Trương Hằng.

Sau đó đến ngày thứ 19, ông anh đó chết vì ăn nhầm nấm độc.

Cốt truyện... giết?

Cuối cùng Trương Hằng cũng hiểu ra mọi chuyện, vì trò chơi này bắt buộc người chơi phải một mình sinh tồn trên đảo ít nhất phân nửa thời gian chỉ định. Nên dù là Ede có vết thương trên người hay ông anh mặc quần đùi không bệnh không tật kia cũng chẳng thể sống nổi qua ngày thứ 20.

Đã có kinh nghiệm nên Trương Hằng đào một cái hố bên cạnh mộ của Ede rồi chôn ông anh mặc quần đùi xuống.

Khác với Ede, vì ông anh này chẳng mở miệng bao giờ nên Trương Hằng không có nhiều tình cảm lắm. Vả lại, sau khi biết đây chỉ là một trò chơi thì hắn cũng không còn đau buồn gì nhiều nữa.

Nhưng dẫu sao cũng có thầy trò, Trương Hằng vẫn an táng di thể của đối phương đàng hoàng.

Sau đó, Trương Hàn bắt đầu tiêu hóa đống kiến thức mà ông anh mặc quần đùi đã truyền dạy cho hắn trong 19 ngày qua. Trong thời gian này, nhà thám hiểm còn lại có dạt đến hai lần nhưng Trương Hằng đều không "cứu".

Dù sao cứ mặc kệ thì lần sau anh ta vẫn sẽ dạt tới.

Chứ cứu lên thì chỉ sống được 19 ngày.

Vào ngày thứ 130 ở trên đảo, giọng nói kia lại vang lên bên tai của Trương Hằng.

[Xây nhà gạch thành công, kỹ năng sinh tồn nơi dã ngoại tăng từ level 0 lên level 1, điểm trò chơi +5, có thể xem trạng thái cá nhân...]

Chương 13: Sinh tồn trên hoang đảo(8)

Loài động vật trông giống gà rừng kia xấu đến mức khiến người ta không dám cắn, nhưng ngờ đâu mùi vị lại khá ngon.

Từ lúc lên đảo, Trương Hằng đã ăn hải sản lâu đến mức quên luôn vị thịt gà. Nồi gà hầm tối nay đã gợi lại hương vị quen thuộc trong ký ức của hắn.

Thật ra nếu nhận xét một cách nghiêm khắc thì loại thịt này dai hơn thịt gà, cảm giác khi ăn thì gần giống thịt bồ câu.

Nhưng đối với một người đang thèm thịt đến phát điên như Trương Hằng thì đây chính là món gà ngon nhất mà hắn từng ăn trên đời này.

Hắn không thể ăn hết cả mười mấy kg thịt gà một lúc nên sau khi vứt nội tạng thì hắn đã ướp phần thịt còn lại với nước biển, sau đó phơi khô rồi treo dưới mái hiên.

Trương Hằng tìm một khu đất nhiều nắng ở đằng sau nhà để trồng đống khoai tây mà mình đào được xuống. Hắn đốt ít tro để làm phân bón và đóng một hàng rào bao quanh. Mong rằng chừng một tháng nữa nơi đây sẽ mang lại bất ngờ cho hắn.

Trước kia, Trương Hằng tính thời gian bằng cách khắc lên vách hang. Nhưng lúc dọn nhà, hắn lại không thể kéo cả cái vách đá đó đi được, may mà hắn vẫn còn chiếc đồng hồ Seastar trên tay.

Với độ cứng khó tin đến mức khoa học không thể giải thích được, ban đầu Trương Hằng còn dùng mặt kính để mài đá.

Dựa trên vị trí của kim giờ và kim phút trên đồng hồ, hắn có thể dễ dàng quy đổi ra từ ngày giờ ở thế giới thực, tính ra thì hắn đã sống ở hòn đảo hoang này được 201 ngày.

Quần áo trên người hắn là thứ đầu tiên bị rách nát, tiếp đến là đôi giày cũng thủng một lỗ. Cũng may, vì đây là vùng nhiệt đới nên dù mùa đông đến thì Trương Hằng cũng không cần lo về vấn đề nhiệt độ cho lắm. Bây giờ ban ngày hắn đều ở trần cho khỏe.

Làn da của hắn bị phơi thành màu lúa mạch, râu ria xồm xoàm, tóc tai bù xù bết lại, trông khá lôi thôi lếch thếch.

Một chiều nọ, Trương Hằng gác hết mọi việc qua một bên, chọn một mỏm đá bên bờ biện rồi leo lên đó ngồi, lặng lẽ nhìn về phương xa.

Khoảng nửa giờ sau, người bạn cũ mà Trương Hằng chờ đợi cuối cùng cũng xuất hiện.

Nhà thám hiểm đang giãy dụa giữa từng con sóng biển, trông giống như có thể chìm nghỉm bất cứ lúc nào.

Trương Hằng nhìn bóng dáng nhấp nhấp nhô nhô đằng xa, trong lòng rối như tơ vò.

Nhà triết học, nhà toán học và nhà sử học vĩ đại Russell từng nói, cuộc đời ông bị chi phối bởi ba niềm đam mê đơn giản mà mãnh liệt, đó là khát vọng về tình yêu, tìm kiếm kiến thức và lòng trắc ẩn với nhân loại.

Nhưng đối với Trương Hằng lúc này, mọi chuyện lại đơn giản hơn nhiều.

Có hai thứ sẽ giúp hắn sống đến ngày thứ 500, đó là một chuyến khám phá trung tâm hòn đảo và nhà thám hiểm cứ 40 ngày lại trôi đến đây một lần.

Vế trước khiến hắn bận rộn để không có thời gian suy nghĩ linh tinh, trong khi vế sau lại nhắc nhở hắn rằng mình không hề cô đơn.

Trương Hằng đã nghĩ đến việc cứu người đàn ông đó lên hàng trăm lần.

Chỉ cần kéo đối phương lên bờ thì sẽ có người đồng hành cùng hắn trong 19 ngày, mang đến thứ hắn mà cần nhất lúc này là sự ấm áp của đồng loại.

Nhưng Trương Hằng vẫn lần lữa mãi mà không ra tay.

Hắn nhớ đến bộ phim "Một mình trên hoang đảo" mà mình từng xem. Nhân vật chính gặp tai nạn máy bay và trôi dạt vào một hòn đảo hoang cùng với các kiện hàng. Để sống sót, anh ta đã mở từng bao một, nhưng vẫn giữ lại kiện cuối cùng vì đó là nguồn hy vọng của anh ta.

Bây giờ đối với Trương Hằng, nhà thám hiểm cứ 40 ngày lại dạt ngang qua đây một lần cũng mang ý nghĩa tương tự.

Hắn đã ở trên hòn đảo hoang này hơn 200 ngày, gấp 5 lần thời gian của người chơi bình thường, nhưng vẫn còn lâu lắm hắn mới được trở lại thế giới thực.

Nếu lúc này hắn cứu nhà thám hiểm kia lên thì sau khi đối phương ngủm củ tỏi, hắn sẽ thật sự cô đơn lẻ loi trong suốt quãng thời gian còn lại ở đây.

Sau khi kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã lên đến level 1, tuy hắn vẫn thiếu thốn đủ thứ (chẳng hạn như hắn rất muốn có một cái máy chơi game, cho dù chỉ có trò xếp gạch và rắn săn mồi cũng được) nhưng đã không còn sốt ruột muốn nâng cao kỹ năng như hồi mới lên đảo nữa.

Ngược lại, chuyến khám phá trung tâm hòn đảo của hắn lại đang thiếu người đồng hành. Tất nhiên là đi một mình cũng được, nhưng dẫu sao có thêm bạn đồng hành sẽ an toàn hơn.

Do đó, kế hoạch của Trương Hằng là cứu nhà thám hiểm lên để anh ta đi vào rừng với mình.

Sau khi đánh giá Ede và ông anh mặc quần đùi, Trương Hằng đã rút ra được kết luận, mặc dù cả hai đều là chuyên gia trong lĩnh vực sinh tồn nơi hoang dã nhưng mỗi người đều có một điểm mạnh riêng.

Kiến thức của Ede thiên về kỹ năng sinh tồn cơ bản, còn ông anh mặc quần đùi thì giỏi về chế tạo công cụ. Từ quần áo trên người nhà thám hiểm, Trương Hằng đoán chắc hẳn anh ta sẽ là chuyên gia trong lĩnh vực khám phá thiên nhiên, thế nên nếu cứu anh ta vào lúc này thì sẽ khá là khó xử.

Bởi vậy, Trương Hằng cố gắng kiềm chế ham muốn của mình và nhìn sóng biển lần thứ tư nhấn chìm nhà thám hiểm.

Sau khi liếc mắt nhìn về phía anh ta biến mất một cách đầy luyến tiếc, Trương Hằng nhảy xuống khỏi mỏm đá và tiếp tục hành trình rèn luyện kỹ năng bắn cung của mình.

Hắn mất một tháng để nâng tỷ lệ bắn trúng trong phạm vi 30 mét lên 90%.

Nhưng vẫn không nhận được bất kỳ thông báo kỹ năng thăng cấp nào.

Vì đã dự liệu trước được điều này nên Trương Hằng cũng không tức giận, trò chơi này đánh giá kỹ năng rất khắc khe. Hắn học tiếng Anh 14 năm, cộng với tiếng Trung Quốc mà ngôn ngữ cũng chỉ là level 1. Nhưng quả thật trên thế giới có rất nhiều loại ngôn ngữ, nên phân cấp như vậy cũng xem như hợp lý.

Sinh tồn nơi hoang dã cũng giống như vậy. Trương Hằng cảm thấy, nếu bây giờ mà ném hết tất cả mọi người trên thế giới lên đảo hoang, ngay cả khi không phải người sống sót cuối cùng thì hắn vẫn có thể lọt vào top 10 người đứng đầu. Nhưng hắn cũng là thành phần học lệch nghiêm trọng, vì nếu đổi thành một môi trường khắc nghiệt khác như các vùng địa cực hoặc sa mạc thì hắn khó mà sống nổi. Đây cũng là điểm khác biệt lớn nhất giữa hắn và các chuyên gia.

Do đó, Trương Hằng không hề nôn nóng trong việc rèn luyện kỹ năng bắn cung.

Sau khi có thể ngắm bắn chính xác trong phạm vi 30 mét, hắn bắt đầu thử bắn các mục tiêu di động.

Lúc đầu, Trương Hằng định lấy cá trong mấy rạn san hô làm mục tiêu tập luyện. Nhưng sau khi bắn thử hai lần thì hắn bỗng nhớ ra đường nhìn dưới nước thường bị gãy. Nếu cứ luyện tập bằng cách này thì kỹ năng ngắm bắn của hắn sẽ bị lệch theo.

Cho nên hắn đã chuyển mục tiêu sang bắn cua, nhưng cua là loài địch không động, ta không động nên hiệu quả tập luyện cũng rất thấp. Còn đám chim chóc thì Trương Hằng chưa từng xét đến, chủ yếu là vì chúng thường đậu trên mấy ngọn cây, nếu bắn thì khó mà thu hồi mũi tên.

Sau khi thử vài lần thì Trương Hằng quyết định lấy những mảnh gốm vỡ làm mục tiêu, chỉ việc dùng dây treo chúng nó lên cây rồi chờ gió thổi qua.

Nên muốn bắn trúng mục tiêu cũng khó hơn hẳn.

Trương Hằng phải luyện tập khoảng hai tháng mới dần tìm được cảm giác. Trong thời này, hắn lại bất ngờ bắt được một con "gà rừng" xấu xí, lại còn sống nữa. Có lẽ nó định lẻn vào vườn rau của Trương Hằng để kiếm bữa sáng miễn phí, nhưng ai nhờ lại mắc kẹt ngay giữa hàng rào.

Trương Hằng không tính làm thịt nó luôn mà đi tìm một sợi dây buộc vào chân, đầu còn lại thì cột với cọc gỗ, thế là hắn đã có một mục tiêu di dộng phiên bản 2.0 rồi.

Trương Hằng đeo túi tên lên vai, bắt đầu trò chơi vờn mồi cực kỳ độc ác với bé gà rừng.

Chương 14: Sinh tồn trên hoang đảo(9)

Lúc đầu, Trương Hằng còn đếm từng ngày để xem bao lâu nữa thì được trở về.

Nhưng sau này hắn nhận ra hành động đó chỉ khiến bản thân thêm chán nản, thời gian là thứ càng kiểm tra thì sẽ càng cảm thấy nó trôi qua rất chậm.

Vì vậy, Trương Hằng không còn ghi lại từng ngày nữa. Khi hắn thu hoạch lứa khoai tây thứ tư thì rốt cuộc giọng nói kia lại lần nữa xuất hiện.

[Kỹ năng bắn cung tăng từ level 1 lên level 2, có thể xem trạng thái cá nhân.]

Trương Hằng bước nhanh về nhà và đào chiếc đồng hồ Seastar bị chôn ở góc phòng ra. Sau khi đeo vào tay, hắn mới biết mình đã ở trên hòn đảo này hơn một năm trời, chính xác là 385 ngày.

Tuy rằng chưa thể so với nhân vật Robinson nổi tiếng, nhưng đối với một người quen sống ở thành phố thì đây đã là một thành tích đáng kinh ngạc rồi.

Thật ra hiện tại Trương Hằng đã hoàn toàn thích ứng với cuộc sống nơi hoang dã.

Vì muốn nâng cao chất lượng cuộc sống, Trương Hằng đã sửa căn nhà gạch một gian của mình thành ngôi nhà có ba phòng ngủ và một phòng khách, thậm chí hắn còn làm cả sàn sưởi ấm. Vườn rau cũng được mở rộng thêm, sản lượng khoai tây hiện nay đã vượt qua nhu cầu sử dụng của hắn. Trương Hằng dùng dao đá thái chỗ khoai tây dư thành từng miếng nhỏ, sau khi phơi dưới ánh mặt trời chói chang thì hắn đã có món snack khoai tây nguyên chất tự nhiên 100%.

Ngoài ra hắn còn tìm được hành tây ở trong rừng và đem về trồng. Làm xong mọi việc, Trương Hằng lại dành thời gian xây ao cá, nhà tắm và trại chăn nuôi.

Hắn thả đám cá và cua không ăn hết vào trong ao, còn con "gà rừng" mắc kẹt ở hàng rào vinh quang trở thành thành viên đầu tiên trong trại chăn nuôi của hắn.

Trong vòng nửa tháng, nó đã bị Trương Hằng ngắm bắn nhiều đến mức sinh ra ám ảnh tâm lý. Lúc mới tới, nó là một con gà phách lối với thái độ như muốn nói 'ông mày chả sợ ai đâu, có giỏi thì mày cứ giết tao đi', hiện tại thì nó đã biến thành một con gà già cỗi với đôi mắt đờ đẫn.

Trương Hằng cũng khá áy náy vì chuyện này nên quyết định giữ nó lại nuôi dưỡng thay vì làm thịt. Hắn thầm nghĩ biết đâu lại có thể kiếm được ít trứng để ăn, dù rằng giấc mộng này đã vỡ tan tành sau khi biết được nó là gà trống.

Thôi đành vậy, cứ xem như nuôi thêm một con thú cưng cũng được. Trương Hằng gọi con "gà rừng" này là chuột Mickey.

So với cá, chim và cua thì nó có chỉ số thông minh cao hơn một chút, nuôi lâu chắc là cũng có thể tương tác chút đỉnh.

Hiện tại, tỷ lệ bắn trúng mục tiêu di động trong phạm vi 10 mét của Trương Hằng là 80%, với phạm vi 30 mét thì khoảng 50%. Sau khi nghe được thông báo kỹ năng bắn cung lên level 2, hắn biết cuối cùng cũng đã đến lúc.

Vì vậy, hắn dành ra mười ngày để chuẩn bị đủ khẩu phần ăn cho hai người và để lại lương thực trong một tháng cho chuột Mickey. Sau đó, hắn lại chọn loại gỗ cứng nhất để làm hai ngọn giáo dùng làm vũ khí cận chiến.

Đợi đến ngày thứ 401, khi anh trai thám hiểm lại trôi đến, Trương Hằng mới dùng chiếc bè gỗ tự chế của mình để chèo tới chỗ đối phương.

"Cảm ơn anh bạn, cậu là người bản địa sinh sống trên hòn đảo này à? Tàu của tôi gặp phải một cơn bão lớn nên bị đánh chìm, tôi bơi đến đây thì kiệt sức. Nếu không có cậu giúp đỡ thì sợ rằng tôi đã chết rồi."

"..."

Trương Hằng câm nín, bộ trông tôi giống thổ dân lắm hả?

Hắn cúi đầu đánh giá bộ dạng của mình trên mặt nước. Được rồi, đúng là giống thổ dân thật đấy. Hắn đã ở trên hòn đảo này một thời gian rất dài, ngoại trừ chiếc đồng hồ thì mọi vật dụng ban đầu đều hỏng cả rồi.

Nhưng dù sao thì Trương Hằng vẫn rất vui khi gặp được đồng loại. Hắn đã không nói chuyện với ai gần cả năm nay, nên từ sau khi nhìn thấy anh ta thì hắn vẫn luôn ở trong trạng thái phấn khích. Trương Hằng đưa thùng đựng nước ngọt qua cho đối phương.

"Tôi tên là Trương Hằng, tôi cũng gặp tai nạn trên biển giống như anh chứ không phải là dân bản địa ở đây. Nhưng đó đã là chuyện của một năm trước rồi."

Sau khi uống nước xong, sắc mặt anh trai thám hiểm cũng đỡ hơn. Anh ta đang lo mình sẽ trở thành bữa tối cho thổ dân, nhưng không ngờ lại gặp được người văn minh nên tỏ ra khá vui mừng.

"Tôi tên là Bear Grylls, từng phục vụ tại Trung đoàn 21 SAS thuộc Quân đội Hoàng gia Anh, từng chinh phục đỉnh Everet và đã trở thành người dẫn Chương trình, nhà thám hiểm kiêm tác giả... Cậu nói mình ở đây đã một năm rồi sao? Đúng là một điều phi thường."

"Nói đúng ra thì tôi từng có hai người bạn đồng hành nhưng họ đều đã qua đời.” Trương Hằng dừng lại rồi thử hỏi dò: "Là hai người rơi xuống biển cùng anh ấy, anh có nhớ họ không?"

"Hai người nào rơi xuống biển cùng tôi cơ?" Vẻ mặt của Bear không giống như đang nói dối. "Khi tai nạn xảy ra, tôi thật sự cũng nghĩ tới chuyện cứu người. Nhưng một con sóng lớn đánh đến bất ngờ làm tôi ngất đi, lúc mở mắt ra thì tôi đã thấy hòn đảo này rồi".

"..."

Trương Hằng không hề ngạc nhiên với câu trả lời này, chỉ cảm thấy thương cho anh ta. Nếu Bear không nhớ được Ede và ông anh mặc quần đùi thì mong rằng anh ta cũng quên luôn vụ bản thân đã trôi dạt cả năm trên biển đi.

Hắn rất tò mò không biết trò chơi sẽ lấp BUG này kiểu gì, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là lờ tịt xem như không biết để cho qua.

Kéo bè gỗ lên bờ, Trương Hằng dẫn anh ta về nhà.

"Những thứ này đều là cậu tự làm à?". Bear không thể không lên tiếng tán thưởng khi nhìn thấy căn nhà có tầm nhìn 180 độ hướng ra biển với vườn rau tràn trề sức sống và chiếc ao đầy cá tôm ở phía sau: "Tôi cảm thấy mình không còn gì để dạy cậu nữa, vì đến tôi cũng chẳng thế làm tốt hơn được thế này đâu. "

Đang nói thì anh ta sửng sốt vì nhìn thấy chuột Mickey đang đứng thở ngắn than dài vì cuộc sống lắm khó khăn ở trong trại chăn nuôi.

Trương Hằng tưởng rằng vẻ ngoài xấu xí của chuột Mickey đã dọa Bear sợ nên muốn giới thiệu cả hai với nhau, nhưng anh ta đột nhiên kích động la lớn: "Chúa ơi, tôi đang nhìn thấy cái gì thế này?! Là chim Dodo, trên đời này vẫn còn chim Dodo!!!"

Lần này lại đến phiên Trương Hằng ngớ người.

Chim Dodo không phải là danh từ xa lạ gì với hắn. Theo ghi chép, loài chim này sinh sống trên hòn đảo Mauritius ở Ấn Độ Dương. Cho đến khi tai họa bất ngờ ập xuống, chúng gặp phải đám thực dân Châu Âu và hoàn toàn tuyệt chủng trong vòng 200 năm, thậm chí ngay cả một tiêu bản hoàn chỉnh cũng không có.

Trương Hằng thật sự không ngờ “con gà” mà mình ăn bừa lại là quốc điểu của Mauritius.

Nhưng nếu là trong trò chơi thế này, dù xảy ra chuyện gì cũng không khiến người ta thấy lạ.

Bear khá bất ngờ khi thấy Trương Hằng vẫn có thể bình tĩnh đến vậy, thế là anh ta quyết tâm phổ cập kiến thức khoa học cho hắn: "Chim Dodo tuyệt chủng vào năm 1681, có rất nhiều lý do được đưa ra. Có người nói là do thực dân Châu Âu đã săn bắn chúng quá độ để làm thức ăn, có người lại nói là do những loài động vật được con người mang lên đảo đã cướp tổ và tranh giành nguồn thức ăn với chim Dodo. Cũng có người cho rằng là do môi trường sống thay đổi... Nhưng dù thế nào thì sự thật chính là chúng đã hoàn toàn biến mất trên trái đất. Trong vòng mấy năm trở lại đây, một bộ xương của chim Dodo đã có giá hơn 500.000 Bảng Anh. Phát hiện này của cậu sẽ làm cả thế giới chấn động đấy."

Đáng tiếc, đây chỉ là một trò chơi không hề có cốt truyện về thế giới bên ngoài hòn đảo... Trương Hằng âm thầm bổ sung. Nhưng hắn không thể nào giải thích cho Bear hiểu được nên đã nghĩ ra một cách giải thích dễ chấp nhận hơn: "Bear, cho dù nó thật sự là chim Dodo thì chúng ta vẫn nên nghĩ cách rời khỏi đây trước đó, như thế mới có thể công bố chúng với thế giới."

"Cậu nói đúng lắm." Bear đồng tình: "Trên đảo có chim Dodo cũng không phải là tin tốt với chúng ta, nó đồng nghĩa với việc chưa có ai đặt chân đến đây. E rằng hòn đảo này cũng không nằm trên bất kỳ tuyến đường hàng hải nào. "

"Tôi đã ở đây hơn một năm, gần như khá quen thuộc với khu vực bên ngoài. Tiếp theo tôi muốn vào trung tâm hòn đảo để xem thử... Ừm, biết đâu lại có thể tìm được cách về".

"Vậy để tôi đi cùng cậu, tôi nghĩ rằng kinh nghiệm của mình có thể giúp cậu trong chuyến đi này." Bear thẳng thắn đề nghị. "Bao giờ cậu định lên đường, ngày mai à?"

"Không, không... Còn phải đợi vài ngày nữa để anh khỏe hẳn lại cái đã. Nếu tiện... thì chúng ta tâm sự chút chuyện nhé." Trương Hằng nhìn Bear bằng một ánh mắt đầy khát khao.

"? ? ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!