Diện tích Đại học Đông Giang không nhỏ. Ba người Cao Ca, Chu Mạt, Hà Ngộ từ Nam chí Bắc, từ Đông sang Tây, đi khắp các nhà ăn lớn, tòa nhà các khoa, ký túc xá sinh viên trong trường, dán tờ rơi tuyển người mới của chiến đội Lãng 7 lên tất cả các bảng thông báo ở mỗi nơi. Trong quá trình đó Hà Ngộ cũng âm thầm hỏi thăm Chu Mạt một chút về nguyên do vì sao đội này của bọn họ chỉ có hai người, nghe xong cũng tặc lưỡi không thôi.
Cậu nhìn ra được Cao Ca là một người rất để ý rất nghiêm túc với game, lại không nghĩ rằng nghiêm túc đến mức độ này. Theo lý mà nói cô gái xinh đẹp như cô ấy, cho dù chơi rất tệ, trong game cũng đa phần sẽ được đối xử khoan dung, huống chi trình độ Cao Ca còn khá tốt. Chiến đội Lãng 7 luân lạc đến mức độ chỉ có hai người, luận nguyên nhân căn bản thật ra không phải không có ai nguyện ý chơi cùng bọn họ, mà là Cao Ca không muốn chơi cùng những người này.
Cô ấy ngược lại chưa bao giờ ghét bỏ người khác trình độ thấp. Nhưng gà thì phải tự biết mình gà, gà thì phải nỗ lực nâng cao, gà thì phải chấp nhận phê bình. Ở những phương diện này, cô ấy lại rất so đo rất nghiêm túc. Một đống yêu cầu lớn như vậy, khiến cho người ta chơi cái game mà áp lực như núi, cho dù là một cô gái xinh đẹp cũng không có bao nhiêu người có thể chịu đựng. Đương nhiên, Cao Ca cũng chướng mắt những người chơi này là được rồi.
Thế là đến cuối cùng, chỉ có một mình Chu Mạt vẫn luôn coi như phù hợp yêu cầu của Cao Ca, thi thoảng có người không biết tính nết Cao Ca gia nhập, kiên trì không được bao lâu cũng đều sôi nổi rút lui, những kẻ túy ông chi ý bất tại tửu (ý không ở trong lời) thì càng khỏi phải nói.
“Nói đến tôi cũng có chút tê da đầu rồi.” Nghe Chu Mạt kể xong, Hà Ngộ âm thầm tỏ vẻ với anh ta.
“Không sao đâu, cậu tuy rằng bây giờ rất gà, nhưng chỉ cần để tâm, nghiêm túc muốn nâng cao, cậu sẽ phát hiện thật ra cô ấy có thể cho cậu không ít sự giúp đỡ đấy.” Chu Mạt vội vàng nghiêm túc giải khai cho Hà Ngộ.
“Sư huynh anh nói như vậy là quá đáng rồi. Em chỉ có thể tính là nửa con gà mờ được không? Sư tỷ đều nói ý thức (tư duy) của em mãnh như hổ!” Hà Ngộ nói.
“Ý thức biết như vậy, thật ra đều không cần ai tới chỉ điểm, chính cậu cũng biết chỗ nào làm không tốt đúng không?” Chu Mạt nói.
“Em cảm thấy hẳn là vậy.” Hà Ngộ gật đầu, không chút khách khí mà tán thành. Ván chiều nay tuy rằng chẳng qua chỉ trải nghiệm sáu phút, nhưng cậu vẫn có không ít lĩnh hội. Thẳng thắn mà nói trận thi đấu đó ngoại trừ cung cấp tư duy và làm mồi nhử, cậu cũng chưa từng làm gì. Điều này cũng không phải cậu không muốn múa (show skill), có đôi khi cậu nhìn tình thế trên sân, biết rõ ràng rành mạch đối diện muốn làm gì, đồng đội muốn đánh thế nào, mà chính mình nên phối hợp ra sao. Nhưng cuối cùng thực hiện ra lại là một chuyện khác. Biết nên làm thế nào lại làm không được, đây là vấn đề nổi cộm nhất hiện tại của “nửa con gà mờ” là cậu. Sẽ lựa chọn tướng Hoàng Trung, cũng là do cậu ngay từ đầu đã ý thức được chuyện mình có thể làm được là có hạn.
“Đúng rồi, cậu mới bắt đầu chơi, chuẩn bị đánh vị trí nào? Dùng tướng gì?” Chu Mạt lúc này hỏi.
“Em cũng đang nghĩ đây.” Hà Ngộ nói, “Giống như em ý thức xuất chúng, thao tác (kỹ năng) lại cơ bản bằng không, có tướng nào tương đối thích hợp với em?”
“Tôi không biết, tôi chưa từng gặp tình huống như cậu, tôi cũng phải nghĩ một chút.” Chu Mạt nói.
“Cái này không vội, từ từ thử cũng sẽ tìm được.” Hà Ngộ nói.
“Ừ.” Chu Mạt gật đầu.
Hai người ở phía sau lầm bầm lầu bầu, bên bảng thông báo Cao Ca đã lại dán xong một tờ rơi.
“Được rồi.” Cô lùi lại vài bước, thưởng thức kiệt tác của mình. Phàm là chuyện gì cũng để tâm, cô không chút do dự dán tờ rơi lên chỗ bắt mắt nhất của bảng thông báo này.
“Còn chỗ nào chưa đi?” Cao Ca quay đầu hỏi Chu Mạt.
“Hình như không còn nữa.” Chu Mạt nghĩ nghĩ rồi nói.
“Vậy được, hôm nay cứ như vậy trước.” Cao Ca nói xong, nhìn về phía Hà Ngộ: “Trở về cài đặt game một chút, lại nghĩ xem chính mình nên bắt đầu luyện tay từ tướng nào.”
“Được rồi.” Hà Ngộ gật đầu.
Ký túc xá của ba người không cùng một hướng, cứ thế tách ra. Hà Ngộ đi trên con đường trường học còn coi như xa lạ, trong đầu lại toàn là cái game mình quen thuộc lại xa lạ kia.
Ý thức tốt, thao tác không được, vậy nên đánh vị trí và tướng nào đây?
Theo lý mà nói, Hỗ trợ (Support) loại Đỡ đòn (Tanker) có thể sẽ thích hợp hơn một chút. Nhìn chuẩn thời cơ mở giao tranh (khai đoàn), gánh chịu sát thương, những thứ này đều càng cần ý thức, không cần quá nhiều thao tác chi tiết.
Nhưng vấn đề là thao tác của Hà Ngộ cũng không phải hoàn toàn không được, cậu chỉ là bởi vì mới bắt đầu chơi game, còn đang ở giai đoạn khởi đầu xa lạ. Cậu là muốn tận khả năng nâng cao ở phương diện này. Cho nên, nên chọn tướng nào đây?
Đi trên đường, trong lòng Hà Ngộ dần dần đã hiện lên bóng dáng của một vị tướng.
……
……
Cổng Nam Đại học Đông Giang.
Hai chiếc taxi nối đuôi nhau dừng lại ở cổng trường, Trương Thừa Hạo từ trên xe sau bước xuống đầu tiên, mang theo một thân mùi rượu, trên mặt thoạt nhìn lại cực kỳ hưng phấn.
“Thật sự không hổ là tuyển thủ chuyên nghiệp a! Rank Vương Giả (King) năm người (ngũ bài), căn bản chính là một mình anh ấy đang chơi mà!” Trương Thừa Hạo nói với các bạn đồng hành xuống xe sau đó.
“Biết rồi biết rồi, cậu đều nói cả một đường rồi. Người ta dùng trận mở màn KPL làm nóng người, xong rồi lại dẫn cậu đánh rank (xếp hạng), rất kiêu ngạo đi?” Chu Mộc Đồng sau khi xuống xe vội vàng đỡ Trương Thừa Hạo có chút lảo đảo một cái, vừa cười nói.
“Ha ha, đó chỉ là người ta nói đùa thôi. Nhưng mà trình độ của tuyển thủ chuyên nghiệp thật sự là mạnh a! Cao Ca đi Mid (Đường giữa) muốn so với Chu Tiến, quả thực chính là trình độ mẫu giáo đi? Ha ha ha.” Trương Thừa Hạo cười to.
“Ha ha.” Chu Mộc Đồng ở bên cạnh đi theo cười khan hai tiếng, lần này lại không phụ họa. Buổi tối Tô Cách mời chiến đội Thiên Trạch ăn khuya, mang theo mấy thành viên nòng cốt của câu lạc bộ Vương Giả bọn họ, có thể tiếp xúc gần gũi với tuyển thủ chuyên nghiệp như vậy mọi người đều rất hưng phấn. Đề tài chủ yếu trên bàn cơm tự nhiên không thể rời khỏi Vương Giả Vinh Diệu, cuối cùng cũng không tránh khỏi phải làm một ván (khai hắc). Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của mọi người Chu Tiến lấy ra vị tướng mạnh nhất của anh ta là Gia Cát Lượng, cuối cùng trong ván rank Vương Giả đại sát tứ phương, nghiền ép toàn trường, sát thương cuối cùng chiếm tỷ lệ cao tới 61%, khiến cho mọi người đều bội phục không thôi. Nhưng mà cứ thế nói Cao Ca là trình độ mẫu giáo, Chu Mộc Đồng cảm thấy vẫn là quá khoa trương rồi. Cao Ca là trình độ mẫu giáo, vậy bọn họ lại tính là cái gì đây? Trương Thừa Hạo đây là bôi đen người ta đem chính mình cũng bôi đen vào luôn rồi.
“Cái đó…… Tô Cách bọn họ đâu? Xe của bọn họ không phải đến trước sao?” Chu Mộc Đồng đỡ Trương Thừa Hạo đang hưng phấn, chuyển đề tài.
“Đúng rồi, Tô Cách đâu? Đêm nay may nhờ có cậu ấy dẫn chúng ta bay a!” Trương Thừa Hạo có chút men say khi nhắc tới vị hội trưởng này của bọn họ ngữ khí lập tức không giống như trước đó kiêu ngạo nữa. Xe trước lúc này đã lái đi, hai người xuống xe sau cùng nhau tìm kiếm bóng dáng ba người hẳn là đến trước bọn họ, rốt cuộc ở chỗ bảng thông báo cổng Nam nhìn thấy ba vị của xe Tô Cách kia.
“Nhìn cái gì đấy?” Trương Thừa Hạo hưng phấn cũng sáp lại gần, kết quả ba người xe kia sôi nổi quay đầu lại nhìn về phía cậu ta, thần sắc cổ quái.
“Sao vậy?” Trương Thừa Hạo mơ mơ màng màng hỏi, ánh mắt Chu Mộc Đồng bên cạnh cậu ta lúc này đã rơi vào chỗ bắt mắt của bảng thông báo. “Tùy tiện mang theo một tên gà mờ qua đường, cũng có thể nghiền ép sự tồn tại của chiến đội Hoàng Triều”, trong câu này, bốn chữ chiến đội Hoàng Triều bị Cao Ca dùng kiểu chữ lớn nhất, sau đó in đậm, sau đó phân biệt xoay ra bốn góc độ, một bộ dáng xiêu xiêu vẹo vẹo, thập phần bắt mắt chói lọi.
“Vãi!” Trương Thừa Hạo lúc này rốt cuộc cũng nhìn thấy, vốn đã có vài phần men say mặt cậu ta càng đỏ hơn, hai bước tiến lên, một phen liền đem tờ rơi này xé xuống.
“Chuyện này là thế nào?” Tô Cách ở một bên hỏi.
“Bị Cao Ca chơi xỏ, đây không phải gà mờ qua đường gì, tên nhóc đó rất biết chơi.” Trương Thừa Hạo vội vàng giải thích.
“Đúng vậy đúng vậy, chúng tôi tưởng rằng cậu ta không biết chơi, sơ suất rồi.” Chu Mộc Đồng cũng vội vàng sáp lại nói. Dù sao trận đấu mất mặt này cậu ta cũng có phần.
“Rốt cuộc là người nào?” Tô Cách hỏi.
“Cái này…… Hình như là một tân sinh viên……” Trương Thừa Hạo và Chu Mộc Đồng không nói lên được quá nhiều, chỉ có thể hai mặt nhìn nhau. Ván đó đánh xong bọn họ vừa võ mồm vài câu, liền bởi vì tuyển thủ Thiên Trạch đến thăm bị thành viên câu lạc bộ gọi về, vẫn luôn chưa kịp đi tìm hiểu.
“Đi tìm hiểu một chút đi, là cao thủ thì vẫn phải kéo vào câu lạc bộ chúng ta a.” Tô Cách nói.
“Cái này…… Chúng tôi đã nói xong muốn ở giải đấu liên trường lại so cao thấp một lần……” Trương Thừa Hạo nói.
“Giải đấu liên trường…… Cao Ca bọn họ gom đủ năm người sao?” Tô Cách nói.
“Gom không đủ, cô ấy cũng sẽ nghĩ cách tạm thời kéo tới vài người cho đủ số thôi, mỗi học kỳ không phải đều như vậy sao?” Chu Mộc Đồng nói.
“Đội như vậy, cậu cảm thấy có thể đụng độ với Hoàng Triều các cậu?” Tô Cách nói.
Giải đấu liên trường chú trọng tham gia, cho nên sẽ không từ chối bất kỳ sinh viên nào báo danh tham gia. Như vậy mỗi học kỳ đội ngũ báo danh giải đấu cũng cực nhiều, không có khả năng giống như KPL sắp xếp như vậy. Cho nên giải đấu liên trường xưa nay đều là loại trực tiếp một ván (BO1), một đường thắng liên tiếp đến cùng chính là quán quân. Cao Ca và Chu Mạt là có thực lực, nhưng mỗi năm đồng đội cho đủ số thực lực lại không đồng đều, càng sẽ không có sự phối hợp thành thạo và bài bản của tổ năm người cố định, cho nên mỗi lần giải đấu đánh không được mấy vòng sẽ bị loại, chiến đội năm người thực lực vững chắc trong trường vẫn là rất nhiều, gặp phải đối thủ như vậy, Cao Ca và Chu Mạt không sai biệt lắm có thể nói là hai đánh tám, tương đối cố hết sức.
Trương Thừa Hạo vẫn luôn mong mỏi có thể ở giải đấu liên trường đụng độ Lãng 7 một lần, nhưng ba học kỳ rồi đều chưa thể như nguyện. Lần này lời tuy thả ra rồi, nhưng cuối cùng có thể gặp nhau hay không vẫn không phải cậu ta nói là tính. Vừa nghĩ đến đây, Trương Thừa Hạo liền cảm thấy thập phần không cam lòng, cậu ta thật sự rất muốn ở tràng diện như vậy tự tay tàn sát Cao Ca và chiến đội Lãng 7 của cô một lần. Cái đầu bị cồn xúc tác ngay tại lúc này linh quang chợt lóe, đột phá giới hạn.
“Nói không chừng thì sao?” Cậu ta nói với Tô Cách, “Lại nói, người bên Cao Ca cần gì phải đi đào? Qua không bao lâu cũng sẽ tự động rút lui thôi đi?”
“Cậu dám khẳng định sẽ không phải là Chu Mạt thứ hai sao?” Tô Cách nói.
“Cái này……”
“Nhưng mà các cậu hiện tại có ước định như vậy, lại đi đào người của Lãng 7 xác thực có chút không thích hợp.” Tô Cách bỗng nhiên lại nói.
“Đúng vậy! Đến lúc đó để Cao Ca có cớ thua không nói, khó tránh khỏi còn muốn cầm chuyện này đi khắp nơi nói hươu nói vượn.” Trương Thừa Hạo vừa nói vừa dùng sức giũ tờ rơi tuyển người mới của Lãng 7 vừa xé xuống trong tay.
“Vậy thì đợi Lãng 7 bị loại rồi nói sau.” Tô Cách gật đầu.
“Phỏng chừng cũng dùng không được bao lâu.” Trương Thừa Hạo cười nói.
“Được rồi, hôm nay thời gian không còn sớm, mọi người sớm một chút trở về nghỉ ngơi đi.” Tô Cách nói xong đi vào trong trường, hai người khác lần lượt đuổi theo. Trương Thừa Hạo rớt lại phía sau cùng, Chu Mộc Đồng muốn đi lên đỡ cậu ta, lại bị cậu ta duỗi tay đẩy ra.
“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Chu Mộc Đồng phát hiện thần sắc Trương Thừa Hạo có chút không giống.
“Thật ra thật sự muốn gặp Lãng 7, cho dù là ở vòng đầu tiên, cũng không phải không có cách nào không phải sao?” Trương Thừa Hạo nhìn Chu Mộc Đồng nói.
“Cậu muốn……” Chu Mộc Đồng sửng sốt, nhưng ngay lập tức hiểu ra. Mọi người đều là thành viên nòng cốt của câu lạc bộ Vương Giả Vinh Diệu, giải đấu trong trường đều là do bọn họ một tay lo liệu. Muốn lúc bốc thăm làm ra một cái trùng hợp như vậy, xác thực chẳng qua là chuyện nhỏ.
Tuy rằng chuyện này rất không có tiết tháo, nhưng vừa nghĩ đến khoái cảm vòng đầu gặp Lãng 7 cũng đánh chìm bọn họ……
“Sớm nên nghĩ đến rồi mà!” Chu Mộc Đồng cười hì hì nói.
Bản thảo tồn bản thảo tồn, càng ngày càng ít……