Chúc Giai Âm, người bị chiến đội Hoa Dung bên kia đoán là vũ khí bí mật, đi cùng Hà Ngộ đến cổng Đông thì tách ra. Cô thuê nhà ở một mình bên ngoài trường, không cần về ký túc xá trong trường.
Sau khi chia tay, Chúc Giai Âm vừa đi vừa ngân nga điệu hát, tâm trạng cực tốt. Nhưng đợi về đến chỗ ở bắt đầu chờ đợi mười rưỡi đến, lập tức có chút nhàm chán trống rỗng. Nhìn đồng hồ treo trên tường, cô vô cùng bất mãn với việc kim giờ mới chỉ đến số mười. Chúc Giai Âm mở WeChat, lướt qua lướt lại danh sách cũng không tìm được người thích hợp để chia sẻ niềm vui lúc này của cô, cuối cùng chỉ đành đi quấy rối Hà Ngộ.
"Này này này, giữ tỉnh táo đi, cậu đừng có ngủ đấy." Chúc Giai Âm gửi tin nhắn đi, đợi một lúc lâu lại không thấy trả lời.
"Không phải ngủ thật rồi chứ?"
"Dậy đi!"
Liên tiếp thêm hai tin nữa, vẫn không thấy hồi âm. Chúc Giai Âm hết cách, lăn hai vòng trên giường, cuối cùng vẫn mở game lên, liếc mắt liền thấy Hà Ngộ đang trong trận.
"Thảo nào không trả lời tin nhắn." Chúc Giai Âm vừa lầm bầm, vừa thuận tay ấn vào Quan chiến (Spectate).
Trận đấu tải xong, Hà Ngộ chọn tướng mới Thuẫn Sơn mà cậu khổ luyện gần đây, đi cũng là vị trí Hỗ trợ. Thấy Rừng đối phương là Tôn Ngộ Không có khả năng tác chiến đầu game không quá mạnh, cậu rất hổ báo trực tiếp sang quấy rối Rừng đối phương, đụng ngay mặt với Rừng Tôn Ngộ Không của địch. Thuẫn Sơn lao lên tung ngay một cú Chiêu 2, quật cho Tôn Ngộ Không chóng mặt hoa mắt, sau đó đấm bồi một quyền rồi quay người bỏ chạy.
Tôn Ngộ Không sốt ruột cái Bùa Xanh (Blue Buff) của mình, quay người đánh tiếp, kết quả Thuẫn Sơn lượn một vòng đợi kỹ năng hồi xong (CD) lại quay lại. Trực tiếp Tốc biến lao lên, Tôn Ngộ Không tránh không kịp, lại ăn một cú quật ngược. Lần này Hà Ngộ không định tha cho đối phương, mắt thấy Mid đối phương đã đến chi viện, vẫn cứ đấm từng quyền từng quyền, sống chết đấm chết Tôn Ngộ Không này, lấy được Chiến công đầu (First Blood).
"Được đấy chứ!" Chúc Giai Âm nhìn mà liên tục tán thưởng. Là một Hỗ trợ, có thể lấy được Chiến công đầu của Rừng đối phương, thì có chết ở đây cũng đáng. Huống chi Thuẫn Sơn của Hà Ngộ cuối cùng còn toàn mạng rút lui.
Kết quả cái Chiến công đầu này lại là khoảnh khắc huy hoàng nhất của Hà Ngộ trong ván này. Sau đó Thuẫn Sơn đảo các đường (roam), nhìn ra được là muốn tận dụng Chiêu 2 của mình giúp đồng đội áp chế đối thủ. Nhưng giao tiếp với đồng đội rõ ràng có vấn đề rất lớn, nơi nào Thuẫn Sơn đi qua, ắt để lại mạng người, chỉ có điều là mạng của chính cậu.
Trong nháy mắt, Hỗ trợ Thuẫn Sơn mở màn hoa lệ 1-0, liền biến thành cái máy rút tiền 1-4, giai đoạn mạnh mẽ đầu game lúc này đã kết thúc, Thuẫn Sơn phát triển chậm trễ nghiêm trọng sau đó chỉ có thể là vòng tuần hoàn ác tính, cho dù là cơ hội tốt, nhưng cũng vì trang bị của mình quá kém không cách nào hoàn thành công việc nên làm. Bên phía Hà Ngộ binh bại như núi đổ, rất nhanh đã thua trận đấu.
Chúc Giai Âm xem đến tận kết cục, không khỏi có chút đồng cảm với Hà Ngộ. Cô có thể nhìn thấy sự nỗ lực của Hà Ngộ, nhìn ra được ý đồ của cậu, nhưng sự lĩnh hội của đồng đội lại có vấn đề lớn. Dù chỉ nắm bắt được một nửa cơ hội thôi thì sao? Có lẽ đã không phải là cục diện như thế này.
Chúc Giai Âm nghĩ rồi thoát ra khỏi game, quay lại WeChat, thấy Hà Ngộ chắc cũng đánh xong một ván nghỉ ngơi một chút, vừa mới trả lời tin nhắn của cô: "..."
"Thảm." Chúc Giai Âm trả lời.
"Cái gì?"
"Vừa quan chiến cậu rồi." Chúc Giai Âm nói.
"Haizz." Hà Ngộ thở dài.
"Vẫn là để chị đây kéo cậu đi." Chúc Giai Âm nói.
"Chú ý phối hợp nhé." Hà Ngộ có chút sợ hãi nói.
"Yên tâm." Chúc Giai Âm nói xong, quay lại game, cố ý đổi sang một tài khoản có mức rank tương đương với cái nick Tinh Diệu này của Hà Ngộ đăng nhập vào, mời Hà Ngộ đánh đôi (duo).
"Alo alo alo, bật mic lên đi!" Hà Ngộ vừa vào, trong điện thoại liền truyền đến giọng nói của cậu.
"Biết rồi." Chúc Giai Âm bật mic nói, chỉ cảm thấy Hà Ngộ càng đáng thương hơn. Đây là bị người qua đường (random teammates) hố đến mức nào rồi hả?
"Tôi vẫn dùng Thuẫn Sơn nhé." Hà Ngộ nói.
"Tôi đi Rừng, đến lúc đó cậu cứ đi theo tôi." Chúc Giai Âm nói.
"Ừm."
Trận đấu rất nhanh bắt đầu, Hà Ngộ lấy được Thuẫn Sơn, Chúc Giai Âm cũng như nguyện lấy được vị trí đi Rừng, chọn A Kha (Arke) sở trường nhất của mình. Vào trận chọn khởi đầu ở Bùa Đỏ (Red Buff), Hà Ngộ lại giở cái bài cũ của cậu, trực tiếp sang Lam Khu (Blue) đối diện lượn lờ. Nhưng lần này đối thủ cũng chọn khởi đầu Bùa Đỏ, Lam Khu tạm thời không có người, Hà Ngộ điên cuồng ấn "Yêu cầu tập hợp".
"Cũng phải đợi tôi đánh xong cái Bùa Đỏ này đã chứ!" Chúc Giai Âm bất lực nói.
Ding ding ding!
Hà Ngộ lại phát tín hiệu trên bản đồ nhỏ, là nhắc nhở tuyển thủ nhà mình chú ý Lam Khu nhà mình một chút, kết quả Top (Đường trên) mải mê với con Cua đường sông, Mid (Đường giữa) ăn xong lính thì đi trộm ba con heo của đối phương, hoàn toàn không ai để ý đến nhắc nhở của Hà Ngộ.
"Cậu nhiều chuyện thật đấy!" Chúc Giai Âm thấy Hà Ngộ lo lắng như vậy không nhịn được nói.
"Mấy người này đều không cho tầm nhìn (vision)." Hà Ngộ oán trách.
"Yêu cầu của cậu cao quá rồi." Chúc Giai Âm lại rất quen với loại rank đơn (solo queue) này. Mỗi người đầu tiên nghĩ đến đều là bản thân phát triển tốt đã. Cho đồng đội tầm nhìn để làm hậu thuẫn, có bao nhiêu người có đại cục quan và ý thức như vậy chứ? Hơn nữa nhiều lúc cho dù cậu có ý thức và ý niệm như vậy, đồng đội có biết tận dụng hay không lại là một vấn đề lớn. Cậu tưởng đồng đội sẽ tận dụng, nhưng thực ra không có, cuối cùng rất dễ xuất hiện hiểu lầm kiểu tưởng đồng đội sẽ đến chi viện nhưng thực ra lại không. Cho nên nói trong rank đơn thật sự không thể nghĩ quá nhiều, mỗi người có thể tự lo tốt cho mình thì khả năng thắng của ván này đã rất lớn rồi.
Hà Ngộ lại là người hoàn toàn xem các giải đấu chuyên nghiệp như KPL mà lớn lên, loại ý thức và phối hợp đó ngay cả rank 5 người (ngũ bôi) cao cấp nhất cũng không có, huống chi là rank đơn. Những thao tác cơ bản rất nền tảng trong mắt cậu, thật sự là vấn đề mọi người nghĩ cũng sẽ không nghĩ tới. Trước đây cậu luôn đánh Xạ thủ đường biên, cảm nhận còn chưa sâu sắc đến thế. Bây giờ đánh vị trí Hỗ trợ đặc biệt dựa vào sự phối hợp của đồng đội, loại cảm giác này cuối cùng cũng ập vào mặt rồi.
Đồng đội không chịu đi xem một cái, tình hình Lam Khu nhà mình tự nhiên là không thể biết được. Thuẫn Sơn của Hà Ngộ kéo quái Bùa Xanh vào bụi cỏ rồi từ từ cấu máu, A Kha của Chúc Giai Âm sau khi hạ gục quái Bùa Đỏ lấy được Red Buff cuối cùng cũng bắt đầu chi viện về hướng cậu. Mà Mid đối phương lúc này lại đang lượn lờ về phía Lam Khu. Thuẫn Sơn và quái Bùa Xanh nấp trong bụi cỏ sẽ không lộ ra trong tầm nhìn của hắn, nhưng ở đây có một mẹo nhỏ để phán đoán Bùa Xanh còn hay mất, chính là nhìn bản đồ nhỏ. Nếu quái Bùa Xanh đã bị hạ gục, thì ký hiệu quái rừng hiển thị trên bản đồ nhỏ sẽ biến mất, nếu ký hiệu vẫn còn mà lại không nhìn thấy, thì mười phần là chín quái Bùa Xanh bị kéo vào bụi cỏ bên cạnh rồi.
Mid đối phương rõ ràng biết mẹo nhỏ này, nhưng một Pháp sư máu giấy cũng không dám mạo muội check bụi (thám thảo). Có lẽ cũng đã phát tín hiệu tập hợp, chẳng mấy chốc Top đối phương xuất hiện trong tầm nhìn, lại oan gia ngõ hẹp đụng ngay Chúc Giai Âm đang từ dưới đi lên.
"Giết được!" Chúc Giai Âm kêu lên.
"Cậu đến lấy cái Bùa này trước đi đã!" Hà Ngộ sốt ruột. Cái Bùa Xanh này cậu đấm nửa ngày, máu đã không còn nhiều. Rất lo lắng đối phương căn chuẩn thời cơ ném một kỹ năng qua, thế chẳng phải cậu công cốc sao?
Sự thật cũng đúng là lo cái gì thì cái đó đến. Thấy Top phe mình đã đến chi viện, Pháp sư đối phương to gan hẳn lên, Điêu Thuyền bước lên một bước, ném một quả cầu hoa qua.
"Giết Điêu Thuyền trước!"
Chúc Giai Âm vừa hét lên, vừa nghe thấy trong điện thoại truyền đến giọng nói của Hà Ngộ, nói y hệt cô. Khi dứt lời, Thuẫn Sơn trực tiếp Tốc biến từ trong bụi ra, quả nhiên dùng Chiêu 2 quật ngược Điêu Thuyền lại.
"Đẹp lắm!" Chúc Giai Âm kêu lên, A Kha đã di chuyển lên trước. Chiêu 2 lao thẳng vào Điêu Thuyền, đồng thời Trừng Trị (Smite) đặc biệt giữ lại khi giết quái Bùa Đỏ đã được tung ra, rơi thẳng xuống đầu quái Bùa Xanh, thuận tay lấy được cái Blue Buff này. A Kha lập tức lên cấp 3 lại tung ra Chiêu 1 đã nâng cấp 2, sát thương bạo kích đỏ tươi nhảy múa, A Kha cùng Thuẫn Sơn tùy tiện bồi thêm chút sát thương, Điêu Thuyền này liền đã hiến dâng Chiến công đầu.
Hoa Mộc Lan hoàn toàn không ngờ sinh mệnh của Điêu Thuyền lại lụi tàn nhanh chóng như vậy. Cô ta đã lao lên bằng Chiêu 1, quay người định bỏ chạy. Hà Ngộ và Chúc Giai Âm đều không định tha cho cô ta, bám sát phía sau, đợi đến khi kỹ năng hồi xong, Thuẫn Sơn lại dùng Chiêu 2 lao lên ôm Hoa Mộc Lan về, tiếp theo A Kha tung một tràng bạo kích, mạng thứ hai nhẹ nhàng vào túi.
"Hoàn hảo!" Chúc Giai Âm khen ngợi.
"Cũng không tệ." Hà Ngộ cũng rất hài lòng, có người phối hợp và không có người phối hợp kết quả thật sự là khác nhau nha! Sau đó cậu kiên định quyết tâm như hình với bóng cùng Chúc Giai Âm. Hai người đi đến đâu, luôn có đầu người rơi xuống đất, lần này cuối cùng không còn là Thuẫn Sơn của Hà Ngộ đi tặng mạng (feed) nữa.
Ván đấu cứ thế kết thúc thuận buồm xuôi gió, Hà Ngộ vừa ấm ức một ván coi như cũng xả được cục tức. Sau trận đấu nhìn dữ liệu của mình vui vẻ không thôi.
"Nhịp điệu này thế nào?" Thoát game ra WeChat, Hà Ngộ nói với Chúc Giai Âm.
"Khá tốt đấy." Chúc Giai Âm thật lòng tán thưởng.
"Phối hợp cũng không tệ nhỉ. So với lúc cậu hợp tác với Mạc Tiện thì thế nào?" Hà Ngộ nói.
"Cái đó thì còn kém xa." Chúc Giai Âm lập tức nói, "Mạc Tiện lúc đó không chỉ dẫn dắt nhịp điệu tốt, mà phán đoán về đối thủ cũng cực kỳ rõ ràng chính xác. Hơn nữa lúc đó bọn tôi đâu có mic (voice chat), hoàn toàn dựa vào ý thức giao lưu."
"Được rồi..." Hà Ngộ không còn gì để nói, sao mình lại tự mãn thế nhỉ? Lại còn nghĩ đi so sánh với Mạc Tiện, không nên nha!
"Nhưng cậu cũng rất khá rồi, tôi thấy lúc thi đấu hai ta cũng có thể phối hợp nhiều hơn." Chúc Giai Âm ngay sau đó lại nói.
"Được thôi... Ồ, Mạc Tiện về rồi." Hà Ngộ đang trả lời tin nhắn, thấy Mạc Tiện mở cửa đi vào, thế là phía sau tin nhắn lại bổ sung một câu.
"Mời!" Chúc Giai Âm bên này lập tức trả lời đơn giản thẳng thắn một chữ cộng thêm ba dấu chấm than.
Mấy ngày nay khổ luyện Thuẫn Sơn một chút. Sau đó... ván đầu tiên của Hà Ngộ chính là chuyện thường ngày của tôi... Thảm lắm...