Virtus's Reader
Thời Khắc Vương Giả

Chương 147: CHƯƠNG 147: ĐỒNG ĐỘI ĂN Ý

Chúc Giai Âm thả thính không thành lại bị thả thính ngược, nhất thời cũng có chút trở tay không kịp. Nhìn Triệu Tiến Nhiên đang sán lại gần, cô chỉ đành giả vờ như nghe không hiểu ý tứ của Triệu Tiến Nhiên mà cười ngây ngô hì hì.

"Ha ha ha." Cô thì đang sượng trân, bên cạnh Hà Ngộ nhìn thấy bộ dạng lúng túng này của cô lại trực tiếp cười phá lên ha ha ha. Chúc Giai Âm coi như tìm được lối thoát, trừng mắt lườm một cái nói: "Cười cái gì mà cười, còn có nợ chưa tính với cậu đấy, cậu ra đây cho tôi!"

"Có chuyện gì của tôi chứ?" Hà Ngộ trợn mắt há hốc mồm. Thật ra chút tâm tư của Chúc Giai Âm đối với Mạc Tiện mọi người đều nhìn ra được. Có điều đây thuần túy là chuyện riêng tư cá nhân, cũng không đến lượt bọn họ can thiệp, nên cũng chỉ đứng bên cạnh xem náo nhiệt. Kết quả hôm nay Triệu Tiến Nhiên nhảy vào phá đám một phen, kéo theo hỏa lực của Chúc Giai Âm đột nhiên chĩa về phía Hà Ngộ, khiến Hà Ngộ rất là khó hiểu.

"Đi rừng (Jungler) mà, lúc cần chi viện đương nhiên là gọi Hỗ trợ (Support) rồi." Cao Ca mỉm cười nói.

"Ha ha." Chu Mạt nghe cái hiểu ngay, vỗ vai Hà Ngộ một cái.

Hà Ngộ lập tức cũng phản ứng lại, Chúc Giai Âm chính là mượn cậu để giải quyết sự xấu hổ thôi mà, cũng đành phải cười bất lực nói: "Vậy tôi đi chi viện một chút."

"Chi viện gì cơ?" Triệu Tiến Nhiên lại hoàn toàn ở ngoài tình huống, còn nhìn vào điện thoại của mấy người kia, ván đấu không phải đã kết thúc rồi sao?

Hà Ngộ bước ra khỏi văn phòng hội sinh viên, Chúc Giai Âm đã sớm không còn ở ngoài cửa, quả nhiên chỉ là tìm cái cớ thoát thân mà thôi. Hà Ngộ cũng không để trong lòng, ngược lại thật sự bắt đầu suy nghĩ về vấn đề phối hợp giữa cậu và Rừng Chúc Giai Âm. Kết quả đi đến cổng lớn tòa nhà khoa Lý nhìn ra ngoài, lại thấy Chúc Giai Âm đang nhảy nhót lên lên xuống xuống ở cầu thang kia, nhìn thấy cậu đi ra liền oán trách một câu: "Sao mà chậm thế hả?"

"Làm gì thế?" Hà Ngộ kinh ngạc, chẳng lẽ thật sự có nợ nần gì cần tính với mình sao?

"Sư huynh Triệu không đi theo ra chứ?" Chúc Giai Âm có chút hoảng hốt nhìn ra sau lưng cậu.

"Không đâu, ván của ổng còn chưa xong mà..." Hà Ngộ nói.

Triệu Tiến Nhiên thả thính gái cũng không làm lỡ ván rank Thanh Đồng của mình, vừa rồi là đúng lúc chết chờ hồi sinh, mới sán lại làm một câu như vậy. Quay đầu Tuyền Thủy (Bệ đá) hồi sinh, lập tức quên béng chuyện này, chuyên tâm đi chém người rồi.

"Ồ ồ, vậy chúng ta đi thôi." Chúc Giai Âm nói.

"Đi làm gì?" Hà Ngộ mù tịt.

"Mời cậu đi ăn khuya, cũng là để bày tỏ sự cảm ơn, giới thiệu tôi gia nhập Lãng 7." Chúc Giai Âm nói.

"Là như vậy sao?" Hà Ngộ hơi chần chừ. Thú thật cậu lại cảm thấy nên cảm ơn Chúc Giai Âm đã gia nhập Lãng 7 bọn họ nhiều hơn.

"Nếu không thì còn là gì nữa?" Chúc Giai Âm chớp mắt, nụ cười có chút tinh nghịch.

"Mạc Tiện không ăn khuya đâu..." Chỉ số thông minh của Hà Ngộ vẫn khá cao, thầm suy đoán dụng ý của Chúc Giai Âm.

"Thật sự là mời cậu." Chúc Giai Âm có chút nghiêm túc nói.

"Vậy thì đi thôi, đi đâu?" Nghe Chúc Giai Âm nói vậy, Hà Ngộ cũng sảng khoái đồng ý.

"Cổng Đông nhé?" Chúc Giai Âm nói.

Đại học Đông Giang có bốn cổng lớn Đông Tây Nam Bắc, con phố bên ngoài cổng Đông là nơi náo nhiệt nhất vào buổi tối. Đủ loại đồ ăn cứ đến chập tối là sẽ bày ra thành hàng dài hai bên đường, kéo dài cả trăm mét, cuộc sống về đêm của các tín đồ ăn uống thường diễn ra ở bên này. Hà Ngộ sau khi huấn luyện cũng từng cùng Cao Ca, Chu Mạt đến đây mấy lần, thường là sau khi huấn luyện vẫn còn chưa đã thèm, cùng nhau muốn tán gẫu thêm chút gì đó. Đi riêng với con gái thì đương nhiên là chưa từng có. Đây có tính là hẹn hò không? Vấn đề này Hà Ngộ nghĩ cũng chưa từng nghĩ, trong mắt cậu đây chính là Hỗ trợ đi theo Rừng đi Gank thôi.

Hai người câu được câu chăng trò chuyện, chẳng mấy chốc đã đến ngoài cổng Đông. Lúc này đang là thời điểm nơi đây náo nhiệt nhất trong ngày. Từng gian hàng bốc hơi nghi ngút, mùi thơm của đủ loại đồ ăn xếp hàng chui vào mũi.

"Ăn gì?" Chúc Giai Âm hỏi cậu.

"Tùy ý." Hà Ngộ sao cũng được.

"Vậy thì đi theo tôi." Chúc Giai Âm không hổ là đi Rừng, dẫn dắt nhịp điệu (dẫn dắt tiết tấu) rất thành thạo, đối với những lời chào mời bên đường không hề để ý, đi thẳng xuyên qua nửa con phố, cuối cùng dừng lại trước một quán vỉa hè có thể gọi là khí thế như cầu vồng trên con phố cổng Đông này. Bia, đồ nướng, malatang (lẩu cay), đủ loại món nguội món nhắm, ở quán vỉa hè này kết hợp hoàn hảo. Trên mặt quầy tiếng người ồn ào, khí thế ngất trời, không hề bị thời tiết chớm lạnh cuối thu này ảnh hưởng.

"Ở đây sao?" Hà Ngộ thấy Chúc Giai Âm dừng ở đây, vừa hỏi vừa liếc nhìn.

"Đến đây." Chúc Giai Âm đi đầu dẫn đường, đối với người chạy ra chào mời của quán vỉa hè này lại cũng không để ý, cứ thế đi xuyên qua quán vỉa hè này, sau đó đâm đầu vào một cửa tiệm mặt phố nằm sau lưng quán vỉa hè.

Bún khoai tây thố đất.

Hà Ngộ ngẩng đầu nhìn thoáng qua, tên quán nhỏ chính là món ăn nó kinh doanh, bị quán vỉa hè náo nhiệt bên ngoài che khuất, khiến cho cửa tiệm vốn hướng ra mặt phố này lại có vẻ hơi ẩn khuất. Trong phòng chỉ có sáu cái bàn, một người khách cũng không có. Tuy nhiên việc làm ăn của quán nhỏ cũng không ế ẩm như mắt thấy, từng bát từng bát bún khoai tây được nhân viên phục vụ không ngừng chuyển ra quán vỉa hè bên ngoài.

Chúc Giai Âm rõ ràng là khách quen ở đây, nhân viên phục vụ bưng bún đi ra gặp mặt cũng không chào hỏi hai người quá nhiệt tình, mà chỉ cười tùy ý với Chúc Giai Âm. Sau đó là một cái đầu thò ra từ cửa sổ bếp sau, gọi với Chúc Giai Âm: "Đến rồi à."

"Đến rồi." Chúc Giai Âm đáp một tiếng, đã chọn chỗ ngồi xuống. Hà Ngộ ngồi đối diện cô, nhìn lên thực đơn treo trên tường.

Bún khoai tây, chỉ có bún khoai tây. Thực đơn treo trên tường chỉ là các loại đồ ăn kèm có thể thêm vào trong bún khoai tây mà thôi.

"Ở đây được không?" Thấy Hà Ngộ nhìn chằm chằm thực đơn trên tường, Chúc Giai Âm hỏi một câu.

"Được." Hà Ngộ thu hồi ánh mắt, "Cậu hay đến thì cậu gọi đi."

"Muốn ăn món gì có thể tự thêm." Chúc Giai Âm nói.

"Không cần thêm gì đâu." Hà Ngộ nói.

"Ăn cay không?"

"Cay nhẹ là được." Hà Ngộ nói.

"Được." Chúc Giai Âm gật đầu, quay sang cửa sổ kia: "Ông chủ, một phần cay nhẹ, một phần như cũ."

"Đã rõ." Trong cửa sổ đáp lại một tiếng, chẳng mấy chốc, hai bát bún khoai tây nóng hổi được bưng lên. Bát "như cũ" của Chúc Giai Âm và bát của Hà Ngộ khác biệt chẳng qua là bát của Hà Ngộ có thêm chút dầu ớt.

Bát bún khoai tây này Hà Ngộ vẫn có chút mong đợi, dù sao quán có thể khiến người ta trở thành khách quen thì cũng phải có vài chiêu. Nhưng sau hai miếng, Hà Ngộ cảm thấy cao thủ tuy có khả năng ở trong dân gian, nhưng chắc là không ở trong quán này.

"Sao có vẻ hơi thất vọng thế?" Chúc Giai Âm đối diện cũng đã bắt đầu ăn nhìn bộ dạng ăn hai miếng của Hà Ngộ cười nói.

"Thì... cũng tạm được." Hà Ngộ nói.

Hai chữ "tạm được", thật sự là đánh giá chính xác nhất đối với bún khoai tây của quán này rồi. Cho thêm một điểm, thì có thể là do đói, ăn gì cũng ngon; trừ đi một điểm, thì chắc là do no, ăn gì cũng chẳng có khẩu vị.

"Cậu không phải tưởng rằng trên con phố này sẽ có món ngon ngọa hổ tàng long gì chứ?" Chúc Giai Âm nói.

"Nhìn cậu đi vị trí (di chuyển) kiên định tự tin như vậy, tôi còn tưởng thật đấy." Hà Ngộ nói.

"Tôi chỉ là đặc biệt dễ hình thành thói quen thôi. Lần đầu tiên ăn ở đây, cảm thấy có thể chấp nhận được, thế là cứ chạy đến đây mãi." Chúc Giai Âm nói.

"Hiểu rồi." Hà Ngộ gật gật đầu.

"Vương Giả tôi vẫn luôn đánh rank đơn (solo queue), cho nên cũng có một số thói quen." Chúc Giai Âm nói.

"Nhìn ra rồi." Hà Ngộ gật đầu. Kỹ thuật của Chúc Giai Âm đủ tốt, điều này vừa khéo khiến cho thói quen hình thành khi đánh rank đơn của cô vô cùng rõ rệt. Nói đơn giản là, Chúc Giai Âm đã quen không dựa dẫm vào đồng đội, cho nên kỳ vọng đối với đồng đội rất thấp. Một số tình huống có thể kiểm soát được thông qua đồng đội, cô lại giữ thái độ bán tín bán nghi, biểu hiện trên sân đấu chính là sự phối hợp của hai bên luôn có một số chỗ không ăn khớp.

"Hôm nay sư tỷ trừng mắt nhìn tôi bốn lần." Chúc Giai Âm nói.

"Hả?"

"Hôm qua có sáu lần." Chúc Giai Âm nói tiếp.

"Vậy ván hôm kia chị ấy phải trừng cậu bao nhiêu lần đây?" Hà Ngộ nói.

"Cái đó thì không có." Chúc Giai Âm nói.

"Ồ?" Hà Ngộ khó hiểu, Cao Ca mà cậu biết không phải là người sẽ vì đối phương mới đến mà nương tay đâu nha.

"Ván đó chị ấy trừng cậu khá nhiều, có thể là đang nghĩ cậu giới thiệu đến cái thứ gì đây không biết." Chúc Giai Âm nói.

"Không thể nào, Cao Ca sư tỷ sẽ không ghét bỏ người khác gà mờ, chỉ cần nỗ lực nghiêm túc thì chị ấy sẽ chấp nhận. Đương nhiên, có chỗ không ổn chị ấy sẽ chỉ ra ngay, ví dụ như ánh mắt dành cho cậu. Chị ấy chắc chắn nhìn thấy thái độ của cậu, biết cậu đang nỗ lực thích nghi, cho nên cũng không cần mở miệng nói nhiều. Từ từ thôi, cậu mới được mấy ngày chứ." Hà Ngộ nói.

"Nhưng cuối tuần này chúng ta phải đánh với Hoa Dung rồi." Chúc Giai Âm nói, "Tôi không muốn thua bọn họ."

"Cái này ai mà chẳng không muốn." Hà Ngộ nói.

"Cho nên tôi phải nghĩ cách hòa nhập vào đội ngũ nhanh hơn chút, đến lúc đó nếu vì tôi bị lạc nhịp hoặc sai lầm mà chôn vùi trận đấu, thì thật là... còn khó chịu hơn bắt tôi livestream ăn cứt nữa!" Chúc Giai Âm nói.

"Cậu nói làm tôi cũng căng thẳng theo rồi, con Thuẫn Sơn này của tôi cũng là mới luyện mà! Ngộ nhỡ vì tôi mà thua thì làm sao?" Hà Ngộ lập tức cũng lo lắng theo.

"Cậu..." Chúc Giai Âm ngẩn ra một chút, nghĩ kỹ lại biểu hiện hai ngày nay của Hà Ngộ, tuy có tiến bộ, nhưng nỗi lo này vẫn rất có lý.

Tiếp đó hai người nhìn nhau, mỗi người tự gảy gảy bát bún khoai tây trong bát, đều có chút nuốt không trôi. Hồi lâu sau Hà Ngộ nói: "Cho nên cậu mời tôi ăn bún, chính là muốn đạt được nhận thức chung với tôi về vấn đề này trước, xây dựng sự ăn ý (mặc khế) sao?"

"Xì, ai muốn tìm sự ăn ý với cậu chứ?" Chúc Giai Âm nói.

Hà Ngộ nhún nhún vai, cậu nói như vậy chẳng qua là để làm dịu bầu không khí ảm đạm sầu thảm của hai người một chút, sự ăn ý này đương nhiên là không có bất kỳ giá trị nào.

"Thực ra tôi đánh rank đơn lâu như vậy, đã từng có một lần, cực kỳ ăn ý với một người." Chúc Giai Âm nói.

"Ha ha, cậu đừng có nói với tôi người đó là Mạc Tiện nhé." Hà Ngộ nói.

"Chính là Mạc Tiện đó! Sao cậu thông minh thế?" Chúc Giai Âm kinh ngạc nói.

"Đùa gì vậy?" Hà Ngộ không cho là đúng.

"Rank cao như bọn tôi, đánh xếp hạng vô tình gặp nhau thì có gì lạ đâu?" Chúc Giai Âm nói.

"Cậu nói thật hả?" Hà Ngộ kinh ngạc, còn có chuyện trùng hợp thế này sao.

"Là thật mà!" Chúc Giai Âm nói.

"Ách, nếu là Mạc Tiện thì đúng là có khả năng, đó hoàn toàn là vấn đề của cậu ấy. Trình độ của cậu ấy quá cao, có thể phối hợp tốt với bất kỳ ai, cậu nói xem đều là đánh rank đơn đi lên, sao khác biệt lại lớn thế nhỉ?" Hà Ngộ nói.

"Cậu nói ai đấy hả?" Chúc Giai Âm giận.

"Ha ha ha..." Hà Ngộ chỉ đành cười trừ.

"Thực ra lần đó cũng không thể nói là cậu ấy đến phối hợp với tôi, cảm giác của tôi giống như là cậu ấy đang dắt tôi đi về phía trước hơn. Tôi chưa từng gặp người đồng đội nào như vậy, cho nên ấn tượng đặc biệt sâu sắc." Chúc Giai Âm nói.

"Cậu mà là đối thủ của cậu ấy, ấn tượng e là sẽ còn sâu sắc hơn." Hà Ngộ cảm thán.

"Cậu không sát phong cảnh thì chết à? Ăn bún của cậu đi!" Chúc Giai Âm sắp đập bàn rồi.

"Khụ, vậy cậu cứ cố gắng đi nhiều về đường biên của cậu ấy, xâm lăng Lam Khu (Blue) đối diện nhiều vào, phối hợp nhiều với Mạc Tiện đi." Hà Ngộ nói.

"Đúng không? Tôi cũng thấy nên như vậy." Chúc Giai Âm gật đầu liên tục.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!